Hiển Linh cho muôn người

 

(Lễ Hiển Linh 2/1/22)

                                                                                                                                                                                                                         

Đinh Quân

 

 

Khi Jesus ra đời ở Be-lem xứ Judea th́ ở phương Đông, có ba nhà thông thái biết xem chiêm tinh đă nh́n thấy một ngôi sao mới rực rỡ xuất hiện trên bầu trời, vạch một đường sáng qua ṿm trời hướng tới vương quốc Judea và mất dạng khỏi tầm Nh́n. Vốn là các nhà thông thái, họ biết ngôi sao ấy liên quan đến lời tiên tri được lưu truyền trong dân tộc Do Thái từ những ngày xa xưa về sự xuất hiện của một vị vua mới và vĩ đại của người Do Thái sẽ cứu rỗi dân tộc này.

 

Thế rồi, họ chất lên lưng lạc đà các quà tặng cho hài nhi ấy và khởi hành một chuyến hành tŕnh dài. V́ Jerusalem là kinh đô thiêng liêng của người Do Thái, nên các nhà thông thái đă đi tới đó, hy vọng t́m thấy Đức Vua Do Thái mới ở một cung điện nào đó tại Jerusalem. Nhưng không có ai như thế cả.

 

Tuy vậy, tin đồn về chuyến viếng thăm nhà vua Do Thái mới của ba vị thông thái đă đến tai Herod Cả khiến ông ta hết sức lo lắng cho vương quyền của ḿnh. Ông ta triệu tập các tư tế và kinh sư, những người ghi chép và diễn giải lời dạy của tiền nhân. Họ cho ông ta biết rằng Đức Christ, vị vua mới của Israel sẽ ra đời tại Be-l vùng Judea theo lời của các ngôn sứ xưa kia.

 

Sau đó, Herod kín đáo gọi ba nhà thông thái đến. Herod hỏi họ về thời điểm xuất hiện ngôi sao trên bầu trời phương Đông. Họ cho ông ta biết. Nhưng đến câu hỏi ranh ma tiếp theo của vua Herod: “Hiện giờ ngôi sao ấy ở đâu?” th́ họ thành thực trả lời là họ không biết.

 

“Vậy hăy đi Be-lem, v́ theo lời các kinh sư th́ có thể t́m thấy hài nhi ở đó. Nhưng khi các ngài t́m thấy hài nhi th́ hăy quay lại đây cho ta biết để ta cũng đi bái lạy”. Herod nói.

 

Khi các nhà thông thái tới Bethlehem họ vui mừng thấy ngôi sao lúc trước lại xuất hiện đằng trước họ. Và khi nó dừng lại trên một ngôi nhà đơn sơ th́ họ bước vào ngôi nhà ấy. Họ hết sức vui mừng thấy cậu bé đang nằm trên tay Mary và bên cạnh là người thợ mộc Joseph. Ba nhà thông thái đă quỳ xuống thật thấp bái lạy Đức Chúa hài đồng v́ họ biết sau này cậu không chỉ là Vua mà c̣n là một Đấng Cứu Thế. Họ mở túi xách và rương ḥm để biếu Jesus các tặng phẩm quư giá tương xứng với một đế vương: vàng tiêu biểu cho sự giàu sang trần thế; nhũ hương và mộc dược tiêu biểu cho lễ vật hiến dâng Thiên Chúa trên trời và c̣n rất nhiều các phẩm vật quư giá khác nữa.

 

Sau đó, các nhà thông thái nghĩ đến việc quay trở lại Jerusalem để báo với vua Herod về nơi có thể t́m thấy hài nhi phi thường này. Nhưng đêm đó, mỗi người mơ thấy một giấc mộng như nhau. Trong giấc mộng đó, Thiên sứ của Thiên Chúa cảnh báo họ đừng báo cho Herod biết tin này. Do đó, họ rời Bethlehem và đi một đường ṿng, tránh Jerusalem, để về lại xứ sở của ḿnh.

 

Các nhà thông thái lên đường chưa bao lâu th́ Thiên sứ cũng báo mộng cho Joseph. Thiên sứ nói: “Hăy thức dậy, hăy mang hài nhi và mẹ ngài trốn sang Ai Cập v́ vua Herod sắp t́m đến giết ngài”.

 

Joseph lập tức tỉnh dậy và mang Mary và Jesus rời đi Ai Cập đêm ấy.

 

C̣n Herod chờ măi không thấy ba nhà thông thái quay lại. Sau cùng ông nghe nói họ đă về lại xứ sở của họ mà không đến gặp ông. Herod nổi giận lôi đ́nh và cảm thấy lời phán truyền của các ngôn sứ có thể ứng nghiệm. Để loại trừ nguy cơ bị thay thế bởi vị vua mới, ông ta ra lệnh cho quân lính t́m và giết sạch những bé trai dưới hai tuổi tại Be-lem.

 

Thế là một cuộc tắm máu những đứa trẻ đă diễn ra sau mệnh lệnh của nhà vua bạo tàn. Khắp Be-lem vang lên những tiếng than khóc đau đớn và ai oán. Một bầu không khí tang tóc bao trùm đất Bethlehem vốn yên b́nh.

 

Trong khi ấy, Đức Chúa Jesus đă an toàn ở đất Ai Cập cùng với cha mẹ ngài, Joseph và Mary.

 

(B́nh Nguyên)

 

                                                         

*Đức Giêsu đă sinh ra tại Belem Giuđê thời vua Hêrôđê, th́ có những Đạo Sĩ Phương Đông đến Jerusalem hỏi rằng:

“Vua dân Do Thái mới sinh hiện ở đâu? V́ chúng tôi đă thấy ngôi sao của Ngài bên trời Đông và chúng tôi đến yết kiến Ngài.”  (Mt.2: 1-2)

 

Ba nhà Đạo Sĩ Phương Đông,

Ngắm nh́n sao lạ trên không sáng ngời,

Tiên tri báo trước những lời:

‘Một Vị Cứu Thế ra đời rồi đây!’

 

 

Hành tŕnh vội vă đi ngay,

Ánh sao dẫn lối đêm ngày ruổi rong,

Ḷng chưa đạt được ước mong,

Ánh sáng vụt tắt nơi vùng Be-lem.

 

Vào vua Hê-rô hỏi xem,

Sao lạ xuất hiện báo điềm ǵ đây?

Thày cả, thông luật tŕnh bày:

‘Tiên tri có chép nơi này Be-lem:

Dù ngươi nhỏ bé khó hèn,

Xuất hiện Một Đấng sẽ đem an b́nh’

Nhà vua nghe bỗng giật ḿnh,

Truyền ba Đạo Sĩ đăng tŕnh đi ngay:

 

‘Khi xong hăy trở lại đây,

Trẫm cũng sẽ đến tỏ bày ḷng ta.’

Ba Vị Đạo Sĩ trở ra,

Ánh sáng dẫn lối chói ḷa trên không.

 

Đến nơi chiêm bái Hài Đồng,

Lúc này thỏa nguyện ước mong đêm ngày,

Nhũ hương, mộc dược, vàng đây,

Tiến dâng Vương Tử giờ đây giáng trần.

 

Rồi trong giấc ngủ an tâm,

Thiên Sứ báo mộng phải quay trở về.

Từ đây ḷng hết nặng nề,

Cuộc đời đổi mới tràn trề hồng ân.

 

Chúa ơi!

Bao năm con đă lỗi lầm,

Nh́n ánh sao lạ chẳng cần quan tâm.

Đời con Chúa gọi nhiều lần,

Con vẫn ch́m đắm xác thân bụi trần.

 

Con nghe tiếng Chúa rất gần,

Nhưng con mê mải ham cầu lợi danh.

Lạy Chúa xin hăy đồng hành,

Dắt d́u nâng đỡ chớ đành bỏ con.

 

Thân con giỡ đă mỏi ṃn,

Được dựa bên Chúa chẳng c̣n sợ chi!

Tháng ngày lặng lẽ trôi đi,

Đời con Chúa thấy c̣n ǵ nữa đâu,

Tâm thành tha thiết nguyện cầu,

Phó dâng tất cả ân sâu nơi Ngài.

 

 

Đinh Quân

 

 

*Câu truyện Lễ Hiển Linh cho muôn người của Lm Lê Công Đức:

 

Câu truyện Lễ Hiển Linh: Đừng tưởng bở!

 

Thật ra không phải đợi đến hôm nay mới mừng Chúa Hiển Linh. Đêm Giáng Sinh, ta đă mừng Chúa Hiển Linh rồi: hiển linh cho chính cha mẹ Ngài, hiển linh cho những người chăn chiên ở ngoài đồng Bê-lem. Hôm nay, Chúa hiển linh cho các đạo sĩ – là những người đến từ xa, rất xa. Và Chúa c̣n tiếp tục hiển linh, ít là theo truyền thống Giáo Hội Đông Phương vẫn gán cách riêng ư nghĩa ‘hiển linh’ cho cả biến cố Chúa chịu Phép Rửa và biến cố ‘nước hóa rượu’ ở tiệc cưới Ca-na nữa.  

