Nỗi niềm đêm mưa

Uyên Sồ

 

 

Em đến thăm anh một chiều mưa. Mưa dầm dề đường trơn ướt vai gầy…Em đến thăm anh chiều đông giá và quên đường về…

 

Đó là  một chiều mưa của nhạc  sỹ Tô Vũ.

 

C̣n đây là một chiều mưa của nhạc sỹ Nhật Ngân :

Tôi đưa em sang sông chiều xưa mưa rơi âm thầm để thấm ướt chiếc áo xanh và đẫm ướt mái tóc em…Nếu tôi đừng đưa em th́ chắc đôi ḿnh không quen. Đừng bước chung một lối ṃn có đâu chiều nay tôi buồn…?

 

Như thế đó, cũng là  một chiều mưa thôi mà hạnh phúc một người và u sầu một kẻ.

 

Nhạc sỹ Nhật Ngân  không lẻ loi trong phũ phàng mưa lạnh bỏi v́ c̣n có một người khác cũng trách cũng than mưa gió sao vô t́nh : “ Mưa ơi ! Mưa ơi ! Mưa gieo sầu nhân thế” . Người ấy là nhạc sỹ Huỳnh Anh vậy.

 

Mưa có “gieo sầu nhân thế” không?

 

Để trả lời câu hỏi đó, xin đến với một cô giáo-cô giáo Nhi Nguyễn- để nghe cô bộc bạch nỗi ḷng :

 

Giờ này chưa ngủ được.

 

Mỗi lần một cơn mưa đổ xuống là thấp thỏm lo lắng.

 

Không biết nước có tràn vô nhà không?

 

Đêm nay cũng không phải là lần đầu tiên…Nước tràn sân trước, sân sau, vô pḥng…

 

Tôi nghiệp mấy nhóc đang ngủ say sưa bị dựng dậy phụ tát nước.

 

Vậy đó thời gian sống chung với lũ cũng không phải là ít…

 

Biết sao bây giờ? Để có đủ kinh phí sửa lại cái nên nhà cũng đâu phải dễ. Chị em nhà giáo ráng dành dụm để làm lại cái nền nhà cho được yên giấc ngủ với những cơn mưa đêm.

 

Thế rồi lên kế hoạch.

 

Đem đơn lên phường th́ được trả lời: “Không được sửa v́ đang có tranh chấp”

 

Tranh chấp ǵ chứ. Đất nhà ḿnh để ống nước mấy chục năm rồi. Giờ họ xây dựng lấn ép c̣n có chút xíu, giờ kiện ngược lại ḿnh để ống nước lên đất của họ. Mà sao họ không kiện lúc chưa làm nhà?

 

Cũng chấp nhận chờ… Chờ đến giờ này cũng chẳng thấy “anh chị” nào mời lên…Tranh chấp…

 

Chờ… chờ… chờ…Giờ cũng hết hè rồi. Vật tư th́ tăng chóng mặt… Làm ǵ được nữa.

 

Và cứ mỗi đêm mưa là như thế này.

 

Giờ các “anh chị” ấy nệm ấm chăn êm có nhớ đến lá đơn nhà ḿnh nằm ở đâu không?

 

Ôi ! Đúng là “mưa gieo sầu nhân thế”. Mối sầu ngàn cân !

 

Có ai nghe thấy tiếng nức nở không? Hay tiếng nức nở đă bị mưa gió, sấm sét nuốt chửng rồi?

 

Cô giáo Nhi Nguyễn ơi! Cô có thể chờ tới bao lâu nhỉ?  Cô chờ để rồi hàng đêm cô lại chắp tay cầu khấn :

 

Xin Chúa cho con đêm nay được b́nh an. Đêm qua con  sợ lắm rồi.

Cô là một tín đồ ngoan đạo. Cô hết ḷng tin tưởng vào Chúa và nhất nhất làm theo lời Chúa dạy: “Hăy xin th́ sẽ được. Hăy gơ th́ sẽ mở cửa cho”.

 

Nhưng cô giáo ơi ! Cô xin không đúng người và gơ không đúng cửa rồi. Người mà cô cần phải xin không phải là Chúa mà là các quan lớn quan nhỏ ở trên phường ḱa. Cái cửa mà cô cần phải gơ không phải là trái tim Chúa mà là cửa pḥng của các quan trên phường đó. Chúa đâu có làm cho cô khổ sở như thế đâu. Hăy nh́n vào khuôn mặt u sầu của Người trên Thập giá đi ! Người đang trông xuống để chia sẻ nỗi khổ với cô mà. Nước tràn ngập nhà cô không phải do Chúa đâu. Do các “anh chị” trên phường đấy. Nếu họ không vứt đơn của cô vào sọt rác th́ hè vừa qua chị em cô đă nâng được nền nhà lên rồi và như thế th́ cô đâu có phải nặng trĩu lo âu : “Giờ này chưa ngủ được. Mỗi lần một cơn mưa đổ xuống là thấp thỏm lo lắng. Không biết nước có tràn vào không. Đêm nay cũng không phải là đêm đầu tiên… Nước tràn sân trước, sân sau, vô pḥng…”

 

Vậy, cô hăy  mau mau lên UBP mà gơ cửa và kêu xin. Nhưng, để có kết quả th́ đừng đi tay không, cô nhé ! V́ “vào cửa quan không có lối nói bằng nước dăi”. Câu nói ấy của viên quan huyện trong tác phẩm Bước đường cùng của Nguyễn Công Hoan cách đây gần một thế kỷ vẫn c̣n là kim chỉ nam cho bất cứ người dân nào khi đặt chân vào cổng các “công đường” của thế kỷ 21 này, cô giáo Nhi Nguyễn ạ.

 

Sau khi cô giáo Nhi Nguyễn đăng lời than thở trên fb th́  cô nhận được nhiều sự cảm thông chia sẻ; trong đó có một người đă gợi ư cô nên siêng mua vé số Vietlot để, nếu trúng th́ có tiền sửa nền nhà. Lời khuyên đó thoạt nghe có vẻ bông đùa, nhưng nếu ngẫm nghĩ kỹ th́ quả là một lời khuyên chí lư. Bởi, nếu cô trúng số thiệt th́ việc sửa nhà của cô sẽ rất thuận lợi, không chỉ có đủ kinh phí mà quan trọng hơn là việc làm đơn xin giấy phép ở trên phường  chắc chắn sẽ rất dễ dàng. Ông bà ta đă chẳng từng dạy: “Nén bạc đâm toạc tờ giấy” sao ? Sở dĩ đơn xin của cô trước đây không được cứu xét v́ cô không biết “thủ tục đầu tiên” ở các cơ quan công quyền hiện nay. Cô không biết v́ cô là cô giáo nên ngây thơ , thật thà. Mà “thật thà th́ thua thiệt”

 

          Cầu xin cho cô được trúng số. Lần này th́ phải cầu xin ơn Trên thật.

 

          Trong  bản tin tối nay, xướng ngôn viên đài truyền h́nh loan báo: “Đêm nay Nam bộ sẽ có mưa giông, gió giật cấp 8 đến cấp 9…”

 

          Giữa lúc xướng ngôn viên c̣n đang đọc bản tin th́ sấm sét bắt đầu lên tiếng. Những tia chớp ngoằn nghoèo xé nát bầu trời đêm. Gió  thổi mạnh  như muốn  xô đổ, giật sập mọi thứ nó gặp trên đường đi. Và mưa ào ào đổ xuống như thác lũ.

 

          Giờ này chắc hẳn cô giáo Nhi Nguyễn đang sợ hăi âu lo.

 

          Mưa từ đâu mưa về làm muôn đóa hoa rơi tả tơi. Phải chăng mưa buồn v́ t́nh đời, mưa sầu v́ ḷng người…?

         

 

SÀI G̉N trong cơn băo

UYÊN SỒ

 

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính