Con gái Hà Nội ở đâu?

 

 

Mẹ tôi nể phục mấy cô gái Hà Nội lắm. Dưới con mắt của người nhà quê ra Hà Nội làm việc vặt, bà thấy các thiếu nữ nơi đây ứng xử khôn khéo, nói năng lễ độ, và khuôn phép lắm. Đó là chưa kể thêu thùa may vá, nữ công gia chánh,… Nói chung là đảm. Mỗi khi thấy mấy cô Sài G̣n tân thời quá, tự nhiên quá, bà lại chép miệng, con gái Hà Nội đâu có thế. Bà nói riết, nói riết…, khiến tôi ngờ…bà muốn thằng con của bà nên đi t́m một thiếu nữ Hà Nội.

 

Vũ Thế Thành

 

Nhưng thế giới của tôi lại khác. Tôi sinh ra ở Sài G̣n, lớn lên ở Sài G̣n, bạn bè Sài g̣n, trong đầu tôi, nếu có, cũng chỉ là con gái Sài G̣n cho hợp… thủy thổ.

 

Tôi đă nh́n thiếu nữ Hà Nội qua lăng kính của những

tiểu thuyết trong Tự Lực Văn Đoàn mà tôi được học thời trung học.

 

 

Mà con gái Bắc (di cư 54) hồi đó gớm lắm, vờn qua vờn lại, làm duyên, đá lông nheo, ơng ẽo  làm điêu đứng con trai Nam Kỳ đến là khổ. Một thanh niên xứ Biên Ḥa đă phải cay đắng thế này:

 

“Em nhớ giữ tính t́nh con gái Bắc

Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền,

Nhớ khiêm nhường nhưng thâm ư khoe khoang,

Nhớ duyên dáng ngây thơ mà xảo quyệt…”

 

Tôi không có ư kiến ǵ về bài thơ trên, mà cũng chẳng dại ǵ có ư kiến. Mấy bà mấy cô Bắc Kỳ đọc bài thơ trên có nổi cơn tam bành rủa xả, th́ chắc cũng chỉ ḿnh rủa ḿnh nghe thôi, chứ tác giả, nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên chết rồi, chết trong một chiếc xe hơi cũ kỹ ở sân chùa bên California.

 

Dù sao cũng nên đọc tiếp thêm vài câu nữa mới thấy “cảm thương” cho tác giả:

 

“…Ta vẫn nhớ dặn ḍ ḷng tha thiết,

Nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ

Nên yêu đương bằng gương mặt khờ khờ

Nên hùng hổ để đợi giờ thua thiệt…”

 

Những ngày sau 75, trên tivi Sài G̣n là những đoàn quân “chiến sĩ gái”, bước theo nhịp quân hành, chiếu cận cảnh với đôi mắt rực lửa căm hờn, giọng nói lanh lảnh. Cảm giác đầu tiên của tôi với các cô gái Bắc Kỳ (thứ thiệt) là…ớn lạnh. Tôi cười, “Đấy con gái Hà Nội của mẹ đấy…”. Bà cụ lại thở dài, chép miệng… “Hồi trước đâu có thế…”.

 

Dĩ nhiên, mẹ tôi không thể phát hiện cái tṛ đánh lận rẻ tiền của thằng con, tỉnh bơ xem tất cả các cô Bắc Kỳ đều là các cô Hà Nội.

 

Thực ra trong đầu tôi cũng có một chút ǵ đó mơ hồ về con gái Hà Nội. Biết tả thế nào nhỉ! Có thể là h́nh ảnh dịu dàng đằm thắm của cô Liên trong Gánh Hàng Hoa, hay thiếu nữ tân thời một cách bảo thủ, không sao thoát ra khỏi ṿng lễ giáo của cô Loan trong Đoạn Tuyệt. Tôi cảm được nỗi cô đơn của Loan khi thả bộ trên bờ đê Yên Phụ,… Đại loại là tôi đă nh́n thiếu nữ Hà Nội qua lăng kính của những tiểu thuyết trong Tự Lực Văn Đoàn mà tôi được học thời trung học.

 

Cũng chẳng dừng ở đấy đâu. Khi đọc “Tuấn, chàng trai nước Việt”, một thứ tiểu thuyết hồi kư của Nguyễn Vỹ, tôi biết thêm rằng, các cô nữ sinh Hà Nội cũng lăng mạn ra rít. Họ kín đáo lập ra hội “Ái Tino”. Tino Rossi là ca sĩ người Pháp lừng danh thưở đó, và là thần tượng của vô số thiếu nữ, chẳng riêng ǵ thiếu nữ Hà thành. Cái “hội” kín đáo, chỉ lèo tèo dăm ba cô thế thôi, nhanh chóng tan hàng, và rồi mạnh ai người nấy tam ṭng tứ đức, xuất giá ṭng phu, công dung ngôn hạnh… Cái “lăng mạn tân thời” chỉ là đóm lửa, và họ nhanh chóng quay lại với sự thanh lịch, nề nếp theo giáo dục của gia đ́nh.

 

Năm 1980, lần đầu tiên tôi ra Hà Nội công tác. Anh bạn đồng nghiệp trạc tuổi, tốt nghiệp từ Đông Đức, chở tôi trên chiếc Simson ḷng ṿng Hà Nội. Nơi đầu tiên tôi muốn ghé thăm là phố Khâm Thiên. Anh bạn tṛn xoe mắt, “Làm ǵ c̣n hố bom mà ghé thăm”. Tôi chợt hiểu v́ sao anh bạn ngạc nhiên, nhưng không thể giải thích. Môi trường giáo dục trong Nam ngoài Bắc khác nhau.

 

Cái máu phóng đăng đă dẫn tôi đến phố Khâm Thiên, chứ không phải bom rơi đạn lạc ở đó. Đến, dù chỉ để nh́n vài căn nhà xiêu vẹo, cũng thỏa đôi chút ṭ ṃ về một thời vang bóng. Phong lưu tài tử giai nhân, đúng, nhưng không phải cách phong lưu của Vân Hạc trong Lều Chơng của Ngô Tất Tố. Anh chàng Vân Hạc khi chờ kết quả thi, ra vào chốn ả đào để vui say bè bạn, để trấn an nhau, để bốc nhau, để chờ ngày bảng vàng ghi tên.

 

Tôi nhớ đến kiểu cách phong lưu của Cao Bá Quát, một tay chơi thứ thiệt, khi làm sơ khảo trường thi, tiếc bài thi hay mà phạm húy, đă dùng muội đèn để sửa. Việc lộ, bị kết án giảo giam hậu, ông phải đi dương tŕnh hiệu lực, nghĩa là đi làm phục dịch cho phái đoàn đi công tác nước ngoài. Con người tài hoa này, mang theo nỗi cô đơn đến phố ả đào giải sầu bên chén rượu, làm vài bài hát nói, đào nương hát, ḿnh gơ nhịp…

 

“Giai nhân nan tái đắc

Trót yêu hoa nên dan díu với t́nh

Mái tây hiên nguyệt gác chênh chênh

Rầu rĩ lắm xuân về oanh nhớ…”

 

Cũng lần đầu ở Hà Nội, buổi chiều chập choạng tối, lang thang ở phố Huế, tôi thấy một bà đi xe đạp ngược chiều, bị cảnh sát ngoắc lại. Bà năn nỉ thông cảm? Không. Bà phân bua? Không. Bà căi tay đôi với cảnh sát rằng, nhất định ḿnh đúng. Lương và nhu yếu phẩm phân phối c̣n không đủ sống, đâu dễ ǵ chịu nộp phạt. Đôi co với nhau mà cả hai vẫn một mực xưng hô…đồng chí. Tôi ph́ cười. Hà Nội có những điều không nằm trong trí tưởng tượng của một người Sài G̣n, lần đầu ra Hà Nội như tôi.

 

Bây giờ, Hà Nội khác xa rồi. Hà Nội nhiều nhà cao tầng, cầu vượt. Hà Nội nhiều xe hơi hơn, Hà Nội giàu hơn. Hà Nội không c̣n những cảnh căi tay đôi với cảnh sát buồn cười như thế nữa.  Hà Nội văn minh hơn, nhưng có thể họ phải “căi tay đôi” với chính ḿnh, khi mà c̣n những cảnh thanh niên thiếu nữ “ à la mode” hái hoa, giẵm hoa bẻ cành để chụp ảnh, hay gào thét tung hô thần tượng minh tinh Hàn Quốc. Đó là chưa kể bún mắng cháo chửi, rải rác vẫn c̣n đâu đó. Thương hiệu chăng? Tôi chịu! Ăn ngon mà nghe chửi, thôi thà ăn độn dễ nuốt hơn.

 

Tôi có bà bạn già (hơn tôi) là dân Hà Nội mấy đời. Cha bà là một trong số rất ít người xong bậc đại học thời Tây. Sau 54, nhà đông con, xoay sở không nổi, ông bố định cho 2 đứa con lớn tạm nghỉ học, đi làm rồi học bổ túc sau. Nhưng bà mẹ th́ không, nhất quyết không. Bà đến gặp ông bà bác sĩ nhà bên mượn…tiền để các con tiếp tục ăn học. Họ cùng ở trong thành như bà, không vướng bận con cái, c̣n chút của ăn của để, đồng ư cho vay tín chấp, một thứ tín chấp t́nh người, thời nay khó t́m. Tôi hiểu ra, dân trí thức Hà Nội xưa có kiểu chơi “chẳng giống ai” (lúc này). Họ kín đáo giúp đỡ nhau trong những t́nh huống khắc nghiệt. Trong họ dường như  chất “nhân” và ḷng tự trọng được rèn luyện qua giáo dục, giấy rách phải giữ lấy lề. Mực đen và băo tố không thể vấy bẩn hay phá sập.  Những năm sau 75, trong Sàig̣n tôi cũng thấy vài trường hợp như thế.

 

Bà bạn (già) này, về chuyên môn, th́ kiến thức mênh mông chứ chẳng vừa. Ăn nói nhẹ nhàng, nhưng quyết liệt khi cần. Vậy mà cư xử th́ cứ dạ dạ,..cám ơn. Bà nói chuyện với tôi cũng thế, cũng dạ dạ,..cám ơn.  Tôi cười, sao chị khách sáo thế. “Không phải đâu, tôi được giáo dục trong nhà từ nhỏ như thế. Các anh chị em tôi cũng đều như vậy chứ chẳng riêng tôi. Hồi đi học, chỉ v́ dạ dạ…cám ơn mà chúng tôi bị phê b́nh là tiểu tư sản. Ông bà cụ dạy con nghiêm khắc lắm. Tôi là con gái, đi học về là phải tập tành bếp núc, ăn trái chuối là phải bẻ đôi. Ở trường là chuyện khác, c̣n về nhà là đâu ra đó, vào khuôn phép.”. Tôi cũng nhận ra sự  “khách sáo chân thành” của bà, chứ không phải khách sáo đăi bôi.

Dạo sau này, v́ công việc tôi thường ra Hà Nội. Đi ăn hàng với bè bạn ở đó th́ không sao, nhưng hễ đi một ḿnh là bị chặt (giá), dù chỉ là chai nước tinh khiết, 10.000 đồng ở quán ven đường phố cổ. Bị chặt riết thành quen. Tôi nhủ thầm, lần nào ra Hà Nội mà không bị chặt coi như trúng số.

 

Dù tôi cũng có vài người bạn thân ở Hà Nội, nhưng giữa tôi và Hà Nội, dường như vẫn c̣n khoảng cách nào đó. Tôi đến Hà Nội như một kẻ xa lạ, đến như đi nước ngoài không cần visa.

 

Sài G̣n dễ hội nhập. Cứ ở Sài G̣n là thành người Sài G̣n. Chưa thấy ḿnh là người Sài G̣n, ở lâu thêm chút nữa cũng biến thành người Sài G̣n. Sài G̣n đồng hóa con người nhanh lắm.

 

Nhưng Hà Nội có lẽ khác, người ta đồng hóa Hà Nội như vũ băo, đồng hóa cạnh tranh từ nhiều nguồn khác nhau để tạo ra một văn hóa Hà thành hiện đại khó mô tả. C̣n người Hà Nội (thứ thiệt) đành phải co cụm, khép kín, và giáo dục con cái theo cách riêng của họ để bảo tồn…di sản. Giáo dục từ gia đ́nh mới tạo ra gốc rễ, chứ  không phải là quy tắc ứng xử, hay giàu sang, quyền thế.

 

Hà Nội nhiều hồ. Hà Nội đẹp v́ hồ vào những buổi sáng thật sớm, khi trời c̣n nhá nhem. Sáng lên, Hà Nội biến mất. Con gái Hà Nội (xưa) chắc cũng thế. Cuộc đời dâu bể đă làm họ biến mất, nhưng thực ra cũng chỉ lẩn quất, âm thầm đâu đó thôi.

 

Năm ngoái, đi ngang qua ngơ nhỏ trong khu phố cổ, tôi ghé tiệm tạp hóa mua chai nước lạnh. Bà bán hàng dễ cũng gần 70, đưa chai nước: “Thưa, của ông đây, giá 5.000. Cám ơn ông…”. Tai tôi lùng bùng. Trong tiềm thức có cái ǵ nghe quen quen, đọc đâu đó rồi. Đă dợm chân đi, nhưng cũng quay lại: “Thưa bà, bà là người Hà Nội?”. “Vâng ạ, nhà tôi ở  ngơ này đă ba đời rồi, từ thời ông nội tôi ra làm quan ở đây”.

 

Mẹ tôi nói đúng về con gái Hà Nội. Họ hiếm hoi, ẩn ḿnh như giọt nước đọng ở mặt dưới của lá cây sau cơn mưa. Có duyên mới gặp, phải t́m mới thấy.

 

 

Vũ Thế Thành

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính