Chiêu bài “Ḥa giải-Ḥa hợp”!

 

Đồng Viết Tâm

  

 

Cái chiêu bài “Ḥa giải - Ḥa hợp” đă do chính đảng Cộng sản Việt Nam đẻ ra từ những năm trước ngày Quốc Hận: 30/4/1975. Và, cũng chính bọn Việt cộng đă và đang chỉ thị cho lũ tay sai, nằm vùng, từ quốc nội và hải ngoại; nhất là những người cầm bút, mà có khi trước đó, họ có lập trường chống cộng thật, nhưng sau khi đă bị cấy “sinh tử phù” hoặc v́ một lư do nào đó…, nên họ đă ra sức hô hào, bằng nhiều cách khác nhau; nhưng mục đích chính vẫn là để  lừa gạt mọi người; đặc biệt, là những người đấu tranh chống cộng, nhưng bộ óc chưa trưởng thành, nên đă tiếp tay với lũ giặc Cộng, để cho bọn chúng tiếp tục đặt cả hai cái ách thống trị, đó là Tầu cộng và Việt cộng lên cổ của đồng bào tại quốc nội. Chúng ta cần phải hết sức cẩn trọng khi đọc những bài viết loại này, v́ đôi khi người viết chỉ xen lẫn vào vài ḍng, đôi câu, có lợi cho Việt cộng, mà nếu chịu khó một chút, th́ chúng ra sẽ phát hiện ra ngay… Đặc biệt, đối với quư vị đă từng biết tới T́nh Báo và Chiến Tranh Chính Trị, th́ càng dễ dàng nhận ra không mấy khó khăn ǵ, dù những kẻ này, chỉ xen vào bài viết một câu ngắn thôi. Những bài viết ấy, tương tự như những hũ kẹo ngọt thật, nhưng có trộn vào đó, một số viên thuốc cực độc, mà người bất tri, không phân biệt được, cho nên khi ăn hết số kẹo đó, th́ phải mất mạng, mà không biết tại sao ḿnh chết!

 

Chúng ta, những người cầm bút chân chính, th́ không bao giờ đề cập đến cái chiêu bài “ḥa giải-ḥa hợp” của đảng Cộng sản Hà Nội, cũng như kêu gọi những người Việt ở hải ngoại và quốc nội hăy tham gia ứng cử vào bộ máy giết người của Việt cộng. Đồng thời, nếu thấy, biết, có một trang báo điện tử nào đó, đă đăng tải những loại bài này, th́ nhất định Không bao giờ click vào - Không đọc - Không cần biết nó đang chứa những thứ ǵ trong đó, cũng không cần phải nhắc tới những thứ rác rưởi ấy. Rác rưởi, th́ hăy quăng nó vào thùng rác!

 

Tuy nhiên, ở đây, tôi tự thấy, cần phải nói thêm: Dân tộc Việt Nam không có điều ǵ bất ḥa lớn lao đến nỗi phải kêu gọi ḥa giải, mà chỉ có đảng cộng sản Hà Nội, là một đảng ăn cướp, giết người vô tội một cách tàn ác, là có vô số những món nợ bằng máu đối với Dân Tộc Việt Nam. Do đó, món nợ máu này, không bao giờ “ḥa giải” được, mà chỉ có một con đường duy nhất, là một mất, một c̣n. Đảng Cộng sản Việt Nam mất, th́ Dân Tộc Việt Nam c̣n. Ngược lại, đảng Cộng sản c̣n, th́ Dân tộc phải mất vào tay của giặc Tầu, kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc Việt Nam qua những bàn tay chư hầu Hà Nội!

 

Chữ nghĩa của dân ta, có vô số những ẩn dụ, do đó, Việt cộng đă tận dụng những cây bút được nhiều người tin tưởng là chống cộng, để nhả ra những thứ nọc độc “ḥa giải-ḥa hợp” với Việt cộng. Nhưng điều cần phải nói, phải biết, là một khi đảng Cộng sản Việt Nam bị giải trừ, không c̣n bóng dáng của chúng nữa, th́ sẽ c̣n lại là cả một Dân Tộc Việt Nam, tất cả toàn dân Việt, ba miền Trung-Nam-Bắc một nhà, sẽ cùng bắt tay nhau, để xây dựng lại một nền tự do, dân chủ, ḥa b́nh, thịnh vượng, trong tinh thần tương thân, tương ái. Không c̣n đảng Cộng sản, không cần đến cái gọi là “ḥa giải-ḥa hợp”. V́ dân tộc Việt Nam vốn đă ḥa hợp. Lịch sử đă chứng minh, bởi đă ḥa hợp cả dân tộc, từ Vua, quan, tới chí dân, trên dưới một ḷng, cho nên nhà Trần đă chiến thắng cả hai đội quân hùng mạnh Nguyên-Mông. Thời kỳ ấy, không có đảng Cộng sản. Và, chính v́ không có bóng dáng của đảng Cộng sản, nên cả dân tộc Việt  Nam mới ḥa hợp cùng nhau đánh đuổi bọn giặc Mông, giặc Tầu ra khỏi bờ cơi. Một chiến thắng lẫy lừng, đă lưu danh đời đời trên những trang Thế Giới Sử.

