“Duyên Dáng Việt Nam”

 

Bùi Bảo Trúc

 


Vài ba chương tŕnh mà người ta xem được do Việt Nam sản xuất và đưa ra hải ngoại có cái tên nghe rất đẹp: “Duyên Dáng Việt Nam”.


Tôi tin là bao giờ th́ rồi sẽ vẫn có một Việt Nam rất đẹp. Bao giờ cũng sẽ vẫn có một Việt Nam duyên dáng và tươi đẹp của quan họ Bắc Ninh, của ḥ mái đầy trên sông Hương, của bài ca nghe tiếng trống nhớ chồng, mà ông già Cao Văn Lầu viết trong một đêm canh lúa ngoài đồng Nam Bộ.


Nhưng cũng có những người không thấy được những cái đẹp, những cái duyên dáng đó...  em chưa hát ca dao một lần, em chỉ thấy quê hương căm hờn... (Trịnh Công Sơn).


Một cuốn phim nhan đề “Nông Dân Hiện Đại của Đại Hàn” cũng có nhắc tới Việt Nam. Những đoạn đối thoại đề cập tới Việt Nam này, theo nhiều người, chỉ nghe qua cũng thấy h́nh ảnh Việt Nam không được tốt đẹp lắm dưới mắt của người Hàn. Tôi chưa xem nguyên cuốn phim đó nhưng theo những người đă xem và kể lại th́ một nhân vật trong cuốn phim, v́ có một đời sống không mấy gương mẫu, đă bị mẹ quở trách bằng một câu có đề cập tới người Việt Nam.


Câu đối thoại ấy thực ra cũng không phải là một câu nói nặng, lời nói thậm từ mang tính cách nhục mạ phụ nữ Việt. Mẹ người thanh niên trong cuốn phim nói với con rằng nếu anh ta cứ rượu chè tối ngày như thế th́ dù có sang Việt Nam cũng không t́m được vợ đâu.


Câu nói chỉ có thế. Không biết trong phim c̣n có những câu nào khác nặng nề hơn hay không. Chắc là không v́ mấy tờ báo khác cũng chỉ trích dẫn có một câu ấy. Tôi không nghĩ đó là một câu nói quá nặng. Nặng đến nỗi theo tờ Tuổi Trẻ, cả ngàn người đă thấy “buồn, đau xót, xấu hổ, nhục nhă khi thấy cuốn phim Hàn Quốc đánh giá cô dâu Việt Nam rẻ như bèo.”


Nếu tỉnh táo một chút th́ người ta không nghĩ như thế. Câu nói của bà mẹ khuyên răn con chỉ muốn nói rằng sống bê tha rượu chè như vậy th́ có đi Việt Nam cũng không t́m được vợ mà lấy mặc dù ở Việt Nam, kiếm được vợ không phải là chuyện quá khó khăn. Người đàn bà trong phim chắc đă nh́n thấy cả những người già, đui què mẻ sứt qua Việt Nam vẫn kiếm được vợ. Đó là chuyện thật. Người mẹ của người thanh niên không hề nói sai. Vậy th́ tại sao lại cả ngàn người nghe câu nói ấy rồi thấy “buồn, đau xót, xấu hổ, nhục nhă”?


Nghe lại câu nói ấy th́ người ta có thể hiểu là phụ nữ Việt Nam cũng không thèm lấy cái thứ đàn ông say xỉn tối ngày đâu.


Vậy th́ không nên “buồn, đau xót, xấu hổ, nhục nhă.”


Nếu thấy buồn, xấu hổ và nhục nhă th́ v́ nhiều chuyện khác chứ không phải chỉ v́ câu nói của người mẹ nói với người con trai để khuyên răn anh ta.


Tôi nghĩ nếu nói là xúc phạm th́ phải là những tấm bảng cảnh cáo những người ăn cắp trong các siêu thị, các cửa hàng ở Nhật, ở Đại Hàn, ở Đài Loan...viết bằng tiếng Việt.


Ở Mỹ cũng có những tấm bảng nói rơ các shoplifters sẽ bị truy tố tối đa (prosecuted to the fullest extent of the law). Nhưng tôi chưa thấy những tấm bảng ấy được viết bằng tiếng Việt một cách thoải mái như ở Nhật, Đại Hàn, Đài Loan và Thái Lan. Mấy tháng trước, cảnh sát Nhật đă tới khám xét văn pḥng của Hàng Không Việt Nam để t́m hàng hóa ăn cắp. Tại một thị trấn gần Tokyo, một số cảnh sát Nhật đă ghi tên học tiếng Việt, không phải để t́m hiểu văn chương bà Huyện Thanh Quan, Nguyễn Du... mà để điều tra những vụ phạm pháp của người Việt ở Nhật.


Nhục nhă, xấu hổ là ở những chuyện như thế chứ một câu nói của một nhân vật trong phim th́ nhằm nḥ ǵ!


Coi cô dâu Việt Nam rẻ như bèo là những bài báo, những quảng cáo những chuyến đi mua vợ ở Việt Nam, cô dâu Việt Nam rẻ mà lại c̣n trinh, về nhà chồng mà bỏ trốn th́ được đền ngay cô khác, là cảnh phụ nữ Việt bày hàng khỏa thân cho bọn khách mua vợ ngay ở Sài G̣n chứ cần ǵ phải t́m trong phim ảnh Hàn Quốc!


Nói ǵ được khi mà chính lănh tụ Việt Nam trong một chuyến xuất ngoại c̣n ăn nói như ma cô chào hàng rằng “phụ nữ Việt Nam đẹp lắm, đi Việt Nam chơi đi!”

Như vậy th́ hăy nên thấy xấu hổ và nhục nhă.

 

Bùi Bảo Trúc 

 

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo