Vấn đề chỉ là thời gian

 

người lính già oregon

 

 

“[…] Nay các ngươi ngồi nh́n chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đ́nh đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đăi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đ́nh; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa ḷng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham tṛ săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm. Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang th́ cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích ǵ cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai. Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào ! Chẳng những thái ấp của ta không c̣n mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xă tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu c̣n lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng ?”

(Trích “Hịch tướng sĩ” của Hưng Đạo Vương, thế kỷ XIII, trước sự xăm lăng tổ quốc VN của giặc Nguyên Mông).

 

 

1. Tin tức từ quốc nội, về nguy cơ mất nước vào tay của giặc Tàu khốn kiếp, kẻ thù muôn đời của dân tộc, với sự đồng lơa bỉ ổi của lũ lănh đạo Đảng Cộng Sản VN đốn mạt, những Lê Chiêu Thống và Trần Ích Tắc thời đại, dồn dập gửi đến Cộng Đồng Hải Ngoại, khiến mọi người trong chúng ta không khỏi lo lắng, xót xa, và uất giận. Sau một loạt sự kiện xảy ra, như những màn mở đầu cho một kế hoạch bán nước và cướp nước dài lâu được bọn chúng chuẩn bị và phối hợp tuần tự, nhịp nhàng, từ nhiều năm qua, th́ việc thành lập những cái được gọi là “đặc khu kinh tế” (SEZ) cho giặc mướn trong 99 năm là giọt nước làm tràn ly: biên giới bị xóa, giặc tràn vào như nước lũ, cột mốc mỗi lúc bị dời sâu vào lănh thổ của ta, đâu đâu cũng thấy hàng hàng lớp lớp những thằng lính Tàu Cộng mất dạy, ngang ngược, ồn ào, được ngụy trang dưới vỏ bọc du khách, chuyên viên, chẳng hạn tại Móng Cái, Hải Pḥng, Đà Nẵng, Nha Trang, các tỉnh Miền Tây, chưa kể các vụ Bauxite Đắc Nông (2001), Bauxite Tây Nguyên (2008), rước giặc vào chiếm các vùng cao nguyên, giàn khoan HD-981, Vũng Áng Hà Tĩnh, Đông Đô B́nh Dương, Formosa Thanh Hóa v.v... Không c̣n nghi ngờ nữa về việc đất nước thân yêu của ta có bị mất hay không vào tay Tàu Cộng. Vấn đề chỉ là thời gian thôi.

 

Tuy nhiên, trước sự kiện rành rành VC đem dâng cho Tàu Cộng, dưới chiêu bài lừa bịp “cho thuê 99 năm”, ba đặc khu kinh tế Vân Đồn (Quảng Ninh), Bắc Vân Phong (Khánh Ḥa), Phú Quốc (Kiên Giang), là những tử huyệt của VN, về mặt giao thương và nhất là quân sự, và an ninh quốc gia, vẫn có những anh trí thức già nua, lên mặt thầy đời, ví dụ tại Âu Châu, và Hoa Kỳ, mang khía cạnh pháp lư và lịch sử, từ Đông sang Tây, ra mổ xẻ, và cho VC có lư, hoặc cà kê dê ngỗng về lư thuyết kinh tế cũ rích, để rồi kết luận, no star where, không sao đâu, trái lại c̣n có lợi cho dân ta. Chao ôi, tôi không thể không ví những anh dở hơi cám lợn này với cái đám thầy bói mù sờ voi, trật lất, không nghe, không thấy ǵ hết, trước tai họa thực sự đang giáng xuống trên quê hương. Mặc dù trên toàn quốc đă và đang sôi sục ngọn lửa đấu tranh cao độ: dân chúng tại Hà Nội, Sài G̣n, và các tỉnh, như Phan Thiết, Phan Rí, đồng loạt tràn xuống đường biểu t́nh, bất kể bị ngăn chận, bắt bớ, đánh đập, giam cầm bởi lũ lănh đạo và công an VC, loài thú man rợ mang h́nh người… Người dân trong nước đă hành động do trực giác nhậy bén và bản năng sinh tồn thúc đẩy, không cần lư luận cao xa, vùng lên từ cái thế bị dồn vào chân tường, không c̣n sự chọn lựa. Không c̣n biết sợ hăi nữa. Những anh trí thức nói trên c̣n thua cả tư cách và hành động tuyệt vọng và can đảm, trong một nghĩa nào, của một nữ lưu b́nh thường, trong tay không một tấc sắt, mới đây, đă cởi truồng phản đối Việt Cộng và Tàu Cộng, y như những phụ nữ dân oan khiếu kiện bị cướp đất nhiều năm trước đây.

 

2. Quả vậy, hơn ai hết, người dân quốc nội hiểu rơ âm mưu thâm độc của lũ Tàu Cộng xâm lược và thấy rơ thái độ khiếp nhược bán nước, “ác với dân, hèn với giặc”, của những thằng lănh đạo Việt Cộng ngu dốt, tham tàn và tham tiền (nghe nói chúng nhận từ Tàu Cộng, và chia nhau, hàng chục tỷ đô la, trong vụ bán đất này). Chưa kể luật “An Ninh Mạng” độc tài, quái đản mà Quốc Hội bù nh́n vừa biểu quyết thông qua, nhằm bưng bít mọi tin tức từ thế giới, nhưng đây là vấn đề khác. Mặc cho bọn Việt Cộng và Tàu Cộng sử dụng những ngôn từ xảo quyệt, điếm đàng, để  trấn an, như “nhượng địa”, “tô giới”, “đặc khu”, “khu tự trị”, “kinh tế tự do” bla-bla-bla, chỉ lừa phỉnh được một số kẻ ngây thơ, nhẹ dạ, nhưng ba hoa chích cḥe, người dân quốc nội, hơn ai hết, với kiến thức trung b́nh, nhưng thực tế và chính xác, nếu đem lịch sử của Trung Hoa vào cuối đời nhà Thanh, tức vào giữa thế kỷ XIX, trong nanh vuốt của hai đế quốc thực dân Anh và Pháp, so sánh với lịch sử Việt Nam hiện đại dưới gông cùm của lănh đạo Việt Cộng và Tàu Cộng, hơn 170 năm sau, cũng thấy được ít nhiều điểm tương đồng. Nói cách khác, Tàu Cộng, trong tư cách nạn nhân, đă học được bài học đau đớn của Nhà Thanh vs Anh-Pháp, và hôm nay, mỉa mai thay, đem áp dụng, như kẻ xâm lược, trên đất nước Việt Nam, qua sự đồng lơa tồi tệ của lũ lănh đạo VC.  

 

Vắn tắt như sau: Nhà Thanh đă hai lần giao chiến với Anh quốc trong cuộc chiến tranh được gọi “nha phiến” (opium war), và đă hai lần thua. Lần đầu, v́ Tàu không cho nhập cảng nha phiến từ Ấn Độ. Cuộc chiến kéo dài từ 1839 đến 1842, và kết thúc bằng hiệp ước Nam Kinh (Treaty of Nanking): nhà Thanh giao khoán, vô thời hạn, bán đảo Hồng Kông, và năm hải cảng khác, trong đó có Shanghai và Canton, cho Anh. Sang năm sau, bằng một hiệp ước khác, Anh được hưởng qui chế “most favored nation” (quốc gia ưu đăi, y như Tàu Cộng ở VN bây giờ hoặc sau này). Pháp, đồng minh của Anh, cũng nhảy vào ăn cớ, và với hiệp ước riêng năm 1843 và 1844, được sở hữu một số nhượng địa. Lần thứ hai, 1856-1860, Anh muốn hợp pháp hóa (legalize) việc buôn bán nha phiến, và kết cuộc, Tàu thua, Anh và Pháp làm chủ trên dưới 80 hải cảng lớn nhỏ: Trung Hoa phài mở cửa cho tất cả các tàu buôn Anh, không bắt đóng thuế nhập cảng hàng hóa, và tất cả thương gia ngoại quốc được tự do đi lại trong lănh thổ Trung Hoa (cf. Kenneth Pletcher, Chinese history: Opium Wars, Encyclopedaedia Britannica Online, và David Thiên Ngọc, bài “‘Đặc khu’ hay ‘Nhượng địa’ - Âm mưu đánh tráo khái niệm”, đăng trên Internet). Đó chỉ là một trong hàng chục ví dụ cổ điển, rất thuyết phục, về sự chiếm đất một cách tinh vi của những thế lực ngoại bang trong lịch sử, và của Tàu Cộng hiện nay đối với Việt Nam.

 

Thấy chưa, hỡi quân bán nước VC đần độn, và những phân tích gia cóc nhái, bá láp? Nhà Thanh, tuy vậy, đă chiến đấu cho đến khi thất trận và chịu điều kiện áp đặt bởi kẻ chiến thắng. Vẫn đáng phục hơn lũ VC –đă và đang cúi rạp người, như nô lệ, trước quan thầy Tàu Cộng dơ dáy, hôi hám, cung cúc làm theo những điều mà chúng nó đề nghị, sai bảo, bất kể sự tồn vong của đất nước và nhân dân, và sự nguyền rủa muôn đời của lịch sử và bao thế hệ mai sau của ḍng giống Việt.

 

3. Kết thúc bài này, tôi xin mọi người dân của đất nước Việt Nam anh hùng, một đất nước đă bao lần đánh thắng vẻ vang giặc xâm lược từ phương Bắc, trong nhiều thế kỷ, hăy cùng tôi đọc lại một đoạn trong “Hịch Tướng sĩ” (được trích ghi ở đầu bài mọn này) của Hưng Đạo Vương, một trong những vị anh hùng cứu nước và giữ nước lẫy lừng nhất của lịch sử Việt Nam, nếu không muốn nói của thế giới, để nhớ lại sự quyết tâm chiến đấu của tổ tiên ta trước mọi kẻ thù. Toàn dân, trong cũng như ngoài nước, đă thức tỉnh, và đang sẵn sàng, mỗi người theo cách riêng, tùy theo hoàn cảnh và điều kiện.

 

Và chúng tôi, ở quốc ngoại, không thể làm ǵ khác ngoài việc yểm trợ tinh thần, trong khả năng. Đặc biệt, lần này, kêu gọi ḷng yêu nước thương ṇi của những tướng lănh quốc nội c̣n trong sạch, liêm khiết, đang cầm quân, hăy đứng về phía nhân dân, để giữ nước, bằng cách vùng lên lật đổ, và tiêu diệt, lũ lănh đạo VC bán nước cầu vinh và đánh đuổi bọn cướp nước Tàu Cộng tham tàn, nham hiểm. Mong lắm thay.

 

Sau hết, xin Thượng Đế đoái thương nước Việt Nam khốn khổ đang rên siết trong ṿng vây hăm của thù trong giặc ngoài.

 

 

Portland, 14/6/2018

NLGO

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính