T́nh Nước…

(tiếp theo)

 

 

Khoảng núi hoang chim rời tổ ấm.

Mảnh đất rừng người thấm thương đau.

Gượng qua mấy giải mây sầu,

Bên kia may có phép màu yên vui?

 

  

XVI.    Vành khăn lịch sử

 

 

1149. Có ai ngờ, nơi nơi tang tóc.

Mất cao nguyên mẹ khóc Thừa Thiên.

Một chiều đất nước ngả nghiêng,

Cộng về gieo khổ cho riêng từng người.

 

Đất Phú Xuân, một thời dựng nghiệp.

Nước sông Hương cách biệt chia ly.

Chạy qua đồn vắng Tam Kỳ,

Non côi đá lở bên bờ Quảng Nam.

 

Tràn mặt đất da vàng thành xám.

Giữa lưng mây lửa bám không rời.

Quy Nhơn, Phù Cát nghẹn lời,

Người xa Đồng Đế bỏ thời Quang Trung.

 

Đâu chiến tích anh hùng thuở trước.

Đây một thời lỡ bước, lệ rơi.

Thành cao ai khóc thương Hời,

Lũng sâu đất Việt dậy lời oán than.

 

Lớp sóng tan vượt ngang Đà Nẵng.

Ngọn đỏ gào phố vắng Nha Trang.

Biển xanh có lắm Dă Tràng,

Lâm Đồng, Quảng Ngăi, Phan Rang đổi hồng.

 

Cửa Hội An hừng đông sớm dậy.

Ngơ Khánh Dương cầu gẫy v́ ḿn.

Ai người ngồi nhớ Phú Yên,

Chị xa Đại Lănh c̣n nh́n sông Ba.

 

Khóc đi em, Tuy Ḥa đă khuất.

Ngủ đi anh, Huế mất lối về.

Cam Ranh, Phan Thiết năo nề,

B́nh Tuy trái gío giữa hè thêm đau.

 

Đường An Lộc trăng sầu bóng lặng,

Đất Tây Ninh mưa nắng hững hờ.

Vũng Tàu sóng cuốn găy cờ

Sân bay nắng đợi, bóng chờ ai đi?

 

Buổi sớm mai, người v́ xă tắc!

Dưới nắng chiều, trổi nhạc ly hương.

Mảnh cờ, vạt áo vương vương,

Khăn tang ly biệt giữa đường càng đau!

 

Ấy một thuở công hầu khanh tướng.

Buổi ra đi ai vướng bận ḷng.

Mảnh trời sắc sắc không không.

Nước non, hai chữ theo ḍng rêu xanh!

 

Bức dư đồ trẻ tranh nhau vẽ.

Nước chưa yên đă xé chiến bào.

Phận người lính trẻ lao đao,

Sau lưng thành trống, trước hào đạn tên.

 

Một bóng h́nh in lên vách núi,

Tượng đá ngồi bó gối trông theo.

Con thuyền nước Việt không neo,

Lênh đênh trôi dạt như bèo biển đông.

 

Bờ cát dài lạnh lùng ôm sóng,

Vỡ tan bầy chim lóng ngóng bay.

Đàn kia cứ đứt từng giây,

Để cơn nắng hạ oán ngày tàn binh.!

 

Nhớ  hôm nao, rừng xanh yên bóng.

Dưới tinh kỳ chiêng trống vang vang.

Vạn binh nô nức lên đường,

Trời cao pha sắc hoa vàng lưng mây.

 

Người đầu tuyến, mơ say nghiệp nước.

Kẻ giữ thành vững bước hiên ngang.

Ngửa lên cho tỏ ánh quang.

Ra đi giữ đất cho ngàn ngàn sau.

 

Mộng là thế cơn đau vội qúa.

Trống chưa tan, chiêng khóa, thu cờ.

Một thân xứ Bảo* bơ vơ, (quê tác gỉa, địa điểm

cuối cùng rút khỏi Xuân Lộc)

Đồn cao như núi ai ngờ lệnh lui.

 

Đường Gia Định xụt xùi nước mắt.

Đất Biên Ḥa mẹ dắt con đi.

Mở đường hai chữ biệt ly,

Cửa thành đă khép biết khi nào về?

 

Bỏ B́nh Dương, Lai Khê ră gánh.

Rời Long Thành, Định Quán đă tan.

Trên cao đỉnh núi Chứa Chan.

Phước Tuy muối đổ quan san nặng sầu.

 

Đất đổi màu niềm đau Xuân Lộc.

Nước cuối gịng đổ dốc tay buông.

 Giữa làng ai vỗ tay không,

Thành đô mở hội diễn tuồng lui quân:

 

“Xin một lần v́ dân vị nước,

Thề một ḷng đi trước đoàn quân!”

Chiêm tinh diệu toán bằng thần,

Tuồng chưa diễn hết, Nguyễn quân bỏ dùi.

 

 

Vồ được trống, Dương vùi trận thế.

Cờ chưa đi, tính kế đầu hàng.

Ba mươi trống gơ tàng tàng,

Vũ, Văn xếp sẵn hai hàng đu giây.

 

Trời uất hận miền tây lẻ bóng.

Biển lạnh lùng bọt sóng vỡ tan.

Khắp thành dậy tiếng oán than,

Cổng làng mẹ góa khóc đàn con côi.

 

Nước non ơi, hoa rơi có vận.

Lỡ duyên rồi gởi phận nơi nao!

Đêm nay trăng sáng phương nào,

Để riêng bóng tối tràn vào nước Nam!

 

Ngước trông lên hoa Vàng tan nát.

Ngó ra khơi dạ thắt ḷng son.

C̣n ǵ duyên phận nước non,

Mẹ già ôm lấy xác con cũng rầu.

 

Đất ngh́n dặm mây sầu che phủ.

Tấm ḷng son ai đủ chung t́nh?

Sử c̣n hai chữ nhục vinh,

Đem ra cửa chợ lấy h́nh soi gương!

 

Rồi sớm mai sầu vương nắng dậy.

Cuối trời chiều chẳng thấy hùng binh.

Vàng đi bóng Đỏ khắp thành.

Ngồi đây lớp lớp những h́nh không tên!...

 

 

 

 

(c̣n tiếp)

 

Bảo Giang

   

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính