Hà Nội ơi, có bao giờ khổ thế?
Những đôi mắt lo âu, buồn bã ngóng
Nước đã dâng ngang cửa sổ đây này
Lũ trẻ kêu la cả tuần đói khóc
Hà Lội ơi! Sao nay khổ thế này?
Mười tám người chết chìm trôi ra bể
Hàng ngàn nhà lụt lội phá tan hoang
Bếp không còn, lo chi củi với than
Chút nước sôi kiếm không ra mì gói!
Ngồi trên giường, có chân mà bị trói
Đi gần, xa cũng đều phải có thuyền
Tám chục ngàn một cuốc, nỗi đau riêng
Dân Hà Lội ngày nay sung sướng nhỉ?
Quan cán bộ chỉ ăn no ngủ kỹ
Thùng mì tôm đưa quan chức, đảng viên
Còn dân nghèo, vừa hết gạo, hết tiền
Nằm chết đó, không một lời an ủi!
Thằng dân đen hứng trăm nghìn nhục tủi
Nhìn ngày mai đầy bóng tối bao quanh
Xin thuỷ thần làm nước rút nhanh nhanh
Kẻo khốn khổ đám bần dân Hà Lội!
Báo, đài câm khi người dân hấp hối
Không hô hào dân nơi khác giúp cho
Đảng cấm ngặt, mặc dân đói rét to
Chỉ lo cứu đảng viên và cán bộ!
Ba nghìn tỉ trôi dạt trong nước lũ *
Dân ra đường cất vó, úp nơm chơi
Bắt được cá, vài chục con tôm sú
Trèo mái nhà, nhóm bếp, nấu tôm xơi!
Nov. 7-08
Xuân Vũ TRẦN ĐÌNH NGỌC
* Nhà cầm quyền vgcs nói thiệt hại 3000 tỉ đồng
chưa kể tài sản dân chúng.