 

Chúng ta, những người Việt Nam yêu nước chân chính, tại quốc nội, cũng như hải ngoại. Nhất là các vị đang làm chủ những trang báo, dù báo giấy, hay điện tử, hăy cùng nhau quyết liệt, không bao giờ cho phép bọn tay sai, cộng sản nằm vùng được bắt rễ vào trang báo của ḿnh. Nghĩa là, không đăng những bài viết có gợi ư, khơi dậy, dù chỉ đôi câu, vài ḍng về cái chiêu bài  “ḥa giải - ḥa hợp” với Việt cộng.

 

Ngoài ra, chúng ta cần phải biết, bọn tay sai, nằm vùng, luôn luôn kêu gọi, bắt đầu từ “ḥa giải”  đến “ḥa hợp”; rồi sau đó, là “tham gia ứng cử - bầu cử tự do có quốc tế giám sát”. Và cuối cùng, là đảng Cộng sản sẽ thắng, phải thắng, bởi v́ công an, quân đội, vũ khí và quyền lực đang nằm trong tay của đảng Cộng sản Hà Nội. Không có một tổ chức quốc tế nào có thể đích thân đi đến những vùng quê xa xôi, trên khắp cả nước, để kiểm soát những thùng phiếu gian lận cả; chưa nói đến việc các “đảng bộ địa phương” sẽ hù họa đồng bào, để buộc họ phải bỏ phiếu cho đảng Cộng sản.  Chính v́ thế, không có một tổ chức, một đảng phái chính trị nào có thể thắng nổi một bộ máy cầm quyền sắt máu như đảng Cộng sản Việt Nam. Và cũng chính v́ biết chắc, không có một tổ chức, một đảng phái chính trị nào có thể thắng nổi đảng Cộng sản, nên Hà Nội đă chỉ thị cho lũ tay sai, nằm vùng phải khơi dậy cái chiêu bài “ḥa giải-ḥa hợp”, để rồi cuối cùng, sau một cuộc “bầu cử tự do”, th́  đảng Cộng sản sẽ tuyên bố trước cả thế giới rằng: “Qua một cuộc bầu cử tự do rất dân chủ, có quốc tế giám sát, nhưng đảng Cộng sản đă thắng, là do ư nguyện của toàn dân”!

 

Cái “thắng” đó, nếu xảy ra, là tại chúng ta không sáng suốt, không chịu lên tiếng về những mưu đồ đen tối của đảng Cộng sản qua bọn tay sai, nằm vùng, đă và đang có mặt khắp nơi, quốc nội và hải ngoại. Đặc biệt, những người đă và đang nắm giữ các cơ quan truyền thông, những người cầm bút chân chính, chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ, mà cần phải lên tiếng trước chiêu bài “ḥa giải-ḥa hợp” của đảng Cộng sản Hà Nội.

 

Lịch sử đă chứng minh từ cái “Chính phủ Liên Hiệp” vào năm 1946, mà đă khiến cho cụ Huỳnh Thúc Kháng phải bị chết. Và chúng ta đừng quên, là cộng sản đă chôn các loại vũ khí, cài những đảng viên của chúng ở lại miền Nam trước khi kư Hiệp định Genève, 20/7/1954. C̣n Hiệp định Paris 1973 về Việt Nam, th́ cũng thế, v́ đảng Cộng sản Bắc Việt đă có sẵn một đội quân của chúng, nằm ngay trên lănh thổ của nước Việt Nam Cộng Ḥa. V́ những điều kiện sẵn có nên đảng CSVN đă công khai vi phạm cả hai Hiệp định này, khi đă xua quân xâm lăng từ sau ngày 20/7/1954, rồi đến cưỡng chiếm nước Việt Nam Cộng Ḥa vào ngày Quốc hận 30/4/1975. Lại nhắc về cái Hiệp định Paris, 1973, mặc dù đă biết trước cái đại họa mất nước; nhưng tiếc rằng, thời ấy, v́ tham sanh úy tử, nên người đứng đầu và đại diện chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa đă kư vào cái Hiệp định này, để khai tử một Quốc Gia - Một Quân đội Việt Nam Cộng Ḥa anh dũng, hy sinh trên mọi chiến trường, đă phải chịu buông súng trong đau đớn, đă phải vào các nhà tù để sống và chết trong những “trại cải tạo” hoặc đă tuẫn quốc, v́ không đầu hàng Giặc Cộng. Chẳng những như thế, mà c̣n kéo theo những tang thương, những máu và nước mắt, những tan nát, chia ĺa cho đồng bào vô tội, sau khi đất nước Việt Nam Cộng Ḥa đă bị rơi vào tay của đảng Cộng sản Hà Nội. Chính những bài học xương máu ấy, những đau thương ấy, những nước mắt ấy, đă sánh bằng bể, bằng non! Chúng ta không thể cho phép ḿnh quên, và không để cho đảng Cộng sản Việt Nam lừa bịp thêm một lần nào nữa cả!

 

Một lần nữa, chúng tôi tự thấy, cần phải trở lại với cái chiêu bài “ḥa giải-ḥa hợp” của đảng Cộng sản VN, v́ nó vẫn được những tên tay sai và Việt cộng nằm vùng ngày đêm ra rả kêu gọi những người Việt ở hải ngoại và quốc nội hăy tham gia ứng cử vào bộ máy giết người của Việt cộng, ḥng kéo dài sự cai trị của chúng trên nhân dân và đất nước Việt Nam.

 

Do đó, ở đây, tôi tự thấy, cần phải lập lại rằng:

 

Dân tộc Việt Nam không có điều ǵ bất ḥa lớn lao đến nỗi phải kêu gọi ḥa giải, mà chỉ có đảng cộng sản Hà Nội, là một đảng ăn cướp, giết người vô tội một cách tàn ác, là có vô số những món nợ bằng máu đối với Dân Tộc Việt Nam. Bởi thế, món nợ máu này, không bao giờ “ḥa giải” được, mà chỉ có một con đường duy nhất, là một mất, một c̣n. Đảng Cộng sản Việt Nam mất, th́ Dân Tộc Việt Nam c̣n. Ngược lại, đảng Cộng sản c̣n, th́ Dân tộc phải mất vào tay của giặc Tầu, kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc Việt Nam qua những bàn tay chư hầu Hà Nội!

 

Mặt khác, xin những kẻ đă và đang kêu gọi đảng CSVN hăy tôn trọng nhân quyền, th́ hăy thôi, đừng cố t́nh “ngây thơ” nữa. Bởi v́, mọi người phải sáng suốt, để hiểu, để biết: Chỉ có hai con đường để chọn: Cộng sản không nhân quyền, hoặc nhân quyền không Cộng sản. Nói cho dễ hiểu: Nhân quyền và cộng sản không thể cùng chung một “thể chế”.

 

Nhân quyền, không phải xin, cho, mà bắt buộc phải tôn trọng. Mà đảng Cộng sản VN không phải là nhân, v́ từ mấy chục năm qua những cuộc thảm sát, đă chúng minh rằng, đảng CSVN đă mất hết nhân tính; mà đă không c̣n nhân tính, th́ chỉ c̣n là vật tính, th́ làm sao biết đến nhân quyền là cái ǵ mà cứ đ̣i hỏi những động vật mang h́nh “con người”, nhưng chất chứa toàn vật tính phải tôn trọng nhân quyền.

 

Mọi sự đă phơi bày rơ ràng như vậy. Thế nhưng, vẫn có những kẻ cố t́nh chiêu dụ những kẻ hám danh, vị lợi phải đi làm tay sai, hoặc phải đâm đầu vào chỗ chết, khi hô hảo “Ḥa giải-Ḥa hợp” với bạo quyền Cộng sản, mà một trong những chiêu bài đó, là “hăy tham gia ứng cử vào Quốc hội-vào Mặt trận Tổ quốc…”

 

Thật ra, cái “quốc hội” của đảng CSVN, chỉ là một nơi, để hợp thức hóa cho những ǵ mà đảng CS muốn thực hiện mà thôi. Xin mọi người cứ nh́n vào tấm h́nh của mấy “dân biểu” trong cái “Quốc hội” của Cộng sản đang ngủ gật, th́ phải hiểu: Tất cả những ư kiến được nêu ra tại “Quốc hội” Cộng sản, đều là những “ư kiến” đă được mớm lời trước, để cho có vẻ “có tiếng nói dân chủ”. C̣n những kẻ đă và đang ngồi ở những cái ghế “dân biểu” này, đều đă biết trước, dù cho có lên tiếng bao nhiêu lần, nhưng rồi cuối cùng, th́ cái “Biểu quyết” cũng đă được đảng Cộng sản quyết định trước rồi. Không một kẻ nào có thể làm thay đổi được cái “biểu quyết” của đảng CSVN. V́ vậy, những “dân biểu” này không cần để ư tới, cứ tự nhiên mà ngủ gật, để chờ cho đến lúc “biểu quyết” th́ hùa nhau vỗ tay, thế là xong cái “bổn phận” của một “dân biểu” hay nói cho đúng hơn là “đảng biểu”.

 

    

 

Ấy thế, mà vẫn có kẻ tung, người hứng rằng th́ là “tham gia ứng cử vào Quốc hội (cộng sản) để có tiếng nói, để quậy phá như “dân biểu” Kiều Mộng Thu, Hồ Ngọc Nhuận, Nguyễn Công Hoan… trước kia”.

 

À ra vậy, các “ngài” này muốn nói với mọi người rằng: “Quốc hội của đảng Cộng sản Việt Nam cũng có tự do giống như Quốc hội của Việt Nam Cộng Ḥa trước năm 1975, nên cứ tham gia vào quốc hội Cộng sản, để quậy phá như Kiều Mộng Thu, Hồ Ngọc Nhuận… vậy”. Và v́  “quốc hội của đảng cộng sản cũng có tự do như Quốc hội của Việt Nam Cộng Ḥa, nên không chống Cộng!”.

 

Nhưng theo chúng tôi, th́ cái “quốc hội” của đảng CSVN, th́ làm ǵ mà có một chút tự do, mà tất cả những “dân biểu” đă và đang ngồi trong cái “quốc hội” Cộng sản, đều chỉ biết giơ tay, gật đầu khi “bỏ phiếu biểu quyết”. C̣n hỏi tại sao người ta lại tung hứng cái chuyện “Ḥa giải-Ḥa hợp - tham gia ứng cử vào quốc hội của CSVN”, th́ chỉ c̣n một giải thích duy nhất, là lừa gạt những kẻ ngây thơ, tham danh, hám lợi đi làm tay sai cho đảng CS, hoặc đẩy họ đi vào những chỗ chết thảm, nếu dám nói và làm như mấy dân biểu Cộng sản Kiều Mộng Thu, Hồ Ngọc Nhuận, Nguyễn Công Hoan… trước kia.

 

Nên nhớ, dưới chế độ của CSVN, chỉ cần một câu nói, để bị nghi ngờ thôi, th́ cũng phải bị giết chết  bằng cách này, hay cách khác rồi, đă có rất nhiều người bị Việt cộng giết chết v́ cái “tội phản động trong tư tưởng”, chứ đừng có nói tới cái chuyện làm “dân biểu để quậy phá như Kiều Mộng Thu, Hồ Ngọc Nhuận….”

 

Chúng tôi muốn nói thêm những điều này một lần nữa, để cho những người trẻ tuổi tại Việt Nam, nếu thật tâm muốn đấu tranh cho tự do, dân chủ. Muốn giành lại chủ quyền cho đất nước, th́ phải cùng nhau đồng ḷng quyết liệt bằng nhiều cách để giải thể đảng CSVN, chứ đừng bao giờ tự tra chân vào những cái gông cùm tại “quốc hội”, cũng như tất cả những “chức vụ” khác trong bộ máy cầm quyền của đảng CSVN, trước khi phải phí mạng sống ḿnh một cách oan uổng, và cho tới khi “được” người ta “nâng” vào nằm trong những chiếc quan tài mà vẫn không biết tại sao ḿnh chết!

 

Lớp người thanh niên, là tương lai của đất nước đang sống tại Việt Nam, phải hết sức sáng suốt, phải đọc những tài liệu khả tín của những người cầm bút chân chính, phải nghe những lời nói tâm huyết của các vị có những tấm ḷng Thanh Khiết, đă một thời đấu tranh cho Chính Nghĩa Quốc Gia, phải theo dơi những tin tức trung thực, để phân biệt đâu là chân, đâu là giả, chớ đừng bao giờ chạy theo những bả lợi danh nhất thời, để không phải bị rơi vào những tổ chức tay sai của đảng CSVN, và để rồi phải hối tiếc, mà không sao làm lại như thưở ban đầu được nữa. Sai một li, đi vạn dặm, và hăy nhớ lấy những câu ca dao dù mộc mạc, không trau chuốt văn chương của đồng bào ta. Họ đă biến đổi những câu ca dao bằng những từ ngữ khác nhau, theo các thời kỳ, để nói lên cái bản chất của một chế độ. Họ đă để lại cho các thế hệ sau này, bằng những lời chân quê; nhưng cho đến muôn đời vẫn là chân lư:

 

Mấy đời bánh đúc có xương,

Mấy đời Cộng sản mà thương dân ḿnh.

Khắc lời thệ hải sơn minh,

Cộng Ḥa thể chế Nghĩa T́nh bằng non.

 

 

16/5/2013

Đồng Viết Tâm

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính