Đón Xuân này nhớ Xuân xưa


Yann Delta

Mũ Xanh Delta81BCND

 

 

 

Đông sang, Xuân lại đến, chắc hẳn rằng trong ḷng mọi người ai cũng phơi phới đón Xuân. Thiên nhiên đă chuẩn bị mùa Xuân từ khi trời sang Thu vào Đông năm trước, Trong thiên văn học người ta định nghĩa mùa xuân bắt đầu từ thời điểm diễn ra tiết xuân phân và kết thúc vào thời điểm tiết hạ chí. Mùa Xuân vốn biểu tượng cho niềm hy vọng mới, cho sự hồi sinh của cuộc sống mới cả động vật lẩn thực vật, mùa xuân được coi là thời gian của sự phát triển. Vũ trụ này không có bắt đầu và cũng không có kết thúc, hay nói đúng hơn, con người không biết nó bắt đầu từ đâu và sẽ đi về nơi nào. Trong khoảng khắc giao mùa này ḷng tôi đắm ch́m vào những suy tư trầm lắng nhất của buổi cuối ngày, mặc dù nhạc điệu Đón Xuân do một ca sĩ nào đó đang thánh thót mà tôi không nhớ rơ tên. “Xuân đă đến rồi, reo rắc ngàn hồn hoa xuống đời. Vui trong b́nh minh, muôn loài chim hát vang mọi nơi, đem trong tiếng cười, cho kiếp người t́nh thương đắm đuối. Ánh Xuân đem vui với đời”. Nhưng theo cảm giác và h́nh sắc bên ngoài tôi cảm thấy cảnh vật thật thê lương trái hẳn với cái rực rỡ, tươi vui của mùa Xuân mà con người luôn chờ đợi.

 

Thuở thiếu thời, tôi đă từng ngây người đứng ngắm nh́n những nhánh hoa mai vàng hàng giờ mà vẫn không thấy chán, phải chăng đó là hơi thở của mùa xuân. Từ ngàn xưa, hoa nói chung được coi là thông điệp của tâm hồn. Mỗi người trong chúng ta ít nhiều ai cũng yêu hoa…Ai chẳng có kỷ niệm đẹp về những loài hoa, hoa là người bạn t́nh muôn thuở cho cơi ḷng trắc ẩn... Và cũng từ ngàn xưa, hoa bao giờ cũng được coi là biểu tượng của cái đẹp, hoa là tặng vật của tạo hoá ban tặng cho con người. Nhưng với tôi cái vẽ có lẽ đẹp nhất, huyền thoại nhất thường bao giờ cũng bắt đầu từ ánh lửa của những cục than hồng đang cháy. Nó như một thứ lửa ấm bên trong mỗi con người, lửa từ bếp Mẹ nhen nhúm, dường như bao giờ những khoảnh khắc đẹp ấy cũng thường hiện ra giữa bao la, lúc mơ hồ, lúc mong manh như một lời ru ḥa điệu trong làn khói nghi ngút hương thơm. Cả nhà ngồi quanh nồi bánh chưng, bánh tét, rôm rả chuyện xưa, chuyện tết của năm rồi đem kể năm nay, đó là cả một câu chuyện ngày xuân đến thâu đêm suốt sáng. Mọi mâu thuẫn xích mích nếu có chăng vào những ngày tháng trước đều được bỏ qua, được lăng quên một cách tự nhiên, tất cả yêu thương mặn nồng đều được san sẻ bởi một thứ men say kỳ diệu do mùa xuân ban phát.


Xuân năm nay lại về cũng như bao mùa Xuân trước! Sau những ngày đông giá lạnh, mầu vàng thắm của hoa Mai như sưởi ấm ḷng người và vạn vật và đó cũng là điểm báo ṿng quay của một quăng cách hữu hạn trong thời gian vô hạn. Cái mốc thời gian 50 năm kể từ cái Tết Mậu Thân 1968, tạm đủ dài trong một kiếp sống phù du và cũng có thể giúp con người quên đi những đớn đau thầm kín. Mốc thời gian 50 năm đó tạm đủ để nhân loại suy gẫm về những tội ác ngút ngàn của một cuộc thảm sát dă man nhất trong lịch sử cận đại mà thủ phạm chính là bạo quyền Việt gian Cộng sản, là chiến dịch Đông Xuân, là mộng xâm lăng vô hạn do tên tội đồ Hồ chí Minh lănh đạo và cái mốc thời gian đó cũng vừa đủ cho con người vơi dần hay cố quên đi những đau thương bi thảm của cảnh tượng máu lửa năm nào nơi miền Nam Việt Nam năm Mậu Thân 1968. Mậu Thân là một bằng chứng cho thấy rằng người cộng sản trước sau chỉ có một mục tiêu là đạt cho được thắng lợi bằng bất cứ giá nào, bất kể sinh mạng và tài sản của dân chúng.

 

 

Hôm nay đây, ai c̣n, ai mất, ai vẫn nhớ và ai cố quên mùa Xuân của 50 năm về trước? Một mùa Xuân đầy máu lửa thê lương. Trong tiếng pháo rộn ràng, trong ánh nắng xuân đang tràn khắp dương gian cùng ḥa lẩn tiếng đạn pháo vang rền của bọn người thú tính (cộng sản Bắc Việt và công cụ của chúng là Mặt trận giải phóng miền Nam) đă dốc toàn lực đánh lén Việt Nam Cộng Ḥa vào những ngày đầu Tết Mậu Thân trong năm 1968 trên toàn lănh thổ Miền Nam Việt Nam. Tết Mậu Thân năm nào tôi vẫn c̣n nhớ rơ, thật rơ, tuy tôi không có người thân bị vùi thây trong cuộc thảm sát dă man này nhưng ḷng tôi luôn cảm thấy đau nhói như đang bị ai đó dùng con dao nhọn đâm vào ngay giữa tim ḿnh khi mỗi độ Xuân về, tâm tư tôi hiện đang trở về với những tang tóc đau thương, trở về với Mậu Thân khói lửa thật khó có thể tin rằng 50 năm đă trôi qua đối với những ai trong chúng ta đă từng ở đó. Tất cả chỉ là máu, màu máu loang nhiều hơn màu pháo tết, xác người phơi nhiều hơn xác pháo rơi. Mậu Thân là một bằng chứng cho thấy rằng bọn Việt gian cộng sản trước sau chỉ có một mục tiêu là đạt cho được thắng lợi bằng bất cứ giá nào, chúng ngang nhiên vi phạm lệnh hưu chiến mà chính chúng đă kư kết. Kinh hoàng hơn nữa là chúng không ngần ngại bắn thẳng vào những dân lành vô tội trong 2 đợt tổng công kích. Ngay sau những giờ khắc kinh dị đó, nhất là người dân Huế bàng hoàng nhận ra rằng hàng ngàn thân nhân của ḿnh, sẽ không bao giờ trở về nữa. Họ đă bị thảm sát ra sao, và bị chôn tập thể như thế nào? Xin hăy điểm lại kư ức của những nhân chứng từ 50 năm trước. Mậu Thân năm 1968, những ǵ xảy ra cho người đă chết, sẽ c̣n măi trong ḷng người đang sống. Biến cố ấy sẽ không thể trôi qua trong quên lăng khi hàng ngàn người, vừa thanh niên, vừa trí thức, vừa sinh viên, học sinh, phải chết đớn đau khi chưa đầy 1 tháng. Bao cảnh tượng hăi hùng này làm sao tôi có thể quên đi được khi tôi được sinh ra và lớn lên tại miền Nam Việt Nam nói chung và tại thành phố được mệnh danh là Ḥn Ngọc Viễn Đông nói riêng. Sài G̣n với tôi là tất cả, mảnh đất này là nơi ôm giữ một phần cuộc đời tôi, Sài G̣n có những cơn mưa đầu mùa Hạ, Sài G̣n êm ả, Sài Gòn có Givral với những ly kem mát lạnh, đây là món giải khát không thể thiếu mỗi lần đi dạo phố, Sài Gòn có cà phê La Pagode, Brodard, Sài Gòn có chợ hoa Nguyễn Huệ khi mỗi độ Xuân về, Sài Gòn có nhà sách Khai Trí với vô vàn sách truyện mà tôi thường say mê đọc cọp thời c̣n cấp sách đến trường và Sài Gòn còn có rất nhiều thứ nữa khi nói đến Sài Gòn.

 

 

XUÂN TRONG MÁU LỬA

 

Mậu Thân khói lửa mù trời

Tháng, ngày, năm đó khó thời quên đâu

Tết kia cảnh tượng buồn đau

Giao thừa máu đổ thay màu pháo rơi

Phố pường khắp lối thây phơi

Mậu Thân xuân đó...Than ôi điêu tàn

Trẻ, già, phận cảnh lầm than

Khăn tang quấn phủ lệ hàng tuông rơi

Mặc cho vật đổi, sao dời

Xin người nhớ lại Xuân thời năm xưa

Một chiều, một sớm, một trưa

Việt Nam quê Mẹ nắng mưa cùng người

Chung nhau khấn vái đôi lời

Nguyện cầu Thượng Đế cứu đời lưu vong

Dân t́nh thoát cảnh cùm gông

Trẻ, Già quy tụ giống gịng LẠC QUÂN.

 

 

Mũ Xanh Delta81BCND.

Yann Delta

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính