LÝ TƯỞNG
Có thật lòng lo thì hãy gắng
Mặt nào cũng rất cần tay nhau
Góp chung sức mạnh: đen, vàng, trắng
Thu ngắn đường về! Mau! Hãy mau!
Có thật vì dân, đoàn kết lại!
Triệu người chỉ một áo… Thất Phu
Còn chi hơn nữa mà ngần ngại
Bốn mặt chung nhau phá cửa tù!
Ý Nga
DỌN NHÀ
Dọn nhà, ôm sách còng lưng
Dọn em về chỗ… anh ưng đổi dời
Đi đâu cũng sách gọi mời
Vỗ về quạnh quẻ cho vơi nỗi niềm
Thùng thùng chất núi… lặng im
Mà bao chữ nghĩa dạy em làm người:
Sử thiêng hùng khí bao lời,
Mở mang kiến thức khung trời văn chương,
Việt, Anh, Ý gối đầu giường
Đã như tri kỷ, em thường nhớ nhung
Áo quần vất chẳng ngại ngùng,
Dép dày hai chiếc đi cùng thế gian
Anh cười người dại, bướng gàn
Vai em khuân vác, phàn nàn chi anh?
Đi đâu đi mãi loanh quanh?
Sao không thu ngắn cho nhanh Lối Về?
Ý Nga
TÌM ĐƯỜNG
Đi lạc, sai đường thì… trở ra
Loanh quanh có thoát cõi ta bà?
Đi đâu thì cũng sầu vong quốc
Muôn dặm quê nhà, xa vẫn xa!
Vòng vòng vừa lái vừa ngân nga
Bỗng chốc thanh xuân hóa tuổi già
Trăm nẽo biết tìm đâu bến đỗ?
Đau lòng gọi mãi tiếng “Gia Gia”!
Ý Nga
LẠI 1 CƠN ĐAU
Tóc ướt tìm hoa nắng
Một sợi bạc về chơi
Cho thêm nét vẽ vời
Một đời người dần ngắn
Rồi ngày sau tóc bạc
Mấy sợi đen thảnh-thơi?
Chờ hoa nắng gọi mời
Rước em cùng cánh hạc?
Anh ơi! Này anh ơi!
Cơn đau tim co thắt
Và hoa nắng vờn bắt
Trên sóng tóc tung phơi
Thêm lần, tim nhỏng nhẻo
Thêm lần, em ước mơ:
Được trở về cố quốc
Vàng rực một màu cờ
Mộng mơ đưa vào thơ
Và em ngồi đợi chờ
Mong cơn đau bay mất
Bay… đến tóc… bạc phơ
Cho chúng ta được về,
Chân vui trên Đường Quê
Gặp bạn bè thân thuộc
Giữ trọn một lời thề
Ý Nga
NHỚ VIẾT NHÉ ANH
Sao bao năm nhuộm “đỏ”
Cộng sản "giải phóng" chi?
Chúng ta đi vì gì?
Tại sao máu vẫn đổ?
Địa ngục thành… âm ty,
*
Em đã cùng anh đi
Đường trường xa vạn dặm
Chung nhau một trường thi
Viết nhé! Đừng miệng ngậm!
Mà cháu chắt khinh khi.
Sống: đã thở, đã ăn
Dù cháo, rau, trúc măng
Hay cao lương, mỹ vị
Dù chướng ngại khắp đàng
Mình phải đi đến đích!
Ý Nga
CÁNH THƠ
Anh là mấy Cánh Thơ hay
Vui tay em hái, buồn tay em bày
Trưng đêm để ngắm ban ngày
Mùi hương nhẹ thoáng mà say cả hồn
Sương từng giọt, ướt người thương
Thơ từng nhánh nhỏ, hái dâng cho đời
Có anh bên cạnh tuyệt vời
Cánh Thơ xinh xắn, đẹp lời giữ nhau
Duy buồn, cờ vẫn đỏ au
Anh chưa quyết chí, nhẫn trao chưa vàng
Nên thơ nhắc mãi cơ hàn,
Nhắc thêm áp bức vô vàn trời xa
Anh làm gì nữa đi nha!
Cho thơ bay bổng làm quà triệu dân
Ý Nga
EM CÒN CÓ MỘT LƯƠNG TÂM
Một chủ nghĩa cộng sản
Giết bao nhiêu lương dân?
Một nhóm người dơ bẩn
Vay bao nhiêu nợ nần?
Không vẽ hoa thêm phấn
Chẳng vẽ tình thêm hương
Ngòi bút em là súng
Không bẻ cong tầm thường!
Bao nỗi đau nhọc nhằn
Mấy mươi năm chịu đựng
Trên đất Mẹ khô cằn
“Vô Thần” cần phải bứng!
Không vẽ ong thêm bướm
Chẳng tẩm mật đài hoa
Em chọn đường chiến đấu
Chia sẻ cùng dân ta!
Thơ, thiên hạ mua… vui
Vui trong khi dân… khổ
Lấy ai chia ngậm ngùi
Cùm gông ai tháo hộ?
Anh không thương thì… ghét
Em bất cần khen, chê
Dân mình lắm nhiêu khê
Ai đan tâm thụ hưởng?
Ý Nga
LỘNG GIÓ NHƯNG CỜ CHƯA ... BAY
Gió rất nhiều, vờn u ám ám
Lá vàng rơi với mây lam lam
Mùa hè, sao chỉ màu xam xám?
Với lá cờ phần phật... rất tham!
Em bảo tham vì em vẫn ước
Màu cờ kia phải vàng vàng tươi
Bay hiên ngang, tựa như ngày trước
Em đã từng nghiêm chào giữa trường
Ý Nga, 22.8.2003
NHỚ GÌ?
Tặng những ngưòi đang góp sức cho Đại Cuộc
Trăng đêm tròn tự trên cao
Ánh vàng rớt xuống bờ rào
Sao không có anh cùng ngắm?
Chỉ em một mình lao đao!
Trăng buông ánh sáng ngọt ngào
Nhớ người, ôi nhớ làm sao!
Ngọn gió lạc đường vào... mắt
Biến thành... trận mưa, ôi chao!
Sáng trăng sao mưa lạ tề?
Có phải em nhớ Người Về?
Bôn ba cho tròn bổn phận
Để con cháu mai không chê
Anh ơi trăng rằm tháng Sáu
Hòa bình đã về hay chưa?
Hay vẫn tháng Tư, trăng máu
Đỏ cờ, ngộp sắc đã thừa???
Ý Nga