Vở bi kịch Charlie Gard đă hạ màn

 

người lính già oregon

 

 

Hôm nay, thứ sáu 28/7, phát ngôn nhân của cha mẹ ấu nhi Charlie Gard loan báo, bé đă bị các bác sĩ GOSH (Great Ormond Street Hospital), theo phán quyết của Toà án, rút ống thở và bắt chết, trong hospice (dưỡng đường) của bệnh viện, dành cho những bệnh nhân chờ ngày qua bên kia thế giới.

 

Related image

 

1. Cũng xin nhắc lại, ấu nhi Charlie, chưa được mừng sinh nhật đầu tiên, mắc phải bệnh MDDS (mitochondrial DNA depletion syndrome), ngặt nghèo, di truyền, rất hiếm – làm mất sức lực (energy) toàn diện trên các cơ bắp và nội tạng, gan, ruột, tim, phổi, khiến bé không thể tự ḿnh thở và nuốt thức ăn nếu không nhờ vào các ống. Khi GOSH quyết định rút ống thở, cha mẹ bé, Chris và Connie, phản đối. GOSH bèn đưa nội vụ ra ṭa, đúng theo pháp luật Anh, khi có tranh chấp giữa bệnh nhân hay gia đ́nh và bệnh viện. Kết quả, ông quan ṭa, tên Francis, đứng về phía các bác sĩ, hay nói cách khác, tước quyền làm cha mẹ của Chris và Connie, bắt Charlie phải chết, nghĩa là cho bệnh viện quyền rút ống thở bất cứ lúc nào. Hai vợ chồng nạp đơn chống án lên các ṭa Trên, kể cả Ṭa Án Tối Cao Hoàng Gia và Ṭa Án Âu Châu về Nhân Quyền. Tất cả y án. Nữ hoàng Elizabeth im lặng, và thủ tướng May không can thiệp. Đức Giáo Hoàng Francis và Tổng thống Trump, hai người có quyền lực nhất thế gian, đă lên tiếng sẵn sàng nhận chữa bé tại Vatican và Hoa Kỳ, nhưng chính phủ London và GOSH làm ngơ. Một bác sĩ Mỹ của Columbia University Medical Center, đầu tháng này, qua tận London, trong tư cách nhân chứng, được phép xem hồ sơ của Charlie và tuyên bố trước ṭa rằng, bé hy vọng được chữa khỏi, từ 2 đến 50%, bằng phương pháp “nucleoside therapy” (thuốc viên mới), nhưng quan ṭa và GOSH không tin. Cha mẹ của Charlie đă quyên được 1.3 bảng Anh, tức 1.7 đô, như vậy tiền bạc không phải là vấn đề. C̣n dân chúng London hết ḷng ủng hộ Charlie và cha mẹ, treo đầy biểu ngữ trước bệnh viện, yêu cầu “Release Charlie” (thả Charlie ra), và theo GOSH báo động, có kẻ dọa giết bác sĩ và nhân viên của bệnh viện (thực hư, chưa rơ).

 

2. Và, như thế, Charlie Gard đă chết, phải chết, nghĩa là phép lạ đă không xảy ra theo mong đợi của số đông. Như trong hồi kết thúc những vở bi kịch, thời cổ Hy Lạp, của Sophocle hay Euripide, chẳng hạn, hay của một  Shakespeare và một Racine trong văn học sử thế giới cận đại  –luôn luôn không có hậu, với những nhân vật đă dồn dập, theo nhau chết một cách oan trái, tức tưởi. Quả vậy, vở bi kịch Charlie Gard tuy có kích thước nhỏ hẹp, hạn chế hơn, v́ nhân vật chính chỉ là một hài nhi mới 11 tháng, nhưng cùng chung một nội dung chứa đựng sự phi lư, bất công, và tàn nhẫn cùng cực. Đối với tôi, không có một lư lẽ nào khả dĩ biện minh, bào chữa cho hành động lạnh lùng, man rợ, độc đoán của những kẻ có quyền lực và say mê quyền lực –dù chỉ là phù du, tạm bợ, như chính cuộc đời này– đă nhân danh công lư, hay kinh nghiệm chuyên môn, để giết chết một hài nhi yếu đuối, bệnh hoạn, không thể tự bảo vệ, và qua đó, để gieo khổ lụy cho cha mẹ, cũng bất lực như bé, và cuối cùng, phải đầu hàng, bỏ cuộc. Thực vậy, trong tuần qua, Chris và Connie nói rằng họ rút lại lời yêu cầu đưa Charlie qua Mỹ để chữa trị, v́ “tất cả đă trễ quá”, “cơ hội của Charlie đă qua mất rồi”, và “quá nhiều thời gian đă bị phí phạm” (bởi kiện tụng, tranh căi), đă khiến bệnh t́nh của bé càng thêm trầm trọng, càng thêm bất trị. Nói cách khác, tất cả sẽ là vô ích, bởi les jeux sont faits, theo kiểu nói Pháp và tựa đề vở kịch của Jean-Paul Sartre, tất cả đă được quyết định, an bài, và mọi cánh cửa đă đóng lại. Phải chăng, bởi ư muốn của Thượng Đế qua bàn tay sắt máu của con người –ở đây, ṭa án và bệnh viện? Không, tôi không nghĩ Thượng Đế quá ác độc như thế!

 

Tôi đă theo dơi vụ này, v́ ṭ ṃ, v́ xúc động, từ đầu đến cuối, và thấy sự tàn ác của loài người –không, xin lỗi, tôi muốn nói, của các ông ṭa và bác sĩ Anh là vô cùng, vô tận. Tôi sắp viết, của loài người, nói chung, nhưng kịp nhớ rằng người dân (thường) London và biết bao người trên khắp thế giới, trong số có tôi, có quư vị, đă và đang âm thầm nhỏ lệ trên sự bất lực của bé và cha mẹ trước Sự Ác. Loài người nói chung, bất cứ nơi đâu, đều có tiềm ẩn nỗi xót thương trước khổ đau của đồng loại. Tôi thực sự không hiểu, không thể hiểu, và xin ai đó hăy cắt nghĩa giùm cho cái đầu tăm tối của tôi có thể hiểu, tại sao các bác sĩ và những quan ṭa Anh không cho bé Charlie một cơ hội cuối cùng. V́ ích kỷ? V́ tự ái hăo? V́ muốn phô diễn quyền lực? V́ áp dụng luật lệ, hay kiến thức, một cách mù quáng, khắt khe, ngu xuẩn?

 

Ấy là chưa nói đến sự vô cảm tột độ của nữ hoàng Anh, người có quyền lực tối thượng trên cả nước (và có thể trên cả pháp luật, dù trong thời đại dân chủ?), và hoàng gia, và chính phủ, và giới bác sĩ Anh ngoài GOSH… đối với một công dân tí hon, yếu đuối của họ. Quả vậy, chỉ cần một tiếng nói – bày tỏ ḷng nhân hậu và xót thương– của nữ hoàng, mọi việc sẽ thay đổi, và phép lạ đă xảy ra. Trái lại, lúc bấy giờ, trong khi mạng sống của bé Charlie như sợi chỉ mành trước gió th́, mỉa mai thay, trên báo chí và những tờ tabloids Anh, vẫn c̣n lải nhải, tiếc thương cho cái chết đă 20 năm của công nương Diana. Hay chuyện t́nh của hoàng tử Harry và cô bạn gái mới. Hay Camille, vợ hiện tại của Charles, lần đầu tiên, thổ lộ tâm sự về đời ḿnh và cựu t́nh địch Diana. Vân vân… Không có một ai hết trong hoàng gia và chính phủ quan tâm đến thảm kịch của Charlie Gard và nỗi tuyệt vọng của cha mẹ bé. Vô lẽ họ nhẫn tâm đến thế sao?

 

3. Thôi, cuộc đời của bé chỉ có bấy nhiêu. Xót thương bao nhiêu th́ bé cũng đă đi rồi. Cha mẹ bé, Chris và Connie, đă nói với con lời vĩnh biệt, nghe đầy nước mắt: “Sweet dreams baby. Sleep tight, our beautiful little boy.” C̣n tôi, Người Lính Già Oregon, xa lạ, ngoại cuộc, khéo dư nước mắt khóc người đời xưa, như nàng Kiều một lần trước mộ Đạm Tiên, xem cái chết của Charlie như một sự giải thoát cứu rỗi vĩnh viễn, tuy c̣n quá sớm cho bé. Chết như một hài nhi để không bao giờ trở thành những người lớn nhẫn tâm, độc ác, vô cảm kia. Như lời của vua Créon, trong vở kịch Antigone, 1946, viết bởi Jean Anouilh, phóng tác theo tác phẩm cùng tựa đề của Sophocle, nói với cậu page (một hầu cận nhỏ tuổi, để sai vặt) khi cậu mong sớm làm người lớn: “Tu as de la chance, petit […] Tu es fou, petit. Il faudrait jamais devenir grand.”

 

Đừng bao giờ trở thành người lớn, hỡi Charlie. Bởi v́ thế giới của người lớn, cuối cùng, chỉ là một thứ hỏa ngục.

 

 

Portland, thứ sáu 28/7/2017

NLGO

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính