Không Thắng, Không Thua, Chỉ có Nhục

(Bàn về chuyến Mỹ du của Trương Tấn Sang)

 

Đỗ Văn Phúc

 

 

Chuyện Chủ Tịch nước Việt Nam Cộng Sản đến Hoa Kỳ gây sôi nổi trong cộng đồng người Việt mấy ngày qua. Nhưng hoá ra đối với Mỹ, chẳng có chút ǵ đáng lưu tâm. Báo chí, truyền thanh, truyền h́nh Mỹ không thấy đưa tin, phát h́nh, coi như c̣n thua kém những tin hiếp dâm, giết người, đụng xe…

 

H́nh ảnh đầu tiên của Trương Tấn Sang trên đất Mỹ là lúc bước xuống phi cơ, chỉ được ông Đại Sứ Mỹ tại Việt Nam David Shear cùng vài viên chức nhỏ ra đón (ảnh bên). Thông thường, theo thủ tục ngoại giao, mỗi khi một nhân vật lănh đạo của quốc gia đến viếng, th́ phải được vị lănh đạo ngang cấp đón tại phi trường. Đối với nguyên thủ quốc gia, c̣n phải đuợc chào đón bằng 21 phát đại bác, có một toán quân danh dự dàn chào. Nguyên thủ nước chủ nhà phải đón tận phi trường để cùng nhau bước lên bục chào quốc kỳ hai nước. Sau đó là thăm viếng chính thức, có dạ tiệc khoản đăi với sự tham dự của các giới chức cao cấp ba ngành Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp, và các đại sứ các nước…

 

Chợt nhớ lại những h́nh ảnh và đoạn phim thời sự chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm mà hănh diện cho một nước Việt Nam Cộng Hoà son trẻ ngày ấy. Dù là nguyên thủ một nước nhỏ, chưa mấy tiếng tăm trên thế giới, nhưng cố Tổng Thống Diệm đă được chính cố Tổng Thống Eisenhower đón tận chân cầu thang với đầy đủ lễ nghi (xem ảnh). Trên đuờng về toà Bạch Ốc, dân chúng thủ đô đă dứng chen nhau từ trên các đại lộ, trên các ban công các cao ốc tung hoa, vẫy cờ khi chiếc xe Cadillac mui trần chở hai vị Tổng Thống đi qua. Tổng Thống Diệm đă được vinh dự đọc diễn văn tại Quốc Hội Lưỡng Viện Hoa Kỳ, Những vinh dự này trên, TT Diệm cũng nhận được khi công du nước Úc, Ấn Độ và nhiều quốc gia khác.

 

 

 

Lúc xem đoạn phim đoàn xe chở phái đoàn Trương Tấn Sang chạy đến Toà Bạch Ốc, không có rừng người tung hoa chào đón, mà chỉ thấy hàng ngàn người Việt tị nạn từ khắp các nơi đổ về, trương các biểu ngữ phản đối và những lời la hét đả đảo. Đoàn xe không chạy vào tận thềm toà

 

Bạch Ốc, mà phải dừng bên ngoài cổng cho cả lũ lếch thếch lội bộ vào. Phải chăng đây là thâm ư của Mỹ muốn cho Trương Tấn Sang và cả bọn được nghe những lời thoá mạ của những người Việt Nam “khúc ruột ngàn dặm”?

 

Chỉ một thời gian không lâu trước đó, Trương Tấn Sang đă sang bái phục thiên triều Trung Hoa đỏ. H́nh ảnh Sang cúi gập người khi chào cờ vẫn c̣n rơ nét cho thấy thái độ khúm núm quỵ lụy của một chư hầu trước thiên tử. Đó là cái nhục do Sang tự chọn và biểu hiện. C̣n cái nhục bị coi thường trong chuyến Mỹ du là do chính chủ nhà tạo ra, và Sang phải ngậm bồ ḥn làm ngọt.

 

Đó là nói về h́nh thức. C̣n nội dung chuyến đi, Trương Tấn Sang mong ước những ǵ, và đă đạt được ǵ?

 

Trong các lănh tụ Cộng Sản Việt Nam ngày nay, người gốc Nam Kỳ đă có khuynh hướng vượt lên. Trong thập niên qua, hai Chủ tịch nhà nước, Thủ tướng Chính phủ đều là dân Nam Kỳ. Tuy Chủ tịch nhà nước chỉ là vai tṛ thứ yếu không quyền bính trong các nước Cộng Sản, nhưng đặc biệt, Sang c̣n là người cao cấp thứ hai trong Bộ Chính Trị Đảng CSVN và  kiêm nhiệm chức Chủ Tịch Hội Đồng Quốc Pḥng và An Ninh. V́ thế, phải coi Sang như một lănh tụ có thực quyền, khác với trường hợp các chủ tịch Tôn Đức Thắng, Nguyễn Hữu Thọ.

 

Sự xâm lăng ngày càng trắng trợn của Trung Cộng được sự tán trợ của cả một đảng Cộng Sản Việt Nam sẵn sàng bán nước cầu vinh. Nhất là gần đây các nhà nghiên cứu đă trưng ra bằng cớ bè lũ Hồ Chí Minh và bọn cầm quyền kế tục đă kư những văn kiện chấp nhận cho Việt Nam trở thành một tỉnh hay khu tự trị của Trung Hoa. Chúng ta vẫn cố tin rằng c̣n có những người Việt Nam có ḷng yêu nước trong và ngoài đảng. Ngoài đảng th́ đă có phong trào quần chúng rầm rộ từ mấy năm qua. Trong đảng th́ lẻ tẻ cũng có người yêu nước nhưng c̣n e sợ chi sinh mạng chính trị bản thân mà không dám lên tiếng. Trường hợp Sang có vẻ khả quan. Trong những lần tiếp xúc với dân chúng, Trương tấn Sang đă có nhiều lời phát biểu tương đối cứng rắn khi bị hỏi về sự bức hiếp của Trung Cộng, đặc biệt những vụ lính Tàu bắn giết ngư dân trên biển Đông.

 

Ngày 26/7, khi đến thăm Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế Hoa Kỳ (CSIS) ở Washington, Sang đă mạnh miệng tuyên bố: Chúng tôi không thấy có nền tảng pháp lý hay cơ sở khoa học nào cho tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc và do vậy chính sách nhất quán của Việt Nam là phản đối kế hoạch đường 9 đoạn của Trung Quốc … (bỏ một đoạn) Lập trường Việt Nam trước sau như một là không ủng hộ “đường lưỡi ḅ”, phản đối “đường lưỡi ḅ”. Bởi “đường lưỡi ḅ” được xác lập không có cơ sở, không có căn cứ của bất cứ loại luật pháp quốc tế nào”.

 

Do đó, chúng ta tạm xem chuyến đi Mỹ lần này của Sang như một thăm dó, t́m kiếm sự yểm trợ của Hoa Kỳ để sau đó sẽ có sự lựa chọn dứt khoát giữa hai thế lực cường quốc Hoa, Mỹ.

 

Ngày thứ Tư 24/7/2013, trong buổi tiệc do Ngoại Trưởng Mỹ John Kerry khoản đăi, Sang đă khoe thành tích của CSVN về những vấn đề nhân quyền. Sang nói các nhà lănh đạo tôn giáo VN (quốc doanh!) trong phái đoàn của ông đă mở các cuộc “thảo luận thẳng thắn và cởi mở” với các giới chức Hoa Kỳ để giúp họ có “sự hiểu biết hơn về t́nh h́nh thực sự” ở Việt Nam.

 

Ông cũng nói Hà Nội đă thực hiện các “nỗ lực liên tục để bảo vệ và thăng tiến nhân quyền,” để người Việt Nam có thể hưởng lợi ích từ điều ông gọi là “những kết quả tốt đẹp nhất” của tiến tŕnh cải cách Việt Nam.

 

Tất cả những điều trên đều là láo khoét, v́ thực tế đă chứng minh trái ngược. Trước và trong khi  Sang đặt chân lên đất Mỹ, nhiều nhà lập pháp Hoa Kỳ và các tổ chức nhân quyền đă họp báo tố cáo Cộng Sản Việt Nam đă gia tăng đàn áp ngững người bất đồng chính kiến, các nhà tôn giáo trong những năm gần đây, và đồng thời không ngăn chặn việc cưỡng bức người lao động.

 

Trong khi các nhà lập pháp Hoa Kỳ, các tổ chức Quốc Tế đă lên tiếng xác nhận rằng t́nh h́nh nhân quyền tại VN càng ngày càng tồi tệ và cảnh báo Tổng Thống Obama phải đặt vấn đề cải thiện nhiều hơn nhân quyền và quyền của người lao độngnhân quyền là tiên quyết trước khi ban thưởng cho CSVN những điều họ cầu xin.

 

Những lời kêu gọi này – cùng với thông điệp của hàng ngàn người Mỹ gốc Việt đang biểu t́nh rầm rộ trước Toà Bạch Ốc -  đă được Tổng Thống Obama quan tâm. Nhưng sự quan tâm chưa đúng mức mà chúng ta mong đợi, mà chỉ là những thảo luận chung chung như trong phát biểu của TT Obama: Chúng tôi cũng bàn về những thách thức mà chúng ta phải đối diện khi nói đến nhân quyền, và chúng tôi cũng nhấn mạnh mức độ nào Hoa Kỳ tiếp tục tin tưởng tất cả chúng ta phải tôn trọng các quyền tự do phát biểu, tín ngưỡng, hội họp”. (Trích: “ We discussed the challenges that all of us face when it comes to issues of human rights, and we emphasized how the United States continues to believe that all of us have to respect issues like freedom of expression, freedom of religion, freedom of assembly.”)  Cũng không nghe Obama nhắc đến số phận của những người tù Lương Tâm mà chính các dân biểu Hoa Kỳ đă nêu lên trong ngày hôm trước tại tiền đ́nh Quốc Hội Hoa Kỳ và được nhắc lại trên các bích chương của đoàn người biểu t́nh ngoài sân Toà Bạch Ốc.

 

Sang cũng mạnh miệng cám ơn và mong muốn rằng Hoa Kỳ yểm trợ cho lập trường của Việt Nam (đúng hơn là của Sang) và lập trường của các nước ASEAN về Biển Đông trong việc giải quyết ôn hoà dựa trên công pháp quốc tế. Quan điểm lập trường trên chắc không phải của bộ sậu đảng viên ṇng cốt từ hang chục năm nay đă kư nhiều văn kiện nhượng lănh thổ, lănh hải cho Trung Cộng và cho phép dân Tàu ồ ạt tràn qua chiếm lĩnh những vị trí chiến lược trên toàn cơi Việt Nam.

 

Khi tiếp xúc với Tổng Thống Obama, Sang đă đưa ra lá thư của Hồ Chí Minh gửi Tổng Thống Harry Truman như một bằng chứng là Việt Cộng đă từng muốn có quan hệ hợp tác với Hoa Kỳ.  Điều này gợi nhớ lại tại Hội Luận về Việt Nam ở Lubbock năm 2008, Cố Vấn bộ Ngoại Giao Việt Cộng Lưu Văn Lợi cũng đă lên giọng phiền trách phía Hoa Kỳ đă để lỡ cơ hội khi Hồ Chí Minh xin giúp đỡ trong chiến tranh chống Pháp, để sau đó đưa tới cuộc chiến Việt Nam kéo dài hơn 20 năm. Họ quên rằng chính bản chất trí trá của người Cộng Sản làm cho bất cứ ai cũng phải dè dặt khi tính toán chuyện liên kết với họ. Lần này, bản đồ chính trị thế giới đă thay đổi. Trước mưu đồ bành trướng xuống vùng Thái B́nh Dương của Trung Cộng, đe dọa an ninh và quyền lợi của Hoa Kỳ và các đồng minh, Sang có nhiều hy vọng sẽ nhận được sự yểm trợ của Hoa Kỳ. Nhưng bên trong nội bộ đảng CSVN, với khuynh hướng chính là thần phục Tàu, liệu Sang có đủ thế lực để xoay chuyển không?

 

Một trong những điều mà cộng đồng Việt Tị nạn bất b́nh – và cũng tạo phản ứng dữ dội từ những người Mỹ công chính -, là việc Sang tiếm nhận những người Việt tị nạn như là mối dây lien hệ vững chắc với Việt Nam. Trên tờ báo điện tử Frontpagermag, kư giả Daniel Greenfield đă b́nh luận: Đại đa số người Mỹ gốc Việt là người tị nạn. [Ông Sang nói] như thế có khác chi gán cho cộng đồng dân Cuba là mối lien hệ với Castro.”  (Trích: Much of America’s Vietnamese population came here as refugees. It’s like claiming that the Cuban community bonds us to Castro. Ngưng trích. Nguồn:

http://frontpagemag.com/2013/dgreenfield/obama-ho-chi-mihn-was-inspired-by-the-united-states-constitution/

 

 

Cuộc hội kiến giữa TT Obama và Trương Tấn Sang không đưa ra một bản Thông Cáo Chung nào mà thông thường là để xác quyết những hứa hẹn của hai bên. Dù nó không có tính cách cưỡng chế đối với bên nào, th́ ít ra, cũng là bằng chứng giá trị cho những cam kết. Rốt cuộc, chúng ta chỉ nghe, đọc hai bài phát biểu có tính cách xă giao, mà trong đó , phía Obama nhấn mạnh đến những hợp tác mậu dịch, quân sự, khoa học, giáo dục, cứu trợ..  Ông Obama nói ông muốn có sự ủng hộ của ông Sang để đạt được một hiệp định tự do mậu dịch vùng Thái B́nh Dương trước cuối năm nay. Hoa Kỳ và Việt Nam nằm trong số 12 quốc gia vùng này đang thương lượng một hiệp định tự do mậu dịch gọi là Xuyên Thái B́nh Duơng (TTP - Trans-Pacific Partnership).

 

Người Việt tị nạn từng thất vọng qua các đời Tổng Thống Mỹ, và cũng từng nghe CSVN hứa hẹn rồi lại tiếp tục vi phạm. Điều này cũng dễ hiểu thôi, khi quyền lợi kinh tế, an ninh của Hoa Kỳ luôn là tối thượng. Trương Tấn Sang cũng biết vậy, nên ông ta chỉ cần lôi kéo được Mỹ vào để mong kiếm lợi nhuận, và nếu có thể, giải toả áp lực Trung Cộng.

 

So với những lời cứng rắn đối vói sự hiếp bức của Trung Cộng, cả hệ thống nhà nước do Sang cầm đầu đă làm điều ngược lại, là liên tục đàn áp bắt bớ giam cầm những công dân v́ sự sinh tồn của tổ quốc mà dứng lên phản đối Trung Cộng thay cho nhà cầm quyền.

 

Rốt cuộc, việc tranh đấu cho nhân quyền, dân quyền, người dân Việt Nam phải tự lo liệu. Chớ trông mong ở người ngoại cuộc.

 

Tóm lại, chuyến Mỹ du của Chủ tịch nhà nước Cộng Sản Việt Nam không thắng, không bại, nhưng chỉ chuốc lấy nhục nhă cũng như chuyến đi của Nguyễn Minh Triết đến Hoa Kỳ năm 2007. Nhưng chúng ta c̣n phải chờ sau khi Trương Tấn Sang về nước để xem phản ứng trong nội bộ nhà cầm quyền và đảng Cộng Sản Việt Nam.

 

Đỗ Văn Phúc.

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính