Việt-nam c̣n hay đă mất?

 

GS Trần Thủy Tiên



Nhân Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ, ngày 4.7.2014 năm nay, có vài người quen từ Việt Nam mới tới Hoa Kỳ. Khi được hỏi: “Việt Nam c̣n hay mất?”, họ trả lời rất nhanh: “Th́ mất rồi chứ c̣n ǵ nữa. Tất cả chỉ là bề ngoài, “làm đẹp” cho ra vẻ như VN có “độc lập”. Chứ Đảng CS Tầu cai trị cả nước từ lâu. Đảng CSVN (Việt Cộng) chỉ là tôi tớ của Tầu Cộng. Nó sai: “Mầy phải đánh giết dân mầy cho tao...” th́ tuân lệnh thôi. 

Họ nghĩ rằng: “Người Việt ở trong nước biết, nhưng đa số đă được Đảng và nhà nước VC... dạy và trị, bằng vật chất, chức quyền, và bạo lực từ mấy chục năm nay cho biết... SỢ và IM hết rồi!!! C̣n một số anh hùng, anh thư có chí khí quật khởi dám cất Tiếng Nói v́ dân tộc, th́ từ từ bị tách riêng, bị đánh đập, bắt tù, tra vấn, hỏi cung, trừng phạt và c̣n hành hạ cả nhà người ta bằng cách triệt hạ quyền làm ăn sinh sống của họ nữa. Chúng ác đến nỗi không cho dân ḿnh có một cơ hội nào để đoàn kết và chống lại chúng. Người bên cạnh bị bắt th́ người kia cứ làm lơ để khỏi vạ lây thôi. Chúng nhập nhiễm lối suy nghĩ ích kỷ, cá nhân, mất nhân nghĩa và trung tín... vào tâm hồn dân Việt từ ngay sau năm 1975. Cái hiểm độc nhất của Tầu Cộng và Việt Cộng là dùng người Việt đánh phá người Việt, từ trong nước ra đến hải ngoại.” 

Đúng vậy, nhiều người Việt hải ngoại kém lương tri, nói hay làm dở, không biết đoàn kết chống Việt gian (những kẻ vô t́nh hay cố ư làm lợi cho VC, giúp VC bán nước cho Tầu Cộng), lại kết bè nhóm chống nhau, làm sao các CĐNV Tự Do hải ngoại phát triển mạnh được?

Họ c̣n cho biết, thời thế đổi thay. Ở Miền Nam bao gồm Sàig̣n, bây giờ toàn dân Bắc sau 1975 ở, nhà cao cửa rộng, và mới đây, có thêm người Tầu. Đa số người Miền Nam thời VNCH v́ nghèo mà phải bán dần nhà cửa, đất đai cho họ để trả nợ và sống sót ở những nơi xa thành phố. C̣n Đảng CSVN và gia đ́nh họ th́ tha hồ cầm quyền, tham nhũng, độc tài, và làm giầu; dân nghèo dám nói? 

Cứ xem cả nhà thủ tướng VC Nguyễn Tấn Dũng phất lên như diều, vẫn tham nhũng sau khi tuyên bố sẽ... “trừng trị tham nhũng”. Nhất là trong chế độ Đảng, con vua th́ được làm vua. Con trai cả là Nguyễn Thanh Nghị, đang làm Thứ Trưởng Bộ Xây Dựng từ cuối năm 2011, th́ được Bộ Chính Trị VC nâng chức Phó Bí Thư của Tỉnh Ủy Kiên Giang, năm 2014 lúc 38 tuổi. Con gái là Nguyễn Thanh Phượng, lúc 25 tuổi (Tháng 1/ 2006), đă là giám đốc đầu tư của công ty Vietnam Holding Asset Management, quản trị vốn đầu tư 112 triệu đô la của các nhà đầu tư Thụy Sĩ. Đến tháng 11 cùng năm, Phượng lên làm chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Công Ty Cổ Phần Quản Lư Quỹ Đầu Tư Chứng Khoán Bản Việt với nhiều trăm tỷ đồng Việt Nam, đến từ các cá nhân và doanh nghiệp tư nhân Việt Nam. Tháng 3/ 2011, Chủ tịch Hội đồng Quản trị (HĐQT) của cả ba công ty kinh doanh vốn, chứng khoán và bất động sản là Nguyễn Thanh Phượng nắm thêm vai tṛ trong khu vực ngân hàng Bản Việt ở Gia Định, nhiệm kỳ 2010-2014. 

Chồng bà Nguyễn Thanh Phượng là ông Nguyễn Bảo Hoàng (Henry), cũng là thành viên HĐQT Công ty Cổ phần Chứng khoán Bản Việt. Ông Hoàng, người Mỹ gốc Việt, hiện là Tổng Giám Đốc của Quỹ đầu tư IDG Ventures tại Việt Nam (IDGVV), chuyên đầu tư vào các công ty thuộc lĩnh vực tiêu dùng, truyền thông và công nghệ, kể từ năm 2004. Con rể nầy của VC Nguyễn Tấn Dũng cũng đă bán hamburgers Big Mac theo kiểu Mỹ ở Sài G̣n. (Theo công điện và tin tức của VC trong nước).

C̣n về đối ngoại, theo ông Phạm Trần, “Cũng v́ đảng CSVN đă bị Trung Cộng trói tay chân từ năm 1990 nên Bắc Kinh đă không đánh mà thắng, bằng mua chuộc và mưu mẹo để giờ đây được tự do “xâm nhập rất sâu” vào hệ thống chính trị, kinh tế, ngoại giao và quốc pḥng nên Việt Nam đă hết đường thoát.” Cứ xem Tầu Cộng mang Giàn Khoan vào Biển VN vào Tháng 5/2014, người dân quốc nội biểu t́nh chống Tầu Cộng, VC tuân lệnh Tầu trấn áp dân. Tầu Cộng mang sang thêm hai giàn khoan nữa, VC im luôn. 

Theo ông Nguyễn Văn Mai, có hai phương trời cách biệt.

Một đằng là phong thái uy nghi và tự tin của Tổng Thống VNCH Ngô Đ́nh Diệm đối với Đồng Minh Hoa Kỳ, trước năm 1975. Một đằng th́ khúm núm, sợ sệt, ươn hèn, của bọn cầm quyền CSVN đối với Tầu Cộng xâm lăng, sau năm 1975.

Ngày nay, Tinh Thần Độc Lập của người Việt có ư thức, có lương tri, cần được phát huy.

Một Sự So Sánh Không Hề Nhẹ!!!
 


 

Về giáo dục, văn hóa th́ trong nước nhồi sọ trẻ thơ sau năm 1975 với h́nh ảnh “Bác Hồ kính yêu” và “Mỹ Ngụy bóc lột”. Xin hân hạnh giới thiệu và mời đọc bài viết thấm đượm Ḷng Tri Ân, sâu sắc nhưng chân thật sau đây, của tác giả Nguyễn Ngọc Già, để biết “ai bóc lột ai”... 

Ngày 4.7.2014

GS Trần Thủy Tiên -

M.A. in Human Sciences

-------------------------------------------------------------

Tôi Biết Ơn Việt Nam Cộng Ḥa 

Một số người trong nước cũng như người Việt hải ngoại cho rằng không nên vực dậy “xác chết” có tên Việt Nam Cộng Ḥa. Tuy nhiên, lịch sử là nguồn cội của bất kỳ dân tộc nào. Lịch sử là khoa học và Tính Người được thể hiện cao nhất từ đó. Bất kỳ một giai tầng nào hay một bậc vua chúa hoặc một nhà độc tài nào đi nữa cũng không thể nào trốn được lịch sử. Lịch sử là Con Người.

Lịch sử dù đau thương như VNCH đă để mất Hoàng Sa, hay đáng tủi hổ như công hàm 1958 của VNDCCH (của VC) và hội nghị Thành Đô của CHXHCNVN bán nước cho Tầu, cùng nhiều biến cố sự kiện quan trọng khác, không thể không nhắc lại.

 

Nhắc lại để hiểu rơ hơn và để cho thế hệ con cháu hôm nay, ngày mai nghiền ngẫm, dọn ḿnh cho một thời đại mới đang bắt đầu ló dạng. Tôi không biết ḿnh có mơ mộng hăo huyền trong t́nh thế của nước CHXHCNVN hôm nay hay không, nhưng trong tâm hồn tôi, từ lâu, tôi muốn nói: Cám Ơn Việt Nam Cộng Ḥa - Nhà Nước đă làm cho tôi “Trích Lục Bộ Khai Sanh”. Sài G̣n - nơi tôi được sinh ra, lớn lên, chứng kiến một góc nhỏ nhoi những trầm luân của số phận dân tộc Việt Nam.

Dù VNCH tồn tại ngắn ngủi nhưng tôi không sao quên được cuộc sống chan ḥa nhân ái của tuổi hoa niên, dù ngay trong những ngày chiến tranh lửa khói. Hôm nay, bỗng nhiên trong tôi bật ra lời thành tâm này. Tôi viết với nỗi xúc động rưng rưng trên khóe mắt, khi xem lại h́nh ảnh những tử sĩ đă ngă xuống tại Hoàng Sa - Trường Sa ngày xưa.

Thay mặt gia đ́nh

Như đă viết rải rác trong nhiều bài trước đây, tôi sinh ra và lớn lên tại Sài G̣n trong một gia đ́nh trung lưu với việc làm ăn phát đạt, dần dẫn đến giàu có hơn.

Thật ra, sau này tôi mới biết ba tôi là “Việt Cộng nằm vùng”. Do đó có thể nói, gia đ́nh tôi là gia đ́nh “ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản”. Cách đây vài chục năm, khi nghe câu này, tôi khá giận dữ và cảm thấy bị sỉ nhục. Cảm giác đó dễ hiểu bởi Sự Thật chưa được phơi bày như sau này. Tuy nhiên, cũng nhờ đó mà tôi tự t́m ṭi. Tôi nghĩ, không có cách ǵ thuyết phục nhất cho mỗi người, nếu như tự thân ḿnh không chủ động t́m hiểu và can đảm nh́n thẳng vào Sự Thật.


Nh́n một cách thẳng thắn, không hề né tránh là điều chưa bao giờ dễ dàng cho bất kỳ ai, cho bất kỳ điều ǵ, không riêng lănh vực chính trị. Ít nhất, cho đến nay, tôi có thể nói, tôi đă nh́n thẳng vào Sự Thật mà tôi biết, tôi tin một cách có căn cứ.

Từ cảm giác giận dữ, dần dần tôi chuyển qua cảm giác nhục nhă. Nhục nhă v́ sự vong ân bội nghĩa của gia đ́nh ḿnh đối với Quốc Gia mà từ đó gia đ́nh tôi làm ăn khá giả một cách chân chính, c̣n bản thân tôi lớn lên từ đó. Tôi không có ư định chạy tội cho ba tôi hay những người thân khác. Suy cho cùng, gia đ́nh tôi vừa là đồng phạm, vừa là nạn nhân của cộng sản. Đó là sự thật. Ba tôi chưa bao giờ giết bất kỳ một ai.

Ba tôi đă chết dưới tay người cộng sản. Tôi có căm thù không? Có. Có muốn báo thù không? Đă từng. Điều mỉa mai, ba tôi chết không phải v́ người cộng sản trả oán hay trù dập mà cái chết của ba tôi đến từ sự “ân sủng” dành cho ông - một người chưa bao giờ cầm một đồng tiền bất chính nào cũng như chưa bao giờ nhận bất kỳ sự “ban ơn” nào từ người cộng sản.

Một cái chết khá đặc biệt trong muôn vàn cái chết do người cộng sản gây ra. Có thể đó là một niềm an ủi cho tôi. Cũng có thể đó là một ơn huệ của Ơn Trên đă sắp đặt cho ba tôi một cái chết không hề nhơ nhuốc mà nhuốm màu thê lương trong một con người thơ ngây và chơn chất. Nhưng đó là câu chuyện quá văng của gần 20 năm về trước, không phải những ǵ tôi muốn viết hôm nay.

Tôi có ba người chú ruột đều được VC “phong liệt sĩ”. Cả ba người đều chết thời Pháp. Bà Nội tôi được “tặng” “bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Tôi có hai người cậu ruột, trốn Ngoại tôi để đi tập kết ra Bắc Việt năm 1954. Hai người cậu ruột khác lại làm trong chế độ VNCH. Hai người cậu này đều có chức phận vào thời bấy giờ. Tôi có một người chị ruột làm trong nhà thương và “thân cộng” lúc đó. Một người anh ruột là sĩ quan thuộc quân lực VNCH (nhưng thật ra là VC nằm vùng), một người anh ruột khác là hạ sĩ quan cũng thuộc quân lực VNCH (thuần túy là lính, không quan tâm và tham gia vào chính trị cũng như không phải VC nằm vùng). Tôi có vài người anh, chị ruột nữa, họ là dạng “cách mạng 30/4” ngay sau khi CSBV vào Nam. Một số bà con thân thuộc nội ngoại khác, người th́ ở trong “khu”, người lại chống Cộng triệt để. Vài người khác, người th́ là quân nhân, người nữa lại là công chức của VNCH v.v...

Hồi trước 1975, thời VNCH, ở Miền Nam, đa số gia đ́nh đều đông con. Ít th́ ba, bốn; nhiều th́ chín, mười. Có gia đ́nh lên đến mười hai - mười bốn người con, đều b́nh thường trong nếp sống lúc bấy giờ. Một đời sống sung túc, hầu hết gia đ́nh khá giả, đều giống nhau suy nghĩ: nhiều con là phúc lộc Trời cho. Chế độ VNCH cũng không có việc “sinh đẻ có kế hoạch”. Mắn đẻ lại là điều tốt mà phụ nữ thời xưa luôn tự hào. Cuộc sống dung dị như thế. Không chỉ riêng những gia đ́nh giàu có mà có thể nói hầu hết đều tương tự như vậy.

Dông dài như thế, để nói rằng gịng tộc nội ngoại của tôi khá phức tạp. Giá như...

Vâng, chính cái “giá như” nó đă làm hầu hết gịng tộc, anh chị em đại gia đ́nh tôi “tan đàn xẻ nghé” từ dạo ấy. Dạo mà “rầm rập bước chân ta đi rung chuyển đường phố Sài G̣n” với ngày 30/4/1975 (!) Một gịng tộc như thế mà nói đến “đoàn kết” (như CSVN đang kêu gọi) th́ quả là... hài kịch. Ba tôi và anh chị tôi đă từng đi tù dưới chế độ VNCH. Ba tôi ra tù sớm, chị tôi th́ được tha bổng sau vài tuần tạm giam v́ không đủ chứng cớ kết tội (đối với luật pháp tương đối công bằng của VNCH). Riêng anh tôi nhận án “20 năm khổ sai” và bị đày đi Côn Đảo cho đến (tất nhiên) năm 1975, khi CSBV xâm lăng vào Nam bất hợp pháp.

Điều tôi cám ơn Nhà Nước Việt Nam Cộng Ḥa thật giản dị

Ngày ba tôi ra tù của VNCH, ông vẫn mạnh khỏe. Về đến nhà chỉ một tuần sau là ông có thể bắt tay trở lại công việc làm ăn. Suốt thời gian ba và anh chị tôi bị điều tra cho đến lúc kết án chính thức, gia đ́nh tôi (những người không liên quan) không hề bị săn đuổi, bắt bớ vô pháp luật, hành hung, sách nhiễu v.v... (như thời VC sau năm 1975). Má tôi đă gánh vác mọi việc làm ăn vào lúc đó. Chúng tôi vẫn đi học b́nh thường và sống trong môi trường không hề bị kỳ thị của bất kỳ thầy cô hay bạn bè nào. Hàng xóm láng giềng cũng không v́ thế mà ghẻ lạnh, hất hủi hay tiếp tay như kiểu bây giờ mà người ta gọi là “đấu tố thời đại mới”. - Anh tôi, người ở tù Côn Đảo, ngày trở về đất liền, vẫn mạnh khỏe, dù ốm o đen đúa, nhưng không hề mang thương tật ǵ cả.

Cá nhân tôi

Tôi cám ơn Việt Nam Cộng Ḥa, không chỉ v́ tôi được sống trong một xă hội - có thể chưa phải là tốt đẹp nhất - nhưng tốt đẹp hơn chế độ cộng sản 39 năm qua, mà tôi c̣n biết ơn v́ tôi đă hấp thụ được nền giáo dục, có thể nói, cho đến nay 39 năm, dù VNCH không c̣n, dù sau năm 1975, nhà nước CHXHCNVN của CSVN cố gắng “cải cách” giáo dục nhiều lần, rất tốn kém nhưng không hề mang lại chút tiến bộ nào khả dĩ.

Và nói cho công bằng, giáo dục hiện nay (của CSVN) tính về chất lượng, vẫn không thể nào đạt được như trước 1975 của Miền Nam.

Nền giáo dục VNCH trước 1975 mà tôi hấp thụ, dù ngắn ngủi, nó thật sự là nền giáo dục nhân bản và khai phóng. Trung thực và hiền lương. Ganh đua nhưng không đố kỵ. Biết phẫn nộ nhưng không tàn ác. Đặc biệt nền giáo dục đó giúp cho hầu hết học tṛ Miền Nam luôn biết dừng lại đúng lúc, trước cái sai, với nỗi xấu hổ và tính liêm sỉ - tựa như “hàng rào nhân cách” được kiểm soát kịp thời.

Chính xác hơn, tôi cám ơn Thầy Cô của tôi, có lẽ bây giờ hầu hết đă qua đời, nếu c̣n sống chắc cũng đă nghễnh ngăng hay quá già yếu. Tôi biết ơn các Giáo sư. Tôi muốn nói rơ: Tôi không hề có danh vị, bằng cấp ǵ cả. 

Tôi biết ơn Thầy Cô của tôi, v́ nhiều độc giả thương mến (có lẽ qua những bài viết), họ ngỡ tôi là: giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ, nhà văn, nhà giáo v.v... nhưng tôi thưa thật, tôi chỉ là một người “tay ngang” trong viết lách. Qua từng bài viết, tôi rút ra kinh nghiệm. Đặc biệt, tôi luôn cố gắng viết cẩn trọng và khách quan nhất để thuyết phục độc giả. Tính cách này, tôi đă học từ Thầy Cô tôi, ngày xưa. Dù môn Văn Chương ngày ấy, tôi luôn nhận điểm thấp tệ. 

Tôi biết ơn Thầy Cô của tôi cũng v́ sau 1975, cả nước rơi vào đói kém làm cho “Tính Người” trong xă hội cũng mai một dần, và tôi không là ngoại lệ. Thảm trạng xă hội lúc đó biến tôi trở nên chai lỳ, mất cảm xúc và lạnh lùng. Đặc biệt “chữ nghĩa” hầu như trôi sạch hết cùng những “tem phiếu”, “xếp sổ mua gạo”, chầu chực “mua nhu yếu phẩm” v.v... sau ngày 30.4.1975.

Về sau này, khi cuộc sống đỡ hơn, tôi có thời giờ hơn cùng với thời cuộc đảo điên, dần dần, tôi cảm nhận tôi “trầm ḿnh” trong nỗi đau của bản thân, gia đ́nh, từ đó tôi mới thấu hiểu những điều ngày xưa tôi học và tôi giật ḿnh v́ sự lăng quên đáng trách đó.

Tôi t́m lại được “Tính Người” mà bấy lâu nay tôi đánh mất.

Một lần nữa, tôi cám ơn Quốc Gia Việt Nam Cộng Ḥa và các Thầy Cô của ngày xưa ở Miền Nam VN.

Nguyễn Ngọc Già - Việt Nam, ngày 11/06/2014

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo