LÀM SAO ÐÂY ANH?
Gió lạnh đất người, em nhớ nước
Mưa rơi trời lạ, anh thương non
Anh ơi! Ðường đã chung bao bước
Nghìn dặm xa xăm vẫn mỏi mòn!
Lạ lẫm khác dòng, ta góp sức
Thân quen đồng cảnh, họ chia phe
Ðánh nhau, tranh chấp... vì quyền chức
Vận nước thương đau, sao trở về?
Em nhớ quê nhà, em nhớ quá!
Thương dân, thương lắm! Biết làm sao?
Sông đưa nước chảy tìm ra biển
Mình nổi trôi hoài, về chốn nao???
Ý Nga.
TỰ TRÁCH!
Làm người không đứng thẳng lưng
Suốt đời cũng chỉ lưng chừng áo cơm
Khòm lưng theo những cỏ, rơm
Lấy đâu chí lớn viết thơm trang đời?
Ý Nga, 8.4.2002.
CHỈ MỘT LẦN THÔI!
Thơ Ý Nga, Nhạc LMST.
www.lmstflorida.com/?105 www.trinhnu.net/nhac/?6043
Viết cho Ghe-Không-Số, 41 Người,
nhập trại Songkhla, Thái Lan đầu năm 1980.
Gần cuối năm rồi anh biết không?
Ðếm hoài, em cứ đếm trong lòng
Tám mươi và mấy lần “mươi” nữa
Cứ đếm để mòn niềm mõi mong
Gần Giáng Sinh rồi anh biết chăng?
Tưng-bừng phố xá hoa đèn giăng
Người người mua sắm vui như Tết
Một kẻ âm-thầm đốt nén nhang
Cứ nhớ hoài thôi chuyện sẫm màu
Cả thuyền ngơ-ngác, nát niềm đau
Môi khô con trẻ chờ giọt nước
Mắt ướt ngoại già trông Chúa, Cha
Biển lặng thuyền dừng, người sóng xao
Trùng dương dậy sóng, người thì-thào
Trối nhau lời cuối không hơi thở
Nước biển mặn như nước mắt trào
Ðêm ấy cũng là đêm Giáng Sinh
Cướp cười, cướp nói, mình làm thinh
Nhìn nhau nước mắt hòa trong máu
Một Giáng Sinh thôi! Một hải trình!
Ý Nga.
NẾU “LẠNH” QUÊ NHÀ ANH CÓ CHIA?
Thơ Ý Nga, nhạc Dân Chủ Ca
http://www.danchuca.org/128kbps/NeuLanhQueNhaAnhCoChia.mp3 (hi-speed)
http://www.danchuca.org/22Kbps/NeuLanhQueNhaAnhCoChia.mp3 (lo-speed)
Bão tuyết anh ơi! Bão tuyết về
Hồn em lạnh thắm nỗi lê-thê
Từng bông trăng trắng, bông trăng trắng
Ðỏ mắt em nhìn chẳng thấy Quê.
Bão tuyết anh ơi! Bão tuyết nè!
Trùng trùng, điệp điệp trắng đời mê
Cửa không ra được. Cao cao tuyết!
Em kiếm làm sao ra Nẻo Về?
Bão tuyết anh ơi! Bão tuyết kìa!
Quê-hương có ấm ở bên kia?
Em nhìn hạt tuyết sao ra lệ?
Vị mặn nỗi buồn ai muốn chia?
***
Em run người chao nhanh
Đôi vớ còn mỏng-manh
Làm sao thân giữ nhiệt?
Mùa đông lạnh quá anh!
Cái lạnh của xác thân
Rồi sẽ ấm đủ phần,
Chỉ lo mai mất Nước
Vừa lạnh vừa … trần thân.
Ý Nga.
LẠI MỘT GIẤC MƠ
Chổi cùn, rế rách vào mơ
Đống rơm, đụn rạ, đê bờ cỏ xanh
Khói lam tỏa đẹp mái tranh,
Áo the, yếm thắm mong-manh gió chiều
Mẹ già cười đẹp bao nhiêu
Em thơ thỏ-thẻ bấy điều dễ thương!
Nửa chừng hoa sứ mất hương
Giấc mơ đứt đoạn còn vương… chổi cùn!
Khói Quê củi ẩm Mẹ đun,
Xứ người tuyết giá con ngun-ngút thù
Mấy mươi năm đã thoáng vù
Con chưa về được tuổi thu Mẹ chờ
Chổi cùn, rế rách… vẫn mơ,
Đống rơm, đụn rạ… chỉ thơ con về.
Ý Nga.
NHỮNG CÁNH HOA NÁT
Hăm ba năm cũng đã trôi
Đời ta trú quốc chưa thôi hãi hùng
Kìa Hoa Cánh Nát, ngượng ngùng
Nhìn em nước mắt, bão bùng cả tâm
Thương em, lệ chảy âm thầm
Ta đau đứt ruột, lâm râm kinh cầu
Tả tơi Hoa, cháu ôm đầu!
Nhìn em, cháu, chị, Cánh Sầu … bầm đen
Trời ơi! Trong cảnh nhá nhem
Tự do, ai một lần thèm, nhớ không?
Máu em thơ, tuổi còn hồng
Ta săn-sóc bé sao lòng nát tan?
Nước từ biển, rửa nghiệt oan
Thương em, trinh tiết ai hoàn được cho?
Chị thề vào được bến bờ
Tạ ơn thoát nạn, giữ Cờ Quốc-Gia
Rửa hờn cái nhục của ta
Xoa em vơi dịu, những là … hôm nay
Da ta, em cấu đi này!
Cấu cho bật máu những ngày em đau
Hoa em từng Cánh nát nhàu
Tâm ta từng phút cũng nào vui hơn!!!
Ý Nga, 24.5.2002.
ĐI TÌM HẠNH-PHÚC CHUNG
Em nghĩ đến quê-hương
Với bao là tang thương
Đã rách càng thêm nát
Chủ-nghĩa? Vẫn cùng đường!
Mậu Thân rồi Giáp Thân
Trẻ dưới tay hung thần
Trả bằng bao giá máu
Ôi tội-nghiệp người dân!
Bán dân rồi bán nước
Đảng mặc sức ăn chơi
Người sau theo kẻ trước
Phá non sông tơi-bời.
Đã thêm nữa một năm
Mình vẫn chưa về thăm
Cố Hương xa vời-vợi
Đường chiến-đấu âm-thầm.
Anh, người khơi ánh đuốc
Xin hãy cùng em soi
Rửa cho sạch nhơ-nhuốc
Tự-do ta phải đòi!
Bằng những Chiến Đấu Thi
Viết trong niềm kiêu-hãnh.
Anh hãy cùng em đi
Truyền cho nhau sức mạnh
Quốc dân là trên hết
Chúng ta phải trường kỳ
Sử hùng thêm trang ghi
Rồi ra niềm hạnh-phúc
Của anh và của em.
Ý Nga, 1.1.2004.
CHẠY ĐI, NGHĨ VỀ, CÓ TÍ TÌ TI?
Tuyêt kia bé tí tì ti
Hạt to chắc khoảng một ly là cùng
Một đêm rơi, tuyết rơi chung!
Cao lên nhiều tấc! Người vung xẻng cào
Người mình khổ! Khổ làm sao?
Bị hành, bị giết, máu đào hồng sông
Chạy... đi con ẵm, con bồng
Khổ xưa quên vội, biển Đông nhớ gì?
Triệu người, mấy đã ra đi?
Mấy người còn nhớ được chi Quê Nhà?
Mấy người trên đường bôn ba
Ngồi chung như tuyết, góp Hoa sơn hà?
Mấy người? Ta tự hỏi ta
Hỏi trăng, hỏi… tuyết, nghe mà buồn… thi.
Người mình có... tí tì ti?
Ý Nga.
MƯA
Mùa đông ở đây không mưa
Hạt rơi thành tuyết biết chưa hỡi chàng?
Mùa xuân ở đây muộn-màng
Vừa khi trời ấm lại sang thu rồi
Cho nên không thấy hoa … khôi
Chỉ vừa hé nụ đã thôi kiếp hời
Sài Gòn ơi! Việt Nam ơi!
Sao em nhớ quá hạt rơi từ trời
Chiều mưa, áo mỏng, guốc lơi
Bước xưa con gái ngọt lời lắm anh
Bây giờ tuyết đổ hạt nhanh
Em che cả mắt mà thành… lệ hoen.
Á Nghi.
Calgary, 2.3.2002.
NĂN-NỈ NHA!
Cúm đã ba tuần chưa thấy bớt
Chăn giường trốn mãi vẫn còn ho
Áo cơm nặng nợ ai chia xớt?
Một chỗ nằm hoài thật khổ to!
Em ủ niềm vui trong giá lạnh
Đem hơ cho ấm đời tha hương
Nụ cười sưởi sức cho thêm mạnh
Nung chảy tuyết bằng ánh thái dương
Em dắt ra sân tung cái bệnh
Này bay đi nhé cho người vui!
Là lời năn-nỉ, không là lệnh
Cái bệnh đi rồi chớ trở lui.
Á Nghi, 28.2.2003.