Nhàn cư  

 

Uyên Sồ

 

 

   Ngày xưa, cụ Uy Viễn Tướng công Nguyễn Công Trứ đă hạ bút viết :

         

   “Thị tại môn tiền náo,

            Nguyệt lai môn hạ nhàn.”

 

          Đă có biết bao nhiêu cái đầu  gật gù tán thưởng tài nhận xét của một con người từng trải qua nhiều thăng trầm trên hoạn lộ- một con người luôn mỉm cười thách thức cuộc sống:

 

          “Bốn mùa ví những xuân đi cả,

          Góc núi ai hay sức lăo tùng”

 

          Đôi khi nụ cười kia lại trở nên ngạo mạn :

           

         “Kiếp sau xin chớ làm người,

          Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.

          Giữa trời vách đá cheo leo,

          Ai mà chịu rét thời trèo với thông”

 

          Tuy nhiên, con tim của lăo tùng lắm lúc cũng chùng xuống để ao ước có ánh trăng chiếu qua cửa mà hưởng thụ chút nhàn hạ. “Nguyệt lai môn hạ nhàn”. Thế nhưng, đâu cứ nhất thiết phải có gương mặt chị Hằng th́ người ta mới được thảnh thơi, thưa cụ Hy Văn. Bằng chứng là, hơn hai tháng nay, trên toàn thế giới, thiên hạ ai ai cũng được hưởng nhàn, thưa cụ, cho dù chẳng có chút xíu ánh trăng nào hết và cũng chẳng ai muốn được làm kẻ vô công rồi nghề cả.

 

           Đường phố vắng hoe. Nhà nhà cửa đóng then cài chặt chẽ. Nội bất xuất. Ngoại bất nhập. Cho dù là những người thân thiết ruột thịt. Cha mẹ mang đồ ăn đến cho con cháu ư? Cứ để ngoài cửa rồi nhấn chuông. Từ bên trong cửa kính, những khuôn mặt ló ra, những cái đầu gật gật và cuối cùng là những bàn tay vẫy vẫy từ biệt. Con cháu tiếp tế đồ ăn thức uống cho ông bà, bố mẹ th́ cũng cùng cách thức như vậy. Người  ta chỉ  c̣n được nghe tiếng nói của nhau và trông thấy nhau qua smart phone mà thôi. C̣n nơi chốn chợ búa hoặc quán xá th́ chẳng ai dám đứng (và cũng không được phép) gần sát bên nhau. Người quen kẻ biết gặp nhau th́ cũng kể là xa lạ. Không niềm nở bắt tay chào hỏi như thời gian trước đó. Tất thảy đều bị - và cả tự nguyện bịt mồm bịt mũi mỗi khi ra đường. Người ta chỉ cần ra dấu hiệu với nhau thôi, chẳng khác chi thế giới của người khiếm thính.

 

            Thật là chưa bao giờ người sợ người đến như vậy. Cơi trần ai này bỗng chốc trở nên lặng câm- một thứ lặng câm kinh hoàng khủng khiếp- kể từ khi bước chân xâm lăng của bọn Tàu cộng  tuôn đến. Những con ngựa thành Troie nham hiểm. Những tên Hồng vệ binh cuồng tín. Chúng xông xáo khắp mọi nơi trên hoàn cầu để  đem nỗi sợ hăi và chết chóc  đến cho nhân loại. Không chỉ là sợ hăi và  chết chóc mà c̣n gây nghi kỵ lẫn nhau. Bất kể là ai, liên đới với nhau như thế nào, thảy đều không thể tin cậy được v́ biết đâu người ấy lại chẳng mang theo mầm bệnh trên cơ thể ? Thế đấy, bản chất cộng sản là chia rẽ, là phân hủy đến tận cùng. Trong thế giới cộng sản không có chỗ cho sự thành thật. Từ trong gia đ́nh cho đến ngoài xă hội. Mọi người đều phải dè chừng lẫn nhau. Cái khẩu trang là dấu hiệu của phân hóa, của nghi ngờ  đố kỵ. Người lương thiện và kẻ bất lương làm sao phân rơ vàng thau? Và, c̣n hơn thế nữa, bản chất cộng sản là hủy diệt hàng loạt. Quả vậy, nếu giở lại những trang lịch sử thế giới th́ ta sẽ thấy ở những nước cộng sản như Trung hoa, Liên Sô, Bắc Hàn, Việt Nam, Cuba đă có hàng trăm, hàng ngàn, hàng triệu triệu người bị giết một cách tàn bạo không thương tiếc , v́ chủ trương của cộng sản là “ thà giết lầm c̣n hơn tha lầm”. Và, dưới ánh mắt của người cộng sản th́ đâu đâu cũng có kẻ thù- từ trong gia đ́nh đến ngoài xă hội. Ngay cả những người được mệnh danh là đồng chí của nhau , những người đă từng một thời kề vai sát cánh, đồng lao cộng khổ th́ sự ngờ vực cũng không bị loại bỏ. V́ thế mới có những cuộc thanh trừng đẫm máu trong nội bộ đảng.

 

            Và ngày hôm nay, khắp các quốc gia trên thế giới, người chết như rạ v́ Corona Whuhan. Tại Ư,  các nhà thờ bỗng chốc biến thành nơi quàn xác chết. Nh́n những cỗ quan tài nằm xếp hàng bên nhau trong nhà thờ vắng tanh vắng ngắt, chỉ duy nhất có sự hiện diện của một người là vị linh mục đứng làm nghi thức tôn giáo, không ai không thể chạnh ḷng. Sau đó, người ta vội vă đem những xác chết cô đơn đó đi chôn trong những ngôi mộ tập thể hoặc hỏa táng. Không người thân thiết ruột thịt tiễn đưa. Chỉ có tiếng chuông giáo đường ngân lên hồi vĩnh biệt.

 

             Giữa khi tấm màn tang chế bao phủ khắp địa cầu và giữa khi toàn nhân loại đang  sốt vó  chống chọi với Corona Whuhan th́ ở nơi kia, dưới tầng hầm kiên cố đào sâu trong ḷng núi xa thẳm- cho dù loại bom áp nhiệt mà một nữ khoa học gia người Mỹ gốc Việt đă sáng chế ra có sức  t́m kiếm và công phá khủng khiếp đến đâu chăng nữa th́ e rằng cũng khó có thể đến được căn hầm này- một người đang ung dung chễm chệ trên chiếc ngai vàng, mắt lim dim tận hưởng sự thành công của việc chế tạo ra thứ bom vi trùng  hủy diệt hàng loạt có một không hai trong thế kỷ 21 này. Người đó chính là Tập Hoàng đế của nước Trung Hoa cộng sản. Phải, Tập Hoàng đế chính là thủ phạm giết chết hàng triệu triệu sinh linh trên cơi địa cầu hiện nay. Tập Hoàng đế  đă  và đang thực hiện giấc mơ đại Hán của tổ tiên y từ  hàng ngh́n năm xưa. Kế hoạch “ một vành đai một con đường “ đă bắt đầu thành công. Một vành đai là vành đai sinh tử mà lũ địch thủ của y không thể  nào ngờ tới. Một con đường là con đường dành cho người chiến thắng bước đi trên đó. Người chiến thắng là ai ? Câu trả lời chỉ c̣n là thời gian ngắn ngủi thôi.

 

             Tập Hoàng đế  nâng ly rượu lên môi trong cung cách của một người hoàn toàn sảng khoái v́ đang nắm trọn vẹn vận mệnh của toàn thế giới. Đột nhiên cặp lông mày của Hoàng đế nhíu lại. H́nh như rượu hôm nay có thứ mùi vị khang khác. Nhưng, chỉ trong một sát na thôi, đôi chân mày của Hoàng đế lại trở lại trạng thái b́nh thường. Hoàng đế đă nhanh chóng t́m ra cái mùi vị khang khác kia. Nó là mùi máu. Rồi Hoàng đế vỡ ra môt tràng cười . Tràng cười làm bật tung cánh cửa sắt dày cộm được đóng kín bằng mấy lớp khóa từ mà ch́a khóa chính là vân tay của Hoàng đế. Nó khiến cho hàng trăm lớp vệ binh canh gác phải giật ḿnh lo sợ. Chúng đưa mắt nh́n nhau. Có những bàn chân dợm bước, nhưng lại vội vă đứng im nín thở. Tràng cười như những lưỡi dao nhọn hoắt đâm thủng da thịt chúng, khiến chúng liên tưởng đến những con dao mổ cướp nội tạng  các học viên Pháp Luân Công mà chúng được nghe dân chúng xầm x́ vào tai nhau. Mồ hôi chúng  đổ ra như suối- cho dù là đang giữa đêm đông rét cóng. Hoàng đế uống cạn ly rượu, cạn sạch sành sanh, cạn đến không c̣n lấy một giọt nhỏ xíu x́u xiu. Một ly… năm ly…mười ly… một chai… năm chai… mười chai… Chịu, không tài nào đếm xuể…

 

 

Thung Lũng Máy Nước, những ngày nhàn cư.

             UYÊN SỒ

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính