Tự truyện

 

Thử thách Tráng Sinh

 

Bảo Trâm

 

 

Huy hiệu Hướng Đạo:

VIỆT NAM, NAM VÀ NỮ HƯỚNG ĐẠO VN, THẾ GIỚI

 

 

Tuổi trẻ thích nhất là được đi cắm trại ngoài trời. Thời học tiểu học, khi tham gia Gia Đ́nh Phật Tử, tôi cũng từng cắm trại, nhưng lúc đó là ban Đồng Ấu, nên chưa học được nhiều thứ như Ấu Sinh và Thiếu Sinh Hướng Đạo. Hết tiểu học, tôi chuyển vào Sài G̣n sống tới năm 20 tuổi mới trở về Huế học lớp Đệ Nhất, đây là thời gian tôi được tham gia Hướng Đạo, qua sự giới thiệu, hướng dẫn vào Tráng Đoàn của người chú bà con; chú tuy vai vế ngang hàng với ba tôi nhưng lại là người bạn của tôi.

 

Sau khi được một Trưởng thuộc Liên Đoàn Bạch Đằng giới thiệu th́ tôi được vị Trưởng Tráng tạm chấp nhận và cho tôi biết:

- Anh không tham gia Hướng Dạo từ nhỏ, chưa trải qua giai đoạn Thiếu Sinh, nên Đoàn sẽ tổ chức một đêm thử thách xem anh có đủ thông minh và gan dạ để sinh hoạt Hướng Đạo hay không?”

 

Trưởng ấy chỉ nói thế, nhưng không nói chi tiết là thử thách thế nào.

 

Một hôm, nhân có tôi và hai người nữa được thử thách, Đoàn đă tổ chức một trại đêm để chúng tôi được tham gia. Đó là lần đầu tiên tôi thực sự cắm trại trong rừng. (vào rừng đối với tôi là chuyện b́nh thường v́ tôi đă từng một ḿnh vào rừng đi săn với cái ná bắn chim, bắn rơi trái nhăn trên cao mà trái không hư, v́ chỉ nhắm bắn trúng cuống chứ không trúng trái nhăn, lúc đó tôi đă có đai đen Nhu Đạo rồi)

 

Đêm ấy, tôi được ngủ chung với 2 bạn mới trong một cái lều do Thiếu Sinh dựng cho, cả ba chúng tôi c̣n lúng túng chưa biết cách dựng lều cho an toàn với mưa gió nên chỉ loay hoay làm thợ vịn thôi. Nửa đêm, tôi đang ngủ ngon lành trong lều th́ bỗng nhiên bị dựng dậy, bị bịt miệng và mắt, không khác ǵ bị bắt cóc và ai đó đă nói nhỏ bên tai tôi là:

“Bắt đầu sự thử thách, anh theo chúng tôi hí.”

 

Thế là hai người xốc nách tôi đưa vào rừng, họ cho tôi đụng nhẹ từng cây to, để biết là đang ở trong rừng nhiều cây. Rồi bỗng nhiên cả hai hô to:

- Chạy!

 

Và họ chạy nhanh thoăn thoắt, ban đầu tôi sợ đụng đầu vào cây, nhưng tôi biết là đang bị thử thách nên tôi nghĩ, nếu hai người hai bên d́u ḿnh mà vẫn chạy nhanh được, th́ tôi cũng chạy được như thế. Phải thú thật là nhờ có đai đen Nhu Đạo nên tôi không sợ, nhưng mà lúc chạy quá nhanh trong đêm đen giữa rừng tim tôi cũng đập mạnh v́ cứ sợ lỡ đụng vào thân cây nào đó th́ có mà bể đầu. Đôi khi nhào xuống hố th́ hai người nhấc bổng tôi lên mà nhào, tôi cũng nhào theo mà không hốt hoảng chút nào v́ ỷ y với Nhu Đạo th́ nhào đầu là chuyện thường; thế rồi đang chạy ngon trớn bỗng nhiên cả hai Trưởng đứng lại làm tôi cũng phải đứng theo; họ bảo tôi đưa chân tới trước xem sao, tôi rà chân tới trước th́ không có mặt đất để đặt chân mà chỉ là một khoảng trống làm tôi hụt hẫng suưt té. Một người cho biết:

- Trước mắt là cái hố hơi sâu, chừng bằng chiều cao của chúng ta. Anh phải cùng chúng tôi nhảy xuống! Có dám không?

 

Đương nhiên là tôi dám, v́ 3 người cùng nhảy xuống mà. Thế là cả ba đồng bộ nhảy, tôi thầm nghĩ một cách trẻ con háo thắng rằng tôi nhảy c̣n gọn gàng hơn họ. Sau đó lại là màn chạy tiếp, rồi chợt đứng lại v́ trước mắt có thú dữ, phải giữ hoàn toàn im lặng với hơi thở rất thấp; rồi leo cây, lội suối.v.v… cả mấy tiếng đồng hồ. Khi đă mệt đừ, hai Trưởng bảo tôi đứng chờ, tôi đứng yên, chờ một chút rồi… hai chút rồi… lâu lắc mà không thấy có thêm hướng dẫn ǵ, tôi lên tiếng hỏi nhiều lần nhưng không ai trả lời (họ đă âm thầm bỏ đi đâu từ lúc nào mà không nói ǵ). Tôi thử ṃ mẫm đi qua rồi đi lại nhiều lần th́ hiểu ra là chẳng c̣n ai bên ḿnh nữa nên tôi mở khăn che mắt ra và tự t́m đường đi về lều. Những chi tiết khác c̣n lại về sự thử thách ấy tôi không c̣n nhớ rơ nữa nhưng luôn nhớ là rất thú vị và đáng nhớ trong đời v́ tôi đă đạt được kết quả, trong khi hai người bạn cùng bị thử thách kia th́ một người không dám chạy mà cũng không dám nhảy xuống hố; một người th́ khi bị bỏ rơi, cứ đứng tại chỗ mà không dám mở khăn nên bị xem như rớt mục này.

 

Sau đó cả ba chúng tôi được mô tả lại cảnh vừa rồi, được giải thích và được hỏi:

- Theo Hướng Đạo có những pha nguy hiểm vậy đó, v́ vào Hướng Đạo nhất là vào ngành Tráng, là xem như người lớn…

(Lẽ dĩ nhiên tôi trên 20 tuổi th́ đă quá lớn rồi)

 

- Người lớn th́ không phải tham gia Hướng Đạo để chỉ vui chơi mà c̣n để giúp người, đôi khi phải hy sinh để giúp người trong cơn hoạn nạn. Vậy các anh có muốn và có c̣n dám tham gia không?

 

Ba cái miệng cùng cương quyết trả lời cùng một lúc:

-Dám!

 

Thế là cả ba đều được tham gia.

 

Tôi chưa được vào rừng để có tên rừng, nhưng tôi chứng kiến 4 trưởng Tráng Sinh thực hành buổi lên rừng. Tôi đă trộm nghĩ một cách hơi tự tin quá đáng và đơn giản rằng chắc tôi dư sức hơn mấy anh đó, v́ tôi là dân lội rừng mà. Trộm nghĩ thế cho oai thôi chứ ai mà biết Chúa Sơn Lâm một khi đă biết cái anh chàng Tráng Sinh này đă có đai đen Nhu Đạo th́ sẽ bày tṛ “lớn” chi để thử thách xem "Đai Đen" này ngon lành cỡ nào, có đen… đủi không?

 

Tôi cũng được tham gia một lần Họp Bạn của Liên Đoàn Hướng Đạo Thừa Thiên Huế và chơi Tṛ Chơi Lớn thật ư nghĩa.

 

*

 

Lúc thực sự đă là Tráng Sinh Hướng Đạo, chúng tôi từng đi cứu giúp nhiều nơi: từ cháy nhà, lụt lội…, nhiều nhất là những làng xóm bị Việt Cộng pháo kích. Chúng tôi đă sát cánh cùng các Quân Nhân QLVNCH dọn dẹp, làm lại nhà cửa… và biết bao việc có ích đă từng thực hiện. Tuy tôi tham gia Hướng Đạo chỉ được một năm, nhưng tôi có cơ hội giúp ích như thế cả chục lần, được học nhiều vế các kỷ năng Hướng Đạo để biết cách tự lực cánh sinh và học làm người sao cho xứng đáng là con người nhân bản. Dù một năm thôi, nhưng là một năm rất ư nghĩa trong cuộc đời của tôi, nay nhớ lại kể hoài không hết. 

 

Sau này tôi đi lính, khi làm bảng Trắc Nghiệm Khả Năng, tôi trả lời đúng 99/100 những câu hỏi cơ bản về nhận diện và theo dơi của ngành T́nh Báo, mà bản thân tôi tin chắc chắn là nhờ vào chuyên môn của Hướng Đạo và Nhu Đạo đă đào tạo tôi có nhiểu kỷ năng biến ứng lanh lợi, trở thành một công dân tốt biết dấn thân phụng sự lợi ích cho xă hội.

 

Viết lại những kỷ niệm này, tôi biết lỗi và xin lỗi Tráng Trưởng và hai Tráng Phó (phụ tá Tráng Trưởng) của Tráng Đoàn Bạch Đằng ở Huế v́ lâu quá, tuổi già đă mang đi trí nhớ, tôi không c̣n nhớ tên của cả ba Trưởng nữa rồi). Đó là thời kỳ năm 1965-1966, có một cậu Bảo Trâm được tham gia Hướng Đạo nhờ Trưởng Vĩnh Phó - Voi Trịnh Trọng giới thiệu.

 

 

Bảo Trâm - Gà Rù

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính