Năm cùng tháng tận một chút phiêu bồng

 

Uyên Sồ

 

 

 

          Tôi là đứa con út của một gia đ́nh đông con vào bậc nhất hành tinh. Con đông, nhưng chúng tôi đều yểu mệnh. Chẳng có người nào trong chúng tôi sống được quá hai mươi tư tiếng đồng hồ. Mỗi chúng tôi mở mắt chào đời khi mặt trời vừa ló dạng ở phương đông và nhắm mắt xuôi tay vào ngày hôm sau, ở những thời điểm khác nhau- có thể là rất sớm mà cũng có thể là rất muộn. Dù sớm hay muộn th́ chúng tôi cũng không thể kéo dài sự sống theo ư muốn được. Dường như sự ra đời của chúng tôi không được hoan nghênh lắm. Chúng tôi âm thầm đến rồi lại lặng lẽ ra đi. Thực ra, chúng tôi không hoàn toàn bị ghẻ lạnh. Thỉnh thoảng chúng tôi được chào đón bằng thái độ đầy thiện cảm. Đó có thể là nụ cười thật tươi. Đó có thể là ánh mắt rạng rỡ. Và đôi khi lại là tiếng ḥ reo thích thú. Thế nhưng, hạnh phúc ấy là món quà rất hiếm. Món quà đó anh em chúng tôi nào dám nghĩ đến, nói chi đến ước mơ?  Mà v́ rất hiếm, nên dửng dưng, hằn học, tức tối, và thậm chí có cả căm thù nữa, rất thường được trút lên tấm thân mỏng manh của chúng tôi. Giận cá chém thớt. Chúng tôi không oán trách ǵ cả. Trong thinh lặng, chúng tôi nở nụ cười bao dung. Họ đáng thương hơn đáng trách. Không chỉ chúng tôi mới mỏng manh. Họ cũng mỏng manh- rất mỏng manh. Chỉ đáng tiếc là họ không nhận ra được điều đó. H́nh như họ quên mất thân phận thụ tạo của họ. H́nh như họ không nhận ra tính vô thường của cuộc nhân sinh. H́nh như vô minh đă trở nên cái chủ đạo trong mọi suy tưởng và hành động của họ. H́nh như họ chỉ tồn tại chứ họ không sống. Thế nên, họ cần được hưởng sự bao dung.

 

          Bây giờ, trên miếng đất cỗi cằn này, chỉ c̣n duy nhất một ḿnh tôi. Cô đơn vây kín. Người anh của tôi mới ra đi sáng nay, lúc mười giờ ba mươi hai phút mười bảy giây. Lúc ấy, đứng phía sau anh, tôi nghe có tiếng kêu thảng thốt: “Quên. Quên. Quên chưa xé lịch”. Và thế là một bàn tay búp măng ngón ngón thuôn muốt trắng đưa lên. Roạt. Một âm thanh khô khan phát ra. Chỉ trong tích tắc, anh tôi nằm gọn trong bàn tay đẹp đẽ ấy. Và cũng trong tích tắc, tấm thân mảnh dẻ của anh bị vo tṛn thành một cục nhỏ xíu. Rồi, hai ngón tay tuyệt đẹp chúm lại đưa anh vào giỏ rác nằm phía dưới. Cuối cùng, cặp môi mọng đỏ h́nh trái tim cất tiếng hát: “Nàng xuân đến dáng xuân diễm kiều điểm tô đây đó…” Bước chân nhún nhẩy đi xa dần… xa dần… Tim tôi nhói buốt.  Ngày mai, có lẽ cũng vào thời khắc đó, có thể sớm hơn hoặc trễ hơn, số phận tôi cũng sẽ được định đoạt như thế. Cái bi thảm nhất là biết trước tương lai của ḿnh sẽ như thế nào, nhưng lại không thể cưỡng lại được, hoặc thay đổi được.

 

Ngày mai. Một ḥ hẹn. Ngày mai. Một đợi chờ. Ngày mai. Một nụ cười. Ngày mai. Một nước mắt. Ngày mai? Que sera sera.

 

          Dường như ở đâu đó có tiếng thở dài th́ phải.

 

 

Thung lũng Nước máy, 23/12/2020

Uyên Sồ

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính