XUÂN XA NHÀ

 

Cánh bèo xấu cũng t́m ḍng nước ấm

Con lạc loài từ đất Mẹ sang đây

Mười xuân qua hưởng ấm vài mươi ngày

Đông băng giá, hạ cũng hờ áo khoác.

 

Tết lạnh quá! Lạnh xứ người có khác

Chẳng Má, Ba, anh em chị, họ hàng

Vài bạn bè cùng lư tưởng cưu mang

Lại xa lắc những hành tŕnh đăng đẳng

 

Trắng đất trời, tuyết cứ rơi dai dẳng

Nắng Sài G̣n c̣n xa lắc, xa lơ

Dân tỵ nạn vẫn cù bất, cù bơ

Mơ trở lại để san bằng biển khổ.

 

Tự do ấy không ngẫu nhiên tự có

Bao anh hùng từng vượt khó chông gai

Để ngày nay Cộng giết hết muôn loài

T́m chưa thấy đáp số bài nan giải

 

Đường đến đích con t́m hoài chưa thấy

Vẫn miệt mài trong ngược gió cờ bay

Đường c̣n dài, xin cho đời đủ dài

Con đi tiếp, nuôi niềm tin trở lại.

 

Ư Nga.

 

 

XUÂN, XUÂN!

 

Một người nói chuyện nắng mưa

Một người cứ hỏi: “Sao chưa chịu về?”

Một người uất nghẹn tái tê

Nhớ-nhung chất-ngất đường về ở đâu?

 ***

Xuân, Xuân!

Họ rủ nhau về! Trời lập đông

Lạnh căm đất lạ, xuân bao Mồng?

Anh cười cười nhắc: Quê vào Tết!

Em hỏi anh: Mùa xuân có không?

 

 

Xuân, Xuân!

Mỗi độ đông về: Tết? Chẳng xuân!

- Xuân! Xuân! Anh nhắc đă bao lần

- Xuân! Xuân! Âm vọng nghe buồn quá!

Cộng đỏ phong b́! Dân kh thân!

Ư Nga

 

 

XUÂN ĐI, NGOẢNH LẠI VẪN SẦU

 

Con hứa! Thật ḷng con hứa đó

Một ngày con trẻ sẽ về thăm

Một Mùa Xuân rất đẹp trăng rằm

 

***

Mây bay, lặng lẽ mây bay

Người đi lặng lẽ ai hay tấm ḷng!

Đèn Quê cứ thắp mà… chong,

Dầu không cạn dĩa, bấc không rụi tàn!

Nền nhà cháy, Tết Mậu Thân,

Bảy Lăm cuốc đất, đất gần trời xa!

 

Sông sâu, biển rộng cũng… ra

Trùng khơi nổi sóng, quốc gia cũng… ĺa

Một đi, lệ đẫm đầm đ́a

Chân nhanh nhanh bước, tim chia nhịp dồn

Nuốt lời, nước mắt vô ngôn

Mẹ Cha để lại hỏi hồn c̣n chi?

Bao nhiêu xuân, một lần đi

Chưa quay về được, sầu bi nào bằng!!!

 

Ư Nga.

 

 

 

 

ĐI VỀ ĐÂU?

 

Băo tuyết đi qua thành phố

Xuân buồn, trắng cả hồn em.

Mùa xuân của ṿng tứ tiết,

Không phải mùa xuân êm đềm,

Mà dân tộc đang ao ước.

 

Gió lạnh làm da buốt rêm

Thương dân trùng dương gửi xác,

Thương lính “trả nợ” rừng đêm

Anh ơi, chúng ḿnh nào khác

Người đi không thấy Điểm Về

 

Băo tuyết đi qua rồi hết

Ḿnh đi, đường dài lê thê!!!

 

Ư Nga

  

 

 

CHỢ XUÂN

 

Áo dài vạt đỏ, vạt xanh

Guốc em cao quá anh nh́n không ra

Tà nào cũng rực rỡ hoa

Em tà áo trắng thướt tha nụ cười.

 

Áo dài vạt tím, vạt tươi

Chân em trắng tuyết, ngón vui sơn hồng

Vạt bay khoe nắng, eo ṿng

Thon thon em bước ngại ngùng bên nhau

 

Bao nhiêu vạt áo trước, sau

Anh thương vạt trắng đă âu-yếm vờn

Chọn em: màu áo trắng hơn.

Chọn anh: em có Nụ Hôn Tơ Hồng.

 

Á Nghi.

 

 

 

 

LÀM SAO THƠ EM NGỌT?

 

Những con chim bên thềm

Đă về cùng nhau hót

Xuân càng vui-vẻ thêm

Chúng líu-lo cho ngọt!

 

Những cánh chim Việt-Nam

Vẫn c̣n bay tứ hướng

Hót u sầu ai cam,

Điệu thê lương ai hưởng?

 

Anh ơi đất dần mất

Chúng bán hết rồi anh

Bây giờ sông núi cắt,

Tay chúng vấy máu tanh

 

Tổ-tiên ta ǵn giữ

Từng tấc đất cho ḿnh

Anh nghe ǵ không chứ?

Sao anh nỡ lặng thinh?

 

Em nghe từng tấc đất

Cũng trổ từng niềm đau

Rồi nhà Nam dần chật,

Dân ḿnh sẽ về đâu?

 

Những cánh chim bên thềm,

Đă về cùng nhau hót.

Em, cánh chim nhà Nam

Lời thơ sao cho ngọt?

 

Ư Nga.

 

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]