Muốn thắng giặc cần phải tận dụng mọi kế sách

 

Đồng Viết Tâm

 

 

Như trong một bài trước, chúng tôi đă có nói đến nhạc sĩ Việt Khang, người đă viết hai ca khúc: “Việt Nam tôi đâu - Anh là ai ?”; với tấm ḷng của một người trẻ tuổi ưu tư với đất nước, với đồng bào. Tuyệt nhiên, Việt Khang không phải là một “nhà chính trị”. Điều đó, có chăng, là do những người muốn lôi kéo một nhạc sĩ Việt Khang để trở thành một Việt Khang của một tổ chức chính trị nào đó, và nếu Việt Khang không biết, th́ Việt khang sẽ không c̣n là nhạc sĩ Việt Khang với tấm ḷng yêu quê hương đất nước như những lời của hai bản nhạc ấy.

 

Tuy nhiên, dẫu sau này, Việt Khang có đi về một “hướng nào” chăng nữa, nhưng không v́ thế mà ư nghĩa của hai bài hát trên trở thành những lời giả dối. Và, nếu trong tương lai Việt Khang có ra sao, th́ hai bài ca này vẫn không bị đào thải, mà vẫn được mọi người nhắc nhớ đến trong một giai đoạn lịch sử của nước nhà.

 

Xin hăy nhớ cho rằng: Cho đến tận giờ phút này đây, chúng ta vẫn c̣n dùng hát bài Quốc Ca nguyên là “Tiếng Gọi Thanh Niên” của Lưu Hữu Phước:

 

“Này công dân ơi ! Đứng lên đáp lời sông núi - Quốc Gia đến ngày giải phóng...”

 

Chúng ta không bỏ, không thay đổi Quốc Kỳ, là Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, cũng như chúng ta không bỏ, không thay đổi Quốc Ca, mặc dù bài Quốc Ca nguyên là của Lưu Hữu Phước; bởi v́ không cần phải giải thích, th́ mọi người cũng đều biết Lưu Hữu Phước đă viết bài Tiếng Gọi Thanh Niên trước khi bán linh hồn cho loài quỷ đỏ.

 

Cũng vậy, sau ngày Quốc Hận 30/4/1975, có những bản nhạc do Nhạc sĩ Việt Dzũng và một số Nhạc sĩ khác, đă viết trước kia, đă là những lời nhạc đầy hùng khí đấu tranh cho tự do, dân chủ, cho đất nước. Đặc biệt, đối với những đồng bào đă từng vượt biên, vượt biển, đă từng sống trong các trại tỵ nạn Đông Nam Á. Ngày ấy, cứ mỗi lần nghe những bài hát này vang lên ở đâu đó trong trại, là mỗi lần khiến cho đồng bào phải xót xa, đau buồn đến rơi nước mắt!

 

Chúng ta cũng cần phải ghi nhớ, trước ngày 30/4/1975; Chương tŕnh phát thanh Chiêu Hồi, cũng đă từng dùng bài hát “Ngày về” của Nhạc sĩ Hoàng Giác, để kêu gọi những người lầm đường, lạc lối ở bên kia chiến tuyến hăy “Tung cánh chim t́m về tổ ấm…”. Và cho đến tận ngày nay, bài hát này, vẫn không bị đào thải; mặc dù Ns Hoàng Giác đă viết bản nhạc này vào năm 1946, lúc ông là một “đội viên trong đoàn tuyên truyền” của “Việt Minh” khi được trở về thăm gia đ́nh sau những chuyến “công tác”; chứ không phải ông viết cho Chương Tŕnh Chiêu Hồi của Việt Nam Cộng Ḥa. Lời bài hát “Ngày về” như sau:

 

“Tung cánh chim t́m về tổ ấm

nơi sống bao ngày giờ đằm thắm

nhớ phút chia ly, ngại ngùng bước chân đi

luyến tiếc bao ngày xanh.

Tha thiết mong t́m về bạn cũ

nhưng cánh chim mịt mùng bạt gió

vắng tiếng chim xanh ngày vui hót tung mây

mờ khuất xa xôi ngh́n phương

Trên đường tha hương, vui gió sương

riêng ḷng ta mang mối nhớ thương

âm thầm thương tiếc cho ngày về

t́m lại đường tơ nay đă dứt

Nghe tiếng chim chiều về gọi gió

như tiếng tơ ḷng người bạc phước

nhắp chén men say c̣n vương bóng quê hương

dừng bước tha hương ḷng đau !”

 

Và cũng chính v́ những lẽ ấy, nên theo chúng tôi, cho dù hôm nay và trong tương lai, những Nhạc sĩ đă một thời cùng chung chiến tuyến chống Cộng với chúng ta, họ có ra sao, có rẽ theo một hướng nào, th́ chúng ta không cần phải “ghi ơn” tác giả, nhưng không cần phải loại bỏ những bài hát có tác dụng Tâm Lư Chiến này, mà chúng ta nên dùng nó như đă từng dùng bài “Ngày về” của Hoàng Giác vậy.

 

Chúng ta cần phải biết, hiện nay, trong nước “Ban văn hóa” của đảng Cộng sản cũng đă cho phát hành một DVD, và đă dùng bản nhạc: “T́nh anh lính chiến” của Nhạc sĩ Lam Phương, nhưng lại đưa hai tấm h́nh: một tấm có h́nh ảnh của người lính Việt Nam Cộng Ḥa đang được Em gái hậu phương choàng vào cổ chiếc Ṿng Hoa Chiến Thắng và một tấm h́nh khác “tương tự” nhưng đă thay vào đó, là h́nh ảnh của một “bộ đội” Cộng sản.

 

Ngoài bản nhạc này, “Ban văn hóa” của Cộng sản cũng dùng bài hát “Chuyện buồn đêm Xuân” của Nhạc sĩ Lam Phương theo một “ư nghĩa” khác, để kêu gọi người Việt tỵ nạn Cộng sản tại hải ngoại hăy trở về dưới “bóng cây đa bến cũ…”

 

Hôm nay, qua một bài viết ngắn này, chúng tôi không thể nói được nhiều hơn nữa. Tuy nhiên, chúng tôi phải nhắc lại về một “Kế” rất xưa, mà Dương Bưu đă chỉ cần một câu “rỉ tai” như gió thoảng, nhưng đă khiến cho hai “ông tướng tài” của nước Tầu là Lư Thôi và Quách Dĩ vốn là “bạn thâm giao” đă phải trở thành kẻ thù vĩnh viễn của nhau…

 

Do vậy, trên con đường đấu tranh chống Cộng sản và tay sai. Bất cứ một kế sách nào khả dĩ, nghĩa là có thể phá vỡ được “pḥng tuyến” của địch quân, th́ không ngần ngại ǵ, mà chúng ta không thể không thực hiện...

 

Muốn chiến thắng kẻ địch, không phải lúc nào cũng dùng súng đạn, mà tùy lúc, tùy thời… như hiện nay, chúng ta, những con dân của Việt Nam Cộng Ḥa đă và đang trên con đường giành lại đất nước. V́ thế, những người đă dấn thân vào con đường đấu tranh v́ Chính Nghĩa Dân Tộc, cần phải tận dụng tất cả mọi kế sách…, để tiến tới mục đích tối thượng, là giải cứu đồng bào, xây dụng lại một nước Việt Nam Tự Do, Dân Chủ không Cộng sản; như chúng ta vẫn hằng mong ước và đang cố gắng thực hiện cho bằng được: “... Quê dấu yêu không c̣n Cộng thù...”

 

18/4/2014

Đồng Viết Tâm

------------------------------------------------

 

Em vẫn mơ một ngày về

(Hồng Diễm & Cát Lynh)

 

 

 

 

 

 

Em vẫn mơ một ngày nào
quê dấu yêu không c̣n cộng thù
Trên con đường ṃn, sau cơn mưa chiều,
anh ôm đàn d́u em đi dưới trăng.

Ta đứng yên nghe rừng th́ thầm.
Ta ngước trông sao trời thật gần.
Anh ôm cây đàn,
Anh buông tơ trầm.
Em ca bài mừng quê hương thanh b́nh.

ĐK:

Rồi b́nh minh tới anh đưa em về làng
Này bà con đón ḱa anh em chào mừng
Thôn quê tưng bừng,
Muôn chim reo ḥ hát mừng người
vừa về sau chiến chinh.

Rồi hoàng hôn xuống ta say men rượu nồng
Họ hàng trong xóm thay nhau nhen lửa hồng
Sương giăng mịt mùng
Đêm sâu chập chùng xóa ngục tù xiềng gông bao năm.

Em vẫn mơ một ngày nào anh với em chung t́nh bạc đầu.
Trên quê hương nghèo. Trong khu rừng già.
Trước mái nhà cờ vàng bay phất phơ.

Bên mái hiên ta ngồi chuyện tṛ.
Khoai nướng thơm hương t́nh ruộng đồng.
Con thơ ngoan hiền ê a đánh vần
"Vê en-Nờ" là Việt Nam kiêu hùng.

ĐK:

Rồi ngày con lớn con ca vang t́nh người
Ḥa b́nh no ấm con ca vang t́nh đời
Thay cho mẹ hiền, thay cho cha già
Suốt cuộc đời ḥa lời ca đấu tranh.

Rồi ngày con lớn con đi xây cuộc đời
Màu cờ tổ quốc con tô thêm rạng ngời
Quê hương thanh b́nh
Muôn dân yên lành sống cuộc đời tự do muôn năm!!!

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo