Bức Di Thư


dutu



Tấn được Y tá trực Viện Dưỡng Lăo cho biết có thân nhân tới thăm, cô giúp đẩy chiếc xe lăn đưa anh ra pḥng đợi. Ở đây đă 3 năm, chưa một lần nào anh có thân nhân tới thăm vào khoảng thời gian này, ngoại trừ mấy người bạn vẫn tới định kỳ vào ngày lễ kỷ niệm của Không Quân QLVNCH, và Tết Nguyên Đán, c̣n th́ chỉ điện thoại hỏi thăm. Ḷng anh tuy đă chết, nhưng cảm xúc như vẫn tồn tại, anh hồi hộp ngồi trên xe lăn xuyên qua hành lang để đến Pḥng Khách, ḷng miên man suy nghĩ đến những chuyện đă qua mà không khỏi ngậm ngùi.


Tấn rời Việt Nam vào những ngày cuối của tháng Tư đen, v́ Không Đoàn của anh ở Cần Thơ, nên anh không thể về Sài G̣n đón gia đ́nh, cũng như vợ và hai đứa con trai 4 tuổi và 2 tuổi. Anh đến Mỹ trong một tâm trạng hoảng hốt và hoang mang, bỏ gia đ́nh, mất quê hương, lưu lạc xứ người. Với tâm trạng đó, anh đă t́m quên bằng cách chôn ḿnh vào công việc và kư thác tâm sự qua những người đồng đội cùng cảnh ngộ. Những năm đầu, gần như anh không để ư tới ngày nghỉ, và những giấc ngủ hầu như cũng không tṛn, chỉ biết làm việc và học hỏi.


Nhưng thật không may, năm 1979, anh gặp tai nạn giao thông bị hủy mất hai chân, từ đó anh thành người tàn phế, sống nhờ sự cưu mang của xă hội và được gởi vào Viện Dưỡng Lăo từ đó cho đến nay.


Vừa qua ngưỡng cửa Pḥng khách, đột nhiên anh nghe tiếng gọi đứt quảng...


- Anh... Trời ơi anh như thế này sao ?


Đó là âm thanh thảng thốt của cô em gái, c̣n người em trai th́ chạy đến ôm chầm lấy anh nghẹn ngào nói không nên lời.


Đúng là anh em t́nh thâm, máu chảy ruột mềm, cả ba người ôm lấy nhau mặc cho nước mắt thấm đầy vai áo. Thế rồi họ kể cho nhau những chuyện xảy ra, rồi hai người em kể lại thời gian t́m kiếm anh qua báo chí, người thân và bạn bè, chỉ bằng vào tấm h́nh mặc bộ đồ bay ngày anh lên Đại Úy, suốt hai năm trời, để rồi t́nh cờ khi mẹ anh đi sinh hoạt Hội Cao Niên đă quen được một Sĩ quan thuộc Không Đoàn 72-PK (Pleiku) và t́m đến được chỗ này.


Họ cũng kể cho anh nghe về vợ con anh, chị Hồng và hai đứa nhỏ. Chị cũng cơ cực không thua ǵ những bà vợ tù cải tạo. Thời gian đầu, chị đem con lớn gởi cho nội và ngoại thay phiên nhau chăm sóc, chị ôm con nhỏ đi buôn hàng chuyến, chở lậu mấy lít mỡ, mấy kư gạo, bột nêm hay đường... suốt chặng đường dài từ Rạch Giá, Long Xuyên về Sàigon, có lúc bị trấn lột hết vốn, có khi ăn cơm chan nước mắt, nhưng vẫn ngậm đắng nuốt cay dấu hết gia đ́nh nội, ngoại. Khi con nhỏ đủ lớn, chị t́m cách gởi hai cháu vào trường, đoạn đường gian nan này có ai đi qua mới biết tủi nhục ! Con của “giặc lái”, con của “Đại Úy Ngụy” làm sao xin vào Mầm Non, làm sao xin vào Mẫu Giáo ! Nơi nào cùng chỉ một câu hỏi “Hộ khẩu của cháu ở đâu chị ? Ba của cháu làm ǵ hả chị ? “ Con đường duy nhất dành cho chị và hai con là “liều” hoặc tự tử ! Cũng may, những ngày tháng chạy xuôi, chạy ngược Long Xuyên, Rạch Giá đă giúp chị t́m được đường dây vượt biển. Chị gom góp hết nhẫn cưới, dây chuyền, bông tai, xe Honda, “Đổng hai cửa sổ không người lái” đem bán hết chỉ đủ 3 lượng vàng, nên mạo hiểm dắt mối cho chủ ghe, để cuối cùng chị và hai con đến đảo, và được Hoa Kỳ tiếp nhận. Trong thâm tâm chị cũng như gia đ́nh nội ngoại th́ anh đă chết, v́ không làm sao có được tin tức về anh, do đó chị lấy 11 giờ 30 ngày 30 tháng 4 là ngày giổ của anh và dạy hai cháu rằng ba là một Anh hùng, là Đại Úy Phi công, đă tử trận v́ bảo vệ cho Miền Nam tự do, mai sau khi lớn lên hai con phải nhớ điều đó, và rồi hai con sẽ hiểu hai chữ Tự do là ǵ.


Bây giờ chị và các cháu đang ở cách đây hơn 4 tiếng lái xe.


Nghe hai đứa em kể chuyện, ḷng Tấn như xát muối, có lúc như vô thức, có lúc xúc động khóc ra lời. Càng suy nghĩ , anh càng không muốn để vợ con nh́n thấy một thân thể tàn tật hai chân, ngồi xe lăn, như thế chỉ hại đời vợ lúc cô ấy c̣n thanh xuân, và làm tủi hổ cho hai đứa con khi phải nh́n thấy một người cha vô dụng tàn phế. H́nh ảnh người anh hùng phi công mà mẹ chúng xây dựng trong trí óc của chúng sẽ bị hủy diệt và sẽ gây nên sự thương tổn tinh thần nghiêm trọng cho chúng nhưng anh không biết làm sao để giải thích. Đột nhiên anh nghe ngực trái đau nhói, anh hiểu trái tim của anh lại trở chứng, anh uống vội gói bột Asperin để sẵn trong túi áo, nhắm mắt lại nghĩ yên không cử động, trong khi hai chị em Ái, Tuấn vẫn chưa hiểu chuyện ǵ đă xảy ra, măi đến gần mười phút sau anh mới nói, tiếng nói nhẹ như hơi gió,”Anh bị stroke nhưng nhẹ thôi, lâu lâu bị một lần, nhất là nhưng khi bị xúc động”.


- Vậy mà Bác sĩ không chữa được sao ?


- Khó lắm, nhiều chứng bệnh về tim Y khoa cũng thúc thủ, anh trả lời em gái.


Bỗng nhiên anh nghĩ ra một việc, cố lấy b́nh tĩnh rồi hỏi hai em.


- Hai em có thể giúp anh việc này không ?


- Chúng ta là ba anh em, có ǵ cần th́ anh cứ bảo, anh lúc nào cũng là anh của hai em, bất cứ anh gặp khốn khó nào hai em cũng hết ḷng làm cho anh, sao anh lại khách sáo.


- Anh muốn có mấy tấm h́nh của vợ và con, anh muốn nh́n h́nh họ trước khi gặp mặt, để tránh xúc động.


- Được, em đến thăm chị và hai cháu rồi chụp h́nh đem lên là được rồi.


- Được, nhưng đừng cho họ biết là anh c̣n sống, hăy để cho họ yên tâm là anh đă chết, em cứ chụp h́nh làm như là đưa h́nh về cho mẹ xem mà thôi, có như thế mới làm họ ngạc nhiên được. Nhưng em đi một ḿnh được không, để em Ái về đưa mẹ tới đây cho anh, anh nhớ mẹ lắm. Không biết mẹ c̣n mạnh khỏe như xưa không ?


- Mẹ già rồi, nhưng vẫn khỏe, không như xưa được đâu, và khi nào nhắc đến anh mẹ cũng khóc hết, lần này mẹ cũng đ̣i theo hai em đến đây, nhưng em bảo để hai em đến trước ḍ đường rồi sẽ đem mẹ đến, em gái anh trả lời.


- Thật là tội nghiệp cho mẹ, anh luôn luôn làm cho mẹ buồn phiền và lo lắng.


- Không đâu, anh đừng nghĩ vậy, gặp lại anh mẹ nhất định sẽ rất mừng, mẹ bảo dầu anh thế nào mẹ cũng xin đem anh về mẹ nuôi, không lo ǵ cả.


- Thôi vậy th́ em đem mẹ đến đây cho anh, c̣n Tuấn th́ đến thăm chị.


- Vâng th́ chị Ái đưa mẹ tới thăm anh, c̣n em th́ đi chụp h́nh chị và hai cháu.

- Này, mà hai em đi làm có thể xin nghĩ được không ?


- Chị Ái th́ dễ, chủ mà, c̣n em th́ sẽ lấy mấy ngày bệnh và Weekend th́ đi được rồi.


- Thật là vất vả cho hai em, từ đây các em sẽ c̣n khốn khổ v́ người anh xấu số này nữa.


Sợ anh khóc, nên Tuấn và Ái lại ôm lấy anh, rồi cùng nói.


- Nhà chúng ta đă đoàn tụ rồi, anh c̣n lo ǵ, để chúng em sẽ đưa chị và hai cháu về đây, chị em cùng sống, có cháo ăn cháo, có cơm ăn cơm, anh đừng lo nghĩ ǵ cả.

Ba anh em hàn huyên tâm sự gần hết ngày, Ái và Tuấn từ biệt anh ra về, trong ḷng vừa thương cảm lẫn vui mừng v́ đă t́m lại được anh. Suốt một khoảng đường dài, hai chị em không ai nói với nhau câu nào, mỗi người đều ôm một nỗi niềm riêng. Ái tự nghĩ, không hiểu gặp anh trong t́nh trạng này chị sẽ ra sao ? T́nh yêu có đủ nhiệm mầu đem lại hạnh phúc cho họ không ? C̣n Tuấn th́ chỉ nghĩ đến h́nh ảnh của người anh phi công ngày nào, rồi ngậm ngùi thương xót. Cuối cùng Ái lên tiếng.


- Tuấn nghĩ xem gặp lại anh chị Hồng và mẹ sẽ nghĩ ǵ ?


- Chị Hồng th́ em không biết nhưng mẹ th́ nhất định là vui lắm, v́ việc anh gặp nạn ḿnh đă được ông Phước, Hội Cao Niên kể cho mẹ rồi mà.


- Chị chỉ lo là không biết chị Hồng có chịu nỗi hoàn cảnh này hay không không biết nữa ?


- Th́ cũng đành chịu thôi, cùng lắm là ḿnh chăm sóc cho anh có ǵ quan trọng đâu mà chị lo lắng.Vào Freeway rồi, chừng một tiếng nữa sẽ đến nhà, chị phone cho mẹ đi, nhưng về nhà chị nhớ đừng bi thảm câu chuyện quá để mẹ buồn, cứ coi việc anh bị tàn tật như là chuyện b́nh thường và tự nhiên là được rồi.


- Chỉ lo Tuấn lại không cầm ḷng được th́ có.


Gặp mẹ, hai chị em kể lại câu chuyện của anh cho me nghe, dầu cố giữ vẻ tự nhiên nhưng Ái đă không dấu được nước mắt.


- Thôi đi, âu cũng là số phận, chỉ c̣n cách là cầu nguyện cho anh con mà thôi.


- Mẹ tính coi, con và Tuấn tính đem chị về gần với ḿnh, con sẽ t́m cho anh chị một căn nhà, lúc đầu con và Tuấn sẽ trả tiền thuê, sau đó chị ra tiệm tóc của con làm việc, hai cháu th́ giao cho mẹ, mẹ xem có được không ?


- Mẹ có ư đó từ lâu, ngại v́ không có tin của anh con nên không dám bảo con Hồng và hai cháu về đây, nay có tin anh con rồi th́ đưa chị và hai cháu về là đúng rồi, chị em anh em ở gần nhau, có việc ǵ c̣n chạy lui chạy tới được.


Thế rồi cuối tuần Ái đưa mẹ đến thăm anh, bà cụ tay xách, vai mang hai giỏ đồ ăn nào mặn, nào nhạt, đến thăm con không khác ǵ đi thăm tù cải tạo, chỉ khác một điều là cụ có thể mang đủ thứ, mang món ḿnh thích, không giới hạn, “bất quả Viện Dưỡng Lăo không cho th́ tao xách về” Đó là câu cụ trả lời với cô Ái khi con gái cằn nhằn mẹ mang nhiều quá,


- Mẹ ạ, con thấy anh không thiếu thốn ǵ đâu,mẹ cho tiền anh là được rồi, mà đôi khi Viện Dưỡng Lăo họ cũng không cho nhận nhiều thứ như thế nữa.


- Không được, mang cho anh con mừng, để nó không tủi, cái ǵ mà Viện Dưỡng lăo không cho, gớm, bất quá th́ tao đem nó về tao nuôi cũng được, tiền già hàng tháng của tao vẫn nguyên đó đâu có tiêu pha ǵ đâu.


- Ừ th́ mẹ cứ mang.


Thế rồi bà cụ đi thăm con, c̣n Tuấn th́ thứ hai đi làm sẽ báo nghĩ, lấy ngày bệnh thứ 5 và thứ 6 để đến thăm chị và hai cháu và sẽ nói là mẹ nhớ chị và hai cháu nên chụp h́nh chị và các cháu mang về cho mẹ.


Một tuần sau ngày Tuấn mang h́nh chị và hai cháu về, mẹ và hai em lại đến Viện Dưỡng Lào thăm Tấn và đưa h́nh vợ và hai con cho anh xem.


Anh xúc động nh́n h́nh vợ và hai con rồi liên tưởng tới đoạn đường tủi cực mà vợ và các con phải chịu đựng mà không cầm được nước mắt.


- Năm nay cháu lớn, Nam Giang, học năm thứ nhất Bio, c̣n cháu nhỏ, Việt Sơn, học lớp 11, chị th́ hớt tóc, cuộc sống cũng b́nh b́nh, hai đứa nhỏ học rất giỏi, Giang năm nào cũng lấy học bổng toàn phần. Tuấn nói.


- Con tính xem có được không, mẹ định đưa vợ con và các cháu về ở với mẹ và các em, và đưa con về với mẹ, để gia đ́nh mẹ con anh em quây quần có nhau.


- Được mà, tùy mẹ và hai em, nhưng việc học của Giang có trở ngại ǵ không.


- Vâng, việc này để em hỏi Giang, Nhưng từ nhà chị đang ở đến trường Giang cũng 4 tiếng lái xe, nên Giang thuê pḥng ở gần trường, nếu chuyển về City em, th́ tính ra c̣n gần hơn một tiếng lái xe, việc ở và học của Giang không thay đổi, nhưng để em hỏi ư cháu xem sao, vă lại cần phải bàn với chị. Em nghĩ mẹ và chị Ái phải đến thăm chị và nói cho rơ ràng th́ tốt hơn.

 

Thế rồi bà cụ và con gái đến thăm con dâu và cháu nội, kể cho họ nghe đă t́m được con trai . Nỗi vui mừng và thương cảm đă trào ra cùng với nước mắt của một người vợ. Cái ǵ tưởng đă mất nay t́m lại được mới vui mừng, t́nh tưởng đă chết nay sống lại, c̣n hạnh phúc nào hơn, chị khóc ̣a như một trẻ thơ, c̣n hai đứa con chị cũng sững sờ nghe nội kể mà không nói được một lời nào. Thế là một tuần sau, cả nhà dọn lên City bà nội, chỉ cách nhà bà nội ở một góc đường, Tuấn và Ái th́ lén phone cho anh, c̣n chị chỉ cầm phone lên nói được một tiếng anh... rồi lại khóc, sự vui mừng đến xúc động đă bù lại cho chị được bao tủi cực mấy mươi năm trời, “Dù anh ấy thế nào con cũng đem anh ấy về với con và các cháu để cả nhà đoàn tụ, sướng khổ có nhau mẹ ạ”


Việc xin đem một người từ Viện Dưỡng Lăo về với gia đ́nh trong trường hợp của anh không có ǵ khó khăn, và chỉ mấy ngày là cả nhà cùng lên đón anh về, ngoại trừ bà cụ ở lại nhà v́ xe không đủ chỗ.


- Này, em hỏi thật chứ anh chị có cảm giác như ngày anh chị cưới nhau không. Bỗng nhiên em lại nhớ bài “Ngày trở về” của một nhạc sĩ nào đó nghe quen quen.

- Tuấn mày khùng há, may mà không có mẹ đi theo ! Ái la Tuấn.


- Không sao đâu em, thực tế nào cũng phủ phàng mà.


- Em th́ biết anh c̣n sống là hạnh phúc lắm rồi, không cần chú ấy chọc đùa kiểu ǵ cả. Anh cứ ở nhà, để mẹ con em có người nương tựa là yên vui rồi anh hiểu không.


- Anh hiểu, thật là tội cho em quá.


Từ lúc gặp anh, đưa anh lên xe cho đến giờ, chưa lúc nào chị rời tay anh, c̣n Sơn th́ lâu lâu lại ṿng tay ôm ba một lúc, đôi khi, Giang lại chọc “Nó dụ ba để xin tiền đó, ở nhà mỗi lần nó muốn xin tiền mẹ cũng đều dùng cách ấy đó ba”.

- Anh hay xin mẹ th́ có.


Cá gia đ́nh vui vẻ, không bao lâu đă về đến nhà. Bà cụ cho biết đă thông báo cho bà con bạn bè và đă xin Thánh lễ tạ ơn vào chiều Chủ nhật, cũng như đă mời bà con đến Duyên Hồng sau lễ để ăn mừng cho con và cả nhà.


Hạnh phúc là màu hồng, nhưng lại rất mỏng manh. Hơn một tháng trời vui với vợ con, mẹ và các em, Tấn thật không diễn tả nỗi niềm vui và hạnh phúc mà anh đang có, nhưng một đôi khi, nhất là vào đêm, anh vẫn lên cơn đau nhói ở ngực trái, và vẫn len lén dùng Plavix và Asperin để ngăn ngừa các cơn đau tim (Heart attack), mà không để gia đ́nh biết trong lúc đang vui vẻ này, v́ thế, anh đành dấu kín cơn bệnh anh mang .


Thường thường, mỗi buổi sáng sau khi mọi người đi làm hết, bà cụ lại đi bộ qua chơi với con trai, t́nh cảm mẹ con bổng trở nên như hồi c̣n bé, làm Tấn vô cùng xúc động và cảm thấy ấm áp trong ḷng. Sáng nay cũng như thường lệ, bà cụ đến chơi với Tấn, nhưng khi cụ vừa ngồi xuống th́ Tấn lên cơn đau, anh bảo mẹ gọi xe cấp cứu, bà cụ hoảng hốt gọi xe cứu thương và kêu cửa hàng xóm xin giúp đỡ, anh được đưa vào bệnh viện, nhưng trên đường đi, anh đă trút hơi thở cuối cùng.


Nhận được hung tin, vợ anh đă ngất xỉu tại chỗ làm, Ái b́nh tĩnh hơn, vội báo cho Tuấn và bảo đến trường đón Giang về, ba đau nặng mà không dám nói là từ trần, v́ sợ Tuấn mất b́nh tĩnh khi lái xe, và nhờ một người làm đến đón cháu Sơn gần đó.


Di sản của anh để lại là lá thư viết cho mẹ và hai em, và một bức thư để lại cho vợ và các con:


Em và các con yêu dấu, 

 

Hơn một tháng trời nay anh thật sự là hạnh phúc. Anh nếm được vị ngọt ngào của t́nh yêu, mùi êm ái của t́nh thân, và ḷng yêu mến của t́nh phụ tử. Hồng ân của Đấng Tối Cao đă đổ xuống tràn ngập tâm hồn anh, anh thật không c̣n ta thán một chút ǵ như ngày phải bỏ nước ra đi, hay những ngày đầu của cuộc đời tỵ nạn. Nỗi chua xót của “Người Tù Khổ Sai” anh đă tưởng tượng ra được. Những đau khổ đó, nhiều khi anh tưởng như không c̣n chịu đựng nỗi, nhất là những đêm vào Mùa Giáng Sinh, khi nghe những bài ca bất hủ “Tà Áo Xanh Đêm Noel”, “Đêm Thánh Vô Cùng”, “Hai Mùa Noel”... anh thật nhớ em và các con vô cùng, mà thanh âm của lời hát như tiếng khóc nức nở trong hồn ḿnh, tuyết gió ngoài trời và giá buốt trong ḷng, mà không chắc ǵ đă có mấy ai hiểu được nỗi thê lương đ̣i đoạn ấy. Rất may, sau những phút tuyệt vọng đó, anh lại cảm nhận vị ngọt ngào của Thánh Giá anh mang, và anh đă can đảm sống trong thảm trạng đầy tuyệt vọng như em đă thấy, và để cuối cùng anh lại gặp được em, các con và gia đ́nh. Đúng thật là một giấc mộng, dầu giấc mộng này có vắn vỏi, anh cũng đă măn nguyện trong ḷng.


Anh bị chứng suy tim, và đă đến giai đoạn mà y khoa đành thúc thủ, Bác sĩ đă cho anh biết như vậy và khuyên anh cố đè nén cảm xúc, không để buồn vui bất chợt làm đột biến cảm xúc của ḿnh.


Điều anh muốn nói với em là xin em đừng buồn, em hăy nghĩ rằng, con người vốn là bụi đất, sinh ra, lớn lên, già lăo và chết, để trở về với bụi đất, định luật tự nhiên này không một tạo vật nào có thể cưỡng lại hay thoát khỏi. Vậy em hăy coi chết không phải là mất mát, mà là giải thoát, là trở về nơi nguyên thủy cội nguồn, hăy suy nghĩ như vậy để em bớt đau buồn.


Điều thứ hai là anh muốn em khuyên dạy các con hăy cố sống làm sao cho vui vẻ, làm bất cứ việc ǵ cũng phải tận sức, và nhất là không trái với lương tâm để ḷng ḿnh luôn luôn thấy thanh thản, nhẹ nhàng và có được sự bằng yên trong tâm hồn. Bảo các con đừng đặt hy vọng quá cao vào bất cứ một việc ǵ, nhưng hăy hy vọng để sống và làm việc trong khả năng và tầm tay của ḿnh. Sống với người dẫu không có thật ḷng, cũng không được phép mất đạo đức. Mà nhất là đối với t́nh yêu nam nữ, các con phải hiểu đó là một sự ḥa hợp của hai tâm hồn, là sự chia sẻ cho nhau, mà không phải là nhu cầu của hai tâm hồn, nhu cầu th́ đ̣i hỏi, và ngày càng thay đổi, không chung nhất. T́nh yêu chân thành cũng phải được nuôi dưỡng bằng những săn sóc vụn vặt nhất, ngôn ngữ “nhớ” và “yêu” là bí quyết của đời sống t́nh yêu và sinh hoạt hôn nhân của hai vợ chồng, mong các con hăy để tâm.


Mai sau khi ra đời, các con hăy nhớ một điều là đừng bao giờ nghe theo những khẩu hiệu, những chiêu bài như là một khuynh hướng chính trị. Chính trị là lừa đảo, nhưng có những lừa đảo v́ lợi ích của tổ quốc và đồng bào của những người làm chính trị có đạo đức; C̣n có loại chính trị lưu manh, vô đạo đức như bao nhiêu khẩu hiệu, chiêu bài hiện nay ở Việt Nam. Khi nào có dịp về thăm lại nơi tổ tiên chúng ta an nghỉ, các con hăy về xem những làng mạc miền quê, để thấy nỗi bất hạnh của người dân quê điêu đứng v́ khẩu hiệu và chiêu bài dân chủ, tự do, hạnh phúc. Đừng nh́n cuộc sống ở Thành phố, những đô thị lớn, những Thị xă, Tỉnh lỵ, để các con thấy được sự phồn vinh giả tạo của xă hội Việt Nam. Đừng nh́n cán bộ Đảng viên CS mua xe hàng trăm ngàn đô la Mỹ, ở nhà hàng chục tỷ đồng, con cháu du học nước ngoài, du lịch nước ngoài như cơm bữa, mà hăy nh́n người dân quê, cơm không đủ ăn, quanh năm mặc áo vá, nhà vách đất, mái vừa lá, vừa tôn, vừa vải bạt . . . để các con biết chiêu bài và khẩu hiệu mà ba muốn nói.


Em à, anh không c̣n thời gian nữa, anh tự biết sức ḿnh trong mấy đêm nay, và bao nhiêu lần muốn nói với em và các con, cũng như muốn Giang ở lại với anh một vài tuần, nhưng anh lại không nỡ làm tan mất không khí vui vẻ và xé nát bức màn hạnh phúc màu nhung đang vây bủa chúng ta, và càng không dám làm gián đoạn việc học của hai con, cho nên anh đành im lặng. Anh thật mệt lắm, mong những ḍng chữ cuối cùng của anh đem về cho em và các con những suy nghĩ tốt lành.


Điều hạnh phúc của anh khi ở bên kia thế giới nh́n về là thấy được em và hai con hạnh phúc và thành đạt.


Chồng của em và ba của các con,

Tấn.

Đọc xong lá thư anh, Giang khóc lớn, ba ơi, “Anh hùng tử, Khí hùng bất tử” Ba măi măi là anh hùng trong tâm trí chúng con và gia đ́nh.

 


dutu

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính