Ngai vàng

 

hoànglonghải

 

 

 

Ước chi tới bến sông Hương

Đốt nhang mà lạy nắm xương lưu đày

Thế là đă trở về đây

Một con người tận chân mây cuối trời

Thịt da phiêu dạt quê người

Linh hồn vẫn ở lại nơi quê nhà

Ngai vàng vừa cũ vừa xa

Ánh vàng vương miện cũng là hư không

Mặt trời vẫn mọc đằng đông

Lăng minh quân vẫn dựng trong ḷng người

Bao triều vua phế đi rồi

Người yêu nước chẳng mất ngôi bao giờ!

 

        Nguyễn Duy

Tưởng niệm vua Duy Tân

(Cải táng về Huế tháng 4/1987)

 

 

1)- Năm mười tuổi tôi được đi thăm Đại Nội.

 

Đại Nội, trong Thành Nội Huế, theo tiếng Huế là nói tới chỗ ở và sinh hoạt của vua và hoàng gia. Thứ hai, nói đi thăm th́ không đúng. Phải nói là du ngoạn th́ đúng hơn. Theo cách nói của bọn học tṛ trước 1945 là “promenade”.

 

Thỉnh thoảng, học sinh tiểu học được thầy giáo dẫn đi du ngoạn.

Thật ra, tôi không phải là học sinh “chính thức” của lớp Nh́ trường Tiểu Học Thành Nội Huế v́ học “ngoại sổ”.

 

Chính thức th́ tôi là học sinh lớp Nh́ trường Tiểu Học Quảng Trị, nhưng năm đó, cuối niên khóa 1949-50, ông anh cả của tôi làm chủ báo Ư Dân ở Huế, bị Tây bắt bỏ tù v́ đợt Tây khủng bố sau vụ tên Kock, “đội” Lê Dương, vào tận phủ Thủ Hiến bắn chết ông Hà Văn Lang, Đổng lư Văn pḥng.

 

Ư Dân là tờ báo chống Pháp và chống chính quyền Bảo Đại nên bọn Tây, nhân vụ ám sát nói trên, mở đợt trấn áp những phần tử chống Pháp, dù có theo Việt Minh hay không!

 

Ông anh tôi bị giam ở Lao Thừa Thiên, sau nầy là trường Đại Học Luật Khoa Huế, mỗi tuần cho thăm nuôi hai lần. Mẹ tôi biểu tôi nghỉ học, vô ở Huế để lo thăm nuôi ông anh cả.

 

Vậy là tôi phải bỏ học ở Quảng Trị. Cũng may, thầy trợ Khiêm là bạn thân ba má tôi, lúc đó đang dạy ở trường Tiểu Học Thành Nội, bèn cho tôi vô học lớp Nh́ ngoại sổ để khỏi quên bài vở. Ngày nào không đi thăm nuôi th́ tôi đi học. Khi thầy trợ Khiêm tổ chức cho học tṛ du ngoạn Đại Nội th́ tôi được thầy cho cùng đi. Xem ra, tôi may mắn hơn các bạn tôi đang học tại trường Tiểu Học Quảng Trị.

 

Đại Nội chia làm nhiều khu. Chúng tôi không vào thăm khu hoàng gia ở, lúc đó bà Từ Cung, mẹ vua Bảo Đại, cũng c̣n ở trong cung, chưa dọn về cung An Định của vua Khải Định ở An Cựu. Khu điện Kiến Trung, chỗ ở của vua Bảo Đại và Nam Phương Hoàng Hậu cùng các hoàng tử, công chúa th́ đă bị hư hại. Vua cùng hoàng hậu và các con th́ thay v́ “Hoành Sơn nhất đái…” đă bọn qua ở bên… Tây. Khu điện Thái Ḥa và điện Cần Chánh th́ bỏ không. Cũng may, hoàng gia c̣n cắt giữ người chăm sóc, dọn quét nên không đến nỗi “Đền Vũ Tạ nhện giăng cửa mốc” như câu thơ trong Cung Oán Ngâm Khúc.

 

Trong Tử Cấm Thành, có ba điện lớn: Càn Thành là nơi vua ở. Phía trước là điện Cần Chánh, theo thầy Khiêm giải thích là nơi họp “Thiết triều nhỏ”, tức là nơi vua họp với các quan, bàn bạc những việc b́nh thường vào các ngày 5, 10, 20, 25 âm lịch. Điện nầy cũng là nơi vua thết tiệc các quan hay sứ thần các nước đến “thăm” như sứ Tầu, hoặc đến “chầu” như sứ Lào hay Cao man (Đúng ra là Cao Miên. Khi gọi Cao man như ngày xưa hay như thầy Khiêm của tôi là không coi trọng xứ Miên chút nào, cũng giống như vua Tầu xách mé gọi sứ Việt Nam là “Nam man” vậy).

 

Lần chúng tôi vào du ngoạn th́ điện Cần Chánh đă bị hư hại nhiều. Khỏi điện Cần Chánh, ngó ra cửa Ngọ Môn và cột cờ cao ngất là điện Thái Ḥa. Điện Thái Ḥa là nơi thiết triều lớn, nơi làm lễ đăng quang của vua khi mới lên ngôi, hoặc tiếp rước sứ thần các nước lớn và các buổi thiết triều quan trọng vào các ngày 1 và 15 âm lịch, v.v…

 

Khi tên thực dân De Courcy đến Huế, vua tiếp y ở điện Thái Ḥa. Rắc rối là từ ngoài vào điện Thái Ḥa phải đi qua cửa Ngọ Môn rồi đi qua một con đường lớn, hai bên có hồ sen. Sau đó đi vào sân chầu, cũng rất lớn, mới vào tới điện.

 

Thầy Khiêm chỉ cho chúng tôi xem cửa Ngọ Môn, giải thích rằng đây là cửa Tam Quan, gồm một lối đi chính ở giữa và hai lối đi nhỏ hai bên. Khi vào cửa, chỉ một ḿnh sứ thần mới được vào cửa chính. Tùy tùng th́ phải vào hai cửa nhỏ hai bên.

 

Như vậy th́ chỉ có một ḿnh De Courcy vào cửa chính. Y không chịu. Y đ̣i đoàn tùy tùng của y cùng đi vào cửa chính với y. Như vậy là y vi phạm nghi lễ của Nam Triều. Nhưng đi vào cửa chính một ḿnh th́ y sợ. Thầy Khiêm nói: “Thằng Tây ni làm to mà nhát gan. Y sợ bị phục binh đổ ra giết y.”

 

Đọc lịch sử Việt Pháp bang giao, tôi không thấy sách nào nói về tâm lư của De Courcy như thầy dạy tôi. Nhưng tôi nghĩ rằng thầy tôi không nói sai.

 

Sau đó, thầy dắt chúng tôi đi xem Cửu Đỉnh, (9 cái đỉnh đồng), Thế Miếu (điện thờ các vua) và Vạc Đồng. Khi được xem Cửu Đỉnh, bọn học tṛ chúng tôi thích lắm v́ trên Cửu Đỉnh có khắc chạm phong cảnh Việt Nam. Xem Thế Miếu th́ hơi “lạnh gị” v́ là nơi thờ phượng, cơi âm như lẩn khuất đâu đây. Tới khi xem Vạc Đồng th́ sợ lắm. Mấy đứa bạn tôi giải thích Vạc để nấu dầu. Ai có tội th́ đem quăng vào vạc, thành ra đứa nào cũng muốn đi qua cho mau, sợ linh hồn người chết c̣n trong vạc vói tay ra nắm lấy chúng tôi chăng?!

 

Sau đó, thầy dắt chúng tôi vào xem điện Thái Ḥa. Điện Thái Ḥa là một gian nhà kiểu cổ nhưng lớn và dài lắm. Theo kiến trúc xưa th́ nhà gồm một gian hai chái, hay ba gian, năm gian hai chái, bao giờ cũng có hai chái ở hai đầu nhà. Điện Thái Ḥa có lẽ tới 9 gian hai chái. Tôi không nhớ rơ lắm. Tuy nhiên, v́ chúng tôi chỉ từng thấy những gian nhà nhỏ, nay thấy điện Thái Ḥa th́ quả thật lớn lắm. Vào trong điện thấy những cột là cột, điêu khắc, chạm trỗ rất đẹp. Điện vua ở chính giữa. Các quan đứng ở dưới, trên 9 bệ gỗ là ngai vàng. Bên cạnh ngai vàng có một cái tủ kính treo áo hoàng bào, là áo vua mặc khi thiết triều. Tủ nầy có lẽ mới có v́ trông có vẻ hơi “Tây”. Có lẽ người ta mới đặt ở đây để cất giữ và để du khách được xem chiếc áo vua mặc ngày xưa. Có lẽ ông Bảo Đại cũng từng mặc áo nầy, khi ông chưa thoái vị.

 

Chúng tôi được thầy cho lên tận chỗ đặt ngai để xem ngai vàng và áo hoàng bào.

 

Trong số chúng tôi có anh ĐVL (xin được dấu tên), rất nghịch ngợm. Trong khi chúng tôi đang nghiêm chỉnh quan sát th́ anh ta leo lên ngồi trên chiếc ngai, lại c̣n nói: “Tau là vua”.

 

Tôi thấy mặt thầy Khiêm đỏ bừng lên. Có lẽ thầy giận lắm. Thầy bảo: “Xuống! Lại đây!” Anh L. vừa bước tới th́ thầy xán một bạt tai rất căng bởi v́ chúng tôi nghe tiếng “bốp” to lắm.

 

ĐVL. khóc thút thít, có lẽ không dám khóc to v́ thấy thầy đang giận.

 

Thầy bảo: “Các tṛ có biết cái ngai nầy là cái ǵ không? Nó tượng trưng cho đất nước và dân tộc đó.”

 

Một chốc, thầy giảng giải tiếp:

 

- “Ai làm vua mà biết lo cho dân cho nước, dân chúng được ấm no hạnh phúc th́ được gọi là minh quân, được rước lên ngai vàng nầy ngồi. Biết không?”

 

V́ đang sợ thầy, chúng tôi trả lời lí nhí:

 

- “Dạ biết!”

 

Thầy nói tiếp:

- “Ai làm vua mà chỉ lo ăn chơi hoang phí, làm dân chúng khốn khổ lầm than th́ gọi là hôn quân, đang ngồi trên ngai vàng cũng bị truất phế, hạ bệ, không xứng đáng ngồi trên ngai đó. Biết không?

 

Chúng tôi lại trả lời thầy lí nhí:

 

- “Dạ biết!”

 

- “Vậy th́ cái ngai vàng tượng trưng cho đất nước, dân tộc, không phải để cho các tṛ lên ngồi chơi. Biết không?”

 

- “Dạ biết!” Chúng tôi lại trả lời.

 

Thầy bảo, giọng c̣n gắt: “Tập họp lại mà về.”

 

Thế là chúng tôi im lặng, lục tục kéo ra sân sắp hàng, không c̣n nói cười vui vẻ, ồn ào như trước nữa. Ḷng chúng tôi không vui, không phải v́ cái tát tai của Thầy nhưng chính là v́ sự nghịch ngợm vô ư thức của anh bạn học. Cuộc du ngoạn thú vị đă mất đi cái vui nhiều lắm.

 

Chuyện xảy ra thế mà đă hơn 50 năm.

 

 

2)- Năm ngoái đây tôi về Cali thăm người bà con. Ông ấy cùng gia đ́nh qua Mỹ theo “diện” HO v́ ông là sĩ quan cấp tá quân đội VNCH và đă về thăm Việt Nam sau khi định cư ở Mỹ được mấy năm.

 

Trong khi chuyện tṛ, ông bà con đem ra cho tôi xem những tấm h́nh chụp khi ông về thăm quê. Ông và gia đ́nh ghé Huế, thăm Đại Nội và chụp một tấm h́nh đặc biệt để làm kỷ niệm.

 

Đặc biệt là v́ trong tấm h́nh ấy, ông mặc áo vàng của vua, ngồi trên ngai. Vợ ông mặc áo và đội khăn vàng hoàng hậu, đứng bên cạnh. Phía bên kia ngai là con gái lớn của ông mặc áo hoàng gia, đứng làm công chúa.

 

Hỏi chụp ở đâu, ông bảo trong điện Thái Ḥa, quần áo vua chúa th́ bây giờ người ta kinh doanh, cho thuê mặc vào để chụp h́nh chơi.

 

Điện Thái Ḥa bây giờ không những là nơi du lịch mà c̣n là chỗ kinh doanh cho ai muốn mặc hoàng bào, cùng vợ con làm hoàng hậu, công chúa để chụp h́nh.

 

Tôi bỗng thấy đau ḷng, thấy thương cho anh bạn ngày xưa bị thầy cho một bạt tai, và thấy thương thầy giáo cũ.

 

Thầy ơi!

Nếu thầy c̣n sống tới bây giờ, thầy sẽ đau ḷng như thế nào, và thầy có xán cho người trong h́nh đang ngồi trên ngai vàng một tát tai như thầy đă từng tát tai anh ĐVL?

 

Nên lắm chứ đấy thầy ạ!

 

Tôi nói với người bà con, vẫn với cái ư mà thầy tôi đă dạy như khi tôi c̣n nhỏ:

 

- “Sao anh chụp h́nh như vầy?”

 

- “Chụp chơi mà!” Người bà con trả lời.

 

- “Chỗ nầy đâu phải chỗ chơi. Đại Nội mà!” Tôi nói.

 

- “Nhưng người ta ai cũng chụp h́nh rứa cả.” Người bà con giải thích.

 

- “Vâng, người ta không hiểu biết th́ người ta làm vậy. Nếu hiểu biết ra th́ cái ngai nầy là tượng trưng cho đất nước, dân tộc. Ai phục vụ đất nước dân tộc mới lên ngồi đây.” Tôi lặp lại cái ư của thầy giáo cũ.

 

- “Vua quan, ngai vàng nầy là phong kiến phản động, có giá trị ǵ?” Người bà con nói.

 

- “Tôi không nghĩ như anh.” Tôi nói. “Phong kiến phản động là cách nói của Cộng Sản. Tôi không phải là Cộng Sản nên tôi không bắt chước cách nói của họ. Đă kích vua chúa là phong kiến phản động th́ nghĩ sao về các đấng minh quân? Các vua nhà Trần đánh đuổi Mông Cổ giữ ǵn đất nước th́ sao? Các ông vua ngồi trên ngai vàng rồi v́ dân v́ nước bị lưu đày như Hàm Nghi, Thành Thái, Duy Tân th́ sao? Đây là nơi người ta đến thăm viếng và tỏ ḷng tôn kính chứ không phải là nơi đến mặc áo vua ngồi ngai vàng mà chụp h́nh. Tṛ chơi nầy chướng quá, không chứng tỏ ḿnh là người biết suy nghĩ chút nào!”

 

- “Nhưng đây là việc nhà nước tổ chức cho dân chúng!” Người bà con vẫn cố căi.

 

- “Nhà nước nào? Nhà nước Việt Cộng th́ nói làm chi! Họ không vô t́nh tổ chức cho dân chúng vui chơi đâu. Họ có chủ trương cả đấy. Thành ủy Huế, chính phủ Cộng Sản Hà Nội, ngay cả cái gọi là “Bảo tồn bảo tàng” cũng muốn dùng việc nầy mà “đánh phá phong kiến”, “đánh phá tư bản”. Họ không ngây thơ như chúng ta!”

 

Một chốc tôi nói tiếp: “Cái ǵ có lợi th́ họ làm, cả về phương diện tài chánh vá chánh trị. Thăng Long cũng vậy thôi. Họ đang muốn kinh doanh thành Thăng Long đấy trong khi Thăng Long là nơi tượng trưng cho mấy triều đại của dân tộc. Khi Bà Huyện Thanh Quan viết “Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo, Nền cũ lâu đài bóng tịch dương” là đâu có phải bà thương tiếc cho một ông vua nào, cho một tầng lớp quan lại nào. Bà thương tiếc cho một kinh đô cũ nay vắng vẻ không người bởi v́ Thăng Long từng là nơi một thời tượng trưng cho dân tộc Việt Nam. Huế, Đại nội hay điện Thái Ḥa hay cái ngai vàng trong điện, ư nghĩa cũng tương tự như thế thôi.”

 

Người bà con lại nói:

- “Rứa lăng ông Hồ Chí Minh th́ sao?”

 

- “Lăng ông Hồ Chí Minh là của cá nhân ông ấy.” Tôi nói. “Cũng có thể nó là biểu tượng của đảng Cộng Sản do ông đẻ ra. Lịch sử sẽ phán xét. Nếu ông có công với nước với dân th́ lăng ông sẽ c̣n đó. C̣n nếu ông có tội th́ xác ông không c̣n “lộng kiếng” mà chỉ c̣n đem “liệng cống” mà thôi. Cái xác khô đem đi th́ đảng của ông cũng tiêu tùng. Anh không thấy xác Stalin, Lénin cũng đem ra khỏi điện Cẩm Linh chớ ai c̣n cho để trong đó nữa. Một thời đại qua đi trong sự bất hạnh của dân tộc là niềm đau của con người trong đất nước đó. Triều đại nhà Nguyễn có những ông vua tốt xấu khác nhau nhưng khi người Pháp xâm lăng nước ta và đánh đổ triều Nguyễn là cướp mất quyền tự chủ, độc lập của người Việt Nam. Đó là cái đau chung. Triều đại ấy biểu tượng cho dân tộc ấy. Hai cái ấy quyện vào nhau, dù muốn dù không th́ cả hai đều mang cái số phận chung của một dân tộc bị trói buộc vào ṿng nô lệ. Trong cách nghĩ như thế, người ta không thể phủ nhận triều Nguyễn không tượng trưng cho một dân tộc và biến những biểu tượng của triều đại ấy thành một thứ đồ chơi là điều sai lầm.”

 

Thế rồi tôi đứng dậy kiếu chào ra về, ḷng không vui. Vợ tôi, bà con bên phía người bà con ấy, cũng về theo.

 

Hôm sau, người bà con ấy gọi điện thoại nói chuyện với vợ tôi. Nghe xong, vợ tôi nói với tôi: “Anh ấy bảo anh là người nhiều chuyện!”

 

Trong cách nghĩ của tôi, tôi thấy thầy giáo cũ tôi nghĩ đúng và làm đúng. Từ đó ḷng kính phục và yêu mến thầy của tôi càng thêm sâu nặng.

 

Tôi chỉ là một người học tṛ ngoan, biết vâng lời và ǵn giữ lời thầy dạy bảo. Thấy sai th́ tôi nói, tại sao bảo tôi là người nhiều chuyện.

 

Có phải tôi là người nhiều chuyện không nhỉ?

 

Hay tôi chỉ là người biết vâng theo lời dạy một ông thầy học cũ, cách nay đă hơn nửa thế kỷ rồi vậy./

 

 

hoànglonghải

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính