Thằng Đao

 

Uyên Sồ

 

 

 

Thằng Đao tay cầm cái gậy có cột  tấm vải trắng ở một đầu , miệng ngậm cái tu huưt. Nó đứng ở chỗ vạch sơn dành cho người đi bộ. Phía sau nó là một đám người già , trẻ, lớn , bé… Họ nắm tay nhau và chờ thằng Đao như đội  quân đang chờ lệnh xuất phát của cấp chỉ huy. Ḍng thác xe cộ cứ vùn vụt vùn vụt… Thằng Đao liên tục đảo mắt để t́m cơ hội. Đoàn người phía sau nó mỗi lúc một đông. Họ nóng ruột xô đẩy nhau thúc vào lưng nó. Nó hiểu rơ tâm trạng của họ chứ. Nhưng, nó đành chịu v́ xe nhiều quá. Rồi nó đánh liều. Nó huưt một hồi c̣i dài, tay đưa cao cây gậy có cột tấm vải trắng lên và băng qua đường. Tiếng c̣i vẫn không ngừng vang lên. Đoàn người phía sau  nhanh chân bước theo. Nó lách ḿnh qua những chiếc xe đứng khít khịt. Cuối cùng th́ đoàn người cũng sang  được một cách  an toàn bên này đường để đi đến những nơi cần thiết mà họ đă định hướng từ trước. Thằng Đao lại tiếp tục dẫn một đoàn người khác sang bên kia . Nó như một người lái đ̣ , hết đưa lớp người này lại đưa lớp người khác. Chỉ khác một điều là người lái đó th́ có tiền thù lao c̣n nó th́ không nhận được ǵ – ngay cả một lời cám ơn hay một ánh mắt tŕu mến. Mà nó cũng không hề nghĩ đến điều đó. Nó hồn nhiên như một đứa trẻ. Mà nó là một đứa trẻ thực- cho dù tuổi đời của nó đă hơn 20. Mặt nó ngố ngố- đặc điểm của nhửng đứa trẻ mắc bệnh down.Và người ta liền đặt tên cho nó là Đao. Thằng Đao. Người ta luôn gọi nó như thế.Tuy gọi vậy, nhưng không một ai có ư coi thường nó. Ai cũng quư mến và thương nó v́ nó hiền lành, hay giúp đỡ người khác. Nó bị mắc bệnh đao nhưng ở dạng nhẹ nên c̣n tỉnh táo, chỉ bị cái bề ngoài không được đẹp thôi. Cả ngày nó lang thang ngoài đường. Ghé chỗ này một tí, chỗ kia một tẹo. Người ta chọc ghẹo th́ toét miệng cười. Hành trang của nó là một cái c̣i , một cây gậy có cột miếng vải trắng ở một đầu, một cái mũ lưỡi trai đă bạc màu. Nó thường phụ giúp các chú công an, các chú dân pḥng điều tiết giao thông. Nó làm các động tác thuần thục như một người  đă được đào tạo qua trường lớp hẳn hoi. Nh́n cách nó làm việc, người ta thấy rơ sự đam mê của nó. Nh́n khuôn mặt cố tỏ ra oai vệ của nó , không ai có thể nhịn cười được.

 

Nhà nó ở sát quốc lộ 13, cửa ngơ đi vào thành phố, lại có đường xe lửa chạy qua nên nạn kẹt xe xảy ra thường xuyên. CSGT và DP hết sức vất vả trong việc điều hành giao thông- nhất là vào giờ cao điểm. Việc băng qua đường của khách bộ hành cũng khó khăn không kém. V́ thế, thằng Đao luôn có mặt bên cạnh họ để giúp đỡ. Khi tiếng c̣i của nó cất lên là lúc bà con yên tâm băng qua đường. Lúc đó, nó như một chiến binh quả cảm ngoài chiến trường, dùng thân ḿnh để che chắn ḥn tên mũi đạn cho người khác  được an lành.

 

Nó là con đầu ḷng của một gia đ́nh lao động nghèo. Ba nó chạy xe ôm. Má nó buôn thúng bán bưng ngoài chợ B́nh Triệu. Khi nó ra đời, má nó đă khóc hết nước mắt. Ba nó th́ lặng im nh́n nó. Có người trách tại sao không đi khám định kỳ để biết trước mà bỏ nó đi. Đi khám định kỳ ư? Đầu tắt mặt tối với miếng cơm manh áo c̣n chưa xong làm ǵ có thời gian để đi bệnh viện. Hơn thế, mỗi lần đi khám bệnh tốn tiền tốn bạc lắm, làm sao kham nổi. Thôi,trời cho sao th́ nhận vậy. Họ đă vượt lên trên sự sợ hăi, vượt lên trên  mặc cảm tự ty . Và thằng Đao đă lớn lên trong ṿng tay yêu thương của ba má. Nó c̣n hai đứa em, một trai và một gái. Cả hai đều b́nh thường như mọi đứa trẻ khác. Không chỉ b́nh thường về mặt thể lư, hai đứa em thằng Đao c̣n thông minh, học hành giỏi giang và hiếu thảo. Chúng rất thương anh Đao. V́ cha  mẹ bận lo sinh kế nên hai đứa đă thay nhau chăm sóc người anh bất hạnh một cách chu đáo.

 

Trong lúc ba má nó đi kiếm sống và hai đứa em đi học th́ nó tham gia công việc dắt khách bộ hành qua đường. Ai cho nó tiền hoặc đồ ăn thức uống, nó đều lắc đầu từ chối. Trưa nó về nhà. Sau khi ăn uống nghỉ ngơi, nó lại ra ngoài tiếp tục công việc như một công chức cần mẫn.Y phục của nó luôn luôn tươm tất, sạch sẽ.

 

Sự xuất hiện của nó trên quăng đường này dần dần trở thành một sự hiển nhiên cần thiết. Mỗi lần thấy bóng dáng nó, người ta lại bông đùa:

- Sếp đi làm hả ?

 

K hông biết nó có hiểu ǵ không , chỉ thấy nó toét miệng cười thôi.

 

Không chỉ dắt người bộ hành qua đường, nó c̣n phụ giúp nhân viên công lực giữ ǵn trật tự mỗi khi có tai nạn giao thông xảy ra. Nó ra hiệu cho xe dừng, xe chạy…như thể nó là một cảnh sát giao thông thực thụ vậy. Có một điều ngạc nhiên là người ta tuân theo hiệu lệnh của nó răm rắp , nhờ vậy mà trật tự giao thông mau chóng được văn hồi.

 

&

 

Hôm nay cũng như mọi ngày, thằng Đao lại tiếp tục làm công việc thường nhật của nó. Mật độ xe có ít hơn một chút nên công việc của nó cũng bớt khó khăn. Nó vẫn dẫn đầu đoàn người rồng rắn phía sau. Cứ mỗi hồi c̣i cất lên là một chuyến đ̣ được bắt đầu. Bà con đi chợ. Trẻ em đi học. Thợ thuyền đi làm…Những hành khách của các chuyến tàu miễn phí vui vẻ , yên tâm, hài ḷng v́ sự tận tâm vô vị lợi của chủ nhân hồn nhiên, trong sáng. Cuối cùng th́ một buổi sáng được kết thúc bằng chuyến tàu vét lúc gần 11 giờ trưa. Đường xá lúc này quang hơn. Thế nhưng, vận tốc của xe th́ không giảm, vẫn vùn vụt chạy qua chạy lại . Khách đa số là trẻ em tan học. Có em có cha mẹ đi kèm. Có em đi một ḿnh. Các em xúm xít sau lưng anh Đao. Sinh mạng các em đang nằm trong ṿng tay nhân ái của anh Đao. Chúng nó cứ í ới gọi: “ Anh Đao ơi ! Chờ em với! Anh Đao ơi ! …Anh Đao ơi!...Anh Đao ơi !...” Những tiếng gọi thân thương , tin cậy. Chúng không c̣n trông thấy cái vẻ mặt ngô ngố buồn cười của anh Đao nữa. Chúng chỉ trông thấy lá cờ trắng trên đầu cây gậy của anh thôi. Lá cờ đó vừa mang ư nghĩa đầu hàng sự vô trật tự của phố xá, vừa mang màu sắc  của sự phục sinh khải hoàn. Và nó tạm nghỉ để trở về nhà ăn uống , ngủ nghỉ. Nụ cười hồn nhiên trên môi không bao giờ tắt.

 

Nó vừa quay lưng được vài bước bỗng nghe tiếng la thất thanh : “ Trời ơi ! Con nhà ai thế kia! Cứu! Cứu ! Cứu !”. Thằng Đao quay lại nh́n. Giữa mặt lộ nóng bỏng, một đứa bé khoảng ba, bốn tuổi đang t́m cách băng qua đường. Không biết ba má nó ở đâu mà để cho nó đi như thế. Đứa bé cứ thụt ra , thụt vô mỗi khi xe chạy qua mặt. Tiếng la mỗi lúc một khẩn thiết : “ Con nhà ai thế? Ba má nó đâu rồi ? Cứu ! Cứu !...”. Có những bước chân huỳnh huỵch chạy ra. Nhanh như một con sóc, thằng Đao vụt bay người ra mặt lộ. Nó ôm thằng bé vào ḷng.Vừa lúc ấy, từ xa, một chiếc xe taxi vùn vụt lao tới.Và người ta nghe thấy một tiếng “ Kít…” cùng một tiếng “rầm…” rợn người vang lên. Nhiều tiếng la to : “ Chết ! Chết rồi ! Chết rồi ! Thằng Đao… Thằng Đao…”. Rồi rùng rùng một đám đông chạy ra.

 

Thằng Đao nằm bất động dưới gầm xe. Đầu nó vỡ tan. Những mảnh sọ văng tung tóe. Óc bầy nhầy đổ ra trên mặt đường. Đứa bé cũng bất tỉnh, nhưng trên người không có vết xây xát nào. Người ta bế nó lên. Mặt nó xám ngoét. Một phụ nữ trẻ cố gắng dạt đám đông để vào.Trông thấy thằng nhỏ, chị ta gào lên : “ Trời ôi ! Con tôi !”,  rồi chị ta ngất xỉu….

 

&

 

Đám tang thằng Đao lớn chưa từng có ở khu phố này từ trước đến nay. Người đến phúng viếng đứng ṿng trong ṿng ngoài. Đó là những người đă từng đáp chuyến đ̣ ngang của thằng Đao mỗi ngày. Những ngày sắp tới đây họ sẽ phải vất vả trong nỗi lo sợ mỗi khi băng qua đoạn đường luôn luôn có sự ŕnh rập của hiểm nghèo, chết chóc. Thằng Đao đă từng là một cái khiên vững chắc che chắn cho họ. Nó là hiện thân của một thiên sứ. Mắt ai cũng đỏ hoe. Có người c̣n dắt theo cả con cái nữa. Những đứa trẻ này cũng mếu máo như thể vừa mất đi một người anh ruột thịt  đầy thương mến. Căn nhà cấp bốn nhỏ bé của ba má nó không đủ chỗ để chứa hết hằng hà sa số ṿng hoa tươi trên đó có đính những ḍng chữ nói lên ḷng tiếc thương chân thật đối với người vừa nằm xuống .

 

Bức ảnh chân dung người quá cố đặt trên cỗ áo quan như mờ đi sau màn  khói nghi ngút dày đặc của những cây nhang cắm chi chít ở bát nhang phía trước quan tài. Đứng hai bên quan tài, ngoài gia đ́nh thằng Đao, người ta c̣n thấy một gia đ́nh khác gồm hai vợ chồng và một đứa bé trạc ba, bốn tuổi. Đó là gia đ́nh đứa bé đă được thằng Đao cứu khỏi bàn tay tử thần chỉ trong gang tấc.

 

Những lời cầu kinh cùng những bản thánh ca không ngớt vang lên…

 

@

 

Quốc lộ 13 một buổi sáng đầu tuần . Xe cộ nườm nượp.

 

Đứng ở vạch vôi dành cho người đi bộ sang đường là một hàng người. Họ cứ nhấp nha nhấp nhô chờ cho ngớt xe để sang bên kia. Thế nhưng, hễ vừa bước tới một bước th́ những cái xe tai quái lại xông tới, nên họ đành phải lùi lại. Có người suưt bị xe đụng. Đoàn người cứ rụt rè , rụt rè ,rụt rè… Trong đám người ấy h́nh như có tiếng thở dài và vài cặp mắt thất vọng dáo dác t́m kiếm…Đám đông ô hợp này đang thiếu một bàn tay chỉ huy. Tiếng ai đó u sầu :

- Phải chi có thằng Đao…

 

Tức th́ nhiều tiếng đáp ứng :

-  Phải đó. Nếu có thằng Đao… Nếu có thằng Đao…

- Tội nghiệp nó !

 

Bỗng một hồi c̣i dài huưt lên: “ Toét…toét…toét…”

- Ồ thằng Đao !

 

Bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về phía trước. Những trái tim hớn hở. Những ánh mắt mừng vui. Thế nhưng, niềm vui của họ bỗng nhiên bị dập tắt thật phũ phàng. Trước mắt họ không phải là h́nh ảnh quen thuộc  đầy thân thương của thằng Đao mà là hai người dân pḥng đang chặn xe lại cho bà con qua đường. Môi họ mím chặt. Mặt họ đanh lại. Mắt họ vằn lên những tia máu. Họ đứng cách xa đoàn người. Có ai chậm chạp th́ họ quát tháo : “ Đ.m! Lẹ lên coi !”. Một đứa trẻ v́ bị giục giă quá, luống cuống đánh rơi cặp sách, nó cúi xuống lượm lên th́ nghe tiếng thét : “ Lẹ lên, nhỏ! Có cái cặp mà không xách nổi. Đ.m”. Tiếng chửi thề của anh ta càng khiến nó luống cuống hơn. Phải mất mấy giây nó mới nhặt được cái cặp lên và lúi chúi chạy theo đoàn người. Nước mắt lưng tṛng, nó thầm th́ :  “Anh Đao ơi !”.

 

Rồi đoàn người cũng  qua được. Họ lúp xúp đi như bị ma đuổi.

 

 

Uyên Sồ

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính