MỪNG ƠI!

 

“Yêu anh, em hóa yêu đời

Theo anh chắp cánh, tung trời bay cao”

Thơ Hằng Phương: “Ḷng Quê.”

 

Yêu anh, em lạ làm sao

Viết không ra chữ, đọc nào hiểu chi!

Tim yêu chắc khó ai b́

Mẹ, Cha từ giă. Một đi chẳng về!

T́nh em như thế c̣n chê

Đ̣i thêm… thứ thiếp, nghe thê thảm sầu

Cô nào? Mấy tuổi? Ở đâu?

Trí khôn có đủ theo hầu Người Dưng?

 

*

 

Nói đi anh! Em càng mừng!

Bao chàng tán tỉnh, em… ưng cho rồi!

 

Á Nghi.

 

 

 

CÁI-HỜN BỞI TẠI CÁI-GHEN

 

Khổ ǵ hơn khổ Cái-Ghen

Anh ơi! Em biết, nhỏ nhen Cái-Hờn

Vui ǵ hơn lúc được khen?

Khổ ǵ hơn khổ Cái-Ghen đâu nào?

Cái-Buồn, Cái-Giỗi cộng vào

Trừ đi thương nhớ. Ôi chao chữ T̀NH!

 

*

 

Ghen? Em chỉ muốn lặng thinh

Không cho anh thấy, một ḿnh em đau

Nghe hồn lạnh nhạt, lao xao

Nghe tim nhức nhối, lệ trào mặn môi

Em à! Nhỏ bé, đơn côi

Yêu chi cho khổ? Cắn rồi Táo Chua!

 

*

 

Anh à! Em đă chịu thua!

Cô đơn ai bán mà mua vào người?

Em đem áo mới, nụ cười

Soi gương, tự vấn, có mời được em?

Ừ! Em không để mắt lem

Phấn son trang điểm, rồi xem ai hờn?

 

Á Nghi.

 

 

 

CON G̀ ĐÂY? CÂY G̀ KIA?

            Viết thay nhỏ S.

 

Anh gọi em “Con Nhỏ”

(Con? Ai bỏ giữa... đường?

Làm như gà, vịt, thỏ

Gọi thế ai thèm thương?)

 

Vậy mà t́nh dám tỏ?

Vậy mà Cung dám giương?

Bắn người dưng, khác họ

Coi chừng bị… say hương.

 

Ừ! Th́ làm Cô Nhỏ

“Cô” đàng hoàng nghe chưa?

Như em gái anh đó

(Cháu, con xin nhớ chừa)

 

Từ nay đừng nhăn nhó

Đừng nói chuyện khó ưa

T́nh nguyện làm cây cỏ

Th́ phải nhớ... dạ thưa.

 

Mỗi ngày em ra ngơ

Sẽ tưới một... nụ cười

Cây Si em không bỏ

Mai này rồi sẽ... tươi.

 

Chờ em thành... người lớn

Mới hiểu nghĩa chữ yêu

Con nít chưa dám giỡn

Biết chưa Chàng-Tự-Kiêu?

 

Lá Si chưa mơn mỡn

C̣n phải…chờ thêm nhiều

Chờ… mai Cây Si… lớn

T́nh em rồi sẽ... xiêu.

 

Á Nghi

 

 

 

NGƯỜI TA ĐI CHỢ SAO LÂU?

 

Anh ơi ngoài chợ chắc đông?

Anh mua tất cả? C̣n không cô hàng?

Hay anh mê mắt cô nàng?

Mà quên em đợi vơ vàng sáng nay.

 

Cười duyên, đôi má cô hây

Hồng tươi nét mặt, chân tay cuống cuồng

Nên anh mua hết chợ luôn?

Không thèm về nữa, trưa buồn ḿnh em

Chờ anh, sao mắt em lem?

Dù... mưa, chưa chắc anh thèm về đâu.

 

*

 

Sá chi sợi tóc rối đầu

Mà đưa lược mạnh cho sầu cả da

Biết Anh Yêu lắm đó mà!

Thấy người đẹp quá, nhẩn nha quên… về.

 

-Hôm nay ngoài chợ rơ đông

Anh đi rồi lại quay ṿng về thôi

Bởi anh đă có em rồi

Bấy lâu hạnh phúc, đẹp đôi vợ chồng!

 

Á Nghi, Giáng Sinh 2002.

 

 

 

TR̉N EM, KHUYẾT TÔI

 

Nói chuyện với ai mà thích thế?

Nụ cười cho trọn, có chừa anh?

Nh́n ḱa, tia mắt chớp long lanh

Tê tái ḷng anh, người đến trễ.

 

Dễ ghét làm sao, Ai nói… nói

Nào đâu chỉ nói, lại cười... cười

(Nụ cười anh đă nhớ thương ơi!)

Thấy ghét hai người đang... một cơi.

 

Em đang yêu chắc? Nên xinh xắn?

Trời ạ! Ai nh́n thấy Bé không:

Cái miệng có duyên nh́n muốn... cắn

Má, môi đều thắm sắc đào hồng?

 

Em thương “người lạ” nên môi đỏ

Tṛn mắt, tṛn môi, tất cả… tṛn

Chỉ có một “người quen” héo hon

Thơ thẩn, tím bầm trong nỗi… khuyết.

 

Á Nghi

 

 

 

[Văn Học - Nghệ Thuật]      [Tin Tức & BL]     [Trang chính]