Pa Pa – Daddy. Ba của người Ta.

 

 

Ông Ta gặp Tôi sau khi Tôi mở mắt chào đời chỉ mới có một đêm; chỉ nh́n Tôi có một phút đă nghĩ xấu về Tôi là “cái môi chu chu chắc lớn lên sẽ hỗn”. Một Phút mà Ông Ta đă đưa ra quyết định tương lai cho một đời người th́ thật đúng là dân nhà binh nhiều năm quân ngủ; dứt khoát nhanh chóng mặc dù không phải là việc đánh nhau trên chiến trường gần kề giữa cái sống và chết trong gang tấc nhưng đây lại là T́nh Người cao cả. Con Bé mới sinh mang cái tội Lai Mỹ nên người mang nặng đẻ đau sau 9 tháng 10 ngày đă nhẫn tâm cho người khác và nếu không có được có người có t́nh người cao cả th́ Tôi phải vào Viện Mồ Côi. Vợ của Ông ta sinh con gái cho Ông ta chỉ trước Tôi có 4 tiếng và Tôi th́ bị Mẹ rao “ Cho Con”; chỉ nh́n Tôi một phút rồi trở về pḥng của Vợ nói lên quyết định xin con nuôi và Vợ không thuận nhưng cũng không phản đối; thế là thủ tục cho Con của mẹ Tôi và xin con của Cha Tôi được thỏa thuận trên giấy trắng mực đen được đưa cho Bà Mụ và cũng là Chủ pḥng sinh quân đội Tỉnh Khánh Ḥa. Thủ tục chưa kịp hoàn tất; Mẹ của Tôi đă bỏ Tôi ra đi. Tôi c̣n say ngủ Tôi nào có biết ǵ; đến cả mắt của Tôi c̣n chưa mở. Tôi được Cô Mụ bồng sang giao cho Bà Mẹ thứ Hai. Khi Tôi mở mắt được để nh́n đời th́ nét mặt cương nghị đó đă in sâu vào tâm năo Tôi từ ngày đó và có lẽ là măi măi không bao giờ phai nhạt trong Tôi. Ba của Tôi.

 

Tôi và Chị của Tôi sống những ngày êm đềm nhứt ở miền Thùy Dương cát trắng Nha Trang. Ba và Mẹ của Tôi đều đi làm, hai chị Em tôi được giao cho người giúp việc mà người giúp việc lại là Cháu của Mẹ Tôi, nên rất cưng ch́u chúng tôi. Ba Tôi kể lại Tôi rất dễ chẵng mấy khi Tôi khóc. Sáng Mẹ cho Hai đứa bú xong Ba chỡ Mẹ đến sở làm rồi Ba mới từ thành phố lái Honda về gần Chutt là Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân. Ba Mẹ rời nhà th́ Tôi ngủ măi đến khi Ba Mẹ về nhà ăn Cơm Trưa, th́ như đánh hơi được mùi của Mẹ Tôi, nên thức dậy Bú xong, Ba Tôi tắm cho hai Chị Em của Tôi, v́ Mẹ sợ tắm chúng Tôi sẽ bị lọt tay rớt xuống đất, nên gần cả năm chúng tôi đều được Ba tắm. Ba Mẹ cơm xong th́ phải đi làm lại tới 5 giờ chiều mới về. Ba Mẹ thường đi tắm Biển đến 6 giờ rưỡi mới về ăn cơm. Gần nửa năm đầu Chị của Tôi và Tôi đều được Ba đem sang giường ngủ với ba v́ báo thời đó có đăng tin một đứa trẻ mới sinh bị Mẹ đè chết mà không hay;  nên ba sợ Mẹ đè chúng tôi. Đêm nào Ba cũng phải thức dậy khuấy sữa cho Tôi; v́ uống sữa bột guigoz của Pháp quen nên Tôi thích sữa hộp hơn sữa mẹ ; c̣n Chị của Tôi th́ Ba đem cho Mẹ của Tôi cho bú.

 

 

Mỗi năm Ba và Mẹ của Tôi cùng Chị giúp việc về thăm Nội Ngoại một lần nhưng Mẹ tôi có cái bệnh say xe, say sóng nên say cả đi máy bay chong chóng. Vé Beoing 727 thời đó đắt gấp 3 hay 4 lần vé máy bay chong chóng; nhưng Ba Mẹ của Tôi đều đi làm nên mỗi lần về thăm Nội Ngoại mất hết hơn 2 cây vàng thời đầu thập niên 70. Ba lúc nào cũng không sợ tốn hao nên về Miền Đông thăm Ngoại cũng như về Miền Tây thăm Nội đều đi xe Lô và Mẹ được mua nguyên băng để nằm.

 

Thế rồi Đại nạn tháng 4 Đen ; may mắn chúng Tôi về Sài G̣n trước mấy tháng, nếu không th́ dù Ba có là Hải Quân nhưng trên đường di tản tháo chạy chưa chằc ǵ Tôi và Chị Tôi c̣n mạng! Sau 30 tháng 4 năm 1975 Ba Tôi đem cả gia đ́nh về nhà Bà Nội ở Mỹ Tho, nhưng 2 ngày sau Cô Tôi vẫn c̣n làm lại ở ngân hàng quận 8 về bảo Ba Tôi phải rời nhà Bà Nội của Tôi chứ không sẽ bị truy t́m bắt lại v́ bỏ cây xăng ở Biên ḥa. Ba Tôi đem gia đ́nh về Chợ Gạo Quê của Ông Cố Tôi và măi đến hơn nửa tháng sau Ba Tôi mới tŕnh diện và 2 tháng sau bị đi tù Cải tạo. Mẹ của Tôi về thăm Bà Ngoại 2 lần, nhưng chỉ đem Chị của Tôi mà không cho Tôi đi và mùa Xuân đầu tiên ngày Ông Bà Táo về chầu Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng là ngày Mẹ của Tôi đem Chị của Tôi về giỗ Ông Ngoại của Tôi và không về nữa!!. Mùa Xuân đầu tiên ảm đạm nhứt trong đời của Tôi và của biết bao nhiêu người ở Miền Nam chầm chậm qua đi rồi mùa Xuân nửa lại đến Ba của Tôi vẫn chưa về. Bà Nội vẫn mỗi tháng đi thăm ba tôi được 15 phút; Tôi xin bà Nội đi thăm Ba nhưng Bà Nội nói Con đi th́ Bà làm sao trả lời với Ba của Con về Mẹ và Chị của Con. Con chắc c̣n có ngày gặp lại được Ba của Con. 3 năm sau, Tôi c̣n nhớ là một buổi chiều Mưa tầm tă, một người vừa ốm lại vừa đen dầm mưa đi vào nhà Tôi; Tôi hết hồn định chạy vào kêu Nội ; nhưng có lẽ Phụ Tử t́nh thâm hay sao mà Tôi rút hết can đảm nh́n người khách lạ và nhận được Ông Ốm Đen gần như là người khác lạ đó là Ba của Tôi. Tôi gần như nhào tới ôm chầm lấy Ba và Ba của Tôi cũng ôm Tôi mà miệng th́ nói:

 

-   Ứớt hết Con!

Tôi mặc kệ và miệng th́ gọi:

-   Nội ơi Ba về ; Nội ơi Ba Con về.

 

Chính Tôi kể cho Ba biết tin Mẹ dẫn Chị bỏ đi đă 3 năm rồi. Ba Tôi buồn hay không Tôi cũng không biết được; mọi việc h́nh như Ông dửng dưng; có lẽ tận cùng của đau thương làm con người chai đá! Ba Tôi bị quản chế 1 năm và sau khi ra dân, th́ vẫn thế cứ vài ngày th́ gọi đi đào Kinh, vác lúa thuế, bít Rạch, bít Kinh, rồi nước động nước thúi cây trái, ruộng lúa úng nước, ngập chết; lại phải đi phá đập. Một năm Ba của Tôi phải đi làm khoảng 3 tháng rưỡi đến 4 tháng không công.

Tôi đă học lên lớp 5. Ở Xóm,  ở Làng, ở Trường, Tôi không giống bất cứ ai. Dang nắng lao động ở Trường; Da Tôi không rám đen mà lại trắng hồng rồi Trắng đỏ ra, nhiều khi bị phồng lột da rồi trắng vẫn hoàn trắng. Tôi dẻo dai, gan ĺ giống Ba Tôi. Tôi không bị kỳ thị v́ Tôi học giỏi; đó là nhờ công của bà Nội đă dạy Tôi biết đọc biết viết và thuộc làu cửu chương cũng như làm được 4 phép tính trước khi đến trường. Các Cô gần như đều thương và hay cho thức ăn, trái cây cho Tôi. Bà Nội Tôi nói:  “Con nhờ Cha Con mà hưởng lợi v́ Cha của Con coi như độc thân” ngày đó Tôi chẳng biết ư nghĩa là ǵ?.

 

Lệnh mới ban ra: “Con của Ngụy không được lên lớp 10”. có nghĩa là Tôi chỉ học đến lớp 9 mà thôi. Lư do chắc là v́ Con Ngụy có di truyền của Ông Cha nên học giỏi hơn con của cán bộ.

 

Cô của Tôi từ Sài G̣n về thăm Bà Nội của Tôi thường hơn và Tôi nghe được Cô bàn tính rủ Ba Tôi vượt biên. Tôi ôm Ba tôi và vừa khóc vừa nói:

 

-   Ba đừng bỏ Con nhen ba!

 

Ba tôi mắt rướm lệ nói.

-  Nguy hiểm lắm Con.

-   Con không sợ; Con chỉ sợ Ba bỏ Con mà thôi!.

-   Ừ! Ba chết th́ Con mới chết.

 

Ba của Tôi lái tàu đưa Tôi và Cô của Tôi với 26 người đến bến bờ Tự Do. Đảo Kuku, Indonesia; sau đó được đưa sang Trại Tỵ nạn Galang; 10 tháng sau sang Singapore 2 tuần khám sức khỏe trước khi đi định cư.

 

Ba Tôi đi làm. Tôi đi học. Hai năm sau ba Tôi mua nhà nhưng phải mất 5 năm mới trả hết nợ nhà th́ Tôi vào Đại học. 4 năm sau Tôi trong Bộ đồng phục Tốt nghiệp và cái ống màu đỏ đựng cấp bằng cấp tốt nghiệp; Tôi ôm ba Tôi và khóc:

-   Con cám ơn Daddy.

-   Daddy cũng cám ơn Con; nhờ có Con mà Daddy vui sống bấy lâu.

 

Lần đầu tiên Tôi thấy Ba của Tôi thật sự rơi nước mắt; có lẽ bao năm rồi xứ Tự Do t́nh cảm của Ba Tôi đă phục hồi lại được trở lại sau bao năm dài sống trong chinh chiến khổ đau rồi tan thương làm kẻ chiến bại nhọc nhằn cơ cực tuyệt vọng làm chai đá t́nh cảm mà chỉ có an b́nh ấm no biết ḿnh sẽ làm ǵ và sẽ có kết quả ra sau nên Ba của Tôi biết khóc.

 

Tôi đi làm được 2 năm, tiền lương đưa hết cho Ba; nhưng lương của Ba cũng xài đủ cho 2 Cha Con nên Ba của Tôi mở sổ Bank riêng cho Tôi và bỏ hềt tiền của Tôi vào đó. Cô của Tôi bán 2 cái nhà để mua 1 cái lớn hơn ở vùng sát thành phố, Ba của Tôi bảo tôi mua cả hai; Lương của Tôi không thể mượn gần nửa triệu bạc nên ba của Tôi dùng cái nhà của ba để thế chấp cho Tôi vay mua 2 cái nhà cho mướn. Bảy năm sau Tôi trả gần hết th́ Ba của Tôi lại xúi Tôi mua thêm cái khác. Ba nói Con cần có 3 cái nhà cho mướn và nhà của ba th́ để ở th́ sau nầy Con không đi làm vẫn có cuộc sống an toàn tự do không lệ thuộc vào tiền thất nghiệp hay tiền già.   Tôi th́ nghĩ khác Ba của Tôi. Tôi cần có 3 cái nhà cho mướn để khi Ba của Tôi cần đến người chăm sóc Tôi sẽ nghĩ việc để lo cho Ba của Tôi. Tôi cũng chuẩn bị và học lấy bằng thông dịch tiếng Việt cấp 1 và học luôn cả cấp 2 và bằng cấp 3 th́ Tôi tự nghĩ là không sau lấy được mặc dù rời Vn Tôi học lớp 5 và mỗi tuần dù mỏi mệt cần nghỉ ngơi Ba của Tôi cũng chở Tôi vượt 25km để học tiếng Việt cuối tuần. Nếu vạn bất đắc dĩ Ba tôi phải vào Viện Dượng lăo th́ Tôi cũng sẽ xin vào làm thiện nguyện cũng được để chăm sóc cho ba; nhưng chắc không có đâu, Tôi đi tập Gym mỗi ngày để đủ sức nâng đỡ cho Ba của Tôi khi cần. Chồng của Tôi sắp cưới là người Đức nhưng sinh tại đây. Anh ta phải học hết chương tŕnh 1 năm tiếng Việt th́ chúng Tôi mới làm đám cưới. Tôi cao 1 mét 70 nhưng Anh ta cao gần 1 mét 80 và Anh ta đồng ư khi Ba của Tôi già phải chấp nhận chăm sóc cho Ba của Tôi. Anh Ta cũng biết thà bỏ Chồng chứ không bao giờ Tôi bỏ Ba của Tôi.

 

Tôi cố gằng để viết đáp lại bài “Con Gái của người ta” của ba Tôi muốn đánh động lương tâm của Người và Người phải có T́nh Người như T́nh Người của  Ba Tôi. Nếu Ba của Tôi không có t́nh người th́ có lẽ Tôi nằm trong số gần 4 ngàn trẻ mồ côi trong chiến dịch “Operation Babylift” của Mỹ trong tháng 4 năm 1975. Số trẻ mồ côi nầy phải dùng chữ “Rải” ra khắp thế giới mà nhiều nhứt ở Mỹ rồi đến Canada Pháp Úc…. nhưng biết đâu Tôi không có cái may mắn c̣n sống v́ gần 80 đứa bị tai nạn máy bay tan xác. 4 ngàn trẻ là gần 8000 Cha và Mẹ VN sở dĩ tôi nói gần là v́ có những trẻ như Tôi th́ Cha không phải là người Việt mà lại là một người Mỹ. Gần trăm trẻ tan xác gần 4 ngàn trẻ rải ra trên nhiều nước. Có Cha Mẹ nào nhỏ 1 giọt lệ xót thương ; có người Việt Nam nào trào nước mắt khóc cho những trẻ bạc phần? Bản nhạc Ḷng mẹ của Y Vân làm biết bao người nghe rung cảm nhớ tới Mẹ cũng như bao nhiêu bản nhạc bài thơ ca tụng về Mẹ. Tôi gần như Vô Cảm chẵng những vô cảm mà c̣n không muốn nghe và những bài ca ca tụng về t́nh Cha Tôi cũng không muốn nghe mà Tôi chỉ thích nghe Ba Tôi nói hay rầy la Tôi, Tôi c̣n thích nghe hơn Thơ nhạc T́nh Phụ Mẫu Tử Vn; trong khi thời b́nh cũng như thời chiến có hàng triệu hay mấy triệu trẻ Mồ Côi; Chùa nuôi, Nhà Thờ nuôi, Tư nhân cũng mở trung tâm nuôi trẻ mồ côi ; Trẻ mồ côi nhiều như thế th́ có phải T́nh Phụ Tử Mẫu tử Thiên liêng nay đă cạn kiệt? T́nh người đă cạn th́ Dân Tộc làm sau tồn tại!!!!

 

Cha Tôi đă viết:

 “Con Gái của người ta”

 

th́ Tôi xin đáp lại:

“Cha của Người ta, là Ba của Tôi”. I love you Forever. Daddy.

 

 

Con Gái của Trần Thiện Phi Hùng

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo