Từ Đoàn Văn Vươn đến Đặng Ngọc Viết…

 

Vũ Đức Toàn

 

 

Trong một bài trước, chúng tôi đă nói về nông dân nạn nhân Đoàn Văn Vươn rằng:

 

Dưới chế độ của đảng Cộng sản Việt Nam, th́ không có điều ǵ là không thể xảy ra, v́ biết đâu, hôm qua, hôm nay, là Đoàn Văn Vươn, c̣n ngày mai, hay một ngày nào đó, những thanh niên, những “bộ đội” đang cầm súng đứng trong hàng ngũ của “quân đội nhân dân”, những người dân vô tội sẽ là những Đoàn Văn Vươn, và vợ con cũng như cả gia đ́nh cũng sẽ lâm vào cảnh tù đày, khốn khổ!

 

Thế nhưng, chúng tôi không thể nghĩ rằng, sẽ có một Đặng Ngọc Viết đă phải dùng sinh mạng của chính ḿnh để viết lên những ḍng huyết lệ, hầu đánh thức lương tri của mọi người, mà trong đó, có đảng Cộng sản Việt Nam, là đảng đang cầm quyền, th́ bắt buộc phải sớm từ bỏ ác đảng Cộng sản, để trở về với cộng đồng dân tộc, trước khi quá muộn!

 

Những bản án bất công, ngang ngược đối với gia đ́nh nạn nhân nông dân Đoàn Văn Vươn, và giờ đây, là cái chết bi thương nhưng không thiếu hào khí của Đặng Ngọc Viết; tất cả đều là nạn nhân của bạo quyền Cộng sản. Đảng CSVN lúc nào cũng rêu rao: “đất đai là sở hữu của toàn dân”. Nhưng sự thật, th́ toàn dân không bao giờ được làm chủ đất đai, cho dù đó là đất đai của chính cha ông ḿnh để lại. Bởi v́, bất cứ lúc nào và ở đâu, mà một khi đảng Cộng sản ngửi thấy “hơi đồng”, th́ “đảng” không từ bất kể một hành động lưu manh và tàn ác tới đâu, để cướp đoạt cho bằng được, để bán buôn chia chác với nhau bỏ vào túi riêng không đáy của chúng. Có người dân nào mà không nh́n thấy cả đảng Cộng sản đă và đang sống một cuộc sống giàu sang, nhung gấm trên những máu xương của tất cả những lương dân nghèo khổ. Họ nghèo đến nỗi không có nhà để ở, không có được chén cơm đỡ đói qua ngày. Họ rách đến nỗi không có nổi một manh áo đủ để che thân giữa trời đông lạnh giá.

 

Trên thế giới này, từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây. Tất cả những cuộc cách mạng nào cũng bắt đầu và do chính những nạn nhân đă bị bạo quyền dồn ép họ đi đến bước đường cùng, để rồi họ phải đứng giữa sự sống và chết. Và tại Việt Nam, thời cơ đă chín muồi, để cho những “anh hùng Lương Sơn Bạc” sẽ cùng nhau làm nên lịch sử.

 

Nh́n tấm di ảnh của nạn nhân Đặng Ngọc Viết đă chuẩn bị trước cho con cái của ḿnh, khi biết trước rằng ḿnh phải chết. Đặng Ngọc Viết đă ngă xuống. Máu của Đặng Ngọc Viết đang gọi kêu, gào thét, đ̣i đảng Cộng sản Việt Nam phải trả lại những máu xương của đồng bào khốn cùng, đau khổ đă tan thây, nát thịt suốt từ hơn nửa thế kỷ qua, kể từ khi có đảng Cộng sản trên đất nước.

 

 

 

 

Những nạn nhân như gia đ́nh nông dân Đoàn Văn Vươn, và nạn nhân Đặng Ngọc Viết, họ đều vô tội. Bởi v́, nếu đảng Cộng sản không cướp đất, cướp của, phá nhà của họ, th́ họ đâu có uất giận mà hy sinh cả mạng sống của ḿnh, để rồi phải chết hay phải bị đọa đày trong các nhà tù của chế độ bạo tàn Cộng sản.

 

Và chính những ḍng máu của Đặng Ngọc Viết đă lên tiếng thay cho tất cả những nạn nhân của đảng cộng sản đă từng ngă gục do đảng bạo quyền Hà Nội gây nên, đă cho mọi người thấy được những oán cừu càng ngày thêm chống chất đối với đảng Cộng sản. Không c̣n có một giải pháp nào để chấm dứt cuộc đời nô lệ. Và không c̣n một cách nào để có thể cứu được đất nước đang nằm trong hai chiếc gông cùm ác nghiệt của Tầu Cộng và Việt Cộng, như thiên hạ đều thấy h́nh ảnh của Trương Tấn Sang đă cúi gập người để “triều kiến thiên triều” và cả những tên lính Tầu. C̣n đối với đồng bào của ḿnh, th́ đảng Cộng sản lúc nào cũng xem như là những nô lệ bần cùng. Do đó, cho dù một gia đ́nh của nạn nhân Đoàn Văn Vươn và Đặng Ngọc Viết có bị bỏ tù oan, có bị chết một cách tức tưởi, th́ “đảng” vẫn cứ xem các nạn nhân ấy, như những sinh vật khác mà đă do chính đảng Cộng sản đă dẫm đạp họ chết bẹp dí bên đường, không hề có một chút động ḷng xót thương.

 

Từng giờ, từng phút trên quê hương Việt Nam, có những mạng người dân vô tội đă ngă xuống bên mảnh đất của tổ tiên ḿnh để lại, ở đâu đó trên khắp ba miền đất nước, mà không ai biết được, v́ nơi họ chết là những vùng đất xa xôi, nên đảng Cộng sản mặc t́nh bưng bít, không được thông tin ra ngoài, hoặc chỉ được đưa tin là “tai nạn…”.

 

Viết đến đây, chúng tôi thấy vô cùng oán hận đối với những kẻ đă và đang hô hào “ḥa giải-ḥa hợp” với đảng Cộng sản, hoặc ngồi chung trong cái gọi là “quốc hội” của bạo quyền “Hán-Ngụy”. Tất cả đều phải bị những ḍng máu oán cừu của Đặng Ngọc Viết và của những nạn nhân của đảng Cộng sản; những oan hồn, uổng tử ấy, ngày đêm luôn thét gào đ̣i họ phải trả lời về những hành vi mờ ám, và bất nhân của chính họ!

 

Xin hăy nh́n xem: những tên trùm Cộng sản vốn từ trong rừng rậm về các thành phố tại miền Nam: Việt Nam Cộng Ḥa. Tất cả đều chỉ có mỗi cái nón cối, đôi dép râu, khố rách áo ôm, ghẻ lở hôi hám như một lũ súc vật. Như thế, mà bây giờ, bọn chúng có cả những ngôi biệt thự dát vàng, những “nhà thờ họ”, những ngôi nhà vườn với những cây cối quư, những cổ vật, mà đúng ra là phải thuộc về của quốc gia. Và cuộc sống xa hoa của những tên Cộng sản này, đều đă vượt xa cả hàng quư tộc ở Châu Âu!

 

Tất cả những tài sản ấy, đều đă do chúng cướp được của người dân, và do cướp đoạt từ những tài nguyên của quốc gia mà có. Do vậy, cho nên, bằng mọi giá, dù có làm tôi mọi cho bọn giặc Tầu, dù hiến dâng cả biển đảo cho lũ giặc Tầu, th́ đảng Cộng sản cũng không thể rời bỏ quyền lực, mà chúng phải ôm nhau mà cùng sống, cùng chết với nhau. Đừng hoang tưởng, mà nghĩ đến chuyện “ḥa giải-ḥa hợp”. Tuy nhiên, nếu muốn làm tay sai cho đảng Cộng sản cho tới chết, th́ “đảng” cũng sẵn sàng ban ơn cho bằng những cuộn giấy vệ sinh, ngồi bên dưới, cận kề với chủ, để khi cần, th́ các “ngài” sẽ được tự tay lau chùi cẩn thận…

 

Và chính v́ những điều nêu trên, nếu không muốn cam phận sống một cuộc đời nô lệ, lầm than, th́ chỉ có một con đường duy nhất, là toàn dân Việt phải đứng lên, phải đi và bằng mọi giá cũng phải đạt cho đến mục đích tối thượng, là giải trừ đảng Cộng sản, để tự cứu lấy bản thân và gia đ́nh của ḿnh, cứu lấy đồng bào ruột thịt thân yêu, và đập tan loài “Hán-Ngụy”, để giành lại giang sơn, hải đảo của Việt Nam, là máu xương của tiền nhân đă để lại cho lớp hậu sinh.

 

Đảng Cộng sản Việt Nam cần phải biết: Hôm qua, là gia đ́nh nông dân Đoàn Văn Vươn, hôm nay, là nạn nhân Đặng Ngọc Viết; c̣n tương lai, dù gần hay xa, rồi sẽ c̣n có bao nhiêu Đoàn Văn Vươn, bao nhiêu Đặng Ngọc Viết sẽ xả thân, sẽ ngă xuống để từ sự bảo vệ cho tài sản của riêng ḿnh, rồi sẽ đi đến con đường chính nghĩa, diệt trừ đảng Cộng sản, để giành lại quê hương, và sẽ cùng nhau quét sạch lũ giặc Tầu, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc ra khỏi bờ cơi Việt Nam!

 

Một người ngă xuống, muôn người sẽ đứng lên. Máu của nạn nhân Đặng Ngọc Viết. Oan hồn của Đặng Ngọc Viết đang gào thét, đang gọi kêu mọi người hăy đứng lên. Cùng nhau đứng lên để giành lại non sông đang nằm trong tay của bạo quyền “Hán-Ngụy”. Đồng bào ơi, hăy  Đứng lên - Đứng lên !

 

 

14/9/2013

Hiệu đính ngày 10/9/2015 nhân ngày giỗ của Anh hùng Đặng Ngọc Viềt

Vũ Đức Toàn

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính