Nằm Trong Huyệt Lạnh

  

Thử tưởng tượng, thân nằm trong huyệt lạnh,

Khắp tứ bề khép kín bởi keo dai.

Ôi! C̣n đâu thể xác với h́nh hài!

Mà trước đó mọi người đều khen đẹp.

 

Trong huyệt lạnh ta nằm - thân xẹp lép,

Chỉ c̣n đầu là phần cứng mà thôi.

Trái tim ta đă ngưng đập lâu rồi,

Nên trí óc cũng không c̣n suy nghĩ.

 

Thế là hết ! Ta không c̣n phân trí,

V́ việc đời, việc nước, với tha nhân…

Dù cho ta có được nấm mộ phần,

Mộ phần đó chỉ phủ trùm huyệt lạnh!

 

Đời là thế! Sống là điều bất hạnh,

Chết đi rồi, thân thể trở thành tro.

Nghiệp cưu mang chỡ khẳm một con đ̣,

Con đ̣ đó nên quay về Bến Giác.

 

Nếu không thế, th́ thân vùi trong cát,

Để ngh́n năm hứng chịu gió sương mưa…

Thân ra tro, nhưng Nhiệp Chướng có thừa,

Nên không thể phiêu bồng nơi văng cảnh.

 

Th́ đừng trách sao cuộc đời bất hạnh,

Bất hạnh nào quấn quít lấy thân ta ?

Nghiệp Chướng kia là h́nh ảnh hồn ma,

Cứ vất vưởng nơi cơi trần ô trọc.

 

Thế mới biết, chết vẫn c̣n cô độc!

 

(Đức Phố,ngày 1 tháng 12 năm 2004)

 

Vĩnh Liêm

 

 

C̣n Sống Một Ngày

 

Sáng nay thức dậy, sờ đầu…

Ồ ta c̣n sống! Nhiệm mầu thế sao?!

Đêm qua trong giấc chiêm bao,

Thấy ta đi măi  lạc vào cơi tiên.

Chung quanh khung cảnh b́nh yên,

Ta đi chẳng có ai phiền đến ta.

Dạo chơi thong thả, tà tà…

Chẳng ai chào đón - như là chốn hoang.

Th́ ra cái cảnh thiên đàng,

Mỗi người một cơi, xóm làng trống trơ.

Ta đi thật rất t́nh cờ,

Đi như huyễn mộng, xa bờ bến mê.

Rồi ta quay ngược trở về,

Đường trần bụi ám, tứ bề xôn xao.

Đâu đây tiếng nói ồn ào,

Tiếng người như thể thét gào bên tai.

Trần gian là chốn đọa đày,

Cho nên thân phận miệt mài thâu đêm.

C̣n ta, vai cũng đă mềm,

Thù nhà chưa trả - càng thêm đau ḷng!

Bao giờ giành lại non sông,

Quê hương vượt thoát cờ hồng hại dân.

Bấy giờ, ta chết an thân,

Suối vàng nhắm mắt, mộ phần nở hoa.

 

 

(Đức Phố, ngày 1 tháng 12 năm 2004)

 

Vĩnh Liêm

[Trang chính]