Nhật kư An Lộc

- Phần 12 -

 

 

 

 

CƠN MƯA ĐẦU MÙA

 

 

Từ ngày tản thương được toàn bộ số thương binh, bệnh viện trở nên yên tĩnh. Mấy ngày qua cũng không thấy pháo kích nhiều nên số thương vong gần như không có. Chúng tôi v́ vậy được nhàn nhă đôi chút.

 

Đă gần một tháng nay không có nước nên chúng tôi chẳng ai tắm rửa ǵ cả. Nước uống th́ không hiểu mọi người kiếm được ở đâu ra. Tôi có hỏi mấy anh em Quân Y, họ nói là đi kiếm ở mấy nhà dân chung quanh. Nhà nào cũng có một hồ chứa nước riêng hoặc có giếng nước. Nói chung th́ nước uống vẫn kiếm được mặc dù khan hiếm. Riêng tôi v́ dùng dè sẻn nên hai b́nh phisohex cũ đựng nước uống đă tiêu một b́nh vẫn c̣n một b́nh, có thể cầm cự được thêm vài ngày nữa trước khi phải đi kiếm hoặc xin những người khác.

 

Mỗi sáng tôi chỉ mất một nắp bi-đông nước, tức là khoảng một muỗng canh nước để rửa mặt. Nên tôi chẳng tốn nước bao nhiêu. Lấy một miếng gạc nhỏ nhúng chút nước rồi quét lên mặt cũng thấy khoan khoái rồi. Chiều hôm qua mây đen kéo phủ kín một góc trời. Tôi cứ nghĩ là đêm sẽ mưa nhưng chờ tới sáng, vẫn chưa thấy ǵ.

 

Tôi chắc chắn sẽ mưa ngày nay v́ mây đen càng ngày càng nhiều. Tôi và mọi người trong bệnh viện đều đổ xô đi t́m đồ để sửa soạn hứng nước mưa. Những thùng đều được gom lại để dọc theo mái hiên. Những tấm tôle bị pháo đánh bay xuống sân được gom lại uốn thành những máng dă chiến để hứng nước mưa từ mái xuống.

 

Chúng tôi sửa soạn xong th́ trời bắt đầu chuyển. Mới đầu là những cơn gió nhè nhẹ mang hơi lạnh không biết từ đâu tới rồi trời h́nh như tối sầm lại. sấm chớp liên hồi và một cơn mưa dữ dội đổ xuống. Một cơn mưa mang nguồn sống, nguồn nước cần thiết cho chúng tôi. Không ai bảo ai, mọi người đều lợi dụng cơn mưa như thác lũ đó để tắm rửa tối đa, gột bỏ những cáu bẩn, mồ hôi mấy tuần nay cũng như giặt những quần áo hôi hám trên người.

 

Tôi cẩn thận hơn, mang quần áo sạch và những đồ dùng cần thiết xuống trại Ngoại Khoa. Tôi chọn một pḥng bị tróc mái v́ pháo kích, vào trong đó khởi sự tắm. Tắm ở đây an toàn hơn tắm ngoài trời. Lỡ có pháo kích th́ có các vách tường chung quanh bảo vệ khỏi lo bị miểng văng trúng.

 

Nước mưa từ lỗ hổng trên mái nhà đủ để cho tôi tắm thoải mái giống như ở pḥng tắm có bông sen nước. Tôi nhắm mắt lại lấy xà bông gội đầu rồi kỳ cọ khắp ḿnh. Sạch sẽ xong xuôi mở mắt ra tôi mới ngạc nhiên nh́n thấy nước mưa đen ng̣m như mực tầu loăng. Chỉ sau vài giây tôi chợt hiểu là khói của những đám cháy trong trận chiến này đă nhuộm thành màu nước như vậy. Cũng chẳng sao tôi đă được tắm thoải mái sạch sẽ rồi dù nước có đen hay không cũng từ trên trời rơi xuống không bị ô nhiễm bởi bùn đất, phân người, xác chết là được.

 

Trận mưa cứu tinh này quả thật đă rửa sạch bên ngoài bệnh viện. Chúng tôi hứng được rất nhiều nước. Ít nhất trong ṿng một tuần, chúng tôi có đủ nước thỏa thuê. Tôi để ư thấy mặc dù bệnh viện không có hồ chứa nước nhưng trên trần hành lang xây bằng xi măng chắc chắn c̣n chứa được một số nước đáng kể. Quả nhiên mấy ngày sau khi đă cạn nước, tôi nói với cháu Sơn, cháu của bác sĩ Phúc, leo lên trên cái cầu xây nối liền Pḥng Cấp Cứu với trại Nội Khoa xem có nước không. Sơn ngồi ở trên nóc báo cáo xuống:

- Cháu thấy nhiều nước lắm, ḿnh có thể dùng tới hai tuần mới hết.

 

 

Tôi và Bác sĩ Phúc vui mừng bảo Sơn xuống để khi nào cần th́ sẽ leo lên múc nước dần để dùng. Dù cho nước có bốc hơi bay đi th́ cũng phải mất mấy ngày nữa. Hy vọng sẽ có thêm vài trận mưa nữa tới tiếp sức th́ vấn đề nước non cũng tạm giải quyết xong.

 

Việc ǵ cũng có mặt trái, mặt phải, phần tích cực và phần tiêu cực. Cơn mưa đă mang đến niềm vui cho mọi người v́ có nước uống, v́ được tắm giặt sạch sẽ, cuốn trôi những rác rưởi làm cho sân bệnh viện được sạch. Cũng cơn mưa này làm cho chúng tôi ngất ngư v́ hậu quả tiêu cực của nó mà ngay ngày hôm sau, chúng tôi đă phải chịu khổ rồi.

 

Những đống rác chung quanh bệnh viện gặp nước mưa trở thành nơi sản xuất ruồi bọ cùng những mùi hôi hám rất khó chịu. Tôi đề nghị toàn bệnh viện làm vệ sinh thu dọn rác rưởi về phía đầu cuối của bệnh viện. Có ư kiến nên đào hố sâu để chôn vùi. Ư kiến khác là đốt đi đỡ tốn sức lao động. Dĩ nhiên là cách giản dị nhất đă được mọi người vui vẻ chấp thuận.

 

Đống rác đă được mồi bằng xăng rồi đốt. Chúng tôi xoa tay khoan khoái đứng nh́n ngọn lửa lan dần rồi đốt cháy ngay cả những ǵ trước đây đă sũng nước. Chúng tôi đang dự định giải tán ai về chỗ nấy th́ được lệnh của Bộ Chỉ Huy Sư Đoàn đ̣i hỏi báo cáo việc ǵ đă xẩy ra ở bệnh viện mà khói lên nhiều như vậy.

 

Sự việc được báo cáo lên Sư Đoàn. Ít lâu sau chúng tôi được lệnh phải dập tắt ngay đám cháy v́ sợ địch quân điều chỉnh tọa độ pháo ngay vào Bộ Tư Lệnh gần đó. Đến giờ th́ vô phương dập tắt đám cháy này v́ làm sao chúng tôi có nước để bơm vào đó. Vả lại đống rác cũng cháy gần hết, không thể lan ra chung quanh được. Cho nên chúng tôi miệng nói tuân lệnh, sẽ thi hành ngay nhưng trên thực tế cứ để nguyên như cũ, lại c̣n mong sao nó cháy mau cho chóng xong. Quả nhiên chỉ 20 phút sau, đám cháy cũng tự nó lụi tàn.

 

Tôi thấy một số người thật vô lư, cả chục ngày nay địch đă pháo vào Bộ Tư Lệnh rồi. Chúng đă biết rơ tọa độ rồi đâu có phải đợi đến bây giờ mới cần điều chỉnh tọa độ để pháo vào đó nữa.

 

Dù sao mọi sự đă được thu xếp khéo gọn. Bệnh viện đă được dọn dẹp sạch sẽ hơn trước. Chẳng lẽ một cơ sở y tế mà lại bê bối về vấn đề vệ sinh. Ngay cả trong trường hợp thiếu thốn, khó khăn như bây giờ cũng khó mà biện minh được.

 

Tuy nhiên với t́nh trạng hiện tại, bệnh viện đă bị vô hiệu hóa gần như hoàn toàn. Nghĩa là các cuộc mổ lớn không thể nào thực hiện được. Pḥng mổ chính và pḥng mổ phụ đă bị hư hại nặng. Mặc dù thuốc men, y cụ chúng tôi vẫn c̣n nhưng không điện, không nước, nhân viên dân sự đă di tản hết nên chúng tôi chỉ c̣n có thể rửa sạch các vết thương, làm tiểu giải phẫu rồi băng bó, và chờ chuyển thương thôi.

 

Trận chiến h́nh như bớt căng thẳng. Tôi nói với Bác sĩ Chí:

- “Mặt trận miền Tây vẫn yên tĩnh

 

Mượn nhan đề của một cuốn tiểu thuyết của Erich Maria Remarque, để chỉ t́nh trạng của mặt trận An Lộc trong giờ phút này.

 

Không biết địch quân đang tính toán ǵ đây. Tôi chắc chắn là sau khi bị B52 trải thảm bên địch đă bị thiệt hại khá nặng. Nay là lúc họ đang bổ sung quân, tiếp nhận thêm đạn dược để sẽ tung ra đợt tấn công kế tiếp.

 

Nh́n xuống khu chợ mới đă bị cháy rụi. Những căn nhà lầu xây bằng vật liệu nặng phía bên tay trái của tôi, đứng từ bệnh viện nh́n xuống, trong đó có nhà của Bác sĩ Chí, tôi thấy vẫn c̣n nguyên, có thể ở được mặc dù bị sứt mẻ v́ những mảnh đạn pháo kích. Phía bên hông phải của khu chợ cũ, đa số các căn nhà đều bị pháo sập. Trong đó có một căn đă bị một xe tăng v́ bị bao vây bắn rát quá, đă chui đại vào ngay cửa chính để rồi sau đó bị tiêu diệt luôn. Hiện giờ xác xe vẫn c̣n nằm tại chỗ. Quá nửa, bên tay phải của tôi về phía chợ cũ, nơi có pḥng mạch của tôi đă bị san thành b́nh địa. Tôi chỉ nhận ra được chỗ của pḥng mạch nhờ có một cây cổ thụ cao, đă bị cháy đen, đứng đơn độc trên những xác nhà xẹp lép tới nền.

Từ bệnh viện, tôi chỉ có thể nh́n xa được đến thế mà thôi. Lác đác tôi thấy những binh sĩ của ḿnh di chuyển một cách b́nh thản trong khu chợ mới lẫn chợ cũ. Tôi nghĩ rằng những khu vực đó đă được quân đội ta kiểm soát và có thể nói là tương đối an toàn.

 

Tôi lợi dụng giờ phút rảnh rang này, nói với bác sĩ Chí:

- Tao thấy ở khu chợ mới và chợ cũ có vẻ an toàn. Mày có muốn xuống dưới đó xem nhà của mày giờ ra sao không?

 

Bác sĩ Chí đồng ư liền:

- Phải đó, đi phiêu lưu một chút cho đỡ bó cẳng. Ở măi trong bệnh viện này dám khùng mất.

 

 

 

NHỮNG NÉT BUỒN

 

 

Chúng tôi ra khỏi cổng bệnh viện. Từ từ theo con dốc để đi xuống khu chợ mới. Ngay dưới chân đồi bệnh viện, trước khi tới công viên Tao Phùng, ở dưới góc tay phải là nhà của anh Đức, em vợ Đại tá Tỉnh Trưởng, đă bị bỏ bom lầm nên nhà hoàn toàn bị sập. Nhà này chỉ cách bệnh viện chừng 150 thước thôi.

 

 

Trước khi đi, tôi không quên mang theo cái máy h́nh để nếu có ǵ th́ chụp làm kỷ niệm. Tôi thấy một chiến xa địch bị bắn cháy nằm ngay giữa ngă tư nối liền chợ cũ với chợ mới. Tôi cẩn thận tiến lại gần chụp lại hai tấm h́nh xong chúng tôi rẽ xuống khu chợ mới. Tôi gặp Thiếu tá Cang chỉ huy đơn vị Pháo Binh đóng ngay công viên Tao Phùng. Tôi liền tạt vào thăm. Tôi với anh Cang là chỗ quen biết. Tôi biết anh từ khi c̣n là Đại úy Pháo Binh, đi hành quân chung với Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn 43, đóng tại đồi Kiệm Tân ở Dốc Mơ, Gia Kiệm yểm trợ cho Công Binh Mỹ làm Quốc lộ 20.

 

Gặp nhau chúng tôi đều mừng rỡ v́ thấy ḿnh vẫn c̣n khỏe mạnh. Thiếu tá Cang vẫn vui vẻ chịu chơi như ngày nào. Anh xem mọi nguy hiểm như tṛ đùa, chẳng có ǵ đáng quan tâm cả. Anh mời chúng tôi ngồi nhưng bác sĩ Chí chừng như nóng ḷng về căn nhà của ḿnh nên xin phép đi tới đó trước, chỉ cách nhà này có chừng ba căn thôi.

 

Tôi ngồi xuống chiếc divan. Anh Cang giới thiệu tôi với người chủ nhà. Cũng chẳng phải ai xa lạ v́ là dân trong tỉnh nên anh ta đă biết tôi. Tôi không nhớ đă gặp anh ta ở đâu. Anh Cang mở đầu:

- Trông thấy bác sĩ c̣n mạnh khỏe là tụi tôi mừng lắm. Tôi nghe mấy thằng đàn em về nói là bác sĩ bận lắm phải không?

 

Tôi gật đầu đáp:

- Đúng, mấy tuần trước th́ có. Nhưng nay tương đối được rảnh rang nên mới có dịp đến thăm ông đây.

 

Tôi nói thêm:

- Hiện nay bệnh viện gần như bị tê liệt hoàn toàn. Tôi không c̣n mổ xẻ được ǵ nữa. Ngay tiểu giải phẫu cũng không đủ phương tiện làm. Chỉ có thể làm first aid thôi. Cũng may t́nh h́nh đă bớt căng thẳng, nếu không th́ kẹt lắm.

 

Anh Cang tiếp lời tôi:

- Tụi này cũng vậy. Mấy khẩu pháo của tôi cũng banh càng rồi, chỉ c̣n lại hai khẩu 105 ly c̣n xài được. Thôi, đến đâu hay đến đó. Tụi nó cũng vậy thôi. Chắc là ê càng hơn ḿnh nhiều, nếu không chúng nó đâu có để ḿnh dễ thở như bây giờ, khi chúng có 3 sư đoàn vây quanh.

 

Trong khi chúng tôi nói chuyện, tôi thấy anh chủ nhà, chắc cũng là công chức của tỉnh, có vẻ như xốn xang, có điều ǵ trong ḷng như muốn hỏi tôi. Tôi thấy anh ta cứ đưa mắt ra dấu cho anh Cang hoài. Anh Thiếu tá Cang nói:

- À, bác sĩ, tụi này có một việc muốn nhờ bác sĩ coi giùm và cho biết ư kiến.

 

Nói xong anh chỉ cho tôi cháu gái nhỏ chừng 7 tuổi đang nằm dài theo chiếc divan sát tường. Anh tiếp:

- Đây là bé Thủy con anh chủ nhà, chẳng may bị một mảnh đạn ở xương sống, liệt cả hai chân từ tuần trước. Bác sĩ xem có thể mổ cứu được cháu khỏi bị liệt không?

 

Tôi đưa mắt nh́n cháu gái nhỏ. Tôi đă để ư thấy từ năy giờ, cô bé nằm không cục cựa ǵ hết. Cháu gái cũng đưa mắt nh́n tôi mỉm một nụ cười thật tươi, có vẻ như chào đón, có vẻ như gây cảm t́nh để tôi đem khả năng y khoa ra cứu cho cháu. Gương mặt cháu trắng xanh, nét mặt thanh tú, trông có vẻ thông minh. Tôi thấy tội nghiệp cháu quá. Một cô bé xinh đẹp như vậy mà không may bị thương đứt tủy sống bị liệt cả hai chân. Sau khi khám cho cháu xong, tôi nói với anh chủ nhà:

- Vết thương ngoài da của cháu đă lành rồi, hiện tại không có dấu vết ǵ chứng tỏ vết thương bị làm độc cả. Đó là một dấu hiệu tốt. Chắc chắn mảnh đạn đă cưa đứt tủy sống của cháu. Hai chân đă bị liệt như anh đă thấy. Hiện giờ không ai có thể làm ǵ được. Chờ đến khi giải tỏa rồi đem cháu về Sài G̣n vào bệnh viện Chợ Rẫy, nơi có những bác sĩ chuyên khoa về thần kinh để họ khám xem họ quyết định ra sao. Nhưng chắc chắn là khó khăn lắm.

- Chúng tôi cũng hiểu như vậy, thôi th́ để bề trên định đoạt cho cháu. Cảm ơn bác sĩ.

 

Tôi từ giă hai người và không quên vỗ nhè nhẹ tay lên vai cháu gái và chúc cháu được nhiều may mắn. Với những buồn phiền chất nặng trong ḷng, tôi bước qua nhà bác sĩ Chí. Tôi không thể quên được ánh mắt của cô bé, đă sáng lên khi biết tôi là bác sĩ. Chắc cô bé hy vọng rằng tôi sẽ chữa trị để cô có thể đi được như thường. Tôi thấy đau trong ḷng. Phải mất bao nhiêu công sức, bao nhiêu thời gian mới tạo nên được một con người như thế. Chỉ trong khoảnh khắc chiến tranh đă biến một mầm non tươi trẻ thành một sinh vật sống dở chết dở. Mặc dù qua ánh mắt ấy, tôi chưa thấy một nét buồn nào cả, có thể cô bé c̣n quá nhỏ để buồn khi biết ḿnh đă trở thành một phế nhân.

 

Chỉ có người lớn là đau thôi. Tôi đă thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má của mẹ đứa bé, đứng bên nghe tụi tôi nói chuyện.

 

Tôi bước vào nhà bác sĩ Chí. Không nói th́ ai cũng biết, căn nhà tan hoang, bừa bộn, đồ đạc ngổn ngang. Một ḍng chữ đỏ phía trên tường, đập vào mắt tôi ngay khi tôi bước chân vào pḥng khách cũng là pḥng chờ đợi: “Bao năm móc đít thiên hạ nay c̣n đâu!”

 

Tôi gặp Chí từ pḥng trong đi ra, mặt mũi xám lại v́ buồn v́ tức. Tôi biết Chí không buồn lắm v́ căn nhà mới xây của ḿnh bị hư hại. Chẳng qua cũng là tai nạn chung của cả dân trong tỉnh. Không có ǵ đáng phàn nàn. Nhưng ḍng chữ viết trên tường quả thật là một sự nhục mạ đối với Chí. Có thể chỉ là một sự đùa bỡn, nhưng là một sự đùa bỡn vô ư thức.

 

Tôi thông cảm nỗi đau buồn của người bạn cùng lớp. Tôi tới nắm lấy cánh tay Chí nói:

- Đừng để ư tới những chuyện lẻ tẻ đó. Đi với tao thăm một ṿng khu chợ mới xem mấy người quen c̣n sống sót không?

 

Chí gật đầu, lẳng lặng theo tôi bước ra khỏi căn nhà với ḍng chữ đáng buồn ấy. Qua hai căn nhà nữa chúng tôi được sự đón tiếp nồng hậu của những người quen biết với Chí ở khu chợ mới.

 

Tôi nghĩ thầm có lẽ họ tiếc căn nhà của họ nên liều ḿnh ở lại không chịu đi. Cũng có thể họ cũng chẳng biết chạy đi đâu. Tôi gặp bà chủ nhà cho tôi thuê pḥng mạch mấy tuần trước. Bà ta mời hai chúng tôi vào trong nhà uống nước trà. Lâu lắm rồi chúng tôi chưa được uống những chén trà ngon như thế. Tôi để ư ở đây nước non rất đầy đủ. Một bể chứa nước đầy tràn trông mát mắt lắm. Đặc biệt là những tường ngăn của những căn nhà này đă được đục phá ra để mọi người có thể di chuyển bên trong an toàn hơn là phải đi ṿng phía ngoài. Nhà nào cũng có binh sĩ ứng chiến và đều có hầm hố khá tốt. Do đó, những căn nhà này đă trở thành những công sự chiến đấu rất kiên cố.

 

Đa số những nhà xây bằng vật liệu nặng, hai ba tầng lầu nên hầm hố ở tầng dưới lại càng an toàn hơn. Nếu không may bị trúng hỏa tiễn vẫn có cơ hội sống sót. C̣n những loại bích kích pháo 61 ly th́ chẳng ăn nhằm ǵ. Tôi hỏi bà chủ nhà:

- Sao nhà bà có đầy đủ nước thế?

 

Bà chủ nhà vui vẻ trả lời:

- Đó là nước giếng nhà tôi. Nhà chúng tôi ở dưới chân đồi nên giếng đào lúc nào cũng đầy nước. Tôi lại có máy phát điện riêng chạy xăng nên bơm nước từ giếng lên hồ chứa dễ dàng. Tụi tôi chẳng bao giờ phải lo thiếu nước cả.

- À, th́ ra thế. Chẳng bù cho tụi tôi ở trong bệnh viện khổ sở v́ thiếu nước. May hôm qua trời mưa, nếu không th́ đă gần tháng tụi tôi không có nước tắm giặt.

- Bác sĩ khỏi lo, lúc nào muốn tắm th́ cứ việc xuống đây, tha hồ tắm giặt.

Tôi cảm ơn bà chủ nhà đă có nhă ư ấy, nh́n bác sĩ Chí nói:

- Có lư quá Chí ạ. Ḿnh chỉ cần cuốc bộ một chút xuống đây là mát mẻ sạch sẽ ngay.

 

Chí vui vẻ mỉm cười gật đầu. Tôi nhận thấy cơn buồn phiền của Chí đă tiêu tan được phần nào với sự tiếp đón nồng hậu của những người hàng xóm đầy t́nh người.

 

Bà chủ tiếp lời:

- Hay là tiện đây hai bác sĩ tắm luôn cho khỏe.

 

Tôi vội trả lời ngay:

- Thưa cảm ơn bà, tụi này mới tắm mưa hôm qua vẫn c̣n sạch chán. Xin để khi khác sẽ xuống nhờ bà. Tiện đây xin bà một bi-đông nước trà mang về để uống dần.

 

- Được rồi, cái đó th́ dễ quá. Bác sĩ đưa bi-đông đây để tôi đổ nước vào cho.

Tôi vội rút b́nh bi-đông ra khỏi bao đưa cho bà chủ nhà rót nước từ trong ấm ra. Xong xuôi bà c̣n mời tụi tôi ở lại ăn cơm nhưng chúng tôi rời bệnh viện đă lâu sợ ở đó có người cần tôi nên vội cảm ơn bà chủ nhà tốt bụng cùng bác sĩ Chí trở về bệnh viện.

 

Sau khi rời khỏi khu chợ mới hoang tàn nhưng vẫn c̣n sức sống đó, Chí và tôi lại cuốc bộ trở về bệnh viện. Chúng tôi đều im lặng, không ai nói với ai một lời nào. Mọi người đều mang nặng một nỗi suy tư riêng. Liếc nhanh nh́n Chí, tôi thấy h́nh như tâm tư Chí vẫn c̣n ray rứt về những ḍng chữ quái ác kia. Tôi không muốn đề cập tới vấn đề đó nữa. Những lời an ủi chỉ để khơi dậy niềm đau mà thôi. Tôi cứ để cho Chí được tự nhiên, hy vọng thời gian sẽ làm nhạt nḥa những h́nh ảnh không vui đó.

 

Thực ra ngay bản thân tôi cũng có những dằn vặt riêng. Đó là sự bất lực của một y sĩ đứng trước một người bệnh, nhất là một đứa trẻ rất dễ thương. Tôi không thể nào quên được nụ cười của cô bé khi tôi sửa soạn khám bệnh cho cô. Một nụ cười vừa hy vọng, vừa an phận, vừa như để lấy ḷng người thầy thuốc để mong được chữa khỏi bệnh. Thật là buồn tủi khi bao nhiêu hy vọng đă trở thành hư không, khi chính người thầy thuốc cũng phải bó tay, không giúp ǵ được. Tôi nghĩ, nếu thay v́ nụ cười đó là những tiếng khóc kêu la, chắc tôi không đến nỗi bị ám ảnh dằn vặt nhiều như thế.

 

Tôi lẩn thẩn tự hỏi, nếu có đủ phương tiện và săn sóc cấp cứu ngay vết thương đó, cô bé có thể bị liệt không? Hai trường hợp có thể xảy ra. Nếu mảnh đạn cắt đứt ngang tủy sống th́ vô phương, không thể làm ǵ khác được. Nếu chỉ chạm nhẹ hay tủy sống chỉ bị thương một phần nào đó thôi, với sự săn sóc đúng cách, mổ ngay lấy mảnh đạn ra để giới hạn vết thương không làm hư hại thêm nữa, có thể cứu văn được một phần nào. Lúc mới bị thương, thân h́nh không được giữ yên, sự di động cột sống càng làm cho mảnh đạn cắt sâu toàn bộ tủy nên cô bé mới bị liệt hai chân. Dù sao th́ hy vọng có thể đi được rất là mong manh.

 

Từ khi ra trường, nhập ngũ, nghĩa là chính thức gia nhập cuộc chiến này, tôi đă được chứng kiến rất nhiều cảnh đau thương do chiến tranh gây nên. Thượng Đế đâu có tạo ra chiến tranh. Chính loài người đă gây nên cảnh tàn sát chém giết lẫn nhau. Những từ ngữ độc lập, tự do, hạnh phúc chỉ là những sáo ngữ, những cái cớ để một nhóm người thực thi cái thú tính của ḿnh mà thôi.

 

Có thể nói thế hệ chúng tôi là một thế hệ không may mắn, đă sinh ra trong chiến tranh, trưởng thành trong chiến tranh, và nay chính thức gia nhập chiến tranh. Trong suốt cuộc đời lớn lên của những người thuộc thế hệ chúng tôi, không bao giờ là không nghe thấy tiếng súng.

 

Thời thơ ấu cực khổ v́ tản cư từ Hà Nội về miền quê, chân đi đất dưới trời mưa tầm tă, trơn té ngă, quần áo lấm lem, trên đầu tiếng rít của đạn trái phá làm mọi người đều sợ, rồi khi tới bờ sông, bao nhiêu người tranh nhau lên thuyền qua sông. Thuyền chở khẳm, may mà không bị lật. Nghĩ đến bây giờ mà vẫn c̣n rùng ḿnh. Bác gái của tôi mặt đầm đề nước mắt, ngước mặt nh́n trời than:

-Trời ơi là trời, sao trời làm chúng con khổ thế này!

 

Thấy những nước khác, họ sống thanh b́nh, chẳng bao giờ có một tiếng súng. Những ngày Quốc Khánh, dân chúng nhảy múa vui chơi ngay cả trên đường phố. Tôi thấy thế mà thèm. Mơ ước sao cho nước ḿnh được một ngày ḥa b́nh để mọi người được vui sống bên nhau, gia đ́nh đoàn tụ, cha con chồng vợ, anh em không phải xa nhau.

 

Khi mới nhập ngũ, lần đầu tiên va chạm với thực tế tôi đă thấy thế nào là bị bó buộc, là mất tự do của đời sống nhà binh. Trước đây sống ở nhà năm này qua năm khác, muốn đi đâu, ở đâu tùy ư rất thoải mái tự do. Nhưng khi vào quân đội, lần đầu tiên cầm tấm giấy 24 giờ phép, tôi thấy vô lư quá. Hai mươi bốn giờ làm được những ǵ, ngắn ngủi quá. Nhưng rồi cũng quen đi. Được 24 giờ là mừng rồi. Thoáng về thăm mẹ thăm em, tuy chẳng có ǵ nhưng được trông thấy nhau an lành khỏe mạnh là vui rồi.

 

 

TÁI LẬP PH̉NG MỔ DĂ CHIẾN

  

 

Chúng tôi vừa đi vừa suy nghĩ chẳng mấy chốc đă tới chân đồi bệnh viện. Bắt đầu từ đây là đường lên dốc. V́ lâu ngày chúng tôi không có đi bộ nhiều, chỉ quanh quẩn ở mấy góc pḥng nên các bắp thịt trở thành yếu đuối. Lên tới dốc chúng tôi đă “mỏi gối chồn chân” và cũng hụt hơi luôn. Vừa mới ló mặt vào qua cổng bệnh viện đă thấy Binh nhất Thiện reo lên:

- A, Bác sĩ Quư đây rồi, tụi em đi t́m bác sĩ măi không thấy. Có ông Thiếu tá ở bên Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu đang kiếm bác sĩ đó.

 

Tôi nghĩ thầm chắc là Thiếu tá Diệm chứ không phải ai khác. Tôi vừa rẽ vào cuối trại Nội Khoa đă thấy chiếc xe Jeep của ông Diệm đậu ở trước cửa văn pḥng Ty Y Tế Ông Diệm đang đứng nói chuyện với bác sĩ Phúc. Thấy tôi ông ngoắc lại:

- Đợi ông măi, ông đi đâu vậy?

- Chào ông. Tôi xuống khu chợ mới xem xét t́nh h́nh một chút.

 

Thiếu tá Diệm nhăn mặt:

- Sao ông liều vậy, không sợ Việt Cộng nó bắn sẻ sao?

- Tôi cũng có đề pḥng chứ, nhưng thấy lính đi lềnh khênh dưới đó, chắc an ninh nên tôi mới dám mạo hiểm xuống chứ.

- Tôi mới nói chuyện với bác sĩ Phúc xong. Đại tá Nhựt hỏi bệnh viện có c̣n khả năng tiếp nhận thương binh hoặc mổ xẻ ǵ được không?

 

Tôi đưa tay chỉ pḥng mổ và các trại bị pháo sập rồi nói:

- Ông thấy đấy, bệnh viện không có điện nước, hai Pḥng Mổ đều bị hư hại nặng. Chúng tôi bị bó tay không làm ǵ được cả.

 

Bác sĩ Phúc tiếp lời:

- Tụi tôi c̣n được một ít y cụ bông băng thuốc men, nên chỉ có thể băng bó vết thương thôi, không thể mổ lớn được.

- Nếu vậy th́ không xong rồi. Nếu có những trường hợp nặng cần mổ gấp th́ làm sao. Chả nhẽ lại để cho thương binh chết dần ṃn v́ không thể tản thương, làm sao giữ được tinh thần binh sĩ. Đại tá Nhựt cho tôi biết là nếu bệnh viện không c̣n hoạt động được, bác sĩ Quư sẽ tổ chức một Pḥng Mổ Dă Chiến ở ngay tại Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu.

 

Tôi ngắt lời Thiếu tá Diệm:

- Ư kiến đó hay lắm. Tôi sẽ thành lập ngay một toán giải phẫu cấp cứu. Bảo đảm với ông chỉ trong hai ngày thôi là chúng tôi có thể bắt tay vào việc tiếp tục mổ xẻ được. Nhưng có chỗ để cho chúng tôi làm việc không đă?

 

Thiếu tá Diệm cười tin tưởng:

- Ông khỏi lo. Tôi đă nói với ông Nhựt dành cho Bệnh Viện Tiểu Khu nguyên một dăy hầm, có đầy đủ tiện nghi để làm việc. Có điện đàng hoàng. Hầm ngầm ở dưới đất an toàn lắm. Ông cứ yên chí làm việc chẳng sợ pháo đâu.

 

Nghe vậy tôi rất lấy làm phấn khởi. Đă trót mang danh y sĩ mà cứ phải bó tay chẳng làm ǵ được để cứu những đồng đội của ḿnh tôi cảm thấy rất khó chịu, rất tội lỗi. Tôi không c̣n mong muốn ǵ hơn. Tôi quay sang bác sĩ Phúc bàn:

- Toán cấp cứu giải phẫu tôi đă có sẵn rồi. Chỉ cần ra lệnh là có thể di chuyển ngay được. Tôi và các nhân viên sẽ qua bên đó trước, thu xếp mọi việc xong sẽ báo tin để anh qua tiếp tay với tôi.

 

Quay qua ông Diệm tôi hỏi:

- Bao giờ tôi có thể dọn dọn sang đó được?

- Càng sớm càng tốt, ngay bây giờ nếu ông muốn.

- Vậy th́ nhờ ông làm ơn chờ tôi một chút. Tôi sẽ cắt đặt nhân viên mang theo một số dụng cụ cần thiết để mổ, phải dùng một xe Hồng Thập Tự chở đồ c̣n tôi quá giang theo xe ông.

 

Tôi để ông Thiếu tá Diệm nói chuyện với bác sĩ Phúc. Tôi đi kiếm Thượng sĩ Lỹ và ra lệnh cho ông ta đi kêu toán giải phẫu cấp cứu của tôi tới. Lát sau mọi người đều có mặt đầy đủ ở trong Pḥng Hậu Giải phẫu. Tôi nh́n ra thấy có hai chuyên viên tê mê là Trung sĩ X̣m, Binh nhất Thiện, một chuyên viên Pḥng Thí Nghiệm, Trung sĩ Tăng để có người phân loại máu trong trường hợp cần truyền máu cho thương binh. Tôi kêu cô Bích, chuyên viên phụ tá mổ cao tay nghề nhất, để giúp tôi. Thượng sĩ Lỹ chuyên viên dụng cụ lo bao quát điều hành mọi việc.

 

Như vậy kể cả tôi tất cả là 6 người. Tôi ra lệnh cho mọi người ai lo việc nấy đi thu thập tất cả các dụng cụ pḥng mổ, thuốc, bông băng chất lên xe Hồng Thập Tự. Tôi không quên mang theo máy gây mê, và một bàn khám bệnh bằng thép không rỉ để làm bàn mổ v́ bàn mổ quá nặng không thể di chuyển được, nhất là lại phải mang xuống hầm, rất khó khăn.

 

Sắp xếp xong, tôi về hầm bác sĩ Phúc và đem theo những vật dụng cần thiết của tôi, rồi từ giă bác sĩ Phúc. Chúng tôi lên đường sang Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu. Phải mất hai chuyến xe nữa chúng tôi mới đem được khá đầy đủ những dụng cụ cần thiết qua hẳn chỗ mới. Nghĩa là phải tới ngày hôm sau mọi sự mới được coi như xong.

 

Cảm tưởng đầu tiên của tôi, khi chiếc xe Jeep của ông Diệm chở tôi vượt qua vọng gác Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu để tiến vào trong trại là một cảm giác ngỡ ngàng, một bất ngờ khi tôi nh́n cái căn cứ B15 của Biệt Kích Mỹ, nay biến thành Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu. Những dăy nhà tiền chế san sát của một trại binh rộng lớn quy mô mà mấy tháng trước đây, tôi có dịp vào thăm cùng với bác sĩ Risch, nay hoàn toàn biến dạng. Trước mắt tôi chỉ c̣n một ṿng rào kẽm gai bị cháy đen. Gần như mọi kiến trúc trên mặt đất đều bị đốn sụm. Chỉ c̣n lại một tháp gác cũng cháy đen, đứng xiêu vẹo ở một góc sân, và những mái tôn thấp sát mặt đất của những dăy hầm ngầm nằm song song với nhau.

 

Xế trước mặt tiền trại, ngay ṿng rào kẽm gai, hai xe tăng bị bắn cháy đen thui. Đằng sau Bộ Chỉ Huy cũng có một xe tăng bị bắn nằm hơi nghiêng, giơ ngọn pháo hổng lên trời. Phía xa hơn nữa gần rừng cao su, ba chiếc xe tăng nằm ngổn ngang cùng một xác trực thăng ở gần đó.

 

Th́ ra trận chiến ở mặt này khá ác liệt, không như mặt trận phía Bắc gần bệnh viện. Ông Diệm đậu xe trước cửa một hầm rộng chừng hai thước có bậc thang xây bằng xi măng đi thẳng xuống sâu chừng ba thước. Thiếu tá Diệm nói:

- Đây, hầm của ông đây. Hầm này dài chừng 25 thước, dành riêng cho bệnh viện

 

Tiểu Khu. Toàn quyền ông sử dụng. Ông cho nhân viên khênh đồ xuống đi. Để tôi dẫn ông xuống coi chỗ ở mới của ông, chắc chắn ông sẽ hài ḷng. Có ông ở đây chúng ḿnh c̣n chạy qua chạy lại với nhau được. Ông ở bên bệnh viện chẳng có hầm hố ǵ cả làm tôi lo quá.

 

Tôi hiểu ư ông Diệm muốn nói ǵ. Nếu lỡ có phải di tản chiến thuật v́ địch quân đánh dữ quá, ông cũng có thể kịp thời báo tin cho tôi biết, không nỡ bỏ rơi tôi. Tôi nói:

- Cảm ơn ông lắm, hầm này kiên cố quá, không biết pháo trúng có sao không?

 

Ông Diệm chỉ cho tôi chỗ nóc hầm bị pháo. Mái tồn thủng một lỗ nhưng hầm chẳng hề hấn ǵ:

- Ông thấy không, như găi ghẻ thôi.

 

Hầm này có hai lối đi xuống rất rộng, khiêng băng-ca người bị thương lên xuống rất dễ dàng. Hầm có ngăn ra từng pḥng. Tất cả có sáu pḥng. Mỗi pḥng rộng chừng 3 thước dài 4 thước. Có một hành lang rộng chừng thước 2 thông suốt dẫn tới hai cửa hầm. Trong hầm tôi thấy đă có những thương binh nằm dài dọc theo hành lang. Quần áo họ lấm be bét đất cát. Tất cả chừng hơn một chục người. Đa số bị thương ở chân tay. Một vài người ở đầu, chắc cũng nhẹ thôi. Trong hầm, hơi người cũng khá nặng nhưng c̣n dễ thở hơn sống với mấy trăm xác chết ở bên bệnh viện cũ. Điều quan trọng có hầm an toàn để làm việc. Sau này chúng tôi sẽ làm vệ sinh rồi di tản thương binh đi, hầm lại sạch sẽ thơm tho ngay.

 

Ông Diệm nói:

- Tôi đề nghị pḥng đầu tiên để làm Pḥng Mổ. Pḥng thứ nh́ sẽ là của ông ở đồng thời cũng để những dụng cụ y khoa. Pḥng thứ ba và thứ tư dành cho thương binh. Pḥng cuối cho y tá.

 

Tôi gật đầu nói:

- Tôi đồng ư với ông, như vậy rất tiện. Nếu có nhiều thương binh, tôi sẽ cho nằm ở dọc hành lang. Ngoài ra ông c̣n chỗ nào chứa thêm được không?

- Nếu cần cũng có thể được. Nhưng ông yên trí đi, chỉ có những thương binh nặng mới được mang vào cho ông mổ, c̣n những trường hợp nhẹ có các bác sĩ của đơn vị họ lo rồi nên cũng không nhiều lắm đâu. Thôi ông đi với tôi lên chào ông Nhựt để báo là ông đă tới đây.

 

Tôi theo Thiếu tá Diệm đi về phía hầm Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu. Hầm này h́nh vuông, rộng hơn hầm chỗ tôi và kiên cố hơn nhiều.

 

Tôi gặp Đại tá Nhựt ngay tại nơi pḥng họp chính giữa hầm. Chỗ ông ở là một pḥng nhỏ gần đấy được che bằng một vách ngăn. Ông vui vẻ hỏi thăm sức khỏe các anh em bên Bệnh Viện Tiểu Khu. Tôi báo cáo sơ qua t́nh h́nh và tổn thất của nhân viên bệnh viện. Chết mất sáu, bị thương 36 nhưng không nặng lắm. Tôi cũng nói qua về việc phối hợp làm việc với anh em Tiểu Đoàn 5 Quân Y. Đồng thời cũng báo cáo đă thành lập đoàn giải phẫu cấp cứu và Pḥng Mổ Dă Chiến tại căn hầm đă được chỉ định. Đại tá Nhựt ngồi chăm chú nghe xong ông nói:

- Sau khi bác sĩ ổn định xong Pḥng Mổ rồi, nếu có rảnh bác sĩ làm một chuyến xuống làng phía sau trại ḿnh xem dân chúng có cần giúp đỡ săn sóc ǵ không. Tôi được báo cáo là dân tản cư về đó đông lắm. Nếu không pḥng ngừa trước th́ sẽ xảy ra bệnh dịch đó.

 

Tôi gật đầu đồng ư, tiếp lời Đại tá Nhựt:

- Chúng tôi đă nghĩ tới vấn đề này, và ngay từ ngày đầu khi dân tụ về đă có cho chích ngừa dịch tả rồi. Nếu có thể xin Đại tá gửi một công điện về Bộ Chỉ Huy Tiếp Cận Vùng III yêu cầu họ gửi lên chừng 10 ngàn liều thuốc chủng ngừa dịch tả nữa. Chúng tôi sẽ xuống làng chích cho dân.

 

Tôi nhấn mạnh thêm:

- Có tiếng nói của Đại tá th́ mọi sự sẽ nhanh hơn.

- Cái đó dễ mà, bác sĩ khỏi lo, để tôi bảo họ gửi lên cho bác sĩ. Bác sĩ cần ǵ cứ cho tôi biết.

 

Vừa lúc đó một sĩ quan Dù đi vào, dáng cao lớn cỡ ông Tỉnh Trưởng. Đại tá Nhựt chỉ tôi giới thiệu:

- Đây là bác sĩ Quư, bác sĩ giải phẫu của bệnh viện Tiểu Khu của moa.

 

Rồi ông quay sang tôi nói tiếp:

- Đây là Đại tá Lưỡng, Chỉ Huy Trưởng Lữ Đoàn 1 Dù lên đây cứu ḿnh.

 

Tôi đưa tay lên chào với một ḷng biết ơn vị Đại tá Dù đă đem quân lên cứu tụi tôi. Ông chuyển điếu x́ gà sang tay trái rồi đưa tay ra bắt tay tôi, miệng hơi mỉm cười. Tôi nói:

- Tôi mong quân Dù lên đây từng ngày để giải cứu tụi tôi. Cảm ơn Đại tá đă tới và hân hạnh được biết Đại tá.

 

Đại tá Nhựt nói:

- Bác sĩ Quư là bác sĩ của moa từ hồi c̣n ở Trung Đoàn 43, Sư Đoàn 18 Bộ Binh. Sau khi học xong khóa Giải phẫu Binh Đoàn, thấy moa ở đây bác sĩ Quư lại lên đây làm việc với moa.

 

Rồi Đại tá Nhựt cười cười nói với tôi:

- Này bác sĩ muốn lấy vợ th́ phải lo o bế Đại tá Lưỡng đi, ông ấy có cô con gái đẹp như Thẩm Thúy Hằng ấy.

 

Xong ông quay đầu về phía Đại tá Lưỡng nói tiếp:

- Bác sĩ Quư này tuổi trẻ tài cao vẫn c̣n độc thân, đang kén vợ đấy. Lê Lai của tôi đấy.

 

Nói rồi ông cười khà khà có vẻ khoái chí lắm.

 

Đại tá Nhựt thực sự vui tính, giữa lúc dầu sôi lửa bỏng mà ông vẫn tỉnh bơ nói chuyện tếu được. Tôi biết Đại tá Nhựt nói chơi cho vui, để không khí đỡ tẻ nhạt khi hai người không quen biết được giới thiệu với nhau. Tôi vẫn thầm phục ông sếp lớn của tôi có biệt tài giao tiếp với bất cứ hạng người nào, từ người sang đến kẻ hèn, cỡ nào ông cũng tỏ ra thích nghi với mọi trường hợp. Tuy vậy tôi vẫn thấy hơi ngượng khi bị đưa vào chuyện mai mối vợ con. Giữa lúc tôi đang bối rối th́ may quá, anh Đức, em vợ Đại tá Nhựt nghe tiếng tôi vội chạy ra thăm hỏi. Thành ra tôi thoát nạn. Tôi xin phép hai vị Đại tá ra khuất một góc pḥng có kê cái giường của Đức để nói chuyện .

 

Tôi biết Đức từ khi c̣n ở Trung Đoàn 43. Chúng tôi hay nhậu nhẹt với nhau và cùng với ban văn nghệ của Trung Đoàn. Có cả nhạc sĩ Đỗ Đ́nh Phương, một tài danh về đàn guitar classic. Thực ra Đức là đầu tàu, lôi kéo mọi người vào cuộc nhậu. Chúng tôi đa số là những người trẻ xa nhà. Đêm tối rảnh rỗi, được ngồi lại với nhau nhậu nhẹt cũng đỡ buồn. Lại thêm nhạc sĩ Đỗ Đ́nh Phương, những lúc cao hứng lấy guitar biểu diễn vài tuyệt chiêu th́ cũng thấm lắm. Tôi có hỏi Phương về cách học, thấy rất công phu. Ngoài việc năng khiếu ra, c̣n phải tập luyện 8 tới 10 tiếng mỗi ngày.

 

Đức là cây nhậu nhà nghề. Nghĩa là không cần mồi, chỉ một ít muối tiêu, xả ớt là cũng đủ chơi suốt đêm. C̣n tôi nhậu là phải có mồi. Hạng bét cũng phải có xoài tượng, khô mực, tôm khô, củ kiệu, nếu có vịt quay, gà quay hoặc ḷng heo là nhất. Trong nhóm, chuyên viên phá mồi là tôi. Đức có thể uống cả két bia như không. Tôi chỉ giới hạn tối đa là sáu lon Budweiser hoặc sáu chai 33 thôi. Nhậu xong rồi đi ngủ, tuy vậy cũng phải tới 2 hay 3 giờ sáng là thường.

 

Đức mang cho tôi một ly nhỏ nước đá lạnh, nói:

- Mời bác sĩ uống nước. Bác sĩ thấy không, đánh giặc mà vẫn có nước đá uống như thường.

 

Quả thật tôi hơi ngạc nhiên sao bây giờ mà vẫn có nước đá uống. Tôi uống một hơi sạch bay ly nước. Đă lâu tôi chỉ uống nước trà nguội bây giờ được uống một ly nước đá lạnh, tôi thấy thật tuyệt vời. Chưa bao giờ trong đời tôi lại được uống một ly nước ngon như thế. Nó ngọt ngào thấm dần vào từng thớ thịt của tôi. Một cảm giác khoan khoái, tươi mát nhẹ nhàng thoải mái theo từng ḍng nước lạnh vào trong bao tử tôi. Thực giống như ruộng khô gặp mưa rào. Nếu nước Cam Lồ của Phật Bà Quan Âm có ngọt ngào như trong sách tả th́ cũng chỉ đến thế là cùng. Tôi thực không nói ngoa, chỉ một ly nước đá lạnh cũng đủ cho tôi cái cảm giác khoan khoái như vậy.

 

Cảm giác của con người, vui sướng, khổ sở đúng là tương đối thôi. Miếng ăn có ngon cách mấy nếu được ăn uống phủ phê măi rồi cũng hóa nhàm chán. C̣n khi đói khát th́ chỉ một món ăn thức uống tầm thường cũng trở thành hơn cả cao lương mỹ vị.

 

Tŕnh diện Đại tá Tỉnh Trưởng xong, tôi xin phép rút lui để lo sắp xếp đồ đạc. Trước khi rời hầm Chỉ Huy, anh bạn Đức đưa cho tôi ăn thử một miếng bào ngư nhỏ bằng đầu đũa, nhưng tôi lắc đầu từ chối không ăn.

 

Về tới hầm của tôi, thấy khoan khoái rồi. Các nhân viên đă khênh hết đồ xuống để tại pḥng thứ nhất. Tôi bước vào pḥng thứ nh́ là pḥng tôi sẽ ở. Trong pḥng tôi đă thấy có sẵn hai cái giường gỗ ép kiểu divan kê dọc hai bên vách ngăn, giữa là một lối đi nhỏ chừng 30 phân. Chắc là của binh lính Mỹ để lại. Như vậy cũng tiện.

 

Toán Giải Phẫu Cấp Cứu của tôi đă phải làm việc suốt ngày hôm đó, khuân vác di chuyển các y cụ cần thiết tới chiều mới xong. Tổng cộng phải cần tới ba chuyến xe Hồng Thập Tự mới tạm di chuyển đủ số y cụ tôi cần dùng.

 

Đồ đạc tạm thời để ở mấy pḥng chưa có thương binh. Chúng tôi dự trù sẽ dành ngày hôm sau để lắp ráp máy thuốc mê, máy hút, đèn mổ, rồi dở đồ đạc, phân chia từng khu từng món để dễ t́m. Dĩ nhiên chúng tôi không có máy hấp khử trùng. Các dụng cụ y khoa sẽ được rửa sạch bằng xà bông “Surgical soap” rồi đổ alcool vào đốt cháy là xong. Khử trùng dă chiến như vậy, tôi thấy không đúng quy cách nhưng chúng tôi không có phương tiện làm hơn được nữa.

 

Khoảng 5 giờ chiều ngày hôm sau, trong khi chúng tôi đang cố gắng sắp xếp đồ đạc, có người mang mảnh giấy viết tin từ Bác sĩ Tích hỏi xem chúng tôi đă sẵn sàng để mổ chưa. Một y tá thuộc Tiểu Đoàn 5 Quân Y bị thương ở bụng ngày hôm qua. Tưởng là sơ sài thôi nhưng nay thấy bụng cứng rồi, muốn xin chuyển qua cho tôi mổ. Tôi chỉ cho người đưa tin thấy t́nh trạng bề bộn của chúng tôi chưa sửa soạn xong, không thể nào mổ được. Tôi nhờ anh ta về nhắn lại với Bác sĩ Tích rằng cách hay nhất là xin trực thăng tản thương. Với t́nh trạng thiếu thốn, chưa dự bị như hiện nay mà mổ một vết thương bụng đă có biến chứng viêm phúc mạc rồi th́ thường thường số tử vong rất cao. Sư đoàn có nhiều uy quyền và phương tiện xin tản thương dễ dàng hơn Bệnh Viện Tiểu Khu nhiều.

 

Suốt ngày hôm sau chúng tôi ra sức thu dọn, sắp xếp các dụng cụ thật nhanh vậy mà tới 3 giờ chiều mới tạm xong. Tôi dự trù ngày mai nếu có bệnh, tôi có thể khai trương Pḥng Mổ Dă Chiến này được. Lợi dụng thời giờ rảnh rỗi, tôi kêu cô y tá tới để kiểm điểm ḿnh cần những ǵ, đúc kết làm thành một phiếu xin tiếp tế để nhờ Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu gửi về Liên đoàn 73 Quân Y. Gửi gấp lên, dĩ nhiên là bằng cách thả dù.

 

V́ bệnh viện đă chính thức dọn sang Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu tuy rằng đă bị thu gọn lại, nên có lệnh là tất cả các y cụ thuốc men thả xuống, ai nhận được đều phải đưa về bệnh viện hết. Tuy nhiên chỉ trừ máu là được trao lại 100 % c̣n các thuốc men y cụ bông băng chỉ đến tay chúng tôi được 30% là cùng. Bởi v́ các đơn vị ở ngoài cũng cần phải có tiếp tế mới săn sóc sơ khởi cho thương binh được. Điều đó cũng tốt thôi. Tôi không có điều ǵ phàn nàn cả. Máu th́ phải dùng ngay v́ không có tủ lạnh chứa. Tất cả đều là máu loại O cả. Nếu kỹ th́ bảo Trung sĩ Tăng bên Pḥng Thí Nghiệm phân loại máu. Nếu cần gấp, tôi cứ việc truyền cho thương binh, không sao cả.

 

Đến 6 giờ chiều, mọi sự xong xuôi hết. Mọi người ai về chỗ nấy lo ăn uống nghỉ ngơi. Tôi lấy bao cơm sấy đổ nước lạnh vào. Chờ cho cơm khô ngâm nước mềm rồi mới ăn được, cũng phải đợi đến gần một tiếng. Nếu có nước nóng th́ nhanh hơn. Nh́n qua khe thông hơi gần nắp hầm ngang với mặt đất ở phía trên, tôi thấy bên ngoài đă bắt đầu hết ánh nắng mặt trời.

 

Hoàng hôn đă hết và đêm tối sẽ dần tới. Máy phát điện của Bộ Chỉ Huy đă chạy. Trong pḥng tối mờ mờ nhờ có chút ánh sáng hắt vào từ kẽ thông hơi phía gần nóc hầm. Có một ngọn đèn điện ở giữa pḥng với cái bóng đèn đặc biệt của Mỹ để lại có xoáy trôn ốc. Không như bóng đèn thông thường của Việt Nam có hai chấu để dễ gắn vào chốt điện. Tôi lười biếng ngồi dựa lưng vào vách tường, nh́n qua kẽ hở cửa sổ thông hơi chưa chịu bật đèn lên. Tay cầm cái muỗng nhỏ múc từng muỗng cơm sấy lên ăn từ từ với thịt chà bông. Thỉnh thoảng lại uống một nắp bi-đông nước trà cho dễ nuốt.

 

Tôi không đói lắm, chỉ hơi mệt thôi. Nhưng dù sao đến bữa cũng phải ăn nếu không sẽ bị mệt dễ xỉu lắm. Rút cuộc tôi cũng chỉ ăn được nửa bát cơm sấy đă thấy no rồi. Tôi gói lại, cất bịch cơm c̣n dư lên một cái kệ trên tường để dành ngày mai ăn sáng. Tôi đang nằm trên giường nghỉ ngơi th́ có tiếng gơ cửa, rồi giọng cô Bích hỏi:

- Bác sĩ có ở đây không, sao không có đèn đuốc ǵ cả vậy.

- Cô Bích đó hả? Mời cô vào, phiền cô bật đèn giùm tôi. Công tắc ở ngay bên cửa ấy.

 

Cô Bích đưa tay t́m chỗ bật điện. Dường như không quen, cô t́m một hồi vẫn chưa thấy. Tôi vội lấy cây đèn pin chiếu vào chỗ công tắc điện. Cô bật lên, một ánh điện yếu đuối vàng vọt tỏa ra khắp pḥng. Tôi ngồi dậy tựa lưng vào túi quần áo ở đầu giường. Cô Bích ngồi xuống một chiếc ghế mây chắc của lính Mỹ bỏ lại, cũng khá tốt. Cô hỏi tôi:

- Bác sĩ ăn cơm chưa?

- Tôi mới ăn xong, c̣n cô th́ sao?

- Tôi cũng ăn xong rồi, cơm nóng đàng hoàng, ăn với xúc xích nướng, ngon lắm.

 

Nói xong cô cười một cách khoái trá v́ thấy tôi cứ thộn mặt ra ngạc nhiên.

 

Tôi nói:

-Vậy là cô chơi trội hơn tôi rồi. Trong khi tôi phải ăn cơm gạo sấy với nước lạnh th́ cô lại được ăn cơm tươi. Cô làm cách nào mà hay vậy?

 

Thấy tôi thán phục, cô Bích thích chí cười khanh khách, chưa chịu nói ngay.

 

Tôi chợt nghĩ ra, vội hỏi chặn họng trước:

- Cô nấu bằng lon gô chứ ǵ? Đúng không?

 

Cô Bích vẫn ỡm ờ đáp:

- Đúng một nửa thôi.

 

Tôi nghiêm giọng nói:

- Này, cô cẩn thận đấy không được nấu ở dưới hầm này đâu, lỡ cháy th́ chết cả đám đấy, vả lại ông Tỉnh Trưởng mà biết được th́ cũng rắc rối lắm, cô biết không?

 

Cô Bích vẫn đủng đỉnh cười cười đáp:

- Thưa quan đốc nhà cháu biết rồi.

 

Cô vừa nói vừa kéo dài cái miệng ra cho có vẻ khôi hài, lại như có vẻ trêu tức tôi v́ tôi không biết cái mà cô biết. Một lúc sau cô mới chịu tiết lộ:

- Đúng là nấu bằng lon gô, nhưng không phải trong hầm này mà ở nhà bếp Tiểu Khu. Muốn ăn phải lăn vào bếp. Sau khi họp xong, tôi lên trên hầm thấy chỗ nào có khói là tới. Ngoại giao với họ là có quyền ghé lon gô vào nấu. Chỉ 20 phút là xong, có cơm tươi ăn ngon lành.

 

Cô Bích vừa dứt lời tôi vội khen cô:

- Hay lắm, cô cũng khá lắm chứ chẳng phải chơi đâu.

 

Tôi chuyển sang đề tài khác, tiếp tục hỏi cô:

- Dọn sang đây cô thấy làm sao?

- Tôi thấy an toàn hơn ở bên bệnh viện nhiều. Cảm ơn bác sĩ đă cho tôi đi theo.

 

Tôi mỉm cười nửa đùa nửa thật:

- Cô cảm ơn tôi là đúng. Cô nên nhớ mạng tôi lớn lắm, ai theo tôi sẽ được an toàn. Cô không nhớ bao nhiêu lần tôi chết hụt sao, cứ bỏ chỗ nào là chỗ đó bị ăn pháo ngay.

 

Tôi liếc nh́n cô. Tôi thấy cô hơi bĩu môi một chút v́ lời nói tự cao tự đại của tôi nhưng chỉ một thoáng rất nhanh nét mặt cô đă trở lại b́nh thường. Có lẽ v́ cô Bích thấy tôi nói cũng đúng phần nào. Nhất là hiện tại trước mắt, tuy rồi sau này chưa biết ra sao, nếu tôi không kéo cô đi theo làm sao cô được ở trong một cái hầm kiên cố như thế này. Hơn ở bên bệnh viện rất nhiều. Vừa an toàn pháo, vừa an toàn đủ mọi thứ. Bởi vậy cô cám ơn tôi là đúng.

 

Cô ngồi trầm ngâm, một lúc sau cô ngẩng đầu lên hỏi tôi:

- Tôi muốn về Sài G̣n. Ở đây bom đạn tôi sợ quá. Bác sĩ có cách nào cho tôi về không?

- Dễ lắm, cô cứ ở đây chờ. V́ cô là nhân viên dân sự, cô muốn rời khỏi đây lúc nào cũng được. Không ai ngăn cấm cô. Khi nào có chuyến tản thương, cô đi theo săn sóc thương binh lên máy bay là sẽ thoát khỏi địa ngục này ngay. Mặc dù cô thuộc toán giải phẫu của tôi và tôi cần cô nhưng nếu cô đi được trước th́ cứ đi. Anh Sáu và ông Lỹ có thể thay cô được. Vậy cứ kiên nhẫn chờ.

 

Tôi lại nửa đùa nửa thật nói tiếp:

- Này cô có thuộc bài hát nào, cứ việc hát cho tôi nghe đi để tôi dễ ngủ.

 

Lại thêm một sự ngạc nhiên nữa là nghe tôi nói vậy, cô liền hát ngay chẳng chút khách sáo ngượng ngùng ǵ cả. Cô hát liên tiếp gần một chục bài, dĩ nhiên là hát nho nhỏ trong miệng đủ để cho chúng tôi nghe thôi. Giọng hát của cô không có ǵ hay lắm, hát chỉ để làm đỡ căng thẳng tinh thần thôi. Và cũng chẳng cần tŕnh diễn cho ai cả, kiểu hát hay không bằng hay hát như Phạm Duy đang hô hào cho phong trào du ca đang thịnh hành lúc bấy giờ.

 

Tôi cũng thuộc lơm bơm năm bẩy bài nên hát theo cô. Tôi không có tài ca hát. Trời sanh ra giọng của tôi không được mạnh, lên cao không được mà xuống thấp cũng không xong. Vậy mà hồi nhỏ lúc 12 tuổi trước khi di cư vào Nam năm 54, trong một đoàn Thiếu Nhi thi hát tôi lại được nhất, thế mới lạ.

 

Mới đầu tôi cũng hát theo, sau tôi mệt mỏi, giấc ngủ từ từ tới. Thấy tôi im tiếng, cô đoán tôi đă ngủ rồi liền rón rén về pḥng cô, không quên tắt đèn để tôi ngủ khỏi chói mắt.

 

 

(Mời đọc tiếp Phần 13) 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính