Thù dai ?!

 

CSVSQ Bùi Đức Tính

 

 

Thời gian gần đây, diễn đàn khắp nơi nơi, luận bàn về cái gọi là “đại hội” của cái đảng (chết tiệt) cộng sản ở Việt Nam. Với tôi, kẻ nào c̣n nhận ḿnh là cộng sản th́ chúng nó vẫn là loài cộng sản, đảng cộng sản ở nước nào cũng đều ác độc như nhau.

 

T́nh thật, tôi thù cộng sản dai lắm! C̣n hơi thở, c̣n lư trí, tôi không cho phép ḿnh được quên rằng ḿnh là một người tỵ nạn cộng sản. Là người tỵ nạn cộng sản, cá nhân cái thằng tôi không có quyền tha thứ bọn cộng sản. Chúng nó là kẻ thù của đồng bào tôi, của toàn dân Việt Nam.

 

Tôi không thù dai, tôi chỉ thù cộng sản dai! Nhân đây, tôi ghi lại chút tâm t́nh qua e-mail với Diễn Đàn BK hồi tháng 07/02/2009.

 

Năm 1983, tôi mới xin được việc trong công ty vẽ quảng cáo khá lớn.


Tấm nệm giường nhỏ của người độc thân, nằm khít khao trong thùng chiếc pick-up truck, xe vận tải nhỏ, Gom hết tài sản chất lên trên, cái thùng xe vẫn c̣n trống. Tôi vừa mừng vừa lo âu, lái xe sang thành phố khác để sinh sống.Trước mắt, mừng cho ḿnh thoát khỏi cái “nghề” cho cá ăn, sống lênh đênh trên khu nhà phao nổi trên biển. Cô độc trong đêm đen, mưa băo hay băng tuyết, đi tuần tra trại cá giữa biển khơi. Nhiều người bỏ việc chỉ sau một đêm, v́ sợ tiếng động và bóng đêm. Hôm tôi báo cho công ty hay tôi phải nghỉ làm và di chuyển sang thành phố khác, xếp của tôi kèo nài khuyến dụ tôi ở lại và tăng cho tôi $1 mỗi giờ. Dạo ấy, làm sáu tháng, họ chỉ tăng thêm 50 xu. Được thêm ngay một đồng mỗi giờ, cũng lớn lắm với những người đang trắng tay, chân ướt chân ráo trên xứ người, không bạn bè thân quyến như tôi. Từ chối, bỏ nơi này để đi sang thành phố khác làm với đồng lương ít hơn tôi cũng tiếc và ái ngại cho tương lai lắm.

 

Khổ nỗi, cái chữ cầm cọ “cứng” của thợ vẽ mà ghép cho tôi là theo nghĩa không rớt cọ, chớ không phải vẽ chữ giỏi. Cho nên, hai tháng nay,  hầu hết tôi chỉ vác ván ép (8ft x 4ft x ½ inch, plywood) sơn nền để sẵn cho các cao thủ trong công ty múa cọ. Hôm nào hết việc sơn nền, có cái nào dễ, chủ cho quẹt vài chữ cho vui. Một hôm, tất cả các thợ vẽ bận hết, công ty có một mối hàng cần làm gấp, giao ngay trong buổi chiều, dù sơn c̣n ướt. Tôi được chủ gọi ra, giao cho 4 tấm ván nhỏ, cở 2m x 0.2m), bảo viết chữ cho công ty địa phương, vừa được hợp đồng xây cất trong khu Hội Chợ Thế Giới 1986 sắp tới ( EXPO 86). Nghe tin, mừng lắm, đây là cơ hội để tiến thân, có dịp may được cho cầm cọ để thoát khỏi cái “nghiệp” vác ván sơn nền. Phiếu đặt hàng (Work Order) ghi là cần một hàng chữ in, to, màu đỏ: “USSR PAVILION “.


Thấy mấy cái chữ “ussr”, máu tôi sôi sục căm hờn, tôi đưa lại tờ W.O. nói với chủ:

 

- Ông làm ơn cho tôi làm việc khác, chớ tôi không thể viết quảng cáo cho cộng sản Nga.

 

Ông chủ người Tây phương mặt đỏ, đỏ thêm v́ giận tôi lắm, bỏ đi chẳng hỏi han chi thêm, để cho tôi có cơ hội giải thích phân trần chi cả.


Giận tôi cũng phải! Công ty có cần lắm mới gọi tới tên tôi, chớ tôi chỉ là thằng sơn nền mà thôi. Thế mà tôi lại từ chối không làm. Thấy nét mặt đỏ hầm của người chủ và thái độ ông ta nín lặng bỏ đi, tôi thấy đời “tàn”! Đời thất nghiệp lại hiện rơ ra ngay trước mắt.

 

Tôi lặng lẽ trở vào pḥng sơn ván của tôi, thẫn thờ gom mấy món đồ lặt vặt bỏ vô túi xách, để sẵn, có bị đuổi th́ xách về cho gọn và khỏi bỏ sót. Lát sau, loa gọi tên tôi, nhắn tin phải lên văn pḥng. Nhân viên làm chung quanh nh́n theo tôi lo ngại.


Tôi vừa đi vừa nghĩ:


1. Vậy là xong, may lắm là ḿnh được làm hết ngày nay rồi mới bị đuổi!


2. Phải nói sao đây, để xin chủ nhà cho thiếu chịu tiền mướn nhà tháng này hầu bù đắp cho khoản tiền ăn bị thiếu hụt?!


3. Nhưng, ai dám tin cái thằng da màu, mới làm vài tháng đă bị đuổi? Tôi tính trong trí, sẽ thảy cái mệm trở lại thùng xe làm chỗ ngủ qua đêm,…


Càng tính, càng thấy ngày mai của tôi nó dài và tối đen!


Ngày xưa, Thầy Chín, ba tôi thường hay khuyên rầy anh em chúng tôi, khi tụi tôi lanh quanh t́m cớ này lư nọ để tự bào chữa:

 

- “Lư lẽ như là cái b́nh có hai quai người ta có thể cầm lấy cái quai bên nào cũng được.”

 

Khi cộng sản cướp nước VNCH, ba tôi đă không chấp nhận làm góp phần vào kế hoạch “trồng người” của cái đảng cộng sản bất nhân. Thầy Chín không cho phép ḿnh liếm láp, giảng dạy sai trái những bài học Sử kư, Công dân, Đức dục…hay dạy tuổi trẻ môn Toán với các chủ đề bắn giết, tính toán với xác người. Ba tôi đă bỏ trường lớp, thà bị bọn (cướp ngày) cộng sản cướp hết tiền hưu bổng. Thà trắng tay, về ruộng mà cày bừa. Thà dầm ḿnh trong bùn dơ nước đục mà Thầy Chín tự tạo lấy hạt gạo trắng sạch cho gia đ́nh, cho bàn thân ḿnh.

 

Nay, tôi đây, làm người tự do sao lại hèn mạt v́ miếng ăn cuộc sống mà quên đi Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm, sao cúi mặt bán rẻ nhân tính liêm sĩ! Tôi có buồn cho hoàn cảnh kém may mắn, nhưng không hối hận đă tự gây cho ḿnh gặp khó khăn, mất việc.

 

Khi lên văn pḥng, tôi nh́n Lou (Louis), thấy mặt ông ta bớt đỏ, chắc là bớt giận tôi rồi, tôi tự an ủi ḿnh. Lou bảo cho tôi biết, công ty cần lắm mới nhờ tới tôi nhưng tôi lại từ chối không làm, và tôi đă làm cho công ty bị một mất mối và rất có thể mất luôn khách hàng mới này.


Tôi xin lỗi đă gây trở ngại khó khăn cho công ty và cám ơn ông đă cho tôi có dịp tŕnh bày trước khi tôi rời công ty. Tôi tŕnh bày cho ông biết:

 

- Tôi đă là một người tù chính trị, đang là một người tỵ nạn cộng sản, là cựu quân nhân, nay đă đến được đất nước tự do, tôi không thể nào v́ quyền lợi bản thân tôi mà phản bội anh linh chiến hữu và đồng bào tôi, góp phần quảng cáo hay làm bất cứ việc ǵ có lợi cho cộng sản ở bất cứ nước nào, không riêng ǵ cộng sản Việt Nam.

 

Lou có vẻ suy nghỉ và thấm hiểu phần nào, nhưng bất b́nh:


- Ở đây, không ai cần biết cái chuyện lặt vặt này?

 

Tôi chậm răi:


- Có! có một người Việt Nam biết tôi và sẽ biết là tôi đă phản bội.

 

Lou trố mắt:


- Ai?

 

Tôi đáp:


- Người đó là chính tôi, tôi sẽ biết tôi là tên phản bội, thằng phản Quốc!

 

Lou ngó tôi ngạc nhiên, có phần dịu lời:


- Chỉ v́ anh đă quá cố chấp! Anh không thể quên chuyện quá khứ sao?!

 

Tôi biết Lou gốc người Pháp, nhưng sống ở Hoa Lan, và gia đ́nh đă một thời khốn khổ với Đức quốc xă:


- Cộng sản c̣n thâm độc hơn cả Nazi! …Tôi xin phép được hỏi ông, ông có thể quên hay cộng tác hay giúp đở quảng cáo cho Nazi?


- Không! không bao giờ!

 

Lou đứng dậy đưa tay cho tôi bắt và mỉm cười:


- Anh đúng, tôi đă hiểu, anh cứ trở về làm việc tiếp, không phải đi nơi nào khác!

Khoảng năm sau, Lou đến đưa cho tôi cái phiếu đặt hàng, cười cười:


- Thử xem, bây giờ anh có chịu làm giùm tên người khách này bằng chữ Nga,... có mẫu chữ in kèm theo đấy?

 

Tôi vui vẻ:


- Yes Sir! Tôi sẵn sàng làm ngay cho công ty. Người Nga vẫn là bạn của tôi. Chỉ có cộng sản Nga và tất cả các loại cộng sản; trong đó, có cộng sản VN, th́ muôn đời chúng nó vẫn là kẻ thù của tôi. Tôi vẫn là tôi, không bao giờ thay đổi!

 

Câu chuyện đă xưa cũ rồi, từ năm 1983. Coi như chuyện kể lại. Con tạo vẫn xoay, t́nh người thay đổi. Bây giờ cái tính của thằng tôi cũng vẫn (y chang) như thế.
Vâng!

 

Tôi vẫn là thằng Tính, vẫn thù Cộng sản, không bao giờ thay đổi!



CSVSQ Bùi Đức Tính

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo