Hỏi đại hội 12:

 

VIỆT NAM TÔI ĐÂU? C̉N HAY ĐĂ MẤT?

 

Vơ Phương

 

 

“Việt-Nam tôi đâu?” là tựa đề của một bản nhạc, do nhạc sĩ Việt Khang sáng tác ở thời điểm mà những  người yêu nước chống giặc Tàu xâm lăng bị công an VC bắt bớ, giam cầm, đánh đập rất dă man. Rồi chính Việt Khang cũng bị công an bắt, bị đưa ra ṭa và bị kết án 4 năm tù giam. Mới đây, anh đă măn hạn tù, được thả về. Khi biết tin anh được thả về, thân mẫu và đông người ngưỡng mộ tinh thần yêu nước của anh đă chờ sẵn để đón tiếp anh. H́nh ảnh trùng phùng thấy được trên các diễn đàn internet gây nhiều cảm xúc cho các bạn đọc.

 

Có thể tóm tắt:

Câu hỏi Việt Khang dành cho VC: Việt-Nam tôi đâu?

Câu trả lời VC dành cho Việt Khang: 4 năm tù giam, 2 năm quản chế.

 

Nguyên nhân đặt câu hỏi trong bản nhạc này, chỉ v́ nhạc sĩ Việt Khang nh́n thấy “giặc Tàu ngang tàng trên quê hương” là một thực tế đầy nhiễu nhương đáng ngại cho nền an ninh đất nước, cho nên anh đă lên tiếng cảnh báo bằng bản nhạc là sở trường riêng của ḿnh. Nhưng VC đă không công nhận thực tế đó và v́ thế mà anh đă bị bắt, bị đi tù về tội “tuyên truyền chống nhà nước”.

 

Từ t́nh yêu đất nước bị vu cáo thành tội chống nhà nước; những người hiểu biết, chẳng ai lạ ǵ bản chất vu cáo của VC là chuyện rất thường t́nh đă có từ thời Cải Cách Ruộng Đất ở miền Bắc năm 1953 hoặc trước đó; đến nay vẫn vậy. Nhưng có một điều đáng nói nữa là Việt Khang đă ‘phạm húy’ khi đặt lời cho bản nhạc của anh. Nghĩa là trong đó, anh đă lăng nhục “thiên triều phương Bắc”“giặc Tàu” mà đáng lẽ ra phải gọi là “giặc lạ”. Các thí sinh thời Phong Kiến, nếu ‘phạm húy’ th́ không thể vượt qua các kỳ thi, cho dù bài văn có xuất sắc cách mấy đi nữa.  Tương tự, thời CS những ai đă từng lả “cải tạo viên” trong ngục tù cải tạo sau 30-4-1975 đều biết, trong các bài tự kiểm, chữ ‘bác’ phải viết hoa (Bác) nếu chữ ‘bác’ đó dùng để chỉ tên Hồ Chí Minh. Nếu không viết hoa, tức ‘phạm huư’, có thể bị ghép vào thành phần ‘phản động’. Có lẽ Việt Khang không chỉ “tuyên truyền chống nhà nước” mà c̣n “phạm húy”, cho nên anh đă bị ghép thêm tội.

 

Bây giờ Việt Khang đă được thả về, nhưng câu hỏi “Việt-Nam tôi đâu?” vẫn chưa được trả lời, v́ người dân vẫn chưa nghe được tiếng nói chính thức của ‘đảng’ về ‘Hội Nghị Thành Đô’ đă diễn ra năm 1990. Trong đó Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng đă lộng quyền, lén lút, dâng đất và biển cho giặc Tàu.

 

Mọi người c̣n nhớ, Việt Khang và Trần Vũ Anh B́nh là 2 nhạc sĩ đồng thời bị VC bắt vào cuối năm 2011 về cùng một tội danh “tuyên truyền chống nhà nước”. Cho đến 30-10-2012 trong cùng một phiên ṭa ở Saigon th́ Việt Khang bị kết án 4 năm tù giam, 2 năm quản chế; c̣n Trần Vũ Anh B́nh th́ bị kết án 6 năm tù giam, 2 năm quản chế. Cùng một tội danh, cùng một phiên ṭa, cùng một thời điểm, nhưng 2 bản án khác nhau. Không thấy giải thích tại sao!  Kết án tùy tiện theo cảm tính vẫn là bản chất của ṭa án VC v́ quan ṭa phải “xử lư” theo định hướng Mác-Lê-Mao, tức ṭa án phi biện hộ. Hiện tại trên quê hương, nỗi oan khiên vẫn tiếp nối oan khiên, người dân không thể t́m được công lư ở bất cứ nơi đâu trên chính quê hương của ḿnh, cho dù là ṭa án, nơi mà mọi người hy vọng công lư được thực hiện.

 

***

 

Chủ đề “VIỆT NAM TÔI ĐÂU?” được nhắc lại ở đây trong bối cảnh thủ đô Hà-Nội diễn ra “Đại hội đảng cộng sản Việt-Nam lần thứ 12”, từ ngày 21 đến ngày 28-01-2016. Khi nghe Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng, phát biểu trong ngày khai mạc: "Trước hết phải kiên định chủ nghĩa Mác- Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; vận dụng sáng tạo và phát triển phù hợp với thực tiễn Việt Nam; kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và Chủ nghĩa Xă hội; kiên định đường lối đổi mới."

 

Người nghe không khỏi buông tiếng thở dài thất vọng!  Thất vọng thứ nhất, v́ đầu đảng Nguyễn P. Trọng vẫn đi lại con đường ṃn cũ từ 80 năm trước mà Hồ C. Minh đă đi qua, con đường Mác-Lê đáng ghê tởm này, CS Nga và Đông Âu đă xóa bỏ từ đầu thập niên 1990. Mác-Lê thời xa xưa dùng để đấu tranh giai cấp, nhưng kể từ khi Mác-Lê có thêm Mao th́ lại có thêm một nhiệm vụ mới, nhiệm vụ làm chiêu bài để ‘vận dụng sáng tạo’ vào việc tập trung các đảng viên lại, cùng nhau bán nước cho giặc Tàu; cùng nhau ăn bẩn theo định hướng, vừa kinh tế thị trường tự do, vừa kinh tế nhà nước; nửa nạc, nửa mỡ, lập lờ, gian lận.

Thất vọng thứ hai đáng nói hơn, v́ Nguyễ P. Trọng vẫn rập khuôn theo các đ/c đàn anh, vẫn cứ đánh lừa toàn dân về ‘tư tưởng Hồ chí Minh’ trong khi chính Hồ Chí Minh đă khẳng định: “Tôi không có tư tưởng ǵ ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác-Lê cả.” Jean Lacouture, một tác giả người Pháp cũng đă cho người đọc biết trong tác phẩm viết về Hồ Chí Minh cuả ông: “…khi một người ngoại quốc hỏi ông Hồ tại sao ông không viết sách và báo như ông Mao Trạch Đông th́ ông Hồ trả lời rằng ông không có ǵ để viết v́ ông Mao đă viết tất cả rồi.”

 

Cũng nói về tư tưởng của Hồ, ông Nguyễn Minh Cần, cán bộ CS nguyên Ủy viên thường vụ tỉnh Thừa Thiên năm 1950, tác giả cuốn ‘Đảng Cộng Sản Việt Nam Qua Những Biến Động Trong Phong Trào Cộng Sản Quốc Tế’, cho biết: “Lúc đó có nhu cầu cần phải đổi tên Đảng Cộng Sản Đông Dương thành Đảng Lao Động Việt Nam để che giấu bộ mặt cộng sản hầu có thể lôi kéo nhiều tầng lớp dân chúng. Sau khi giải thích cho các đảng viên hiểu rơ ích lợi cần phải đổi tên đảng, CT Hồ Chí Minh giơ cao nắp hộp thuốc lá thơm “Craven A” về phía có nhăn hiệu và nói: “Đây là Đảng Cộng Sản”, xong ông xoay nắp hộp về phía không có nhăn hiệu và nói: “C̣n đây là Đảng Lao Động.” CT Hồ Chí Minh lại lớn tiếng hỏi: “Thế th́ các cô các chú thấy có khác ǵ nhau không?” Cả hội trường đồng thanh đáp vang: “Dạ không ạ!” Ông mới nghiêm nghị: “Các cô các chú nên biết rằng việc đổi tên đảng ta, Bác đă xin ư kiến các đồng chí Stalin và Mao Trạch Đông rồi, các đồng chí ấy đă đồng ư. Các cô các chú nên biết rằng ai đó th́ có thể sai chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông th́ không thể nào sai được. Nghe Bác nói như vậy cả hội trường vỗ tay rầm rầm nhất trí với Bác. Lần đó là hội nghị chuẩn bị cho Đại Hội 2 năm 1950 CT Hồ Chí Minh đă tuyên bố như vậy. Sang năm 1951, vào đúng Đại Hội 2 của Đảng. CT Hồ Chí Minh cũng lập lại nguyên văn “Ai đó th́ có thể sai chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông th́ không thể nào sai được.”

 

Thấy rơ rằng, ngay cả đến việc đổi tên một đảng chính trị cũng phải xin ư kiến Mao và Stalin th́ nói ǵ đến chuyện khác quan trọng hơn!

 

Tóm lại là không có ‘tư tưởng Hồ chí Minh’, không có ‘độc lập’, cũng chẳng có ‘tự do’. Chỉ có bịp! Bịp là truyền thống  lâu đời của đảng CS được duy tŕ từ khi đảng này xuất hiện ở Việt Nam từ 1930 đến nay.  Bịp cũng là đường lối để duy tŕ quyền lực cho đảng cầm quyền, độc tôn, độc diễn. Trong kỳ đại hội đảng lần này NPTrọng lại nêu ra vấn đề “kỷ cương” để hù dọa các đảng viên, cũng không ngoài mục đích là để bảo vệ quyền lợi của đảng. Ngày xưa dân vi quư, xă tắc thứ chi, quân vi khinh’, ngày nay ‘đảng vi quư, xă tắc thứ chi, dân vi khinh’.

 

Nhớ lại hồi tháng 6-2014, khi Dương Khiết Tŕ, tên giặc Đại Hán được Bắc Kinh phái sang thăm đảng và nhà nước VC, đă được bộ trưởng ngoại giao Phạm B́nh Minh đón tiếp. Hắn ta đă gọi đảng“đứa con hoang đàng”, có ư cảnh cáo đảng không nên đi quá xa kỷ cương của “thiên triều”. Cho nên nhân dịp đại hội lần này, NPTrọng không quên nhắc nhở đảng viên phải duy tŕ kỷ cương để trở về với ‘gia đ́nh Đại Hán!!!’

 

Image result for h́nh ảnh VC bán nước

 

Thực ra không có kỷ cương nào cả ngoài kỷ cương bán nước. V́ Hồ quá tin vào Mao nên mới mất nước. Các đảng viên CS ngày nay cần phải tỉnh táo để nhận thức rằng, khi Hồ tuyên bố “ai đó th́ có thể sai chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông th́ không thể nào sai được.” là vào thời điểm mà Hồ đang bợ đỡ Nga-Tàu để làm tay sai cho Đệ Tam Quốc Tế CS. Mà Đệ Tam QTCS cũng chỉ là một tổ chức “bịp”. V́ sau khi thành công th́ cả Nga và Tàu đều quan tâm đến quyền lợi riêng, sự toàn vẹn lănh thổ của riêng họ. Chứ không ai đần độn đi lo chuyện bao đồng theo kiểu: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên-Sô và Trung Quốc”.

 

Thực tế cho thấy, rơ ràng là không có ǵ đổi mới. Toàn dân hiện đang đứng trước hiểm họa mất nước toàn phần và đă mất một phần về tay giặc Tàu; thế mà tất cả các bài diễn văn nghe được từ đại hội 12 bao gồm từ tổng bí thư đến các nhân vật đứng đầu các cơ quan nhà nước VC, từ ngày khai mạc đến ngày bế mạc, tuy có đề cập sơ sài đến “diễn biến phức tạp ở Biển Đông” nhưng không hề thấy một ngôn từ nào dám trực diện với giặc xâm lăng, mà ai cũng biết đó chính là giặc Tàu.

 

Trong khi Tập Cận B́nh, đứng đầu đảng CS Tàu, đi đâu hắn ta cũng rêu rao Hoàng Sa, Trường Sa là của nó “không thể chối căi”. Thế th́ tại sao khi gặp họ Tập, Nguyễn Phú Trọng lại không dám mạnh dạn phản đối; cho hắn biết đó là máu thịt của Việt-Nam do tiền nhân để lại. Ông Trọng im lặng v́ sợ Tập hay thông đồng với hắn? Đám chóp bu của đảng hèn hạ với giặc như thế th́ liệu có bảo vệ được phần đất c̣n lại, hay sẽ mất hết về tay giặc trong nay mai!

 

Câu hỏi ‘Việt-Nam tôi đâu? C̣n hay đă mất?’, v́ thế, có lư do được lập lại ở đây, trong hoàn cảnh hiện nay, ngày đại hội 12 của đảng cộng sản. Có người gọi, đây là ngày đại họa 12!

 

Suy ngẫm về quá khứ mới thấy câu hỏi ‘Việt Nam tôi đâu?’ có liên quan đến sự tiên đoán và cũng là câu trả lời -- của ông Ngô Đ́nh Nhu, cố vấn chính trị thời Đệ Nhất Việt Nam Cộng Ḥa (1954-1963) --  có ghi trong tác phẩm ‘Chính Đề Việt Nam’ của ông, cách đây đă 65 năm. Xin đọc lại trích đoạn:

“Sở dĩ, tới ngày nay, sự thống trị của Trung Cộng đối với Việt Nam chưa thành h́nh, là v́ hoàn cảnh chính trị thế giới chưa cho phép, và sự tồn tại của miền Nam dưới ảnh hưởng của Tây phương là một trở lực vừa chính trị vừa quân sự cho sự thống trị đó. Giả sử mà Nam Việt bị Bắc Việt thôn tính, th́ sự Trung Cộng thôn tính Việt Nam chỉ là vấn đề thời gian.

 

Trong hoàn cảnh hiện tại, sự tồn tại của miền Nam vừa là một bảo đảm cho dân tộc thoát khỏi ách thống trị của Trung Cộng, vừa là một bảo đảm một lối thoát cho các nhà lănh đạo Cộng Sản Bắc Việt, khi họ ư thức nguy cơ họ đang tạo cho dân tộc.  Nhưng ngày nào họ vẫn tiếp tục thực hiện ư định xâm chiếm miền Nam th́ họ vẫn bị chi phối của chính sách chiến tranh xâm lăng của Trung Cộng.

 
Sự thống tri cuả giặc Tàu chưa cho phép khi miền Nam Việt-Nam chưa sụp đổ. Sự thống tri của giặc Tàu chỉ bắt đầu từ ngày chính quyền miền Nam sụp đổ. Cũng trong sách ‘Chính Đề Việt Nam’, tác giả họ Ngô c̣n khẳng định: “V́ vậy cho nên, sự mất c̣n của miền Nam, ngày nay, lại trở thành một sự kiện quyết định sự mất c̣n trong tương lai của dân tộc.  Do đó, tất cả nỗ lực của chúng ta trong giai đoạn này phải dồn vào sự bảo vệ tự do và độc lập, và sự phát triển cho miền Nam để duy tŕ lối thoát cho miền Bắc và cứu dân tộc khỏi ách trống trị một lần nữa.”

 

Sự tiên đoán thần sầu của ông Ngô Đ́nh Nhu đă thể hiện rơ nét, tuần tự qua các sự kiện lịch sử: Quần đảo Hoàng Sa rơi vào tay giặc Tàu năm 1974 sau khi Kissinger, ngoại trưởng Mỹ mật đàm với Bắc Kinh năm 1972; Nam Việt rơi vào tay Bắc Việt với sự yểm trợ của khối cộng sản quốc tế năm 1975; Ải Nam Quan rơi vào tay giặc Tàu năm 1979; Quần đảo Trường Sa rơi vào tay giặc Tàu năm 1986. Và c̣n rất nhiều vùng trong lănh thổ Việt-Nam hiện nay đang bị “giặc Tàu ngang tàng trên quê hương” khống chế, không chỉ trên lănh vực quốc pḥng, mà cả về kinh tế, chính trị, ngoại giao, văn hóa, giáo dục và xă hội. Tiến tŕnh xâm lăng đó nằm trong âm mưu của Mao Trạch Đông được phổ biến vào tháng 8-1965 trong cuộc họp Bộ chính trị ban chấp hành trung ương đảng CS Tàu: “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Á, gồm cả miền Nam Việt Nam, Thailand, Miến Điện, Malaysia, Singapore... Một vùng như Đông Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản, xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy”.

 

Sự tiên đoán của ông cố vấn Ngô Đ́nh Nhu cũng đă góp phần vào định hướng cho chính sách của Nam Việt-Nam. Cách đây 65 năm, Saigon là Ḥn Ngọc Viễn Đông được thế giới ngưỡng mộ. Theo nhà báo Lưu Tường Quang  th́ “trong thập niên 1950, ông Lư Quang Diệu xem miền Nam Việt Nam là tấm gương để đi tới.” Vào dịp nhà lănh đạo xuất sắc của Singapore từ trần, đài phát thanh quốc tế Pháp RFI trong một cuộc phỏng vấn đă phổ biến lời nhận định của ông Quang, nguyên văn như sau:

“Cựu Thủ Tướng Lư Quang Diệu là người sáng lập Đảo Quốc Singapore từ năm 1959 và giữ vai tṛ quan trọng này cho đến năm 1990. Trong thời gian trên 3 thập niên cuộc đời chính trị của ông Lư Quang Diệu không phải lúc nào cũng an nhiên thành đạt.

 

Trong những năm đầu sau khi Singapore được tự trị vào năm 1959, chính phủ đầu tiên do Ông Lư Quang Diệu làm thủ tướng và riêng cá nhân Ông Lư Quang Diệu đă bị áp lực nặng nề về sự đe dọa của Cộng Sản đến mức độ mà giới quan sát không tin là ông có thể tồn tại cho đến năm 1963.

 

Ông đă có một nhận xét bất hủ mà chúng ta chưa quên là theo lời ông vào thời điểm 1954 khi đất nước Việt Nam bị chia đôi, so sánh giữa Sài G̣n và Singapore th́ Singapore có nguy cơ tan ră sụp đổ chứ không phải Sài G̣n [Lee Kuan Yew: “If one looked at Saigon and Singapore in 1954, one would have said Singapore was the goner, not Saigon."]

 

Khi phải đối phó với nguy cơ chồng chất ấy, Thủ Tướng Lư Quang Diệu đă mưu t́m sự ủng hộ của Sài G̣n, của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm.

 

Lúc bấy giờ Malaya đă chiến thắng cộng sản vào năm 1960. Trước đó Thủ Tướng Malaya Tunku Abdul Rahman [1957-1963] đă đến Sài G̣n vào năm 1958 cũng để mưu t́m sự ủng hộ của Việt Nam Cộng Ḥa trong nỗ lực chung chống lại sự đe dọa của Cộng Sản tại Đông Nam Á…”

 

Image result for h́nh ảnh ḥn ngọc viễn đông

 

Đó là sự thật lịch sử, mối liên hệ giữa Saigon và Singapore dưới thời Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đă một thời chứng minh cho đường lối ‘dân tộc tự quyết’ rất hữu hiệu của Nam Việt-Nam, mặc dầu lúc ấy phải đương đầu với hoàn cảnh cực kỳ khó khăn lúc ban đầu xây dựng nền Cộng ḥa Dân chủ; đầy phức tạp với giặc trong như sự quấy phá của đảng phái, tôn giáo, phong kiến; và với thù ngoài như cộng sản, thực dân và ngay cả với đồng minh.

 

Trong kỳ đại hội đảng CS vừa rồi, Nguyễn P. Trọng cũng nhắc đến ‘dân tộc’ nhưng mọi người đều biết rơ, đó là thứ dân tộc giả hiệu v́ nó phải ‘gắn liền với chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ C.Minh’. Đáng lẽ ra, đă là ‘dân tộc’ th́ phải gắn liền với chủ nghĩa Hai Bà Trưng, chủ nghĩa Lư Thường Kiệt, chủ nghĩa Trần Hưng Đạo, chủ nghĩa Quang Trung,… chứ sao lại gắn liền với chủ nghĩa Mác-Lê? Vả lại Mác-Lê th́ đă phá sản từ đầu năm 1991, c̣n tư tưởng Hồ C. Minh th́ như trên đă nói là chính ông ta nhiều lần khẳng định: ‘tôi không có tư tưởng ǵ ngoài chủ nghĩa Mác-Lênin’.

 

Nguyễn P. Trọng, chẳng qua chỉ là con vẹt, học nói theo các con vẹt đàn anh, lập lại giáo điều cũ rích của đảng, đă quá lỗi thời. Thế nhưng Trọng lại tự cho ḿnh là người có ‘lư luận’, xứng đáng với vai tṛ tổng bí thư. Đă phấn đấu để trở thành chóp bu của đảng CSVN hay chóp bu của các cơ quan VC, th́ ngoài tư tưởng Mác-Lê-Mao ra, chẳng ai dám có lư luận nào khác nếu không muốn bị mất chức, mất quyền, thậm chí mất đầu. Ngay cả không tin vào Mác-Lê-Mao đi nữa, th́ cũng phải coi nó là lá bùa hộ mạng hữu hiệu cho các cán bộ, đảng viên CS.

 

Một số người mơ ngủ vẫn c̣n trông vào sự thay đổi sau ngày đại hội 12. Xin khẳng định, nếu vẫn c̣n VC, cho dù là VC miền Nam, miền Trung hay miền Bắc th́ sẽ chẳng có ǵ thay đổi. Nói một cách dễ hiểu  là nếu không thay thế VC th́ sẽ không có sự thay đổi. Và v́ thế, trong lúc này cần phải lập lại câu hỏi: VIỆT NAM TÔI ĐÂU, C̉N HAY ĐĂ MẤT? - Câu hỏi mà mỗi người dân Việt-Nam nếu không muốn làm nô lệ giặc Tàu, th́ dù ở bất kỳ nơi đâu, trong hay ngoài nước, cũng phải tự t́m cho ḿnh câu trả lời.

 

 

07-02-2016 (ngày cuối cùng của năm Ất Mùi)

Vơ Phương

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính