Nhà Thương

 

 

 

Đỗ Duy Ngọc

 


Bây giờ mà ngồi nói chuyện với ai đó, hoặc đọc đoạn văn của ai đó mà gọi bệnh viện là nhà thương th́ chắc chắn rằng ai đó chánh hiệu con nai vàng là dân Sài G̣n trước 1975. Chắc chắn là như thế... 

 

Bởi trước 1975 ở Sài G̣n dù các bảng tên đều ghi là Bệnh viện, nhưng dân Sài G̣n vẫn gọi là nhà thương. Bởi theo quan niệm của họ đây là nơi nhà chữa trị cho người thương tật bịnh hoạn, là nơi xoa dịu nỗi đau, giúp họ khỏi bệnh tật.

 

Người miền Nam trước 1975 gắn liền nhà thương với t́nh thương, là nơi Y tá hết ḷng cứu chữa bệnh nhân với t́nh thương và trách nhiệm. Nên họ gọi bệnh viện là nhà thương, tiếng gọi bao hàm nhiều t́nh thân và nhân ái.

 

Sài G̣n thời đó có nhiều bệnh viện công do Chính phủ thành lập như nhà thương Chợ Rẫy, nhà thương Chợ Quán, B́nh Dân, Nguyễn Văn Học, Từ Dũ, Hùng Vương hay nhà thương Hồng Bàng, V́ Dân.... Bệnh nhân vào chữa trị ở các bệnh viện này đều được miễn phí hoàn toàn, nên c̣n gọi là nhà thương “thí”. Mang danh nhà thương “thí” nhưng Y Bác sĩ vẫn tận tâm, chữa trị đến nơi đến chốn.

 

Đương nhiên ở nhà thương “thí” th́ điều kiện sinh hoạt không được tốt như những nhà thương tư. Nhưng không bao giờ có cảnh ba bốn người một giường hay điều kiện vệ sinh quá nhếch nhác như một số bệnh viện bây giờ. Cũng không có cảnh phải phong b́ “bồi dưỡng” từ y công, y tá đến bác sĩ như bây giờ.

 

Thuở đó Sài G̣n cũng có nhiều bệnh viện tư dành cho người có tiền như bệnh viện Đồn Đất (Grall của Pháp) hay các bệnh viện của bang hội người Hoa như Triều Châu, Quảng Đông, Phúc Kiến, Sùng Chính…mở ra nhiều ở Sài G̣n. Nhiều nhà hộ sinh tư nhân th́ gọi là nhà bảo sanh, cũng là nơi giúp các sản phụ khi sinh nở. Ở nhiều nhà bảo sanh có các bà mụ là y tá lâu năm, tay nghề c̣n giỏi hơn Bác sĩ

 

Thế nhưng, nằm nhà thương tư th́ sạch sẽ, thoáng mát nhưng nếu gặp biến cố hay ca khó, bệnh nhân cũng đều phải chở vào nhà thương công, bởi mang danh là nhà thương “thí” nhưng ở đó đều quy tụ Bác sĩ giỏi và các sinh viên Y khoa ưu tú nội trú ở đấy. Họ giỏi về chuyên môn và đối xử với bệnh nhân bằng y đức. Sanh con so hay khó sinh th́ phải vào nhà thương Từ Dũ, Hùng Vương, lao phổi th́ phải vào bệnh viện lao Hồng Bàng.


Cả một thời gian dài mấy chục năm, chưa bao giờ có cảnh người nhà bệnh nhân hành hung nhân viên y tế mà chỉ có một thái độ kính phục, trân trọng và biết ơn.


Thời thế đổi thay, chẳng c̣n ai gọi bệnh viện là nhà thương nữa. Gọi thế thành châm biếm. Bởi bây giờ chốn ấy chẳng c̣n t́nh thương, không c̣n là nơi để sẻ chia những đau đớn của người bệnh nữa. Giờ bệnh viện là chốn kinh doanh, có nơi tiền pḥng đắt như khách sạn bốn năm sao. Vào “nhập viện” dù đang cấp cứu sắp chết th́ cũng phải đóng tiền mới có người đến khám. Mọi sinh hoạt đều phải trả tiền, từ miếng nước cho đến giấy chùi cầu, từ ngọn đèn cho đến bông băng. Chẳng c̣n phân biệt công tư, chỗ nào cũng phải có tiền mới chữa. Giờ mang bệnh th́ giàu có không nói làm chi, chứ khá sẽ xuống nghèo, nghèo xuống mạt và chẳng c̣n chi để sống, bán vợ đợ con, bán hết đất hết vư hết ruộng hết nhà v́ bệnh. Tiếc cái nhà thương “thí” biết bao nhiêu!


Cái tên nhà thương “thí” đă trở thành dĩ văng.


Bỗng dưng nhớ tiếng nhà thương tha thiết và tiếc một thời gọi thân thương; Nhà thương thay cho bệnh viện.


Đỗ Duy Ngọc

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính