Hăy lau nước mắt , hỡi Quê Hương Yêu Dấu, và tiếp tục tiến bước

 

người lính già oregon

 

 

Đọc xong bài “Saigon trong ṿng vây quân bán nước”, được chuyển đến do một người bạn quư, của tác giả Nguyễn Di Ngữ, NLGO tôi không ngăn được những cảm xúc dâng tràn, thương cho đồng bào ḿnh quá đỗi, v́ đó là sự thật. Tiện nhân vốn sợ những Fake News, những tin đồn nhảm trật lất, không thể kiểm chứng, những video lắp ghép, lần này không c̣n là của bọn Truyền Thông Thổ Tả Mỹ CNN, MSCBS, The New York Times, Washington Post, Newsweek hay Time, mà từ trong, hay ngoài, nước, bởi các thông tín viên An Nam phe ta, quá phấn khởi hồ hởi –làm nuôi dưỡng hy vọng hăo hoặc mừng hụt.

 

Phải nh́n cho rơ sự thật, bằng đôi mắt tỉnh táo. Không ai có thể, hay có quyền, trách móc đồng bào thân yêu của chúng ta, tại Sài G̣n hay bất cứ nơi đâu, là “nhát gan”, hoặc “vô cảm”, “thờ ơ” nữa. Họ đă làm hết ḿnh, trong khả năng. Đă rầm rộ xuống đường, đợt này này qua đợt khác. Đă bị ngăn chận, bị đánh đập, bị bắt, bị giam, bị tra tấn, bị bắn trực diện (tại Phan Thiết, Phan Rí?), bị xông vào nhà bắt cóc giữa khuya, bỏ bót, bị đ̣n thù, và bắt lên TV xin lỗi cả nước, kể cả anh sinh viên Mỹ gốc Việt Will Nguyễn. Nh́n những thằng Công an súc vật, áo vàng, áo xanh, ch́m hay nổi, không c̣n nhân tính, được cái Đảng Cộng Sản khốn nạn, quái thai (du nhập từ Nga, đă bị nhân loại cho vào thùng rác vào đầu thập niên 90), nuôi cho mập ú, để chỉ lo đứng mọi góc đường, lom lom ŕnh ṃ, bắt giết người dân lành, trong tay không một tấc sắt, mà tội lỗi duy nhất là ḷng ái quốc và khao khát tự do.

 

Ở hải ngoại, v́ thế, một số người, trong đó có tiện nhân, cảm thấy bi quan, lo âu, và nghĩ đến một thất bại khó tránh. Không thể lấy trứng chọi đá. Không thể đấu với súng đạn bằng tay không. Quả thực, kẻ thù quá đông, và nhất là, quá hung ác, quá hạ tiện, gầm gừ không khác chi hùm beo, lang sói mang h́nh người. Và đớn đau tự hỏi ḷng: Trước sự đàn áp dă man của loài thú Cộng Phỉ, ngọn lửa đă bùng lên trong đêm đen, từ nỗi căm phẫn bị ức chế bấy lâu, từ bước đường cùng bị dồn vào ngơ cụt, từ bản năng sinh tồn trước hiểm nguy chờ đón. Và liệu ngọn lửa ấy sẽ được tiếp tục thổi thêm, nuôi dưỡng để trở thành băo dữ thiêu rụi lũ thù trong, Việt Cộng, và giặc ngoài, Tàu Cộng? Hay chỉ là những mùa xuân Á Rập, Bắc Phi, Ai Cập, Hồng Kông, Iran… như hoa sớm nở tối tàn, được lặp lại, như chính lịch sử? Chưa bao giờ đồng bào quốc ngoại thể hiện sự đoàn kết keo sơn, chia sẻ thương yêu thật t́nh với đồng bào quốc nội trong cuộc chiến đấu bất cân xứng chống hai kẻ thù chung, gian xảo và đê hèn ngang nhau. Toàn dân trong nước đă anh dũng đứng lên, cùng với sự hỗ trợ vô điều kiện, dù chỉ là tinh thần, nôm na là đánh vơ mồm, của người Việt tỵ nạn khắp nơi trên thế giới.

 

Và như vậy, nỗi lo kia của dân Việt trong và ngoài nước, dù thế nào đi nữa, cũng chỉ tạm thời, thoáng qua. C̣n lại là niềm tin vững chắc vào tiền đồ dân tộc và chiến thắng cuối cùng. Tại sao không?

 

1. Nếu chúng ta cùng ôn lại lịch sử 4,000 năm dựng nước và giữ nước của những bậc tiền nhân anh hùng, An Dương Vương, Phù Đổng Thiên Vương, Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Mai Hắc Đế, Trần Nhân Tông và các bô lăo Diên Hồng, Trần Hưng Đạo, Trần B́nh Trọng, Lư Thường Kiệt, Lê Lợi, Nguyễn Trăi, Nguyễn Huệ… và gần nhất, của các chiến sĩ VNCH đă liều thân bảo vệ đất liền và biển đảo của tổ quốc trước giặc Việt Cộng –đồng lơa và tay sai của quân xâm lược Tàu Cộng, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc.

 

2. Nếu chúng ta cùng đọc lại áng văn tuyệt hảo “B́nh Ngô Đại Cáo” (1428), do Nguyễn Trăi viết, theo lệnh của Lê Lợi, sau khi toàn thắng giặc Minh, và cùng thấy trong đó có hai câu rất khích lệ:

 

Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau

Song hào kiệt thời nào cũng có (Ngô Tất Tố dịch)

 

Quả thế, trong những cuộc kháng chiến, liên tiếp qua từng thế hệ, chống quân xâm lược phương Bắc, không phải lúc nào quân dân ta cũng thắng trận. Hai Bà Trưng, lúc bị giặc  Đông Hán đuổi sát, đă phải tự trầm ḿnh dưới ḍng Hát giang. Thế kỷ XIII, vua Trần Thái Tông, khi thấy quân Nguyên-Mông tràn vào, chiếm trọn kinh thành Thăng Long, đă bày tỏ lo âu, khiến Trần Thủ Độ phải trấn an rằng: “Đầu tôi chưa rơi xuống đất th́ xin Bệ hạ đừng lo”. Đánh nhau với Thoát Hoan, Trần Hưng Đạo có lúc thua to, phải rút tàn quân về Vạn Kiếp, và khi vua Trần Nhân Tông ngỏ ư muốn đầu hàng, Hưng Đạo Vương bèn nói: “Nếu Bệ hạ muốn hàng, xin trước hăy chém đầu tôi đi đă, rồi sau sẽ hàng” (cf.Trần Trọng Kim). Hai thế kỷ sau, Lê Lợi phải mất mười năm nằm gai nếm mật, có lúc bị giặc Minh vây hăm nguy khốn, phải nhờ đến công ơn cứu chúa của Lê Lai mới thoát nạn, v.v... 

 

3. Nếu chúng ta nhớ lại sự sụp đổ của chế độ Cộng sản Ru-Ma-Ni và cái chết của lănh tự Ceausescu, một trong những tên tay sai đắc lực và trung thành của Liên Xô, tàn ác và độc tài nhất, đă ra lệnh cho Công an, Securitate, bắn vào dân chúng biểu t́nh ngày 17/12/1989 (đă chán ngấy chế độ và muốn thay đổi nó), nhân một sự kiện nhỏ (bảo vệ một pastor người Hungary bị trục xuất) xảy ra tại tỉnh lỵ Timisoara. Vụ nổ súng làm nhiều người chết và bị thương và tạo nên khủng hoảng và cuối cùng cuộc Cách Mạng Ru-Ma-Ni 1989. Ceausescu và vợ Elena trốn khỏi thủ đô Bucharest bằng trực thăng, nhưng bị quân đội bắt giữ, sau khi họ đứng lên, theo phe biểu t́nh. Ngày 25/12, y và vợ bị xét xử về tội phá hoại kinh tế và diệt chủng, và bị đem bắn ngay:

 

As anti-government protesters demonstrated in Timișoara in December 1989, he perceived the demonstrations as a political threat and ordered military forces to open fire on 17 December, causing many deaths and injuries. The revelation that Ceaușescu was responsible resulted in a massive spread of rioting and civil unrest across the country. The demonstrations, which reached Bucharest, became known as the Romanian Revolution –the only violent overthrow of a communist government in the turn of the Revolutions of 1989. Ceaușescu and his wife, Elena, fled the capital in a helicopter, but were captured by the armed forces after the armed forces changed sides. On 25 December, after being tried and convicted of economic sabotage and genocide, they were immediately executed by firing squad, and Ceaușescu was succeeded as President by Ion Iliescu, who had played a major part in the revolution (cf.Wikipedia).

 

Tương tự cuộc Cách Mạng Pháp 1789, lật đổ chế độ vương quyền, mà ai cũng đă học và biết thời Trung học, bắt đầu từ những nguyên nhân lớn, kinh tế suy thoái và bất công xă hội, và một sự kiện nhỏ: vua Louis XVI triệu tập một buổi họp tại Versailles Les États Généraux, tức đại diện ba thành phần xă hội Pháp thời bấy giờ, gồm các chức sắc giáo hội Công giáo và giới quư tộc xa hoa, giàu có và đầy quyền uy, và lớp tiers-état (“dân ngu khu đen”, hạng ba như tên gọi) trong số có đại diện Mirabeau, mặc dù là bá tước, người đă tuyên bố, “nếu không [có cải tổ], chúng tôi chỉ rời khỏi pḥng họp dưới sức mạnh của lưỡi lê mà thôi”. Sau đó, ngục Bastille bị phá, và cuộc Cách Mạng bắt đầu.

 

4. Từ “B́nh Ngô Đại Cáo” của Nguyễn Trăi và vụ tên độc tài Ru-Ma-Ni Ceausescu, tiện nhân mạo muội nêu ra ba nhận định, ít nhiều lạc quan, cho cuộc nổi dậy của đồng bào ta, qua những đợt biểu t́nh liên tục, hiện nay, tại Hà Nội, Sài G̣n và các tỉnh, dù bị ngăn chận bởi lũ Công an ác ôn:

 

a) Dưới sự đàn áp dă man của bạo quyền, nhân dân ta đang gặp bất lợi, (“Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau”) không thể vững mạnh tiến lên, tạo thành cuộc Cách Mạng vũ băo, với thế chẻ tre, như toàn dân mong ước. Nhưng chúng ta có quyền tin tưởng rằng cuối cùng thế nào, trong nước, cũng sẽ có một anh hùng đứng lên lănh đạo và tiếp sức –điều mà lịch sử dân tộc đă nhiều lần chứng minh (“Song hào kiệt thời nào cũng có”).

 

b- Nếu không nhờ quân đội Ru-Ma-Ni ra tay, vào cuộc, chưa chắc Ceausescu đă bị bắt và cuộc Cách Mạng 1989 thành công. Cũng vậy, đồng bào, cũng như tiện nhân, đang ngày đêm trông ngóng một “hào kiệt” từ trong quân đội, có binh lính và vũ khí, đứng lên, cùng với toàn dân tiêu diệt lũ bán nước và cướp nước.

 

c- Tội của bọn cầm quyền Cộng Phỉ Việt Nam hiện nay, những Trần Di Ái, những Trần Ích Tắc, những Lê Chiêu Thống thời đại, so với nhà độc tài Ceausescu, c̣n nặng gấp bội. Đó là tội bán nước và âm mưu bán nước cho ngoại bang, tức quan thầy Tàu Cộng. Chúng nó đáng bị h́nh phạt voi giày ngựa xé, như trong thời phong kiến, mới công bằng.

 

Mong lắm thay.

 

 

Portland, 30/6/2018

NLGO

 

 

2018-06-20 20:22 GMT-07:00 Thien Vuong

<vuthi69@gmail.com>:

Sài G̣n trong ṿng vây quân bán nước

Bài viết mới by Mai Mai Saigon Today at 4:12 pm


Enlarge this image


Công an ch́m nổi xuất hiện khắp các ngả đường khu vực trung tâm Sài Gon nhằm ngăn chặn cuộc biểu t́nh hôm 17 Tháng Sáu. (H́nh: Facebook Lê Nguyễn Hương Trà)

 

Nguyễn Di Ngữ


LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện ḿnh muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau th́ hăy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: Ngoclan@nguoi-viet.com.

Chủ Nhật, 17 Tháng Sáu, năm 2018.


Có người sẽ hỏi, sao người Sài G̣n nhát gan quá vậy. Chủ Nhật như vầy trời trong nắng ráo mà không làm nổi một cuộc xuống đường cho ra hồn.


Xin thưa, hôm nay, người Sài G̣n có ba lần đặt chân vào vạch bắt đầu. Nhưng cuộc chạy đua không thực hiện được, quân Nguyên đông như kiến.


Quư vị sẽ thế nào trước một đám giặc đếm không hết, từ hồ Con Rùa, qua Bưu Điện, xuống Nguyễn Huệ, tới chợ Bến Thành.


Tôi nói không ngoa, giặc đông hơn người đi đường. Chỉ cần quư vị đứng lại một điểm nóng nào đó là tức th́ có hai, ba thằng da vàng mũi tẹt, trang bị áo giáp chống biểu t́nh của Trung Cộng, ṃ tới, mời quí vị đi chỗ khác chơi. Đă thế nó c̣n huơ huơ cây ba trắc đen thui chỉ thẳng vào mặt quí vị, bất cần luật pháp:


– Đi chỗ khác, chỗ này chúng tôi đang làm việc.


Ai biết nó làm việc ǵ, chỉ thấy từ trước đến nay, lũ côn đồ đó đứng tại những chỗ như vầy chỉ là để trấn áp tất cả các khởi động cho một cuộc xuống đường.


Nếu quư vị có đôi lời phân bua th́ lập tức, chúng sẽ “trịnh trọng” khiêng quí vị lên xe bắt chó đậu kế bên. Ở đây, chỗ này, hôm nay không có luật, chỉ có bắt người, là luật rừng, luật bất thành văn của quân Nguyên.


Mà khốn nạn thay, cuộc xuống đường có thành công hay không chỉ trông cậy vào giờ G. Chỉ cần bốn, năm người phất cái biểu ngữ hay một tấm giấy trắng lên cao là sẽ có hàng ngàn người nhập vào và cuộc tuần hành sẽ vô phương cản trở.

Nhưng cái khó là làm sao để mũi tên rời cái cung, nó như một hiệu lệnh, ai sẽ là người bắn mũi tên đầu tiên đó. Cây cung này không thể vươn ra một ḿnh được, cần ít nhất là hai tới ba người. Chúng nó biết thế nên không có chuyện ba bốn người đứng chung, chúng chia nhau đi dạo trên từng tấc đường tại những nơi mà cuộc xuống đường có thể nhen nhúm.


9 giờ 01 phút sáng: Khi chuông nhà thờ báo tan thánh lễ, những giáo dân sắp bước ra phía công viên (hai bên nhà thờ có hai hàng giàn giáo dựng cao vút, nhà thờ đang sửa chửa).


Ngay lập tức đủ thứ màu áo, tràn ra công viên chúng dàn ngang dưới chân tượng Đức Mẹ, ngay trên đường Nguyễn Du, làm một hàng rào bất khả vượt qua.

Chúng chẳng cần kéo rào thép gai, chúng dùng thân thể được 90 triệu dân vỗ béo đứng sát vai làm rào chắn.


Chỉ cách đó 50m, là một đoàn người lố nhố trên đường Tự Do, ngàn con mắt nh́n về công viên, chỉ cần một tíc tắc, mũi tên bật đi là sẽ dậy một trời. Nhưng giặc đông hơn giáo dân và người đứng đợi. Thua! Không thể khởi động.


Hơn thế nữa, trước 9g đă đó những ca bắt nguội, chúng thản nhiên tà tà đi tới con mồi và ba bốn tay kéo lôi nạn nhân lên xe. Đoàn người đứng đó căm phẫn ra mặt nhưng làm ǵ được đây, bọn chúng là quân Nguyên trá h́nh mà.


Người đợi kẻ trông, thương nhất là tuổi trẻ, các em rong xe hết lối này qua đường khác, như một bầy én của ngày đầu Xuân. Những đôi mắt mong ngóng thấy mà tội.


9 giờ 50 phút sáng: Giặc kéo hàng rào phong tỏa đường Tự Do.


10 giờ 10 phút: Ở Nguyễn Huệ, những cảnh bắt người chưa có trong lịch sử pháp luật. Tôi quẹo từ Lê Lợi vào Nguyễn Huệ, tại góc đường, th́ nghe một tên mặc thường phục trông rất hiền từ, hắn nói với một tên áo vàng:


– Thấy bà mặc áo hồng đi với tên áo khoác kia không. Bắt con mẹ đó.


Chỉ thế thôi. Đó là lệnh bắt người và thi hành tại chỗ, làm sao biết tên này là ai, trong bộ thường phục hiền ḥa như vậy? Chúng cầm máy gọi nhanh, một chiếc xe cảnh sát tới và cả hai đương sự bị lôi lên xe, ngay trên phố đi bộ vào sáng Chủ Nhật trước hàng trăm du khách.


Cùng lúc đó bên kia đường trước của ciné Rex, chúng đang kéo một thiếu nữ, mặc váy đầm, tôi chỉ thấy thấp thoáng mái tóc nhuộm màu vàng, búi cao bị nhét vào xe.


Xa hơn chút nữa một toán chừng 20 thanh niên đi xe máy vừa dừng bên đường th́ bọn DQTV nhào ra, chúng bắt người như đóng phim trên đường phố. Một khởi động nữa bị đánh sập từ phút đầu.


10 giờ 45 phút sáng: Tại công trường Lam Sơn sau lưng Hạ Nghị Viện, trên đường Hai Bà Trưng, một toán chừng hơn trăm người vừa bung ra đổ xuống phía tượng Trần Hưng Đạo, bến Bạch Đằng, th́ tại khu vực này giặc làm một chốt dày kín cả hai ngă tư.


Một cuộc rượt đuổi và vây bắt làm kẹt cứng một khúc đường, tôi chỉ kịp bấm mấy tấm ảnh th́ phải biến ngay, trước mặt tôi một thanh niên vừa bị tước máy. Trận đánh kéo dài 30 phút.


Trên trận địa là khoảng 100 xe gắn máy 125cc của đám DQTV, của cảnh sát, xếp hàng với hàng chục xe tải nhỏ gắn đèn, hụ c̣i vang cả trung tâm thành phố.


Dù mặt trận đang hồi khốc liệt như vậy, người Sài G̣n vẫn bu quanh, như để an ủi, như để cầu mong một cơ may cứu nạn, hay trang bị thêm kinh nghiệm cho ḿnh, hoặc nhét vào tim một chút phẫn nộ thốt không nên lời.


Tôi chạy xe máy rề rề sát vỉa hè ngang qua nơi vừa xảy ra cuộc trấn áp. Bổng thấy một tay đội nón và mặc áo của tài xế Grab. Hắn chống ngang xe trước mặt tôi và hất hàm nói trống không:


– Thôi anh em về chỗ cũ đi.


Tôi ngó dáo dác hai bên th́ thấy 4, 5 tay trẻ măng, vạm vỡ hướng mắt về tên tài xế, rồi từ đám đông tách ra chia hai tốp băng qua đường.


Quân Nguyên trà trộn nhiều cách, nhiều chiêu làm sao tránh né đây? Sài G̣n hôm nay có một thứ du kích đáng sợ hơn ngày xưa thời mà quân giải phóng miền Nam c̣n cầm cờ xanh đỏ trên tay.


Quả là thương Sài G̣n và thương người Sài G̣n hôm nay, ngày uất hận trào ra khỏi buồng ngực, môi cắn môi rướm máu.


Đó quư vị thấy chưa, tụi tui dân Sài G̣n thứ thiệt, nghe tiếng gọi núi sông, kéo nhau vào trận. Chưa làm được chi đă lănh cú nện vào bụng, vào đầu, bị lôi kéo như súc vật, ném lên xe, đạp đánh. Đủ thứ danh gọi cho một cuộc đàn áp, thứ đàn áp không thương tiếc, không chất người.


Chúng tôi là ai? Người Sài G̣n đó. Những cư dân trong cái thành phố phải ngó trước ngó sau mỗi khi ra đường. Phải cẩn thận liếc ngang liếc dọc, xem kẻ đứng kề bên trong bộ trang phục rất b́nh thường đó có phải là công an ch́m không. Thưa quư vị khó biết vô cùng. Nói toạc móng heo. Hay không bằng hên. Ra trận cầm chắc từ bị thương tới “vô hộp.”


Chúng tôi chửi chúng mỏi miệng rồi, nên bây giờ chán không chửi nữa mà húc vào chúng, vậy được chưa?


Có thể trong hoàn cảnh của chúng tôi, quư vị sẽ bị đánh từ thắt lưng xuống bằng dùi cui, quư vị sẽ bị đạp vào mặt bằng giày đinh, quư vị sẽ bầm dập như con nắm, nói theo kiểu đồng bằng Nam bộ.


Vậy th́ chớ nên trách sao Sài G̣n quá nhát không làm nổi một cuộc xuống đường. Không theo gương nơi này, chỗ nọ. Tội nghiệp chúng tôi, tay không phải đối mặt với hàng tá trang bị của quân đội dành chống lại con người. Và những thứ đó quân Nguyên tại Sài G̣n được trang bị tận răng.


Nói cho cùng dù sẵn sàng hy sinh, người ta cũng phải tính cái giá của sự hy sinh đó chứ. Cứ đợi đấy, người Sài G̣n chưa hề biết sợ, nhất là không bao giờ chịu sống nhục.


Đó. Thưa quư vị, đó là chân dung lầm than của Sài G̣n trong sáng Chủ Nhật, 17 Tháng Sáu, năm 2018.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính