Tháng 11!

 

Châu Đ́nh An

 


  

 

 

Là tháng gần cuối của mỗi năm. Khi những cơn gió nhè nhẹ mang hơi lạnh thổi về, khiến ḷng người chùng xuống và có lẽ v́ cảm giác dễ chịu sau những tháng Hè nóng bỏng và mùa Thu đang qua.


Với tôi, tháng 11 luôn khiến ḷng ḿnh buồn! Bởi v́ ngày 1 tháng 11 mỗi năm là ngày Lễ các Thánh theo lịch giáo hội Công Giáo. Hơn nữa, cũng từ tháng 11 này đă có biết bao biến động xảy ra thay đổi cục diện đất nước chúng ta, thay đổi số phận từng con người.


Ngày 2 tháng 11, 1963. Tổng Thống Việt Nam Cộng Ḥa Ngô Đ́nh Diệm và bào đệ Ngô Đ́nh Nhu bị nhóm tướng lănh phản phúc giết chết. Nguyên cả chế độ Đệ Nhất Cộng Hoà tan theo mây khói với biết bao công tŕnh xây dựng ǵn giữ miền Nam của Cụ Diệm và đồng bào yêu chuộng dân chủ tự do. Bây giờ, theo ḍng thời gian, người ta đă biết sự thật lịch sử như thế nào về việc Mỹ và nhóm tướng lănh dựa vào sự bất măn của một số các tín đồ và "tu sĩ" Phật Giáo, để làm một cuộc đảo chánh lật đổ và giết chết vị Tổng Thống của nền Đệ Nhất Cộng Hoà non trẻ!


Từ ngày đau thương của tháng 11 cho đến hôm nay, đất nước chúng ta đă qua bao giai đoạn u buồn, bi đát nhuốm đầy máu và nước mắt trong một cuộc chiến tranh Quốc Cộng giữa Bắc và Nam, và từ 30 tháng 4 năm 1975, cả miền Nam và miền Bắc nằm dưới sự cai trị của một đảng cầm quyền, độc tài, độc đoán, độc tôn. Đó là đảng Cộng Sản Việt Nam!


Mỗi thời gian trôi qua, sự thật dần sáng tỏ, và người dân Việt Nam ngày càng tiếc thương vị Tổng Thống bị thảm sát mà không có một nấm mồ công khai tên tuổi của ḿnh. Tề Thiên Đại Thánh theo huyền thoại từ đá mà ra, gọi là Tôn Ngộ Không, cũng c̣n có một cái tên để danh xưng. Vậy mà, vị Tổng Thống tài đức có công ổn định miền Nam trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng, ngăn chận làn sóng đỏ lại bị giết chết thảm thương, bị nguyền rủa, bị chà đạp danh dự không tiếc lời với những thoá mạ từ những nguỵ tạo của bọn đảo chánh, của những kẻ đội lốt tôn giáo, của bàn tay lông lá chính trị ngoại bang, và của cộng sản miền Bắc!


Thật là trớ trêu và nghịch lư. Thật là bất công và gian dối. Vậy mà những trớ trêu và gian dối, bất công và nghịch lư lại lên ngôi lộng giả thành chân… Ôi! Không có ǵ ngậm ngùi và đau khổ cho bằng!


Tháng 11, là tháng bắt đầu kiếp mồ côi của cuộc đời tôi và các em. Cha tôi cũng bị giết chết thảm thương dưới lưỡi lê và họng súng của cái gọi là “Cách Mạng 1 tháng 11”. Tôi là anh cả mới 9 tuổi đầu vào ngày 19 tháng 11 năm 1963. Ngày cha tôi bị “nhóm cách mạng đảo chánh” lập một kế hoạch giết bằng cách đổi nhiệm sở, và trên đường đi nhận công tác, ông đă bị bọn này đánh đập dă man trên tuyến đường vắng vẻ bằng một chai thuỷ tinh vào đầu, sau đó dùng lưỡi lê đâm vào bụng và kết liễu bằng mấy phát súng, nhưng cha vẫn chưa chết, hấp hối mà biết cầu cứu ai đây, thế rồi chưa thoả măn, bọn “cách mạng” này c̣n đưa xác cha tôi vứt vào rừng sâu, để rồi sau 5 ngày, khi người Thượng miền núi ở Phú Đức, Tuy Hoà, Tỉnh Phú Yên đi bẻ măng, thấy được và đưa xác cha về, kiến ăn đầy mặt và chiếc quần đùi màu trắng, mẹ tôi may cho cha trước khi ra đi, giờ đây thành một màu máu đen đủi bầm khô. Mẹ đă bật khóc đến ngất khi nh́n kỷ vật này trong cuộc liệm xác.


Tôi đă không thể nào quên trong suốt cuộc đời ḿnh, là h́nh ảnh của cha nằm chết vắt tay trên trán, và thi thể của Người tan hoang rách nát v́ bị đ̣n thù, lưỡi lê, vết chém, vết đạn. Tôi h́nh dung, trước khi cha chết, trong cơn hấp hối đau đớn khôn cùng, cha đă nghĩ về chúng con. Thằng An, con Hoà, thằng Khương, thằng Khai, thằng Nguyên sẽ ra sao khi tôi mới 9 tuổi đầu và em út mới 2 tháng tuổi. Không cần cha nghĩ ra sao th́ ai cũng biết là cuộc sống của anh em chúng tôi sẽ bắt đầu nghiệt ngă với số phận mới. Số phận mồ côi cha trong giai đoạn “cách mạng phản phúc” lên ngôi!


Vậy đó, làm sao vui được khi tháng 11 về. Từ đấy đến bây giờ đă 50 năm trôi qua. Đă nửa thế kỷ… tang thương dâu biển cho từng số phận, cho cả bọn đảo chánh, cho từng cuộc đời và cho cả đất nước thân yêu của chúng ta nữa.


Tháng 11. Nén hương ḷng của tôi cho người Cha yêu quư. Tháng 11 nén hương ḷng của lịch sử cho Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm Vị Quốc Vong Thân. Tháng 11 tôi chạnh ḷng nghĩ đến nước non. Nghĩ đến quê hương Lệ Thuỷ Quảng B́nh. Nơi tôi cất tiếng khóc chào đời. Cái quê hương xa tít, nhỏ bé, nào biết ǵ khi tôi rời xa lúc 2 tháng tuổi, để bây giờ khi nghĩ đến một quốc tang rầm rộ của một viên đại tướng cộng sản Việt Nam vừa nằm xuống, cũng là dân Lệ Thuỷ Quảng B́nh, và nghĩ đến vị Tổng Thống tài đức lang thang nấm mồ dời đổi biết bao lần, cũng là dân Lệ Thuỷ Quảng B́nh, và bây giờ nằm lại B́nh Dương mà không có tên trên bia mộ. Thật là trớ trêu và nghịch lư. Thật là bất công và oan trái!


Quê tôi nơi Quảng B́nh nắng lửa

Hạ qua rồi, mưa suốt mùa Đông

Tôi nào hay nơi ḿnh cất tiếng khóc

Nghe mạ kể chuyện xưa ôi đau ḷng


Mô Phú Thọ, Lệ Thuỷ, Đồng Hới

Những cái tên nghe thật thân thương

Những cái tên một đời khôn lớn…

Được ghi lên trên trang giấy khai sinh


Bây giờ, từ năm 1980 cho đến nay, lần lượt anh em chúng tôi đă t́m cách sang đến Mỹ. Không c̣n ai để thắp trên mộ phần cho Cha tôi một nén nhang của ngày giỗ 50 năm… 19/11/1963 – 19/11/2013.


Tạ lỗi cha!


Tạ lỗi quê hương!



Châu Đ́nh An

<chaudinhan@gmail.com>

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính