Hăy thét vang lời thề Sát Thát

 

 

Tôi, một thằng nhóc tỳ, ăn chưa no lo chưa tới…

Khi cách mạng về…

Theo cha mẹ cuốn gói chạy vào Nam.

Bỏ lại người thân, bỏ lại xóm làng.

Cùng bao buồn vui một thời thơ dại.


Những đau thương, sau này mẹ tôi kể lại…

Như là chuyện từ thời cổ đại bán khai

…Ông bà ngoại tuy chẳng giàu có bằng ai.

Nhưng không thiếu ḷng nhân từ bác ái.

Đă cưu mang nhiều gia đ́nh mẹ già con dại.

Sắp chết v́ trận đói Ất Dậu ngày xưa.

Tối độc nhân tâm…ai có đâu ngờ…

Cứu vật vật trả ơn, cứu nhơn nhơn trả oán.

Theo lệnh đảng, giữa đ́nh làng họ hung hăng tuyên án.

Kết tội ông bà là thành phần địa chủ ác ôn.

Cũng chỉ v́ trước đây trong những bữa cơm.

Đă không cho họ ngồi cùng mâm cùng chiếu.

Nghe mẹ kể xong, tôi bàng hoàng không hiểu:

Họ có c̣n là người dân Việt nữa hay không?

 

*  *  *

Giải đất miền Nam sông nước mênh mông.

Ruộng lúa ph́ nhiêu, c̣ bay thẳng cánh.

Người dân hiền lương sẻ chia ấm lạnh.

Cho tôi lớn khôn trong cuộc sống an lành.

Cả cuộc đời bát ngát một màu xanh.

Màu xanh của niềm tin và hy vọng.

Nhưng than ôi! Giữa đêm Xuân hoa mộng.

Họ tràn về, thiêu hủy mọi niềm vui.

Phố xá tan hoang, vắng bặt tiếng cười.

Máu lệ đẫm trên những vành khăn sô trắng.

Tôi tự hỏi với nỗi ḷng cay đắng:

Họ có c̣n là người Việt Nam nữa hay không?

 

*  *  *

Chẳng thể hững hờ trước vận nước tồn vong.

Tôi lên đường đi vào lửa đạn.

Không đắn đo, không ngại ngần tính toán.

Biết bao người đă anh dũng hy sinh.

Có lẽ đâu chỉ nghĩ riêng ḿnh.

Sống hạnh phúc trên khổ đau người khác.

Bao tháng năm gót giày shaut phiêu bạt.

Từ đồng ruộng śnh lầy đến rừng núi cao nguyên.

Vẫn ấp ủ trong ḷng ước nguyện thiêng liêng:

Một ngày nao quê mẹ tàn cơn binh lửa.

 

*  *  *

Nhưng hỡi ơi!

Vận nước điêu linh, miền Nam sụp đổ.

Giặc tràn vào nhuộm đỏ cả quê hương.

Mọi thứ đảo điên, đạo lư luân thường.

Tất cả đều trở thành món hàng xa xí.

Một chính thể, đạt đến tận cùng vô liêm sỉ.

Đem con dân ḿnh rao bán khắp nơi.

Khuyến dụ đầu tư, chủ tịch nước chào mời:

“Hăy đến Việt Nam có rất nhiều gái đẹp.”

Giang sơn gấm hoa càng ngày càng thu hẹp.

Đất đai tổ tiên bị cắt xén từng giờ.

Đem hiến dâng cho lũ giặc tàu ô.

Để bảo vệ một thiên đường hư ảo

 

*  *  *

Chúng bắt giam, tống đi “cải tạo”.

Bất cứ ai dám phản đối, biểu t́nh.

Ai dám đ̣i hỏi quyền v́ nước hy sinh.

Để ngăn chặn lũ ngoại thù phương bắc.

Quê hương ơi! Giờ đây tràn bóng giặc.

Chúng nghênh ngang vào ra, tựa chốn không người.

Chúng đầu độc dân ta bằng mọi thủ đoạn tanh hôi.

Bằng những tṛ lừa đảo lưu manh đểu giả.

 

*  *  *


Đồng bào ơi! C̣n chần chờ ǵ nữa?

Hăy thét vang lời thề sát thát Diên Hồng.

Vung gươm thiêng chặt đứt mọi cùm gông.

Quyết bảo vệ non sông Việt Nam hoa gấm.

Máu cha ông tự ngàn xưa đă thấm.

Dưỡng nuôi từ cọng cỏ ngọn rau…

Đừng để cháu con phải gậm nhấm niềm đau.

Một ngàn năm tủi hờn trong quá khứ.

Cũng đừng chờ mong bọn khuyển ưng thái thú.

Bởi chúng chẳng c̣n là người Việt Nam…

…đă từ lâu

 

 

Dương Thượng Trúc

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính