Nỗi buồn nghiệt ngă trong tù và những lá thư kỷ niệm

 

Đinh Văn Tiến Hùng

 

 

 

* Lời mở đầu.

 

Đây chỉ là một số trong nhiều truyện buồn nghịch lư nơi ngục tù Việt cộng. Xin ghi lại với lời văn không chau chuốt và sắp đặt ư t́nh, mục đích tŕnh bày trung thực cuộc sống những người tù qua chính sách thâm độc mà cộng sản gọi là hộc tập cải to để chúng ta thấy rơ bộ mặt giả nhân nghĩa của Cộng sản đă bị lịch sử lên án và mọi người nguyền rủa.

 

Trước sự biến chuyển t́nh h́nh thế giới cùng sự thức tỉnh của nhân loại, hệ thống xă hội chủ nghĩa đă và đang băng ră từng ngày, tương lai không c̣n bao xa chế độ vô nhân đạo sẽ sụp đổ.

 

Những người con đất Việt sẽ trở về xây dựng lại Quê Hương. 

 

Chúng ta hăy đón chờ trong niềm hy vọng phấn khởi!

 

* Thủ đoạn dằn mặt qua câu ca dao ghi nhớ.

 

Chắc nhiều anh em tù nhân chính trị c̣n ghi nhớ khi cộng quân vừa cưỡng chiếm Miền Nam, chúng đă thi hành chính sách khủng bố tàn bạo, để dằn mắt những người chống đối. Chúng đem ra xử bắn công khai một thanh niên mà chúng ghép vào tội du đăng, trộm cướp, giết người, ngụy tạo với danh nghĩa lành mạnh hóa xă hội Miền Nam.

 

Chúng cũng đem áp dụng  trong trại cải tạo ngay những ngày đầu. Bọn cán bộ cộng sản mở đồng loạt chiến dịch xử tử mỗi trại một sĩ quan bị tù, với những bằng chứng vu vơ không rơ rệt, ghép tội với bản cáo trạng do ṭa án quân cộng soạn sẵn. Rồi đem ra trước ṭa án Mặt trận, dưới sự chứng kiến của một số tù nhân cho phép đại diện, số c̣n lại theo dơi phiên xử qua loa phóng thanh. Trại Long Giao giam chúng tôi thuộc Hàm Tân, Thuận Hải, căn cứ cũ của Sư đoàn 18 bộ binh QLVNCH, đă chứng kiến cái chết thương tâm của một đồng đội: Đại úy Lê Đức T. Anh đă viết thư về khuyên vợ con liên lạc với người bạn tại một điểm hẹn và anh sẽ trốn trại cùng gia đ́nh vượt biên thoát khỏi chế độ cộng sản. Nhưng không may cho anh lá thư lọt vào tay việt cộng và chúng dùng làm bằng chứng ghép tội anh đă móc nối với bọn phản động chống phá cách mạng.

 

Trước ṭa án chúng bắt anh phải nhận tội. Chúng tôi thấy anh ngẩng cao đầu đôi mắt long lanh ngấn lệ đầy uất hận và sau mấy phút suy nghi anh chấp nhận cái chết. Chúng bịt mắt anh rồi xử bắn trước  mặt tù nhân với loạt đạn oan nghiệt. Anh can đảm nhận cái chết để cảnh giác bạn tù phải cẩn thận trước những âm mưu quỉ quyệt của bọn ác cộng và nhất là để cúu vợ con đang trong tay chúng.

 

Để ghi nhớ cái chết quả cảm của anh và ghi dấu kỷ niệm trại tù đầu tiên, trước khi chúng tôi chia tay  mỗi người mỗi ngả chuyển đi các trại tù khác, nên xuất hiện câu ca dao đổi đời:

 

- Long giao dễ ở khó về,

Khi đi áo vải, lúc về áo quan.

 

Sau này gặp lại nhau qua nhiều trại chuyển tiếp khắp Trung-Nam-Bắc, chúng tôi mới biết cũng vào thời điểm đó, bọn Cộng sản VN đều đồng loạt xử bắn mỗi trại một người để dằn mặt, ḥng ngăn chặn sự chống đối và những đợt trốn trại liên tiếp của tù nhân chính trị.

 

 

* Ông Đại úy Tuyên úy không số lính    

 

Trong những ngày đầu vào tù, cán bộ Cộng sản chưa bắt chúng tôi đi lao động.

 

Chúng phát cho mỗi người cả chục tờ giấy đề khai lư lịch theo cán bộ chính trị hướng dẫn nào là:

Tổ tiên nội ngoại từ tam đại tứ đế, tài sản từ nhà cửa ruộng vườn, tiền bạc, đồ dùng, đến chức vụ, đảng phái tham gia của người trong gia đ́nh cùng họ hàng nội ngoại. Cá nhân khai từ khi c̣n tḥ ḷ mũi: học hành, trường lớp, quê quán, tôn giáo…đến thời gian trong quân đội lại càng chi tiết tỉ mỉ thật nhiêu khê: tên tuổi, cấp bậc, số lính, đơn vị, khóa huấn luyện trong và ngoài nước, ngày tháng thăng cấp, huy chương, h́nh phạt, cấp chỉ huy, những nơi thuyên chuyển. Nhiều người thay đổi qua 3- 4 vùng chiến thuật hay binh chủng và những đơn vị khác nhau.

 

Sau 30 hay 40 năm th́ nhớ sao nổi, nếu có tướng mạo quân vụ đem chép lại cũng chưa đủ theo yêu cầu chúng đ̣i hỏi.

 

V́ thế cứ nghĩ sao là chép vậy, nhiều người lui cui cả tuần mới viết xong tiểu sử đời ḿnh dài ḍng hơn cả tiểu sử các bậc vĩ nhân thế giới. Nhưng cũng có người viết chỉ một vài tờ là xong,

 

trong số này có Linh mục H…Tuyên úy không quân QLVNCH, cha nộp sớm nhất ngay buổi sáng đầu tiên. Tên cán bộ đọc, rồi lên tiếng hỏi:

- Anh nào là Nguyễn văn H…?

- Có tôi! Linh mục trả lời.

- Anh làm đại úy Tuyên úy sao khai ít vậy?

- Thưa cán bộ tôi mới vừa vào quân đội.

- Bao lâu rồi?

- Đúng 2 tháng 10 ngày.

- Anh nói láo, mới bằng ấy ngày trong hàng ngũ giặc lái anh đă mang quân hàm đại úy. Anh biết chúng tôi đă đi theo đảng từ đầu mùa thu kháng chiến 45 mới mang quân hàm đến cấp đại úy ( hắn chỉ vào cổ áo vẻ rất tự hào về cấp bậc ḿnh)

- C̣n anh sau 2 tháng huấn luyện ra trường đă là đại úy, anh nói không có cơ sở thiếu nghiêm túc.

- Tôi chưa được đào tạo từ quân trường nào cả.

- Vậy tại sao anh mang quân hàm lại không có số lính? Anh ngụy biện, khai báo không thành khẩn với cách mạng.

- Tôi chưa có, chứ không phải không có.

- Yêu cầu anh khẩn trương tŕnh bày cụ thể.

- V́ nhu cầu phục vụ tôn giáo trong Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa, tôi đảm nhận chức vụ Tuyên úy Công giáo thay thế vị Tuyên úy vừa giải ngũ, nên lệnh bổ nhiệm chính thức chưa chuyển xuống kịp, tôi tạm thời mang cấp bậc theo truyền thống ngành Tuyên úy, nhưng chưa có số lính.

 

Nếu cán bộ cần, tôi có thể ghi bất kỳ con số nào cũng được. Cấp bậc chức vụ tôi c̣n không giấu, ngại chi số lính. Nghe nói thế, tên cán bộ có vẻ bực bội, nhưng khoa tay ra lệnh:

-Thôi tạm thời anh về chỗ và sẽ kêu anh làm việc sau.

 

Nhưng kể từ ngày hôm đó, chẳng có tên cán bộ nào hỏi về số lính vị Tuyên úy và cũng từ đó ông cha trẻ tuổi luôn tươi cười mang biệt danh ‘Đại úy Tuyên úy không số lính‘

 

*Ba lá thư tuyệt mệnh của vị Tuyên úy Phật giáo.

 

Pháp danh vị Tuyên úy Phật giáo là ǵ không ai biết, nhưng để tỏ ḷng kính trọng chúng tôi thường gọi là thầy N…Thầy c̣n rất trẻ, trắng trẻo như thư sinh, biết về Đông y, ca cải lương hay và thường ca những bài t́nh cảm buồn, không biết những bài ca ấy có phản ảnh tâm trạng thầy không, nhưng mỗi lần anh em hỏi thầy chỉ mỉm cười không nói. Thầy ở chung đội nhà bếp với chúng tôi. Thầy giỏi thuốc Nam nên được cử làm phụ tá cho ông bác sĩ Quân y, săn sóc sức khỏe cho tù nhân- không phải là cải tạo viên như cán bộ  thường gọi.

 

Những lúc cùng nhau vào rừng t́m lá thuốc và rau rừng thêm vào phần ăn cho anh em đỡ đói và xót ruột, v́ quanh năm chỉ ăn toàn khoai sắn khô bị mốc xanh do chính ḿnh trồng lại không được ăn no. Thầy thường tâm sự khuyên tôi cố gắng chịu đựng giữ sức khỏe chờ ngày về đoàn tụ cùng gia đ́nh. Một chiều sau khi ánh nắng nhạt dần sau đồi, ngồi nghỉ bên bờ suôí, tôi hỏi:

- Thầy học về Đông y lâu chưa?

- Cũng mới vài năm trước khi vào quân đội. Vị sư trưởng hướng dẫn tôi nói sẽ có ngày phải cần đến. Mà đúng vậy, hôm nay tôi đă phải đem hết khả năng để giúp đỡ anh em nơi rừng núi hoang vu này.

- Vậy thầy có t́m được những lá thuốc ḿnh mong muốn không?

- Rừng hoang đâu có phải vườn thuốc Nam sẵn có, nhiều khi t́m măi không gặp được thứ ḿnh cần, chỉ lui tới vài loại thông thường thôi. Anh rơ đấy, sau nhà bếp tôi có trồng ít rau thơm làm thuốc, nhưng anh em qua lại cũng vặt trụi ăn đỡ đói, tôi biết nhưng lờ đi không bá cáo cán bộ là v́ t́nh nghĩa anh em tù cả.

- Thế mà tôi thấy thầy đă chữa cho nhiều người khỏi bệnh đấy. Như tôi mấy ngày trước nhức đầu quá, nhờ thầy cho uống vài chén thuốc là hết.

 

Thầy trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói với giọng chân t́nh xúc động:

-Anh đừng nói lại với ai! Thú thật nhiều lúc tôi chữa bệnh bằng tâm lư, phối hợp với châm cứu.

 

C̣n thuốc th́ tôi luôn nấu 2 nồi với cùng loại lá giống nhau, nhưng một nồi đặc, một nồi loăng.

 

Sau khi bắt mạch và châm cứu ai bệnh nặng th́ uống đặc, ai nhẹ th́ uống loăng, rồi chỉ dẫn khuyến khich tập dưỡng sinh. Anh em tin tôi nhiều người khỏi bệnh như anh hôm trước đó.

 

Sợ về trễ, thầy đứng lên giục tôi:

-Thôi ḿnh về để kịp bữa ăn chiều cho anh em!

 

 Trên đường về, hai chúng tôi yên lặng đi bên nhau, chỉ thỉnh thoảng dừng bước phụ nhau xốc lại chiếc gùi sau lưng. Tối hôm đó sau bữa ăn, thầy xuống bếp nấu sẵn hai chảo thuốc để sáng hôm sau phát cho anh em trước khi đi lao động. Đêm ấy thầy về ngủ trễ hơn thường lệ và nằm trằn trọc măi. Khi đó tôi c̣n thức và nghĩ đó chỉ là tâm trạng chung của người tù.

 

Sáng hôm sau kẻng báo thức, mọi người thức dậy vội xếp lại chăn mùng và đi vệ sinh. Rồi mỗi người nhận một củ khoai ăn sáng chuẩn bị đi lao động, nhưng không thấy thầy thức dậy. V́ mỗi sáng vào giờ này thầy đă xách 2 xô thuốc c̣n bốc khói từ dưới bếp lên phân phát cho anh em. Tôi đến gọi thầy nhưng không nghe trả lời, vội luồn tay vào mùng th́ thấy thân thể lạnh ngắt. Tôi kêu lên, vài anh vội tới và ông  bác sĩ đến sờ mặt, tay chân, cởi cúc áo, úp mặt sát vào ngực nghe ngóng, rồi lắc đầu. Chúng tôi sốt ruột hỏi “Sao bác sĩ?” – Ông đáp  “ Chết rồi! “

 

Trước khi lên báo cán bộ, chúng tôi kiểm soát trong người và đồ dùng  t́m thấy 3 lá thư tuyệt mệnh dưới gối. Vội chuyền nhau đọc nhanh nội dung: 1 thư thầy viết cho mẹ già tạ lỗi v́ chưa làm tṛn chữ hiếu- 1 thư cho bạn tù khuyên cố chịu đựng giữ sức khỏe để về xum họp với gia đ́nh- 1 lá cuối cùng đề nghị đảng và cán bộ sửa đổi chính sách đối xử với tù nhân. V́ thấy cần chuyển những thư này cho cán bộ nên chúng tôi không giấu lại.

 

Buổi sáng hôm ấy trời đông giá lạnh, bốn tù nhân khiêng xác thầy cuốn trong chiếc mền và chiếu cũ ra ngọn đồi sau trại, đào nông huyệt mộ rồi lấp đất. Tiễn thầy về cùng Phật tổ, không nhang khói, không hoa trái, không tiếng khóc thương và không cả tiếng kinh niệm.

 

Từ ngọn đồi này, kế tiếp những nấm mộ tăng thêm dưới cỏ hoa dại phủ kín. Mỗi lần đi ngang qua có anh ngồi nhổ cỏ, người trồng thêm hoa, anh khắc tên bạn xấu số vào khúc cây cắm xuống- Riêng tôi, mỗi khi ngang qua đều dừng lại nguyện thầm lời kinh cho các bạn đă nằm xuống và tự hỏi ‘ Không biết ngày nào sẽ đến lần ḿnh nhỉ? “

 

* Thánh ca: nhạc vàng hay nhạc phản động?

 

Trước năm 1979, chúng tôi được chuyển từ các trại tù miền bắc vào vùng Thanh-Nghệ- Tĩnh để tránh cuộc chiến biên giới giữa Trung cộng và Việt cộng, đồng thời đề pḥng các trại tù chính trị sẽ là mục tiêu địch quân giải thoát và cấp vũ khí chống lại Việt cộng. Bắt đầu từ lúc này các gia đ́nh tù nhân miền Nam có thể ra thăm nuôi tiếp tế thực phẩm. Nhờ thế anh em đă tổ chức mừng Giáng Sinh khá hơn.

 

Chúng tôi soạn chương tŕnh mừng lễ gồm 3 phần: Thánh Lễ- Nhạc Noel và Liên Hoan.

 

Thánh Lễ là phần quan trọng nhất được thực hiện ngay sau 15 phút khi pḥng ngủ khóa lại.

 

Linh mục Tuyên úy ngồi giữa và anh em bao quanh, không phân biệt tôn giáo đều tham dự.

Vị Tuyên úy nói về ư nghĩa ngày lễ và Thánh Lễ cử hành rất trang nghiêm và xúc động. Sau lễ là tiệc liên hoan với phần tŕnh diễn Thánh ca. V́ gia đ́nh vừa ra thăm nuôi nên anh em tự động đóng góp nào là bánh kẹo, trà, cà-phê. C̣n nhạc cụ, tù nhân tự chế gồm: ghi-ta, băng-đô-lin, vĩ cầm, ống sáo. Lần lượt các ca sĩ tài tử và  nhạc phẩm  Noel tiếng Việt và tiếng nước ngoài được  trịnh trọng giới thiệu. Anh em vừa thưởng thức ca nhạc vừa dùng tiệc liên hoan.

 

Tiếng nhạc, tiếng ca, vỗ tay phấn khởi khá lớn.

 

Một lúc sau 3 tên công an vơ trang đi xuống, mở cửa pḥng giam quát to:

- Theo lệnh trên, các anh được vui chơi, nhưng cấm không đước hát nhạc vàng và phản động.

 

Nói rồi chúng tịch thu tất cả nhạc cụ đem ra ngoài. Sau khi cửa khóa lại, nhạc cụ bị thu, không khí lắng xuống đôi chút, cuộc vui tiếp tục và tất cả tù nhân dù khác tôn giáo đều chung vui cho đến khi kẻng báo ngủ.

 

Sáng hôm sau Cha Tuyên úy và người điều khiển chương tŕnh được gọi lên văn pḥng chỉ huy trại làm việc. Vừa bước vào văn pḥng tên trưởng trại đập bàn nát nộ:

- Ai cho phép các anh hát nhạc vàng và phản động? Các anh có phân biệt nhạc đỏ, nhạc xanh với nhạc vàng phản động không? Nhạc nào được phép hát, nhạc nào bị cấm hát?

 

Vị Linh mục mạnh dạn trả lời:

- Thưa cán bộ, tuy không có danh sách những bản nhạc bị cấm, nhưng chúng tôi biết rơ những bản không được hát và những bản được hát. Chúng tôi chỉ hát Thánh ca, không ca nhạc vàng hay phản động.

- Anh ngụy biện, trại cho các anh vui chơi, nhưng phải xin phép và tŕnh trước những bài các anh gọi là Thánh ca. Hơn nữa các anh ca tiếng nước ngoài là vi phạm nội qui trại.

- Thưa  đây là những bài ca quốc tế viết bằng nhiều thứ tiếng phổ biến khắp thế giới, các nhà thờ miền Bắc và bên Liên sô cũng hát. Cán bộ cần chúng tôi có thể dịch sang tiếng Việt để cán bộ tŕnh lên cơ quan văn hóa nhà nước hỏi xem các bài Thánh ca chúng tôi hát có phải là nhạc vàng hay nhạc phản động không?

 

Thấy Linh mục trả lời rơ ràng dứt khoát, tên cán bộ quắc mắt nh́n rồi ra lệnh:

-Được cho hai anh về đội làm tự kiểm và cam kết sẽ không tái phạm, rồi nộp cho ban chỉ huy trại.

 

Sau vài ngày, cha bị chuyển qua pḥng giam khác cách biệt với chúng tôi.

 

* Những lá thư kỷ niệm trong tù.

 

- Nghệ Tĩnh: 1/1//80

 

Em yêu!

 

Sau năm 5 xa cách, anh viết cho em những ḍng chữ vui buồn về cuộc sống  trong ngục tù cộng sản, với bao xót xa buồn tủi, những phút giây chán chường, những nhớ thương cách biệt, những hy vọng xum vầy hạnh phúc.

 

Con chúng ḿnh nó chưa hiểu khi đọc tâm t́nh anh dàn trải trên trang giấy nét chữ xiêu vẹo, nhưng nó sẽ hiểu khi lớn lên biết thế nào là giá trị của tự do và thân phận tù đầy v́ chính nghĩa, sẽ không c̣n mặc cảm buồn tủi có một người cha bị tù đầy v́ phản quốc như kẻ chiến thắng thường rêu rao tuyên truyền. Nó hiểu rơ cha nó chỉ có tội chưa làm tṛn nhiệm vụ với tổ quốc và bổn phận làm cha.

 

Anh thú thật khi gặp con lần đầu ôm gh́ nó đă ̣a khóc, không phải v́ cảm động mà v́ quá xa lạ với người mẹ bảo là bố. Anh thấy xót xa, nhưng nhờ em nó đă nhận ra ḍng máu đang chảy trong ḿnh là của người này, khiến nó cảm nhận sự gần gũi, làm anh vô cùng sung sướng nghe được tiếng thân thương dịu ngọt đầu tiên. Anh không ngờ con chúng ḿnh khôn lanh mau thế, nó đă cảm nhận nhiều điều trước tuổi. Giờ không c̣n mặc cảm với bạn học khi có một người cha thật, chứ không phải trong h́nh, bằng lời mẹ hay trong giấc mơ thiên thần.

 

Sau buổi chiều gặp em và con, suốt đêm anh không sao nhắm mắt được với h́nh ảnh hai mẹ con cứ c̣n lởn vởn trong đầu. Từ khuôn mặt, lời nói, cử chỉ, điệu bộ của bé Linh Trang thật đáng yêu. Anh xúc động vô cùng khi khuân chiếc thùng thiếc lớn vô buồng phải nhờ bạn phụ, mà sao em vừa dắt con theo lại mang được cả chiếc thùng to như thế!  Anh có hỏi, em bảo nghe các chị đi trước nói trong trại nhiều chuột cắn phá đồ ăn nên mua cho chắc. Ôi t́nh thương yêu khiến em thành người tài giỏi quá! Anh miên man nghĩ đến những giây phút hạnh phúc quá ngắn ngủi, cho đến khi kẻng báo thức c̣n vội vă mở mấy tâm h́nh mẹ con xem lại trước khi chuẩn bị đi lao động.

 

Trong lúc làm việc anh nghĩ lại những điều đă chuẩn bị muốn nói, nhưng gặp hai mẹ con mừng quá lại quên trước quên sau. Em ạ! Em đă cho anh rất nhiều cả t́nh yêu và sự săn sóc tận t́nh, cả tinh thần và vật chất. Quà bánh nhiều gói ghém trong đó không chỉ t́nh yêu mà c̣n cả khổ cực và mồ hội nước mắt em trong đó. Anh cũng biết khi gặp anh, em muốn nói nhiều nhưng th́ giờ quá ngắn chỉ nói được điều cần thiết, nhưng qua ánh mắt ḿnh hiểu nhau hơn.Yên lặng nh́n nhau cũng là ngôn ngữ sắc giá trị và quyến rũ. Em hăy ghi nhớ những điều anh khuyên bảo lo cho con và bản thân em, đừng lo nghĩ về anh  nhiều, vui buồn rồi cũng qua mau, định mệnh sẽ an bài tất cả.

 

Anh được các bạn cho biết 2 mẹ con ngồi suốt buổi chiều ngoài sân banh và sáng lại vào làng mua thêm đồ cho anh. Ôi sao em khổ cực lo cho anh quá vậy! Ai đă cản trở không cho chúng ḿnh gặp nhau lâu hơn để nói hết những điều thương nhớ? Biết hai mẹ con chưa về c̣n đợi người bạn đồng hành nơi nhà thăm nuôi, ngày mai anh sẽ t́m cách gặp lại hai mẹ con lần cuối trước khi rời xa mảnh đất lưu đầy này. May cho hai mẹ con ra đây đă bớt lạnh không về lại bị cảm th́ khổ.

 

Anh ghi trang nhật kư này cám ơn hai mẹ con đă không quản ngại xa xôi khổ cực ra thăm anh và cho nhiều quà dành ăn sau Tết chưa hết đâu. Thôi cũng đừng lặn lồi ra thăm anh nữa, ăn hết thực phẩm của em là khỏe mạnh rồi.    

 

Anh muốn ôm hai mẹ con thật lâu và đặt nhiều cái hôn tŕu mến.

 

Nguyện cầu hai mẹ con trên đường về b́nh an và khỏe mạnh đợi ngày xum họp với gia đ́nh.

 

Thôi anh dừng bút nhé và sẽ viết tiếp cho em và con.

 

Thương nhớ nhiều!

 

 

* Sài g̣n ngày 10/1/82.

 

 

Anh thương mến,

 

Thế là thấm thoát đă 7 năm trời trôi qua, 7 cái Tết anh xa vắng gia đ́nh.

 

Con bé khôn lớn rồi, ngày anh đi nó chưa chào đời, thế mà bây giờ đă biết viết thư thăm bố đấy.

 

Khéo ngày anh về nó đă lấy chồng. Ngày xưa chúng ḿnh mai mối cho bạn bè se duyên giờ không chừng nó lại vận vào con gái ḿnh.Thôi ḿnh bằng ḷng với số phận vậy và không biết hậu vận em có sáng sủa hơn không, chứ cả đời ít khi nào thảnh thơi. 

 

Tết năm nay gia đ́nh ăn Tết kham khổ, v́ vật giá leo thang vùn vụt. Tuy thế không để con thiếu thốn ǵ, cho nó đầy đủ như những đứa có cả bố mẹ lo cho. Cô bé hồi này tiến bộ lắm, học giỏi, xuất sắc, được cô giáo đề nghị cấp học bổng. Học th́ thông minh chỉ tội ham chơi.

 

Ngày mai thứ bảy đ̣i đi xem chợ Tết, mua quần din áo thun cơ đấy.

Bố ráng học tốt mau về làm kiếm tiền cho con gái diện đẹp.

 

Vài hàng cho anh biết tin tức gia đ́nh vẫn b́nh an, nhưng buôn bán th́ ế ẩm lắm. C̣n các anh chị, chỉ có anh chị Tiên là bớt lo v́ có địa điểm làm ăn thuận lợi hơn. Buôn hàng chuyến đôi khi bị bắt mất cả vốn, nếu không thuế má lại cũng cao. Tuy vậy cũng phải làm lai rai đủ cho hai mẹ con sinh sống qua ngày.

 

Thôi anh cũng đừng qua lo về hai mẹ con em, dù trong hoàn cảnh nào em cố gắng vượt qua cả.

 

Khuya rồi em dừng bút nhé! Chấp nhận cùng vui với bạn bè chuẩn bị đón xuân. Khoảng mấy tháng nữa nếu anh chưa về lại ra thăm anh lần nữa.

 

Chúc anh mạnh khỏe và luôn nhớ cầu nguyện cho nhau.

 

Thân mến.

 

 

* Sài g̣n ngày 11/1/82.

 

 

Kính thăm bố,

 

Con viết vài hàng thăm sức khỏe của bố, bố đă hết đau bụng chưa?

 

Tết năm nay bố chưa được về mẹ với con buồn lắm.

 

Bố ráng học tập để mau về với con.

 

Bố ơi, niên học này con được học bổng, trong lớp con đứng hạng 2 bố phải thưởng con cái ǵ?

 

Bố đừng cười con viết chữ to cho đủ trang vở nhé.

Tối rồi con đi ngủ đây.

 

Lần sau con sẽ viêt dài hơn và kể chuyện tết con chó cho bố nghe.

 

Thương bố nhiều. 

 

Con gái bố Linh Trang.

 

 

* Nghệ Tĩnh ngày 17/4/82.

 

Thăm em và con,

 

Nơi đây đất khô cằn sỏi đá, ruộng vườn èo ọt, người dân lam lũ cả ngày không đủ ăn, nên rất đói nghèo. V́ thế, mỗi kỳ trại thu hoạch ngô (bắp), dân kéo đến dựng lều chung quanh chờ mót lại những trái lép rơi rớt. Biết thế anh em cố t́nh để sót lại chút ít cho họ và khi vắng cán bộ có anh c̣n đào vội hố nông vùi xuống làm hiệu cho họ biết thu lấy sau khi tù chở bắp về trại.

 

Mùa này, nơi đây mưa nhiều, nước con sông gần trại dâng cao tràn ngập hai bờ. Tù nhân quanh năm chỉ ăn ngô khoai khô dự trữ lâu ngày trong kho mốc lên xanh ăn với sơ mít luộc chấm muối thay canh, cũng phải cố nuốt cho đỡ đói. Nên cán bộ cho tù trồng rau hai bên bờ sống để tăng thêm dinh dưỡng. Lúc này vườn rau hai bờ bị nước cuốn trôi hay úng thủy thối rữa dần. Cán bộ ra lệnh cấp tốc thu hoặch vớt vát lại phần nào cũng tốt.

 

Anh từ nhỏ sống gần sông biển bơi lội khá vững, cùng với 2 anh đội nhà bếp, mỗi người đem theo chiếc sọt vượt sông theo ḍng nước cuốn, sang bờ bên kia. Bắp cải hay xu hào chỉ việc lặn xuống nhổ lên, c̣n rau lang quấn vào nhau, phải phụ nhau mới lôi lên được. Rồi kéo tất cả vào chỗ cao ngồi tỉa lại những phần c̣n dùng được.

 

Mưa vẫn rơi, sương mù c̣n quấn quít trên sông, trời u buồn ảm đạm..

 

Trùm chiếc poncho quân đội, ngồi lui cui cắt tỉa rau như gọt bớt đau thương đời ḿnh.

 

Nh́n đất trời và tự vấn ḷng, bỗng tức cảnh sinh t́nh nhớ đến câu thơ trong truyện Kiều của Nguyễn Du ‘Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?’ Thật đúng tâm trạng người tù lúc này! Ḷng thương nhớ vợ con day dứt, nhất là người vợ trẻ lặn lội qua năm tháng khổ cực, nhan sắc tàn phai dần và bỗng nguồn thơ trào dâng thương cho ‘Nỗi sầu thiếu phụ’:

 

- Bảy năm thiếu phụ chờ trông,

Nuôi con thơ dại, nuôi chồng phương xa.

Tàn phai vóc ngọc da ngà,

Đêm ngày lặn lội xót xa cuộc đời.

Vô duyên lạc lơng một người,

Tuổi xuân chỉ có một thời mà thôi.

Đơn côi phận bạc duyên trời,

Con thuyền vượt sóng vắng người t́nh chung.

Bảy năm thiếu phụ đợi chồng,

Biết bao sầu tủi đợi trông tháng ngày.

 

Thương nhớ hai mẹ con nhiều!

 

Anh

 

Đinh Văn Tiến Hùng

 

(*) Ghi chú: Đây chỉ là những trích đoạn tượng trưng ‘Nhật kư trong tù’ viết trong hoàn cảnh khó khăn, v́ thế ngày tháng năm không thể liên tục và lời văn không chau chuốt gọt giũa. Nghĩ sao viết vậy thôi.

Mong thông cảm những thiếu sót!

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính