BIẾT RỒI, KHỔ LẮM, NÓI MĂI…

 

người lính già oregon

 

 

      Nhân nhạc sĩ kiêm thầy sáu không tên trở về VN ra mắt sách do VC in và tổ chức những buổi ca nhạc, dưới danh nghĩa “đi sứ vụ t́nh thương”, đúng mùa lễ 19/8 (Cách Mạng tháng Tám) và 2/9 (Quốc Khánh) của VC, NLGO tôi, chắc quư bạn đọc c̣n nhớ, đă viết, và phổ biến, hai bài để b́nh luận, lên án chuyến về nước ấy của thầy sáu –vô t́nh hay hữu ư làm lợi cho VC trong mưu đồ “ḥa hợp ḥa giải”. Trên giấy trắng mực đen, nội dung chính của hai bài ấy chỉ có thế thôi, nhưng thầy sáu không tên lại “hiểu khác” (chữ của anh ta) và vu cáo tôi đă “sỉ nhục”, “hạ nhục” [sic] anh. Bài viết #3 này có hai phần: Phần I gồm những câu, trích ra từ bài #1, cho thấy tôi chẳng những đă không “sỉ nhục”, mà trái lại c̣n bênh vực anh ta trước công luận. Tôi thách anh ta trích dẫn những điểm, những đoạn nào chứng minh rằng tôi đă “sỉ nhục” anh ta. Bằng không, tôi sẽ mách bu với Thánh Phê Rô. Phần II gồm những câu anh ta đă “sỉ nhục” tôi và gia đ́nh. Như sau:

 

I. 1) Trích bài “Màn kịch đă hạ  (ngày 26/8/2017)

 

A. Những lời NLGO bênh đỡ anh thầy sáu:

     

     “Nhiều lần, trước đây, bạn bè, người quen, và đồng hương Portland, Công giáo hay không, vốn dị ứng với anh nhạc sĩ kiêm thầy tu này, cho anh là một tên đạo đức giả thật. Biết tôi là con chiên trong giáo xứ Mỹ mà anh đang phục vụ, họ đă mớm ư cho, và thúc giục, tôi viết một bài tố anh ta về ba tội: làm ăng-ten trong trại tù cải tạo, làm thầy sáu mà không thuộc giáo lư, lợi dụng tiền bá tánh để làm giàu cá nhân… Tôi từ chối, bác bỏ những lời buộc tội mà tôi cho hoặc quá cũ, hoặc thiếu bằng chứng cụ thể, hoặc không đủ thuyết phục. Và qua đó, vô t́nh đóng vai luật sư bào chữa cho anh ta –điều mà anh chưa hề biết”.

 

     Làm ăng ten trong tù?

 

      “Tôi nói với họ rằng tôi cũng đă ở tù tám năm ngoài Bắc, nhưng không chung trại, chung đội với anh ta, nên không chứng kiến tận mắt, và bởi vậy, không dám lên tiếng bàn bạc về điều ǵ ḿnh không rơ, không thấy, mặc dù đă đọc nhức mắt nhiều bài viết kư tên tác giả đường hoàng, và nghe rát tai những tin đồn nặc danh, nửa thực nửa hư, thuộc loại tabloids, rất tiêu cực về anh.”

 

      Làm thầy sáu dỏm?

 

      “Về sau, không biết bằng cách nào, anh thuyết phục được ông LM chấp thuận cho học làm thầy sáu, mà không qua thủ tục bắt buộc cho tất cả ứng viên phó tế khác: phải đi học lấy bằng MA về Thần học (theology) tại University of Portland. V́ kém Anh văn, lại không có BA ở Mỹ, anh được Ṭa Tổng Giám Mục Portland –thời đó, c̣n quá dễ dăi–  châm chước cho tham dự các lớp Kinh Thánh căn bản do giáo phận tổ chức và học thần học “hàm thụ” tại chỗ với một LM trẻ, đệ tử của LM chánh xứ, và với sự giúp đỡ làm homework của một giáo viên dạy giáo lư tại La Vang. Năm 2001, anh được phong chức phó tế.  Theo thiển ư, anh làm thầy sáu ngang, tức là tắt, cũng như làm quan tắt, chứ không phải làm thầy sáu chui hay dỏm, như dư luận dị nghị. Lúc ấy, LM chánh xứ đă đổi đi và một LM khác lên thay, và với ư kiến của giáo dân, ông cha xứ mới này từ chối, không nhận anh về giáo xứ La Vang, mặc dù đang rất cần một phó tế người Việt.”

 

      Làm giàu từ những hoạt động từ thiện?     

 

      “Ṭa Tổng Giám Mục Portland và cha chánh xứ cho anh thời gian rộng răi để lo cho Hội Từ Thiện, mà anh sáng lập năm 2005, và quảng cáo rầm rộ trong một flyer (đính kèm).  

      Phải công nhận anh điều hành Hội một cách khoa học và qui mô, gồm cả việc bán điện thoại V247 và dược thảo chữa bách bệnh (trong đó có thuốc ‘tăng cường hạnh phúc gia đ́nh’) và đă kiếm được tiền một cách hợp pháp, ít ra theo giấy tờ và báo cáo. Được tờ The Catholic Sentinel của Giáo phận và cha xứ nhiệt liệt ca ngợi, và anh mặc nhiên trở thành thầy sáu cưng của Ṭa Giám Mục Portland. Thậm chí, cũng năm ngoái, 2016, cha xứ đă đi Manila, Philippines làm từ thiện, cùng với anh ta.

 

      […] Tôi thành thật nói với những kẻ c̣n căm ghét anh rằng, dù có tội ǵ chăng nữa, anh đă cải tà qui chánh và chọn con đường tu rồi th́ hăy cho anh ta một cơ hội làm lại cuộc đời. Bằng cách để yên cho anh tu hành, leave him alone, như người Mỹ thường nói. Và tôi im lặng. Kiên nhẫn chờ đợi, và cầu mong, một ngày anh sớm thành ‘chánh quả’”.

 

B. Những lời NLGO phê b́nh việc thầy sáu không tên về VN bán sách và ca hát:

 

      • “Cho phép một nhà tu hành Công giáo, dù chỉ là phó tế, chức nhỏ nhất trong hàng giáo phẩm, về nước ca hát, VC muốn chứng tỏ cho cả thế giới thấy rằng chúng không kỳ thị tôn giáo, và qua đó, và cùng với sự im lặng của Hội đồng Giám mục Việt Nam, chúng có thêm đồng minh và phương tiện để tiêu diệt một cách tinh vi và mạnh mẽ hơn những linh mục và giáo dân đang biểu t́nh phản kháng chúng. Đă không ủng hộ họ th́ chớ, mà vô t́nh (hay nhận lệnh) anh thầy tu tắt này cũng không nhiều th́ ít đă đồng lơa, tiếp tay triệt tiêu sự chiến đấu đầy chính nghĩa của họ, trước công luận?”

     

      Lời b́nh luận trên về việc làm công khai của một người của quần chúng (public figure), như anh thầy sáu không tên, là hoàn toàn có tính cách cá nhân, nghĩa là chỉ có thể đúng, hay sai, nhưng tuyệt đối không có tính cách “sỉ nhục”. Cũng như lời phê b́nh dưới đây về bài không tên cuối cùng của anh ta:

 

      “Nhân tiện, NLGO tôi, trong tư cách một khách thưởng ngoạn, xin có lời bàn nhỏ về những bài không tên: nhạc th́ ủy mị, rên siết, sướt mướt, nghĩa là tầm thường, và nội dung bài nào, nhất là bài không tên cuối cùng, cũng xúi giục người đàn bà có chồng ngoại t́nh, trong tư tưởng, với thằng bồ cũ rất bựa, rất nham nhở, rất cà chớn và rất độc ác đă công khai khoe khoang thành tích chơi gái, không biết giữ ǵn thanh danh, bảo vệ hạnh phúc gia đ́nh cho người đă (lỡ dại) trao thân cho nó. Tôi thực t́nh không hiểu nổi, về mặt nghệ thuật, và nhất là đạo đức, năo trạng nào đă khiến người ta, ở hải ngoại hay trong nước, có thể mê mẩn những bài hát có nội dung vô luân đến thế, đến nỗi phải tiến cử anh ta học làm thầy sáu, hoặc phải đứng hàng giờ dưới mưa, chờ đón anh ta trở về nước, hoặc phải tranh nhau để được hát chung trong cuộc lưu diễn này. Trước 1975, chẳng hạn, một con bé hàng xóm của tôi, mới mười tuổi, thường nghêu ngao hát những câu, “mưa bên chồng có làm em khóc… có làm em nhớ những khi ḿnh mặn nồng…”. Đúng là bệnh hoạn!”

 

2) Trích bài “Lại chuyện dài thầy sáu không tên  (ngày 8/9/2017)

 

      a - “Một điều mà anh ta quên, hoặc quá tự tin, ỷ lại, sau hai mươi năm sống yên ổn trong vỏ bọc phó tế: nếu anh cứ việc tu hành, và quyên tiền làm từ thiện hợp pháp, kể cả quảng cáo thuốc ‘ông uống bà khen’, người ta vẫn không đụng đến sợi lông chân nào của anh. Bỗng dưng, nghe lời dụ dỗ của VC và tay sai, hoặc bị cám dỗ bởi bản chất tham sân si, háo danh, thầy sáu nhà ta đă trở về, tháng 8 vừa qua, để ra mắt sách, ca hát, từ Bắc vô Nam, trong khi VC đàn áp dă man những đồng đạo yêu nước và dũng cảm của anh, linh mục và giáo dân, th́ nếu bị đồng hương hải ngoại “đánh đ̣n” là cũng đáng đời lắm rồi, c̣n mách bu với Chúa làm chi? Lại c̣n tự ví ḿnh với Chúa (có chắc anh vô tội như Chúa không?), và đem máu Chúa ra mà rủa sẽ đổ trên đầu các tác giả bài viết và con cháu họ, đó không phải phương cách tự bào chữa chính đáng, thuyết phục, mà là một kiểu cả vú lấp miệng em.

 

      b – “Áp dụng vào trường hợp thầy phó tế, một kẻ tu hành, mà chính tai tôi nghe đă thề thốt, trước khi lănh chức thầy sáu, từ nay sẽ chối bỏ những bản nhạc đời của ḿnh, tôi xin hỏi: hành động về VN kiếm tiền, dù dưới danh nghĩa nào, bằng cách bán sách và ca hát vui chơi, một cách trần tục, với sự cho phép, hoặc chỉ đạo, của bọn lănh đạo tự phong VC, trong khi các linh mục và giáo dân toàn quốc đang xuống đường biểu t́nh chống Formosa và Tàu Cộng, bị bắt bớ, giam cầm, nhà thờ, đan viện bị đập phá, đó có phải là vô cảm, là vô luân, là vô ư thức không?”

 

      c- “Cụ thể, anh khuyên đồng bào quốc nội rằng khi mua sách anh viết về chuyện t́nh (vớ vẩn) ngày xưa, hoặc mua vé vào rạp nghe hát những bài không tên (NLGO xin nhắc: xúi đàn bà có chồng ngoại t́nh –điều quá tồi bại mà tôi chưa hề nghe trong bất cứ bài hát trữ t́nh ngoại quốc nổi tiếng nào), bá tánh hăy nhớ đến các cụ già đang đói cơm nhé!”

 

      d - Ô hô! Diễn nôm ư của nhạc sĩ, th́ khi nghe một nam ca sĩ, hay một nữ ca sĩ lesbian, trong vai một thằng bồ cũ (nhà quê, nham nhở), hát hỏi người yêu, bây giờ đă có chồng, rằng  ‘mưa bên chồng có làm em khóc... có làm em nhớ... những khi ḿnh mặn nồng...’, nghĩa là xúi cô ta, đang rảnh quá, no cơm dửng mỡ, ngoại t́nh ‘hàm thụ’ với nó, th́ quư vị cũng làm ơn nhớ đến các cụ đang đói đấy. Dùng hai h́nh ảnh tương phản dữ dội ấy để kêu gọi ḷng thương là một cách thức rẻ tiền, đầy mỉa mai cay độc, vô cùng tàn nhẫn”.

 

Xin hỏi quư bạn đọc, và anh thầy sáu không tên, những lời NLGO viết ở trên có đúng hay sai, và nếu sai, ở chỗ nào?

 

II. Sau đây tôi xin trả lời từng điểm một, trong hai lá thư của thầy sáu không tên, trong đó anh ta nêu đích danh tôi và gia đ́nh. Tôi dùng ngôi thứ ba khi nói về anh thầy sáu làm quan tắt này, không muốn đối thoại trực tiếp với anh ta, v́ anh không xứng đáng được sự kính nể của tôi, chưa đủ tư cách làm bạn, nói chi làm thầy sáu, của tôi và gia đ́nh, như anh ta vỗ ngực tự phong một cách ngạo mạn, lố bịch: 

 

A) Thư ngày: 2017-09-11 21:57 GMT-07:00

 

1) V́ ông rước Chúa mỗi ngày Chúa Nhật nên tôi nhắc ông một sự thật […] : Ông phải đi xưng tội trước khi Rước Lễ (cf B/ 5. phía dưới).

     

      Làm thầy sáu không lo phụ giúp cha chánh xứ Mỹ làm lễ trên cung thánh mà ngồi đó (thường anh không được phân công cho rước lễ) mắt lom lom ḍm xem ai rước lễ, ai không, th́ đúng là tác phong của một thằng ăng-ten hay đội trưởng hắc ám trong tù cải tạo ngày nào, hoặc một thằng Công an ác ôn côn đồ ŕnh ṃ giáo dân biểu t́nh.

 

     Ngoài ra, rước lễ, hay xưng tội, là điều riêng tư của mỗi giáo dân. Khi nói ra công khai việc riêng tư đó của tôi trong nhà thờ, anh mặc nhiên cố t́nh theo dơi tôi và vi phạm nghiêm trọng luật bảo vệ sự riêng tư và kín đáo của một giáo dân. Tôi cảm thấy không thoải mái (uncomfortable) và, xin nhắc anh phó tế, nếu đụng vào giáo dân Mỹ, anh sẽ bị rắc rối to với họ.

 

2) Tôi là Thầy Sáu của Ông và Gia Đ́nh ông bao năm qua. Tôi đi Sứ Vụ với tư cách Thầy Sáu của Our Lady of Sorrows, ông không phải sỉ nhục cá nhân Vũ Thành An mà là sỉ nhục một Giáo Sỹ Công Giáo đi Sứ Vụ. Tôi không chỉ là Phó Tế của riêng Giáo Xứ Our Lady of Sorrows mà là của cả Giáo Hội Công Giáo. Ông có đổi đi bất cứ Giáo Xứ nào th́ tôi vẫn là Phó Tế đối với ông, một tín hữu Công Giáo.

      Chu choa, ghê quá! Mấy anh linh mục trẻ quốc doanh, hay giả mạo, xấc láo (ở Texas, Florida, Connecticut), nói năng mất dạy về VNCH và Ngày Quốc Hận 30/4, mà tôi c̣n đem ra đục, sá ǵ một anh thầy sáu cắc ké, cơ hội chủ nghĩa, học Thần học hàm thụ, kinh kệ và giáo lư chưa thuộc.   

      Sẵn đây, tôi rất nghi ngờ (ai cấm tôi nghi ngờ?) việc anh ta được rửa tội chui trong tù. Tôi cũng đă đi tù, cũng ở ngoài Bắc, cho nên rất biết kỷ luật và kiểm soát trong tù VC khắt khe như thế nào, nhất là về những sinh hoạt có tính cách tôn giáo, đặc biệt Công giáo, sơ hở một chút là bị ăng-ten báo cáo liền (một tràng hạt, tức là chuỗi, chúng nó c̣n tịch thu nữa là) và bị cai tù c̣ng tay cả đám, ở đó mà tổ chức lễ rửa tội “hoành tráng” trong đêm, gọi là chui mà có đến gần một chục người tham dự, như được kể trong một bài viết (bài này chỉ đọc cho biết, không phải là một giấy chứng thực, certification, có tính cách pháp lư), lại c̣n đặt tên thánh Jean-Marie-Thérèse cho nữa, trời ạ (ở VN, theo thông lệ, người Công giáo chỉ có một tên thánh, nam cho đàn ông, nữ cho đàn bà, không có một ông dính lộn xộn với hai bà như tên của anh thầy sáu “trưởng giả học làm sang” và tôi biết tên thánh này chỉ xuất hiện từ khi anh được phong phó tế và làm giám đốc tổ chức từ thiện). Và người ta có quyền thắc mắc, không biết, trong tù, anh ta học giáo lư khi nào, cách nào, v́ sao theo đạo, ai dạy cho, rồi nhận phép thêm sức (confirmation), bắt buộc cho người lớn ngay sau khi được rửa tội, lúc nào, ở đâu và do giám mục nào (bởi linh mục và người thường, kể cả nhà đạo đức thật, chuyên lên lớp dạy đời trật lất Nguyễn Lư Tưởng, không có quyền ban phép thêm sức)? Ngoài ra, trước khi được phong làm thầy sáu, tại Portland, không ai biết anh ta đă clear về điều kiện vợ con chưa, theo giáo luật? Xin thầy sáu không tên nhớ cho: đây chỉ mới là vài câu hỏi, cần được giáo quyền sở tại trả lời, chưa phải là kết luận, của tôi, một giáo dân tầm thường. Càng không phải là một sự sỉ nhục đâu nghen, đọc lại cho kỹ đi!

      Đúng, anh ta là thầy sáu trên giấy tờ và dưới mắt Tổng giám mục Portland và cha chánh xứ Our Lady of Sorrows, rất chân thật và nhân hậu, lại sợ bị chụp mũ kỳ thị người An Nam. Nhưng đối với tôi, và giáo dân La Vang đồng hương, biết tẩy nhau quá, anh là loại thầy sáu vớ vẩn, một thứ Xuân tóc đỏ, gặp may thôi.

      Anh ta viết: “Ông có đổi đi bất cứ Giáo Xứ nào tôi vẫn là Phó Tế đối với ông […]”. Ô hô, nói như thế th́ con tô tô nhà tôi cũng bật cười. Nói như thế th́ cũng như nói rằng, ví dụ, (a) một anh phó tế, lém lỉnh, gốc bán bảo hiểm xe và nhân thọ ở San José, nguyên trước 1975 là sinh viên Thụ Nhân Đà Lạt, vua xuống đường xách động biểu t́nh chống VNCH, nay vứt dao đồ tể xuống làm thầy sáu có tên, nhưng bản chất cà chớn vẫn hoàn cà chớn, nghe nói, mới đây bị một cha chánh xứ VN tống cổ ra khỏi họ đạo v́ tội phách lối, hay (b) linh mục Vi Xi Nguyễn Ngọc Lan có vợ ba con, cũng nghe nói c̣n đang coi một họ đạo ở Sài G̣n, hay (c) những ông cha Mỹ bị tù về tội xách nhiễu t́nh dục thiếu nhi v.v… vẫn là phó tế và linh mục của tôi. Hả? Tôi thấy, tuy băo Irma chưa tới Portland, mà anh phó tế không tên này, rất kiêu ngạo và dốt nát (cho nên quên lời Chúa phán với các tông đồ rằng, đại khái “các con phải phục vụ giáo dân”, chứ không phải ngồi trên đầu trên cổ thiên hạ) đă leo lên cột điện trốn kỹ quá. Xuống đi, cha nội. Khùng vừa chứ. Đừng làm tṛ cười cho cả nước.

 

3) Tôi đă nói về T́nh Yêu của Chúa Giêsu trong các bài nói truyện của tôi trước công chúng. Phục vụ người nghèo là Sứ Vụ chính của Phó Tế.

      Đâu, anh phó tế làm ơn chứng minh giùm bằng DVD, CD, hoặc h́nh ảnh, facebook, youtube v.v… “các bài nói truyện [đó] trước công chúng”, hay một buổi dấn thân, bằng hành động cụ  thể, “phục vụ người nghèo”, ví dụ phát gạo cho các cụ già đói cơm, trong cuộc hồi hương tháng 8 mới đây của anh, với nhăn hiệu “sứ vụ t́nh thương”, để cho đồng bào quốc nội và hải ngoại thấy mà tin. Nói dóc khơi khơi th́ thằng cha căng chú kiết nào nói chả được. Trong khi đó, ngược lại, việc anh về VN bán sách, nói chuyện với báo chí, không phải về chuyện t́nh yêu thanh cao, thánh thiện của Chúa Giêsu, mà về t́nh yêu nhục dục không tên lẩm cẩm, nhảm nhí của anh thời trai trẻ với những phụ nữ, có tên và không tên, bây giờ đă có chồng con, cháu chắt đầy đàn, và hát nhạc đời của anh, một cách say sưa như một anh già trên bảy bó, no cơm ấm cật, bỗng nổi cơn hồi xuân “đột xuất”, th́ đă có vô số bài viết và h́nh ảnh tràn ngập trên Mạng và báo chí quốc nội. Sao rứa? C̣n nữa, đă thắc mắc th́ phải thắc mắc cho trót, chưa thấy anh báo cáo công khai kết quả tiền thu bao nhiêu, và chi cho người nghèo bao nhiêu, trong “Sứ Vụ” vĩ đại đó, vân vân...

      Chưa hết, anh nói, “phục vụ người nghèo là Sứ Vụ chính của Phó Tế”. Tầm bậy. Xin cắt nghĩa cho các bạn của tôi ngoài Công giáo được rơ: thực ra, chức thầy sáu vĩnh viễn, như anh không tên này, khác với thầy sáu chuyển tiếp dành cho các linh mục (chức 7), là một chức hàm, hữu danh vô thực, dành một người có vợ con muốn đi tu để phụ giúp (nghĩa đen) một linh mục chánh xứ trong những buổi hành lễ. Hay, nói cách khác, đóng vai một chú giúp lễ cao cấp không tên trên cung thánh, nhưng hơn chú giúp lễ một nấc, là phó tế được đọc Phúc Âm, và thỉnh thoảng được cho giảng (homily), trong thánh lễ, và thỉnh thoảng được rửa tội cho các em bé (người lớn không, v́ người lớn phải được ban phép thêm sức kèm theo ngay sau đó, chỉ do giám mục cử hành chung một lần cho nhiều candidates từ các họ đạo). C̣n câu “phục vụ người nghèo là sứ vụ chính của phó tế” chứng tỏ anh ta không hiểu đến cả nhiệm vụ chính của ḿnh, hoặc nổ sảng, v́ làm từ thiện chỉ là một option (lựa chọn) cho một công tác phụ bắt buộc cho mỗi phó tế. Có người, như anh phó tế bạn Thanh Sinh Công của tôi trước kia, chọn dạy những lớp Thăng Tiến Hôn Nhân tại New Yersey, hoặc phó tế họ Hồ, đă qua đời, bạn vong niên và đổng hương của thân phụ tôi, đă chọn dạy Giáo Lư Tân Ṭng tại Bắc Cali. Đâu phải ai cũng muốn làm từ thiện để kiếm tiền, xây biệt thự bảy pḥng ở Đà Lạt (xin xem quảng cáo trên flyer trong bài #1 của NLGO).

 

4) Bài viết độc hại gần hai mươi năm trước của ông Chính , quả thật đă tác hại rất nhiều, tất nhiên ông ấy phải chịu trách nhiệm và cả những người cứ lâu lâu lại chuyển bài viết này. Trong bài viết ông ấy ở tù trong Nam mà nói truyện ngoài Bắc, thêu dệt nên nhưng điều không có, ác độc cho rằng tôi liên quan đến cái chết của người bạn tù. Điều này nhiều anh em có lương tâm đă lên tiếng cho tôi.  Một lần nữa tôi khẳng định trước ông và tất cả mọi người là tôi chưa hề hại ai trong thời gian ở tù.  Không ai v́ tôi mà bị cúp cơm, cúp quà, kỷ luật giam cùm.... Luận điệu khơi khơi cho ràng tôi hại biết bao nhiêu người quá độc hại, giống như vu cáo tội giết người. Ông là Công Giáo nên cẩn thận kẻo phải trả lẽ trước Chúa.

      Anh thầy sáu này nói năng bựa không chịu nổi. Ông Chính là ông Chính, NLGO là NLGO. Ông Chính kể chuyện anh phó tế không tên làm ăng-ten trong tù, là chuyện dĩ văng, NLGO kể chuyện anh về VN bán sách và ca hát, là chuyện chính trị hiện tại. Cố t́nh nhập nhằng giữa hai chuyện và hai tác giả để chạy cả hai “tội”, anh làm độc giả rất lẫn lộn (confused), và chỉ nghĩ đến “tội” làm ăng ten trong tù mà thôi (“tội” mà những nhà đạo đức thật tại hải ngoại, một thời là tù nhân cải tạo, bây giờ trí cùn sức kiệt, bỗng dưng rộng lượng một cách khó hiểu, kêu gọi mọi người nên tha thứ, mặc nhiên công nhận anh ta có tội rành rành). Làm cho người ta quên đi “tội” mới, có thể nặng hơn đối với Cộng đồng người Việt tỵ nạn chống VC, là về VN bán sách và hát nhạc t́nh, trong khi đồng bào Công giáo, đồng đạo của anh, đang xuống đường biểu t́nh đấu tranh cho đất nước và chính nghĩa, và bị đàn áp dă man.

      Lại nữa, bài viết của ông Chính được phổ biến đă trên hai mươi năm rồi, sao lúc đó anh im re, như gái ngồi phải cọc, để bây giờ có chức phận, có tiền của, ăn nên làm ra, lại lớn họng phản bác và dọa kiện ông Chính này nọ? Có ai đứng sau lưng xúi (dại) anh ta không hả? Nếu có, th́ ai đây, VC hay các mê viên của những bài không tên?

      Anh thầy sáu c̣n hù tôi “nên cẩn thận”. Cẩn thận cái ǵ? Anh khỏi lo: Trước mặt Chúa, hay Thánh Phê Rô, hay Giáo Hoàng, hay Tổng Giám Mục Portland, hay Linh Mục Chánh Xứ Our Lady of Sorrows, tôi sẽ, nếu cần, nói lên Sự Thật về anh, qua những điều tôi biết và suy luận.

 

5) Những bài báo ông viết chửi tôi quá tàn độc. Ông dùng chữ nghĩa Chúa ban cho để hạ nhục một người con của Chúa. Ông phải đi xưng tội trước khi Rước Lễ. Sự sỉ nhục của ông tôi sẽ tŕnh trước Ṭa Thánh Phêrô, ngày ông và tôi ra tŕnh diện trước Ngài cũng không xa. Ông bất chấp tất cả, ngay cả Thiên Đường Vĩnh Cửu để hạ nhục tôi cho bằng được?     

      Xin nhắc cho anh phó tế chuyên nghề vu khống này nhớ: hai bài của tôi, không phải là “chửi” anh “quá tàn độc”, hay “hạ nhục” anh “cho bằng được”. Trái lại, có người cho tôi viết quá nhẹ. C̣n tôi thấy vừa phải, đủ lễ độ của một người “có văn hóa”, mặc dù tôi không thể kính phục anh ta như những vị khác trong hàng giáo phẩm Portland. Tôi chưa thấy tôi “tàn độc” ở chỗ nào cả, v́ trong thâm tâm tôi chỉ muốn lên án việc anh ta về nước cốt bán sách và tổ chức ca hát, dưới chiêu bài làm từ thiện được che giấu một cách vụng về, với sự ban phép lành (blessing) của bọn lănh đạo VC lưu manh, và sự lên án đó hợp với ḷng dân tỵ nạn chống VC. Nếu tôi so sánh anh với Tartuffe, nhân vật của Molière, th́ không có ǵ sai trái, hay “tàn độc”: cả hai đều mang Chúa ra làm áo giáp đỡ đạn, và chối quanh, một người nhận hết mọi thứ tội tưởng tượng, trừ tội dê vợ người, một người cố t́nh che giấu việc làm lợi cho VC bằng cái nhăn hiệu Sứ Vụ T́nh Thương. Nghĩa là, nếu anh, Tartuffe, và tôi cùng xuống dưới Inferno (hỏa ngục) của thi hào Dante Alighieri, thời Trung Cổ Ư, th́ tôi sẽ ở tầng một dành cho người ăn ngay nói thẳng (Satan ghét, nhưng phục, loại người này), và Tartuffe Ta và Tartuffe Tây sẽ ở tầng 6 hay 7 – là hai tầng đều nhốt những anh đạo đức giả thật, nằm tầng trên hay tầng dưới th́ c̣n tùy vào tội nặng nhẹ. 

 

B. Thư ngày Tuesday, September 12, 2017 8:50 AM

 

Đáng lẽ phước lành đó ông và con cái quư ông được hưởng, nhưng v́ quư ông đă làm thiệt hại đến tôi, nên tôi xin Thánh Phêro yêu cầu các ông dùng ơn phúc quư ông có đền bù cho tôi trước khi cho các ông lên Thiên Đàng. Nếu quư ông không trả đủ, rất tiếc tôi phải đ̣i đến con cháu quư ông. Ơn Phúc tôi đ̣i được từ quư ông tôi sẽ chia cho những linh hồn thiếu thốn.

      

    • Một bằng chứng nữa về sự dốt Thánh Kinh của anh phó tế không tên. Thánh Phê Rô, theo truyền thống, chỉ có nhiệm vụ gác cửa Thiên đàng. Quyền xét xử tội lỗi và cho ai vào nước Thiên đàng hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa. Lần sau, anh ta cần nhớ điều này để nếu xách ai ra ṭa phải đến đúng nơi, đúng người, kẻo thiên hạ cười cho là làm phó tế mà không thuộc Phúc Âm. Xệ lắm.

 

      Ngoài ra, anh mang cả vợ con vô tội của tôi ra mà rủa sả, tru di tam tộc, y như một mụ già Bắc kỳ chửi mất gà ở nông thôn ngày xưa. Tư cách một thầy sáu là như vậy phải không? Dĩ nhiên là không, trừ những thầy sáu làm quan tắt, hàm thụ, cho ngáp phải ruồi, không thuộc giáo lư.

      Tôi chưa biết, khi thầy sáu không tên và tôi cùng chết, đứa nào sẽ lên thiên đàng, đứa nào sẽ xuống hỏa ngục. Nhưng tôi tin chắc chắn rằng, khác với Ṭa Tổng Giáo Phận Portland, hay Giáo Xứ Our Lady of Sorrows, nước thiên đàng không phải là chỗ dung thân cho bè lũ Cộng sản và những đứa vốn đă một thời ăn cơm quốc gia mà nay trở mặt, về nước làm lợi cho ma đầu Việt Cộng, dù chỉ vô t́nh, nói chi cố ư. Đức Giáo Hoàng Jean-Paul II, một vị mục tử dũng cảm công khai chống Cộng kiên cường, kịch liệt, đă được phong thánh, là một chứng minh hùng hồn cho điều tôi nói trên.

 

 

THAY CHO LỜI KẾT

 

      Sau bài này, mà cực chẳng đă tôi phải viết, tôi muốn chấm dứt lời qua tiếng lại với anh phó tế không tên, đồng đạo của tôi, không phải v́ sợ anh, c̣n lâu, mà v́ sợ công luận đă chán ngấy và sợ bọn xấu, như VC và đám chống Công giáo điên cuồng, ví dụ Nhóm Giao Điểm, lợi dụng nhảy vào ăn có, gây chia rẽ. Tôi thành thật khuyên anh không tên hăy thôi, hăy im tiếng, ngậm miệng hưởng vinh quang và lợi lộc trong chuyến về nước tháng 8 vừa qua. Riêng tôi cũng sẽ im lặng, và, như tôi đă viết trong bài #1, xin lặp lại ở đây, anh cứ tiếp tục tu và tôi “kiên nhẫn chờ đợi, và cầu mong, một ngày anh sớm thành ‘chánh quả’”. Tự khắc, b́nh an sẽ trở lại cho mọi người.

 

 

Portland, 16/9/2017

NLGO

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính