XIN CHO TÔI ĐƯỢC KHÓC
Đến bến bờ đất nước tự do:
Cúi gầm mặt : Làm không kịp thở
Ôm căm hờn, gặm đau nỗi nhớ
Thèm được mơ để thấy mầu cờ !!!
Còn nhớ chăng hay đã quên mau :
Nỗi tuyệt vọng trong tù cải tạo
Khoai, sắn độn không thấy hột gạo
Rau dại, cóc, nhái... có từ đâu !?
Trên biển cả mênh mông cuồng nộ
Thuyền mong manh nêm chật đầy người
Gặp hải tặc hãm hiếp man rợ
Sống hoang đảo tả tơi phận đời.
Tám mươi triệu đồng bào trong nước
Ba mươi hai năm bị trấn lột
Bị chà đạp nhân quyền, tín ngưỡng
Đất tổ quốc cắt dâng Trung Cộng.
Đảng cầm quyền độc tài, chuyên chế :
Khoét đục, bòn rút của đất nước
Của nhân dân đến cùng kiệt quệ
Bán trẻ thơ nô lệ tình dục .
Đói rách bươm sống bám lề đường
Lượm ve chai, ăn xin, đánh giầy...
Dân Oan khiếu kiện đòi đất đai
Bọn lãnh đạo thẳng tay điên cuồng.
Con lạy SƯ chớ có yếm bùa
Con lạy CHA đừng mượn kinh Chúa
Xin tiền xây nhà thờ, xây chùa
Đừng nối giáo cho CỘNG SẢN nữa !
Con lạy mấy ông tù cải tạo
Mấy bà trong trại sống trên đảo
Nay sung sướng : - Nhà, xe đủ cả
Giữ trong sạch xin đừng man trá.
Lạy người di tản chưa nếm mùi
Lao tù. Kinh tế mới . Đổi tiền.
Sống dở, chết dở : - Đói triền miên
Xã hội chậm tiến còn giựt lùi.
Con lạy Hội, Đoàn. Lạy Đảng, Phái
Lạy Cộng Đồng. Lạy giới truyền thông
Xin hãy giữ trọn đạo thủy chung
Đừng tiếp tục cầm C. Chó đái !
Bốn tỉ đô-la gởi mỗi năm
Đầu tư, du hí, mua nhà, đất
Quên tất cả những gì đã mất
Cộng sản cưỡng đoạt năm bảy-lăm.
Thôi thế cũng đành cam phận đời
Bọn trí thức thường hay kiêu ngạo
Bọn giàu có chỉ thích bố láo
Ham danh, trục lợi mặc ai gào !
Lạy trời : - Cho con xin được khóc
Như đã khóc trong những chiến hào
Trong trại tù. Trên đường vượt biên
Chỉ thấy đồng bào, đồng đội chết !
Xin cho con được khóc mãi thôi
Khóc các nhà tranh đấu lẻ loi
Khóc bởi thói đời dễ quên mau
Chỉ cần quyền lợi và sang giàu.
KỲ LÊ VĂN (Hawaii 07)