 

Câu chuyện về các nhà đạo sĩ hôm nay là một câu chuyện rất lạ!  

 

Rất lạ, v́ các ông ở tận bên đông phương, các ông không thuộc dân Chúa chọn, không biết truyền thống Lời Hứa, không Lề Luật, không Thánh Kinh..., thế mà các ông đă đi t́m và gặp được Chúa. Đúng người. Đúng nơi. Và đúng lúc. 

 

 

Rất lạ, v́ các ông rong ruổi hành tŕnh chỉ bám vào một ánh sao. Mà ngôi sao ấy ở đâu vậy? Nó ở trên trời! Vâng, nó không thể ở trong túi áo hay trong va li hành lư của các ông; nó cũng không thể gắn trên lưng lạc đà (như chiếc đồng hồ định vị gắn trên ô-tô ngày nay) để cho các ông có thể độc quyền. Ngôi sao ở trên trời, nhưng chỉ các ông thấy, c̣n bao người khác th́ không thấy! 

 

Rất lạ, v́ những người được trang bị ‘tận răng’ như Hê-rô-đê và giới lănh đạo Do Thái, kể cả nhóm Biệt Phái, Sa-đốc, và các kinh sư – có lịch sử Giao Ước, có Lề Luật, có Thánh Kinh, có Đền Thờ, có phụng vụ – nhưng chẳng hay biết ǵ và đă bắt hụt Đấng của Lời Hứa.    

 

Song đó cũng là một câu chuyện rất quen, v́ đó vốn là ‘kiểu’ của Chúa. ‘Kiểu’ của Chúa, đó là những người tưởng ‘ngon lành’ hóa ra ‘trớt quớt’, và những kẻ tưởng chừng ‘trớt quớt’ lại hóa ra ‘ngon lành’! 

 

“Chiếc cung những người chiến sĩ đă bị bẻ găy, và người yếu đuối được mạnh khoẻ thêm. Những kẻ no nê phải làm thuê độ nhật, và những người đói khát khỏi phải làm thuê; người son sẻ th́ sinh năm đẻ bảy, c̣n kẻ đông con nay phải héo tàn... Từ nơi cát bụi, Chúa nâng người yếu đuối; từ chỗ phân nhơ, Chúa nhắc kẻ khó nghèo, để cho họ ngồi chung với các vương giả, và cho họ dự phần ngôi báu vinh quang.” (1Sm 2,4-8) 

 

‘Kiểu’ của Chúa, đó là cụ bà Sa-ra héo úa vẫn mang thai và sinh được đứa con trai mang tên “tiếng cười.” Đó là chú em Gia-cóp thừa kế Lời Hứa chứ không phải ông anh Ê-sau. Đó là Giu-se bị vứt bỏ lại trở thành ‘phao cứu nạn’ cho cả gia đ́nh. Đó là thằng út Đa-vít mỏng mảnh yếu ớt được chọn chứ không phải các ông anh vai u thịt bắp của nó. ‘Kiểu’ của Chúa, đó là bà Ê-li-sa-bét son sẻ trở thành mẹ của vị Tiền Hô dọn đường cho Đấng Thiên Sai. Đó là cô thôn nữ Maria rất vô danh lẩn khuất, rất âm thầm khiêm hạ lại trở thành “có phúc nhất giữa các phụ nữ” v́ được chọn làm Mẹ của Con Chúa Trời.  

 

“Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nh́n tới;

từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc.

Đấng Toàn Năng đă làm cho tôi biết bao điều cao cả,

danh Người thật chí thánh chí tôn!

Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.

Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường ḷng trí kiêu căng.

Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.

Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư,

người giàu có, lại đuổi về tay trắng.”  (Lc 1,48-53) 

 

‘Kiểu’ của Chúa, đó là chính Con Thiên Chúa đă làm người trong h́nh hài một đứa trẻ nghèo hèn – nhỏ bé thôi, nhỏ bé thôi...  Người “hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân. sống như người trần thế. Người lại c̣n hạ ḿnh, vâng lời cho đến nỗi bằng ḷng chịu chết, chết trên cây thập tự.” (Pl 2,7-8) 

 

‘Kiểu’ của Chúa, đó là tất cả công cuộc sứ mạng của Chúa được đặt vào tay một nhóm môn đệ ‘tài ít tật nhiều’ với thành phần xuất thân tối om om. H́nh như Chúa thích nhặt rác, và tái chế rác để làm ra vàng. H́nh như Chúa thích làm ‘fan’ của đội yếu, chứ không ủng hộ đội bóng ‘rừng sao’! H́nh như một thông điệp Chúa vẫn muốn nhắc đi nhắc lại từ xa xưa, dọc theo suốt ḍng lịch sử, cho tới hôm nay, và Ngài sẽ c̣n tiếp tục nhắc măi, đó là: Đừng tưởng bở!  

 

Đừng tưởng bở. Đừng tưởng mạnh là ngon và yếu là dở.  

 

Ở đây, chợt nhớ một luận đề luân lư của Cha James F. Keenan, S.J. trong quyển Moral Wisdom. Nhà thần học luân lư người Mỹ này chỉ ra rằng không phải ta phạm tội v́ ta yếu đâu, mà v́ ta mạnh. Mọi tŕnh thuật trong Tin Mừng về tội lỗi đều làm chứng rằng người ta phạm tội v́ họ mạnh chứ không phải v́ họ yếu.  

 

Khi người thu thuế và người Pharisêu cầu nguyện trong đền thờ, tội của người Pharisêu nằm ở chỗ ông ta mạnh, ông ta rất ư thức những ǵ ông có (Lc 18,9-14). Khi người phú hộ dửng dưng đối với anh Ladarô đói rách trước cửa nhà, tội của ông không nằm ở chỗ ông yếu mà ở chỗ ông mạnh; ông có thể làm điều ǵ đó, thế nhưng ông đă không làm (Lc 16,19-31). Người đầy tớ được tha món nợ lớn nhưng đă không tha cho bạn ḿnh món nợ nhỏ hơn nhiều, anh ta phạm tội chính từ cái thế mạnh chứ không phải từ cái thế yếu của ḿnh (Mt 18,21-35). Hay như trong dụ ngôn người Samaritanô nhân hậu, tội nằm ở đâu? Ngay cả tội của những tên cướp cũng không phải là tiêu điểm được ‘soi’ ở đây, mà chính là tội của người Lê-vi và thầy tư tế. Họ có thể làm điều ǵ đó, nhưng đă không làm; và v́ thế họ phạm tội từ thế mạnh của ḿnh (Lc 10,25-37). Trong cảnh Phán Xét Chung cũng vậy, chiên và dê được phân ra tùy theo khả năng đă có thể làm những điều ǵ đó và đă thực sự làm hay không (Mt 25,31-46).  

 

Từ những ghi nhận căn bản ấy, Cha Keenan, trong quyển sách nói trên, đă không tiếp cận luân lư qua ngả tự do hay sự thật theo cách thường t́nh, mà ngài chọn tiếp cận qua ngả t́nh yêu. Người ta phạm tội v́ người ta mạnh mà người ta không yêu thương, không có khát vọng hướng thiện, hành thiện!

 

Trở lại với câu chuyện ‘hiển linh’ hôm nay, ta thấy Hêrôđê và những người Do Thái ở thế mạnh, v́ có hầu như đủ mọi phương tiện (để t́m gặp Chúa) – nhưng lại thiếu một cái ǵ đó... C̣n các nhà đạo sĩ ở thế yếu, v́ hầu như chẳng có manh mối nào (để t́m gặp Chúa) – song các ông lại có một cái ǵ đó... Sự khác biệt nằm ở chỗ có hay không có KHÁT VỌNG, hay TẤM L̉NG, hay T̀NH YÊU! 

  

Sự việc càng tệ hại hơn, khi người ta không có khát vọng hướng thiện, hướng thiên, mà thay vào đó là tham vọng và ích kỷ. Người ta sẽ dùng các phương tiện Chúa ban cho, tức thế mạnh của ḿnh, không phải để t́m và gặp Chúa mà là để t́m và diệt Chúa. Đây chính là điều Hê-rô-đê đă làm.   

 

Bài học từ câu chuyện Lễ Hiển Linh vẫn c̣n nóng hổi cho chúng ta, cho tôi, hôm nay! Chúng ta có những thế mạnh, những phương tiện để t́m gặp Chúa? Hăy tạ ơn Chúa, nhưng cũng ... đừng tưởng bở! 

 

 

Lm. Lê Công Đức

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính