Bên này, bên kia

 

Gàn Bát Sách

 

 

Đây là đầu đề một bài phiếm dị của bà Đào Nương, được dăng trên báo Sài G̣n Nhỏ. Bà Đào Nương đă đề cập tới một số vấn đề mà không bao giờ tôi nghĩ là có thể xảy ra giữa những người Việt Quốc Gia, cùng có một lư tưởng cao quư là t́m cách giải thể chế độ Cộng sản để đem lại tự do, no ấm cho đồng bào tại quê nhà. Thế mà sự thật đă trái ngược chiều với những điều tôi nghĩ.

 

Tôi xin xác nhận là tôi chỉ ghi lại những ư kiến của bà Đào Nương mà không dám có lời b́nh luận nào. Những ư kiến của bà Đào Nương đúng hay sai, th́ xin tùy độc giả thẩm định.

 

 

Tạp chí Bông Sen lên án chế độ Cần Lao Thiên Chúa Giáo

 

Trong phần mở đầu bài phiếm dị, bà đề cập tới chuyện tưởng niệm cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm với một chi tiết như sau:

 

“Mỗi năm vào tháng Mười Một, khi lá phong chuyển màu vàng sang đỏ để chuẩn bị Đông, th́ người dân Việt Nam tại hải ngoại luôn luôn phải chứng kiến hai hiện tượng trái ngược liên quan đến lịch sử của nền Cộng Ḥa. Đó là việc tưởng niệm cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm của một số người Thiên Chúa Giáo ca tụng công đức anh em ông Ngô Đ́nh Diệm song song với những bài viết nhan nhản trên mặt báo Phật giáo Hải ngoại kỷ niệm Cách mạng 1 tháng 11 kể tội anh em ông Diệm.

 

Đứng trên phương diện tôn giáo, sự kiện một số người tổ chức cầu hồn cho cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm không phải là một việc sai trái hay là một việc không thể chấp nhận. Điều đó không có liên can ǵ đến những khuyết điểm hay tội ác của anh em ông Ngô Đ́nh Diệm khi cầm quyền. V́ lịch sử là việc trăm năm, ngàn năm, không phải là chuyện của một ngày hay một thập niên.

 

Chưa thể kết luận về công hay tội của chế độ Đệ Nhất Cộng Ḥa khi mà đảng cộng sản Việt Nam, với danh nghĩa thống nhất và giải phóng đă giết hàng triệu triệu thanh niên hai miền Nam-Bắc Việt Nam trong một cuộc chiến tranh kéo dài 20 năm và chưa hứa hẹn được ǵ cho sự thịnh vượng chung cho đất nước dù đă... độc lập và tự do.

 

Thế nhưng, lâu lâu phải đọc một cơ quan ngôn luận Phật giáo dùng anh em ông Diệm để chia rẽ, miệt thị những người Công giáo Việt Nam th́ không được, như tờ Bông Sen với tựa đề: Kỷ niệm 30 năm cáo chung chế độ Cần Lao Thiên Chúa Giáo của Diệm ngu, Nhu ác, Cẩn khùng, Thục điên.

 

Từ trước đến nay, chúng ta biết về một chế độ Cần Lao Nhân Vị của anh em ông Diệm, nhưng chúng ta không có một chế độ Cần Lao Thiên Chúa Giáo. Anh em ông  Ngô Đ́nh Diệm không phải là toàn thể tín đồ Công giáo Việt Nam. Thuyết Cần Lao Nhân Vị của ông Ngô Đ́nh Nhu không phải là Thuyết Cần Lao Thiên Chúa Giáo. Cũng như vị Thượng tọa Thích Đôn Hậu theo cộng sản th́ người ta không thể kết luận rằng toàn thể Phật giáo ở Huế là cộng sản. Những tín đồ Thiên Chúa Giáo thuần thành của miền Nam không phải ai cũng là người đă nhận ơn mưa móc của chính quyền ông Diệm, và v́ thế, không thể kết luận rằng Cần Lao Nhân Vị là Cần Lao Thiên Chúa Giáo.

 

 

Trách nhiệm của các nhà lănh đạo Phật giáo Việt Nam

 

Việc làm suy yếu tiềm năng chống Cộng sản của miền Nam qua những cuộc chống đối chính quyền miền Nam tiếp theo sự sụp đổ của chế độ ông Diệm th́ các nhà lănh đạo Phật giáo Việt Nam không thể không nhận trách nhiệm.

 

Những sự kiện như ban Giảng Huấn và sinh viên Vạn Hạnh đem biểu ngữ ra ngă tư Bảy Hiền đón đoàn quân “Giải phóng” của Việt Cộng vào ngày 30 tháng 4, năm 1975 không phải là một điều có thể bỏ qua trong lịch sử.

 

Những nhóm Phật giáo ở hải ngoại ngoài chuyện chỉ trích Công giáo Việt Nam qua vụ Ngô Đ́nh Diệm lại không làm được việc ǵ để gột bỏ được cái vỏ thân Cộng của Giáo hội phật giáo Việt Nam.

 

Từ hơn một năm nay, những công cuộc chống cộng của Ḥa thượng Huyền Quang đă được báo chí hải ngoại thổi phồng và tin rằng có một cuộc nổi dậy của Phật giáo đồ trong nước. Nhưng những người quốc gia sáng suốt hơn hoài nghi về việc này. Như chúng ta đă biết về chế độ của người Cộng sản. Khó ḷng mà tin được rằng những lá thư, những bản kiến nghị của Phật giáo chống chính quyền Cộng sản do Ḥa thượng Huyền Quang chủ xướng mà lại có thể lọt ra ngoài đều đặn.

 

Một nguồn tin khác cho hay Ḥa thượng Huyền Quang hiện nay đang ở chùa Hội Phước tại Quảng Ngăi chỉ là một Ḥa thượng quốc doanh thứ thiệt tên thật là Lê Thảo, bí danh Ba Quan và Sáu Quan, gia nhập Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1944, đă từng là Khu Ủy Viên Liên khu 5 kiêm Chủ tịch Phật giáo Cứu Quốc Liên khu 3... Tất cả việc này nằm trong một chiến dịch mang tên là Hoa Sen Đỏ.

 

Câu chuyện về Ḥa thượng Huyền Quang và sự nổi dậy của Phật giáo đồ trong nước vẫn c̣n là một câu hỏi lớn. Tuy vậy, xuyên qua những tin tức được đăng tải trên báo chí hải ngoại về Ḥa thượng Huyền Quang chúng ta thấy có nhiều điều không ổn.

 

Ví dụ như bản tin của báo Chánh Đạo, San José rằng: Ḥa thượng Huyền Quang bị nhà nước chỉ định cư trú từ hai tuần nay, cấm chỉ không cho ai ra vào. Không những người ngoài không được vào, mà người trong cũng không được ra. Muốn ra khỏi chùa th́ phải xin phép và giấy phép phải do tỉnh ủy cấp mới có hiệu, lực. Thường th́ mất ba bốn ngày mỗi lần xin phép như vậy. Nguồn tin cho biết có ba lớp công an. Họ rải rác từ ngoài đến trong chùa, họ giả dạng thường dân hoặc khi ẩn, khi hiện, hoặc họ ở ngay trong chùa. (Báo Chánh Đạo, San José).

 

Bản tin này cho biết việc xảy ra vào tháng 8 năm 1998. Tháng 10, Ḥa thượng vẫn phăng phăng gửi những tâm thư ra hải ngoại. Đầu năm 2000, Ḥa thượng Huyền Quang lại gửi thông điệp hướng dẫn Phật giáo đi vào thế kỷ 21 bằng một ngôn ngữ sặc mùi Cộng sản và “đề cao tinh thần đoàn kết tôn giáo” bằng cách cho rằng chỉ có Phật giáo là quốc giáo, c̣n những đạo khác, nhất là Thiên Chúa Giáo chỉ là đạo ngoại bang theo gót giầy của thực dân vào Việt Nam.

 

 

Cơn băo trong chén trà

 

Lợi dụng tinh thần tín ngưỡng từ bi của những tín đồ Phật giáo, những bài viết mạ lỵ những lănh tụ quốc gia và ca tụng lănh tụ CS công khai vẫn tràn ngập trên một số báo chí Phật giáo Hải ngoại.

 

Mới đây tạp chí Phật giáo Việt Nam xuất bản tại Los Angeles do Ḥa thượng Thích Mẫn Giác chủ trương số 113 tháng 10 năm 2000, trong bài viết có tên là “Cơn băo trong chén trà” có nhiều đoạn mà ông Hồ Chí Minh nằm trong Ba Đ́nh nếu có đọc được chắc ngồi dậy “tu” theo ông Mẫn Giác.

 

Tạp chí Phật giáo Việt Nam đăng bài phỏng vấn ông Đỗ Mậu và kết luận rằng ông Hồ là người yêu nước:

 

“Ḷng yêu nước của người dân b́nh thường khác với ḷng yêu nước của nhà lănh đạo. Có người bảo rằng Hồ Chí Minh không yêu nước, nhưng với một người cả đời đánh Pháp, đánh Mỹ, một người suốt đời chỉ nghĩ và sống với chuyện quê hương đồng bào th́ gọi kẻ đó là ǵ ? Chuyện sai quấy trong quyết định hay thành bại trong hành động của nhà lănh đạo là chuyện không thể tránh khỏi. Nhưng không thể v́ những sai quấy thành bại đó mà phủ nhận ḷng yêu nước của người ta”.

 

Theo báo Phật giáo của ông Mẫn Giác th́ dân tộc Việt nam có một người ái quốc là Hồ Chí Minh.

 

Để kết thúc bài viết “Cơn băo trong chén trà” của báo ông Mẫn Giác không thể thiếu một đoạn văn “đoàn kết tôn giáo và dân tộc” như sau:

 

“Đây là những kẻ nhắm mắt tuân lệnh Giáo hội mù quáng vâng lời Giáo hội nhưng lại lớn tiếng đ̣i hỏi thiên hạ phải tranh đấu cho nhân quyền, dân chủ.

những người hôm nay tự nhận là người quốc gia yêu nước, những kẻ đó đă nghĩ ǵ, đă làm ǵ khi Pháp mới ngấp nghé đô hộ Việt Nam, khi Pháp quyết tâm biến Việt Nam thành một thuộc địa, khi Vatican quyết coi Việt Nam là nơi nước Chúa phải trị đến trăm phần trăm”.

 

Đọc xong đoạn văn này ai cũng nhận ra tinh thần “đoàn kết” dân tộc của “Phật giáo Việt Nam” của ông Mẫn Giác khi ông tiếp tục cố t́nh cho rằng những người theo đạo Thiên Chúa ở Việt Nam là nô lệ ngoại bang, nghe lệnh Vatican, toa rập với độc tài. Không biết Phật pháp của quư vị xuất xứ ở nơi đâu mà ngọn lửa thù hận, tham sân si lúc nào cũng ngùn ngụt thay v́ là ngọn lửa từ bi.

 

Khi nêu lên những tội ác của ông Diệm, ông Nhu, của đế quốc Vatican, tạp chí Bông Sen h́nh như đă quên những tội ác ngút ngàn của Cộng sản Việt Nam. khi tranh đấu chống chế độ bạo tàn, gia đ́nh trị Diệm, Nhu, Phật giáo đă xuống đường, đă tự thiêu. Khi tranh đấu chống nền cộng Ḥa kế tiếp của miền Nam, các nhà lănh đạo Phật giáo đă ra lệnh đem bàn thờ Phật xuống đường cản trở các cuộc chuyển quân chống Cộng tại miền Trung.

 

Người ta đang chờ đợi những nhà lănh đạo Phật giáo Việt Nam làm một điều ǵ khác hơn quư vị đă làm trước 30 tháng 4 năm 1975 tại miền Nam Việt Nam, không  những chỉ làm cho một chế độ độc tài gia đ́nh trị Diệm, Nhu sụp đổ, mà c̣n đưa tới sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam nữa.

 

Là một Phật tử, Đào Nương tôi thật t́nh không thể chấp nhận sự chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc Việt Nam qua vấn đề tôn giáo như thế được. Những hành động kêu gọi quyên góp để cứu giúp “tăng chúng trong nước” hiện nay của quư lănh đạo Phật giáo như Ḥa thượng Thích Thanh Từ khi được song song với việc kết án những nhà lănh đạo miền Nam, song song với việc ca tụng Hồ Chí Minh là người ái quốc trên một tạp chí mang tên là “Phật giáo Việt Nam” đă làm cho bất cứ ai dù khách quan đến đâu cũng sẽ được nh́n như một chỉ thị của Hà Nội cho nhà sư quốc doanh, dù đang ở trong nước hay ngoài nước, để kiểm soát người Việt Hải ngoại qua chiêu bài tôn giáo để củng cố chế độ CS tại việt Nam. Khi cố t́nh phủ nhận trách nhiệm về cái chết đau thương của hàng vạn tín đồ Phật giáo trong chiến cuộc Mậu Thân và của hầu hết các vị chân tu phật giáo, Công giáo, Cao Đài, Phật giáo Ḥa Hảo suốt 25 năm năm qua kể từ khi Việt Nam rơi trọn vào tay của Cộng sản qua việc ca tụng Hồ Chí Minh, những “nhà tu” chủ trương tạp chí “Phật giáo Việt Nam” như ông Mẫn Giác đă tự minh định lập trường chính trị của quư vị của hơn bất cứ một lời tố cáo hay biện minh nào của tha nhân. Thiện tai! thiện tai!

 

Trích báo The Little Saigon News số 119, phát hành ngày 08 tháng 12 năm 2000.

 

 

Gàn Bát Sách sao lục.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính