HALLOWEEN

Tặng các Sói, Thiếu và các em học sinh.

 

Năm xưa lễ Hóa Trang

Cô mặc áo dài vàng

Giả làm nàng công chúa                             

Cho học sinh… ngỡ ngàng

 

Khăn vành, vàng óng ánh

Kiềng vàng “công chúa” khoe

Hài cong cong, quần lãnh

Bục giảng, bước rụt rè

 

Học trò: đứa giả ma,

Đứa làm quỷ-thứ-ba,

Đứa Tàu, Tây, Ấn Độ…

Tội nghiệp cô không nè!

 

Cô chuốc lời ngọt ngào

Dạy rằng: - Vào năm sau,

Mặc đồ Việt Nam nhé!

Vàng, xanh, tím… đủ màu

 

Lễ Hóa Trang năm nay

Mỗi em một áo dài,

Xinh xinh bao tà áo

Cô chụp hình… mỏi tay!

 

Ý Nga.

 

 

 

TỰ TRÁCH!

 

Làm người không đứng thẳng lưng

Suốt đời cũng chỉ lưng chừng áo cơm

Khòm lưng theo những cỏ, rơm

Lấy đâu chí lớn viết thơm trang đời?

 

Ý Nga, 8.4.2002.

 

 

 

TRẺ CON

Ý Nga

 

 

Ông Phán là một hướng đạo sinh đã lớn tuổi, hiện đang sống tại Canada, lúc nào ông cũng muốn dạy cho con cháu tập được đời sống tháo vát mọi chuyện trong nhà. Ông bảo thằng con trai đang lui cui vừa làm vườn, vừa trông hai thằng con bên cạnh cho vợ đi chợ:

-     Con muốn dạy cho cháu phụ làm vườn, xúc đất thì cho nó cái xẻng bằng đồ chơi nho nhỏ thôi, rồi bảo nó xúc một ít vừa đủ sức, đem từ điểm A đổ sang điểm B là nó học được ngay thôi, chẳng những thế, nó sẽ còn lấy làm thích thú được chơi với đất nữa. Cứ nói tiếng Việt với nó, lập đi lập lại hoài nó sẽ hiểu thôi. Trẻ con rất sáng dạ vì trí óc nó như một trang giấy trắng, con viết gì lên đấy cũng rõ ràng như dùng mực đen mà viết.

Anh Cương thấy cha nói hữu lý quá, nên dạy cho thằng lớn trước. Thằng bé này còn nhỏ mà tánh tình đã cứng rắn và hơi ngang bướng thấy rõ. Cương dạy nó, rồi bảo nó vừa làm, vừa dạy cho thằng em hai tuổi:

-         Con phải nói chuyện với em bằng tiếng Việt nghe chưa.

Thằng lớn vừa dạy em vừa cười thích thú, thằng bé đi theo sát một bên, cũng lắng tai nghe và làm y như ông anh của mình. Hai anh em cười như nắc nẻ.

 

*

 

Thằng em xúc đất được một lúc, mồ hôi vả trên trán, nó chợt tự nhiên “đình công”, không chơi với anh  nữa mà đứng lại, vừa hét, vừa khóc oang oang cả mồm một tràng thật to:

-         Chí chố chô chồ. Dí dố dô dồ. Chơ! Chơ! Chơ!

Thằng anh thấy em tự nhiên dở chứng khóc nên hoảng vía, tối tăm mặt mày, chạy lại hỏi ba nó:

-         Nó nói cái gì vậy ba?

-         Em nói tiếng con nít ấy mà. Con không hiểu đâu! Dỗ em đi con!

-         “Dậy” ba có hiểu hông?

-         Ba cũng đâu có hiểu con. Con dỗ em đi nghe!

-         Con hổng “đi…  nghe” nó  nữa đâu“Dậy” ông nội có hiểu hông?

-         Ông nội cũng không hiểu đâu con. Con qua dỗ em giùm cho ba làm công chuyện, giỏi ba thương.

-         “Dậy mơi” mốt con giỏi, con sẽ học Tiếng Con “Ních” hén? Gồi con “dại” lại ba học nghen?

-         Ừ! Con muốn giỏi thì con phải rán học cho giỏi bây giờ. Con phải nghe lời ba má, nghe lời  ông nội nữa nghe con. Bây giờ con qua dỗ em nín cho ba đi nghe!

-         Thôi con hổng… nghe lời ba “dới lạy” nội nữa đâu

-         Sao vậy con?Con qua dỗ em đi, ba sẽ thương con nhiều

-         Ba “dới” ” lạy” nội còn hổng hiểu em nói cái gì thì con… nghe, “gồi” làm sao con giỏi được? Mà Tiếng Con “Ních” khó hông “dậy” ba?

-         Khó học mà dễ nói lắm con. Chừng nào con giỏi,  con sẽ nói được như em vừa nói, nhưng rồi con học hoài cũng… không trở lại thành con nít được

-         Con sẽ trở thành Con “Ních” mờ! Con sẽ học Tiếng Con “Ních” để  “mơi” mốt con lớn như ba, con cũng “dẫn” chơi “dới” Con Ních “dà” chơi “dới” em “quài” thôi. “Mơi” mốt con học giỏi, con sẽ nói Tiếng Con Ních “dới” em. “Bi” giờ con giả bộ nói như nó, thì nó sẽ “dại”con học tiếng-của-nó liền hà.

-         Ừ! Thôi con lại “giả bộ nói chiện” hay là chơi với em đi, để ba cắt cỏ nghe

Thằng lớn thấy ba nó hiểu được “tài năng” của nó nên nó bèn hí ha, hí hửng đến chơi với em. Nó dọ thám tình hình, lăng xăng đến bên cạnh, kêu thằng em lại và trổ nghề:

-         Chí chố chô chồ. Dí dố dô dồ. Chơ! Chơ! Chơ!

Thằng em cười khúc khích.

 

*

 

Hai anh em chơi được với đất một lúc thì thằng nhỏ cầm cái xẻng bằng nhựa đuổi thằng lớn vừa khóc thút thít vừa chạy trối chết.

Thằng lớn hổng dám đánh lại em mà chạy lại méc ông nội:

-         Cháu hổng thèm chơi “dới” em nữa. Em nói tiếng Con “Ních” “quài” cháu hổng hiểu mà ba cứ biểu con ‘’nghe” nó “quài”  à!

-         Nó nói cái gì?

-         Nó nói “Chơ! Chơ! Chơ” “quài” , “gồi” nó còn chảy nước miếng tùm lum dơ muốn “chớt” luôn!

-         Thì cháu nói “Chơi! Chơi! Chơi” với em, nhưng đừng… nhểu nước miếng thì nó học theo con thôi

-         Thiệt hông Nội?

-         Thiệt chứ!

Rồi không biết ông nội truyền thêm bí quyết hướng đạo gì thêm cho thằng lớn mà thằng lớn… cười toe toét và lại… chạy chơi với em tiếp.

 

*

 

Buổi tối nó kể lại cho má nó nghe câu chuyện hồi chiều một cách vui vẻ và khoe với cả nhà:

-         Con sắp được thành… Con Ních gồi!

Hồi chiều nội “dại” con nói được Tiếng Con “Ních” của em “gồi”.

     Má nó ngây thơ hỏi:

-         Nội dạy làm sao?

-         Nội dạy là hể em nói Chơ! Chơ! Chơ! Thì con nói Chơi! Chơi! Chơi! Mỗi lần con nói là nó nói theo con và nó chơi “dới” con “quài”, nó hổng dám đánh con mà nó cũng hổng dám… chảy nước miếng nữa. Con sắp được thành Con “Ních gồi”!

Ông nội giỏi hơn ba nè!

Rồi như một cử động phản xạ tự nhiên , nó chợt la lớn một cách… ngon-lành-không-chống-nạnh::

-         Ông nội ơi là ông nội!

 

 

Ý Nga, Canada- 12.10.2008.

 

 

TÂM Ý THÀNH Ý

 

    Kính tặng quý Trưởng đã và đang tận lực

    dấn thân cho Phong Trào HĐVNHN.

 

Thành ý không chưa đủ                              

Khi bạn muốn dấn thân

Chẳng phải duy bàn chân

Mà còn cần tâm ý

 

Cộng thêm nhiều ý chí

Mới cất bước lên đường

Nhất là Đường-Tha-Hương

Vương càng nhiều trở ngại

 

Thành công nhờ thất bại

Ngại gì chẳng hy sinh

Dâng cho đời chút Tình

Từ kinh nghiệm người trước.

 

Đã cho mình học được

Gói, đem gửi đời sau.

Thế mới là giúp nhau

Trau giồi và thăng tiến.

 

Sức khỏe nào bất biến?

Mai mỏi gối, chồn chân

Ta hãnh diện: Gậy Rừng

Đã từng leo bao núi.

 

Thiếu, Sói, Chim đàng hoàng,

Tươi bao nhiêu khăn quàng

Tay trái bao lần bắt,

Là bấy lần vẻ vang!

 

Ý Nga

 

 

 

 

CHIA SẺ 2

 

Cảm tác nhân đọc bài “Thấy Hoài Mà Đâu Có Ngờ” của Tiểu Xí Muội.

(Đặc san HĐVN, xuân Ất Dậu, trang 69).

Xin tóm-tắt những ngữ vựng Tiểu Xí Muội đã đề-cập trong bài

 bằng vài câu văn vần để các thiếu sinh của chúng ta dễ nhớ.

 

Rán lên!  Sói Trẻ*, Sói Già

Đừng mê ngủ nữa. Khề-khà chóng trưa

Nướn hoài lều đã… sập chưa?

“Trời ta? Ta đứng!” mới vừa ngày vui

Rướn người thể-dục đi thôi

Nán trong túi ngủ, ai mời cà phê?

Trò chơi nhiều đến bắt mê

Còi nghe không thức, bị chê chớ buồn!

 

Rướn người, rán sức luôn luôn

Nấn na nướn mãi hẹp khuôn cuộc đời

Lấy ai chia sẻ Cuộc Chơi

Lấy ai giúp trẻ để bơi ngược dòng?

 

Ý Nga, 9.2.2005.

---------------------------------------------

*Sói Trẻ: Sói Con.

 

 

 

TRÒ CHƠI TRỜI CHO

 

 Thương tặng Lành-Cảnh và sói Vinh - Calgary, AB, Canada

 

Cơn mưa vừa chấm dứt

Lá lóng lánh gương trong

Nắng sáng ửng hồng hồng

Ánh bình-minh ló dạng.

 

Lạnh tan theo cùng nắng

Nước bốc hơi về mây

Em bắt đầu một ngày

Hướng-Đạo Sinh Sắp Sẵn.

 

Đưa sói con đi chơi

Dạy thiếu sinh vào đời

Cùng cỏ cây, hoa lá

Cùng bướm hoa gọi mời.

 

Gậy rừng tìm đường đi

Cùng núi, hồ rong chơi

Lắng nghe thiên-nhiên gọi

Thiếu nhi hát vang lời.

 

Vui ơi là vui ơi!

 

Ý  Nga

 

NHẮM CHỪNG, ĐỪNG NHẮM MẮT!

Bút ký Hướng Đạo

Ý Nga

 

Gần trễ giờ hẹn với thiếu đoàn Trần Quốc Toản, tôi dắt bầy sói, thiếu băng qua đường. Đèn đã chớp chớp vàng, xe hãy còn xa xa. Rét rét rét! Tôi thỏi còi. Cả 20 người chạy vù vù qua bên kia đường. Sói Nguyễn Huỳnh Vinh cười vang và hỏi:

- Con thấy xe chưa ngừng sao trưởng thổi còi?

- Xe còn xa lắm, mình có thể nhắm chừng được.

Sói dạ, rồi chạy theo Đàn Trưởng. Được một lúc, sói Vinh quay lại, hỏi nữa:

- Trưởng à! Có phải nhắm chừng là vậy không hở trưởng?

Sói nhắm mắt mơ màng, hai hàng lông mi cong chớp chớp, mở mở liên hồi.

Tôi chợt hiểu tại sao, hết hồn:

-Con băng qua đường thì nhắm chừng, đừng nhắm mắt chứ!

 

Sói lại dạ, rồi lại chạy đi.

 

*

 

Thế là cám ơn sói, tôi thay đổi chương trình sinh hoạt đã soạn, thay vào đó là phần giải thích về sự cẩn thận khi băng qua đường, tập cho trẻ viết, nói, nhớ 2 ngữ vựng nhắm mắt & nhắm chừng: tôi cho từng đội dùng những thí dụ với 2 ngữ vựng mới này. Các em ngô nghê:

-         Mỗi lần gần Giáng Sinh con nhắm mắt xin ông già Noel cho con nhiều quà

-         Nhắm chừng, đừng đá banh gần con gái, tụi nó dữ lắm!

-         Con trai đâu có dữ, con trai hư thí mồ. Gần hết giờ Ba bắt làm bài, em trai của con nó mới  nhắm chừng cái “game” nó có… kịp hết hông.

-         Con thấy trên xe điện sáng nào con “Chai” cũng nhắm mắt ngủ hết chơn à!

 

Còn những câu trật lất… cù dìa dưới đây thì tôi lời được một trận cười no nê của tụi nhỏ và những tuợng sắp sửa được nặn:

-         Nhắm mắt chừng ba sắp dìa con mới hết chơi “game”

-         Khi nào con buồn ngủ là con tự nhiên nhắm chừng liền à!

 

Dĩ nhiên sau những phút ngồi một chỗ học lý thuyết xong thì trò chơi NHẮM MẮT NẶN TƯỢNG và NHẮM CHỪNG TẠC LON của chúng tôi đã thật vui nhộn.

 

Vui và nhờ sói Vinh, tôi cũng đã học được hai bài học:

1- Làm trưởng phải làm gương!

2- Mọi thắc mắc của sói và những hoạt cảnh thực tế trong ngày sinh hoạt là chương trình hay và tạo nhiều thích thú cho trẻ nhất trong mục đích Giáo Dục Bằng Trò Chơi.

 

Ý Nga 2004.

 

 

[Văn học & NT]     [Trang chính]