51 năm nh́n lại ngày 30 tháng 4 năm 1975.

 

Từ Kế Tường con cắc kè bông!

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Từ Kế Tường, tên thật là Vơ Tấn Tước, sinh ngày 2 tháng 3 năm 1946 tại xă Phú Vang, quận B́nh Đại, tỉnh Kiến Hoà (Bến Tre), là một nhân vật gây nhiều tranh căi trong làng văn Sài G̣n trước 1975 và tiếp tục hiện diện trong đời sống báo chí sau đó thời CS.

 

Trước năm 1975, ông ta sống và viết văn tại Sài G̣n, bắt đầu sự nghiệp từ năm 1969 với vai tṛ thư kư ṭa soạn tuần báo Tuổi Ngọc của Duyên Anh một tờ báo văn nghệ nổi tiếng dành cho thiếu nhi và tuổi trẻ. Tại sao ông không đi lính không ai biết?

 

Sau đó, ông ta làm chủ bút tuần báo Mây Hồng, tiếp tục định h́nh phong cách gần gũi nhưng cũng dễ thương lượng với thị hiếu bạn đọc. Trong giai đoạn này, Từ Kế Tường đă xuất bản nhiều tập thơ, truyện ngắn và tiểu thuyết, trong đó có các tác phẩm dành cho thiếu niên và nhi đồng. Những hoạt động ban đầu này khiến ông ta được xem như một cây bút trẻ trung, năng động, nhưng ẩn chứa trong sự năng động ấy là một dấu ấn “đặc trưng”: khả năng thích nghi với hoàn cảnh hơn là lập trường kiên định quốc gia hay VC?!

 

Tháng 5 năm 1975, khi Sài G̣n thất thủ và chính quyền thay đổi, Từ Kế Tường nhanh chóng gia nhập Hội Văn nghệ Giải phóng Sài G̣n-Gia Định. Đây là bước ngoặt chứng tỏ rơ nét bản chất “cắc kè bông” của ông ta: thay đổi màu sắc để ḥa vào môi trường mới, từ nhà văn “Sài G̣n” trở thành hội viên văn nghệ Giải phóng. Sự thích nghi này khiến nhiều người đặt câu hỏi về lập trường đạo đức và chính trị của ông ta. Trong khi một số cây bút chọn cách im lặng, hoặc rời bỏ Sài G̣n, Từ Kế Tường đă tích cực tham gia vào cơ chế văn hóa mới. Từ Kế Tường chứng tỏ khả năng biến hóa tài t́nh như con cắc kè bông đổi màu khi môi trường sống thay đổi để tồn tại và hưởng lợi từ hoàn cảnh.

 

Từ 1979 đến 1986, ông ta làm việc trong ngành Văn hóa – Thông tin, và từ 1986 đến 2003 đảm nhận vị trí thư kư ṭa soạn báo Công an "TP Hồ Chí Minh", đồng thời mang quân hàm cấp trung tá trong ngành công an. Việc vừa làm báo, vừa giữ cấp bậc công an cho thấy sự linh hoạt đến mức cơ hội, khi nghề nghiệp được chọn lọc không chỉ dựa trên năng lực văn chương mà c̣n dựa trên khả năng thích nghi chính trị.

 

Sau đó, Từ Kế Tường làm việc tại tuần báo Văn nghệ "TP Hồ Chí Minh", tiếp tục duy tŕ sự nghiệp báo chí trong môi trường mới. Dễ thấy rằng, sự nghiệp của ông ta không phải chỉ là một hành tŕnh văn chương thuần túy mà là một chuỗi biến đổi theo môi trường chính trị và xă hội, luôn t́m cách luồn lách để “ăn chắc mặc bền” mà không mấy quan tâm đến lập trường cá nhân.

 

Ẩn dụ “cắc kè bông” rất phù hợp để mô tả Từ Kế Tường. Cắc kè bông, loài thằn lằn phổ biến ở Việt Nam, nổi bật với khả năng đổi màu để tự vệ, điều ḥa nhiệt độ và giao tiếp. Loài vật này không có lập trường cố định, nhưng sống c̣n nhờ khả năng thích nghi với môi trường. Tương tự, Từ Kế Tường cũng nổi tiếng với khả năng “đổi màu” theo chính trị và thị trường báo chí. Ông ta dễ dàng biến ḿnh từ cây bút của Sài G̣n sang nhà văn Giải phóng, từ văn chương sang báo chí công an, mà ít thấy dấu vết của lập trường nghệ thuật hay chính trị kiên định. Nếu cắc kè bông được ca ngợi v́ sống sót nhờ đổi màu, th́ Từ Kế Tường lại đáng bị nghi ngờ về phẩm chất và tính trung thực khi lợi ích cá nhân được đặt cao hơn lập trường và chính kiến của một người yêu tự do, yêu nước.

 

“Cách mạng tháng 4 năm 1975” của CS là phép thử rơ ràng cho tính “cắc kè bông” của ông ta. Khi nhiều nhà văn rời bỏ Sài G̣n hoặc giữ thái độ im lặng, Từ Kế Tường lại tham gia Hội Văn nghệ Giải phóng Sài G̣n-Gia Định. Hành động này cho thấy sự thích nghi cơ hội, đặt bản thân và sự nghiệp lên trên nguyên tắc và lập trường. Bài học rút ra ở đây là: trong nghề văn, sự linh hoạt quá mức đôi khi trở thành biểu hiện của tính cơ hội, làm giảm uy tín và giá trị đạo đức của một tác giả. Khả năng thích nghi là cần thiết, nhưng nếu không đi kèm nguyên tắc, nó biến thành công cụ để trục lợi cá nhân.

 

Hơn nữa, trong vai tṛ nhà báo và quan chức báo chí công an, Từ Kế Tường chứng minh khả năng biến hóa không chỉ ở mức văn chương mà c̣n trong đời sống xă hội. Ông ta vừa viết báo vừa giữ cấp bậc CA, vừa tham gia hoạt động văn hóa vừa quan sát đời sống chính trị – xă hội, luôn điều chỉnh bản thân để tồn tại trong hệ thống quyền lực. Điều này khiến công chúng đặt câu hỏi về tính minh bạch và lập trường nghề nghiệp, bởi những người có lập trường vững vàng thường ít khi “di chuyển theo ḍng chảy chính trị” như vậy. Từ Kế Tường trở thành h́nh mẫu điển h́nh cho câu nói: “Ăn theo thuở ở theo th́, ở bầu th́ tṛn ở ống th́ dài”?!

 

Câu chuyện của Từ Kế Tường nhắc nhở những ai quan tâm đến văn học và báo chí: linh hoạt là cần thiết, nhưng thích nghi cơ hội mà bỏ rơi lập trường sẽ khiến uy tín và giá trị nghề nghiệp suy giảm. Giống như cắc kè bông,

 

Từ Kế Tường tồn tại và biến hóa, nhưng sự sống c̣n ấy không hoàn toàn đồng nghĩa với phẩm chất hay trung thực. Nó là bài học về tính cơ hội, về những rủi ro khi đặt lợi ích cá nhân lên trên giá trị nghề nghiệp và xă hội. Những nhà văn, nhà báo chân chính vẫn tồn tại nhờ nguyên tắc và đạo đức nghề nghiệp, chứ không phải chỉ nhờ khả năng “đổi màu” để ḥa nhập với môi trường CS.

 

Nh́n lại toàn bộ sự nghiệp của Từ Kế Tường, từ văn học thiếu nhi trước 1975 đến báo chí công an và tuần báo Văn nghệ "TP Hồ Chí Minh", có thể thấy một mô típ rơ ràng: luôn thích nghi và biến hóa, ít để lại dấu ấn về lập trường hay nguyên tắc vững vàng. Phong cách “cắc kè bông” này cho phép tồn tại trong mọi bối cảnh, nhưng cũng làm lu mờ giá trị nghệ thuật và uy tín cá nhân. Đây là lời cảnh báo cho những ai bước vào nghề báo, văn chương hay bất kỳ lĩnh vực nào: khả năng thích nghi phải đi kèm lập trường và nguyên tắc, nếu không sẽ biến thành công cụ cơ hội, khiến sự nghiệp và danh tiếng bị nghi ngờ.

 

Từ Kế Tường, qua lăng kính phê phán, là minh chứng sống của một con người “ăn theo thời, sống theo cuộc,” linh hoạt nhưng cơ hội, biến hóa nhưng thiếu lập trường. H́nh tượng cắc kè bông không chỉ là ẩn dụ, mà c̣n là biểu tượng của sự biến chất trong bối cảnh xă hội đầy biến động, nơi một số cá nhân đặt lợi ích cá nhân lên trên giá trị nghề nghiệp và đạo đức. Qua câu chuyện này, người đọc nhận ra rằng, dù tồn tại và thích nghi là cần thiết, việc đánh mất lập trường và phẩm chất nghề nghiệp cuối cùng chỉ đem lại nghi ngờ và phê phán, thay v́ sự ngưỡng mộ hay ca tụng.

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính