Lá thư trần thế

 

 

Uyên Sồ

 

 

 

 

Sài G̣n ngày….

 

Kính gửi cụ Cuội.

 

Thưa cụ,

 

Điều trước tiên, cháu xin kính gửi đến cụ lời xin lỗi.

 

Vâng, cháu phải xin lỗi cụ v́  đă gọi cụ trống không như thế này. Đáng lẽ cháu phải viết là cụ Hồ Chí Cuội, hoặc cụ Nguyễn Phú Cuội, hay cụ Trần Đại Cuội, hoặc cụ Nguyễn Tấn Cuội v.v và v. v… Thế nhưng, thưa cụ, quả thật đây là một điều vô cùng khó khăn đối với cháu- không phải chỉ với riêng cháu thôi đâu, thưa cụ, mà c̣n với bất kỳ một người Viết Nam nào- từ người b́nh dân ít học cho tới các vị thông kim bác cổ. Lư do đơn giản v́ cụ không có gia phả minh bạch như bao người Việt Nam lương thiện khác từ xưa cho đến nay. T́m hiểu về cụ, cháu chỉ thấy trong các sách ghi một cách trống trơn cái tên Cuội. Mà tác giả những cuốn sách này đều là các vị học giả đứng đắn chứ không phải là những phường  học giả bằng thật nhan nhản trong xă hội ta hôm nay. Từ trên cung Quảng nh́n xuống có lẽ cụ cũng đă trông thấy  lúc nhúc một sư đoàn giáo sư tiến sĩ. Bọn này đông hơn cả ruồi đống rác, cụ ạ.

 

Nói rằng cụ không có cái gia phả minh bạch th́ chưa đúng lắm. Trong tất cả các công tŕnh nghiên cứu rất công phu về nền văn học dân gian như cháu đă thưa ở trên, các tác giả đều nói rơ xuất thân của cụ: cụ thuộc gia đ́nh bần nông. Ở thời của cụ, tất cả những đứa trẻ bần nông đều có t́nh trạng y hệt như cụ, nghĩa là chẳng có một tờ giấy nào ghi rơ ngày tháng năm sinh cùng tên cha tên mẹ. Chỉ có các cô chiêu cậu ấm th́ mới có tờ giấy ghi rơ ràng giờ sinh, ngày sinh, tháng sinh và năm sinh; thậm chí c̣n có cả lá số tử vi nữa. Vả lại, ở thôn quê,  các gia đ́nh b́nh dân thường rất dễ dăi khi đặt tên cho con. Thằng  Cu, con Hĩm, cu Tèo, cái Tẹo… là những cái tên  mà bất cứ nhà nào ở làng quê Việt Nam cũng có. Và  cái tên Cuội của cụ là một trong số những cái tên đó. Và cụ cũng chỉ có duy nhất một cái tên do cha mẹ đặt mà thôi. (Chả bù với người Việt Nam hiện nay. Họ có nhiều tên lắm, thưa  cụ, tên Việt lẫn tên Tây. Ôi thôi! Kể sao cho hết) Vậy th́ cụ cũng có gốc gác minh bạch đấy chứ, thưa cụ.

 

Điều thứ hai mà cháu muốn xin lỗi cụ là lối xưng hô. Với một người đă có cả ngh́n năm tuổi như cụ th́ cháu phải xưng hô như thế nào đây cho phải phép?  Chả lẽ lại xưng hô bác-cháu, cậu-cháu, chú-cháu ư? Thế th́ loạn luân quá cụ ạ. Loạn luân, thậm loạn luân. Băn khoăn măi cháu mới mạo muội xưng hô với cụ như thế này. Cũng xin thưa với cụ: chính v́ cứ băn khoăn măi về cách xưng hô với cụ mà đến tận hôm nay cháu mới dám ngồi vào bàn máy để viết thư cho cụ. Xin cụ vui ḷng đại xá cho kẻ hậu sinh này.

 

Kính thưa cụ Cuội,

 

Thế là cụ đă xa quê hương bản quán  cả mấy ngh́n năm nay rồi. Tuy nhiên, cháu tin chắc rằng t́nh cảm dành cho làng xưa xóm cũ của cụ chẳng chút nhạt phai, nếu không nói rằng nó vẫn c̣n ăm ắp đầy trong trái tim cụ. Vâng, làm sao có thể quên được “đường xưa lối cũ có bóng tre che thôn nghèo” cụ nhỉ?  Nào đâu đă hết?  Có lẽ cụ cũng đă từng nước mắt lưng tṛng khi nhớ đến “Làng tôi có cây đa cao ngất tầng xanh, có con sông lờ lững vờn quanh êm xuôi về Nam. Làng tôi bao mái tranh san sát kề nhau. Bóng tre ru bên mấy hàng cau. Đồng quê mơ màng”. Những buổi đi chăn trâu, trong lúc trâu gặm cỏ, cụ cùng chúng bạn thả diều, bắt dế hay đi mót lúa, tắm sông… Ôi! Bao nhiêu kỷ niệm đẹp êm đềm một thủa thanh b́nh ? Ấy thế mà định mệnh tai ác lại bắt cụ phải ĺa xa làng quê yêu dấu, xa ĺa người vợ trẻ và bạn bè chân chất ngây thơ. “Trăng thu găy đôi bờ. Chim bay xứ xa mờ”. Ôi! Đắng cay định mệnh!

 

Kính thưa cụ Cuội,

 

Ngần ấy thời gian sống trên cung Quảng, bên cạnh cụ Hằng Nga có nhan sắc cá lặn chim sa, người đă từng là nguồn cảm hứng của bao thi tài trần thế, cụ có quên được h́nh ảnh cô thôn nữ năm xưa với “răng lánh hạt huyền kém thua” cùng “tóc bỏ đuôi gà” và “má lúm đồng tiên” đă một thời cùng cụ đầu gối tay ấp? Cháu tin rằng cụ sẽ lắc đầu nguầy nguậy bảo rằng: “Không đời nào! Không đời nào!”. Cháu chẳng ngạc nhiên chút nào khi nghe cụ nói thế, v́ thủy chung vốn là bản chất của người Việt Nam từ bao đời nay. Cụ  vẫn một mực chung thủy với cụ bà cho dù ngày nay cụ bà đă ra tro bụi. Và nơi mà cụ bà  an nghỉ đă bị cưỡng chế để biến thành một thị trấn mới có những ṭa cao ốc nguy nga, hay một khách sạn năm sao,  mười sao ngất ngưởng tới tận trời xanh. Chắc hẳn cụ rất đau ḷng khi thấy phần mộ người vợ yêu dấu bị đào bới, bị san lấp. Thời đại hiện nay, trên giải đất này, người ta không c̣n nghĩ “nghĩa tử là nghĩa tận” nữa đâu, cụ ạ. Xót xa làm sao, thưa cụ. Nhưng, biết làm sao được khi sâu bọ ngoi lên làm người ?

 

Ở trên ấy, mỗi rằm tháng tám chắc cụ đă nghe bọn trẻ hát như thế này: “Bóng trăng trắng ngà có cây đa to có thằng Cuội già ôm một giấc mơ. Cuội ơi! Ta nói Cuội nghe: ở cung trăng măi làm chi ?”?  Thưa cụ, cháu muốn biết cảm nghĩ của cụ khi nghe lũ hỷ mũi chưa sạch mà lại láo khoét, xách mé gọi cụ là “ thằng” mà lại “thằng Cuội già” nữa chứ? Ồ ḱa! Sao cụ không phừng phừng mặt đỏ, không nghiến răng trợn mắt, không đùng đùng thét mắng mà lại mỉm cười như thế ? Cụ bao dung quá đấy, thưa cụ. Và cháu xin nghiêng ḿnh bái phục tấm ḷng độ lượng ấy của cụ.

 

Thưa cụ, trên mặt đất này, ở những xứ sở lạc hậu độc tài độc đoán th́ những kẻ có chức có quyền đều là những ông Trời con. Nhân dân của những xứ sở đó phải tuyệt đối trung thành và tuyệt đối tôn trọng họ. Nếu có kẻ nào, v́ bị áp bức, bị đối xử bất công quá nên gan cùng ḿnh dám buông lời  hay có hành động xúc phạm th́ chắc chắn y không tránh khỏi tù ngục và chết chóc. Không chỉ riêng cá nhân đó mà đôi khi tam tứ tộc của y cũng không thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Ấy vậy mà cụ, một vị có niên kỷ cao vời vợi, vẫn bị coi thường, vẫn bị gọi là “thằng” mà cụ vẫn b́nh thản, chẳng chút bận tâm. Thái độ của cụ làm cháu nhớ đến lối ứng xử rất văn minh và rất nhân bản của các vị lănh đạo ở trời Tây. Họ cũng bị  dân chúng của họ đem ra làm tṛ cười, bị đả đảo quá xá, bị ném trứng thối hoặc cà chua vào mặt... Thế nhưng, họ chẳng bắt tội một ai cả. Đấy mới thực sự là người lănh đạo.

 

Kính thưa cụ,

 

Chắc hẳn cụ thừa biết sự rẻ khinh của xă hội đối với cụ. Đây là một sự phân biệt đối xử hết sức bất công. Một thằng Cuội, một cu Cuội, một chú Cuội hay một anh Cuội khác xa với một ông Cuội, một cụ Cuội.

 

Đúng vậy, thưa cụ. Thằng Cuội hay cu Cuội là một đứa trẻ vô tư, hồn nhiên và ưa nghịch ngợm. Trên thế gian này, có đứa trẻ nào mà không biết phá làng phá xóm? Những tṛ nghịch của cu Cuội kia nào có ác độc đâu chứ. Chúng cũng đâu  xuất phát từ những mưu sâu hiểm độc nhằm triệt hạ đối thủ cho bằng được. Không. Không. Không. Ngàn lần không. Thế giới của trẻ thơ là một thế giới hoàn toàn trong sáng. Chính sự trong sáng này mà Chúa Giê-su đă đem các em bé ra để làm gương cho các môn đệ của Người. Người bảo các ông: “Ai không giống như những em bé này th́ sẽ không được vào Nước Trời”.

 

Vậy th́ tại sao cho đến tận ngày hôm nay, cu Cuội vẫn c̣n bị ghét bỏ? Cu cậu bị ghét đến nỗi họ đă dùng tên cậu như một h́nh dung từ để chỉ sự nói láo. Nói láo như Cuội. Thôi, đừng cuội nữa. Tin sao được nó? Nó cuội lắm… Có lẽ  cu Cuội bị kết án v́ một vài tṛ nghịch ngợm như lừa người nọ người kia. Thế nhưng, người ta  đâu chịu hiểu rằng tṛ lừa dối đó chỉ chứng tỏ sự thông minh của một đứa trẻ nơi miền quê heo hút. Nó cũng không mang đến những thiệt hại lớn lao đáng kể nào cho người bị lừa. Và điều đáng nói là cu Cuội đă bị những h́nh phạt thích đáng cho tṛ nghịch ngợm của y. Kẻ phạm tội, sau khi bị  trừng phạt th́ cần phải được hưởng sự khoan dung tha thứ. Cuội đă mắc lỗi lầm và đă bị trừng phạt. Nhưng Cuội lại không được tha thứ. Người ta khinh chê cậu. Người ta đem cậu ra để bêu riếu và làm tấm gương răn đe con cái. Cậu đă trở nên một thứ cặn bă của xă hội con người - một cái xă hội luôn tự xưng là văn minh, văn hiến. Thế có phải là bất công không?

 

 Công b́nh mà nói,  tṛ nghịch lừa dối của cu Cuội nào thấm tháp vào đâu  so với những mánh khóe lừa đảo vô cùng  tinh vi của những thằng hoạt đầu chính trị hay của những kẻ buôn thần bán thánh trong các tôn giáo? Chúng chỉ dùng toàn thứ bánh vẽ để mê hoặc dân đen.  Miệng chúng nói những điều ái quốc ái quần, nhưng thực tế chúng lại là những đứa măi quốc cầu vinh. Chúng cùng bè đảng của chúng chỉ là bầy nô lệ của ngoại bang. Bả vinh hoa phú quư đă che mờ mắt chúng. Chúng đă lừa gạt biết bao nhiêu thế hệ. Chúng đă và đang ngồi trên xương máu của hàng triệu triệu sinh linh ngây thơ dại dột hoặc bị cưỡng bức làm đinh vít cho chiếc ngai vàng của chúng. Trong các tôn giáo cũng chẳng kém chi. Lũ buôn thần bán thánh lợi dụng niềm tin của tín đồ để trục lợi. Bọn chúng luôn đem thiên đàng và địa ngục ra để hù dọa những người cả tin. Trong Kinh Thánh, Chúa Giê- su đă từng lên án bọn đạo đức giả này một cách nặng nề.

 

Ấy vậy mà chúng đâu có bị trừng phạt. Không những không bị trừng phạt thích đáng mà chúng c̣n được ca ngợi, tôn vinh như những bậc vĩ nhân và được thần thánh hóa một cách vô cùng lố bịch. Chúng đi đến đâu là có tiền hô hậu ủng như thần như thánh như hoàng đế chí tôn… Dân đen chỉ c̣n biết cúi đầu cam chịu kiếp nô lệ lầm than; thỉnh thoàng lại ngẩng đầu, hai tay cung kính đưa lên run run đón nhận vài cái bánh vẽ mà bụng không ngớt rủa thầm.

 

Ôi! Tội nghiệp cu Cuội cứ măi măi bị hàm oan, cứ măi măi bị hậu thế nguyền rủa rẻ khinh. Quần chúng giống như hạt cát trên sa mac. Gió nổi lên th́ chúng  bay lên, không cần biết phương hướng như thế nào. Cứ bay. Bay loạn xà ngầu. Ư thức được điều đó, những kẻ lưu manh đă khôn khéo núp bóng những từ ngữ đẹp đẽ để lừa bịp quần chúng. Chúng đă tạo nên dư luận để đè bẹp, để giết chết một con người hay một quần thể. Cu Cuội là nạn nhân của thứ dư luận khốn kiếp đó. Dư luận tạo nên thành kiến. Một khi thành kiến đă khắc sâu vào tâm can con người th́ chỉ có phép mầu mới có thể bôi xóa được. Đúng là “đập vỡ một nguyên tử c̣n dễ hơn bẻ găy một thành kiến” như nhận định của  một vị bác học tài danh.

 

Kính thưa cụ Cuội,

 

Nước mắt chúng sinh nhiều hơn nước biển. Từ hằng ngh́n năm nay, trên cơi cao xanh tít mù đó, chắc cụ là người am tường sâu xa lời dạy thâm thúy đó của Đức Phật. Vâng, thưa cụ, nước mắt chúng sinh không bao giờ ngưng chảy. Trong biển lệ mênh mông ấy, người dân Việt cũng cuồn cuộn lớp lớp máu lệ oan khiên. Tham sân si tạo nên cái khổ, tạo nên nước mắt. Thế nhưng, nào đâu  phải tất cả con người đều tham sân si?

 

Ao ước được sống đúng thân phận của một CON NGƯỜI th́ đâu phải là tham là si? Miếng cơm đang sắp đưa vào miệng th́ thằng ăn cướp sập vào giật mất. Im lặng chấp nhận chăng? Nếu giành lại miếng ăn đó th́ có gọi là sân hay không? Đó, thưa cụ, chẳng tham, chẳng sân, chẳng si mà nước mắt vẫn tuôn đổ. Thế là thế nào, thưa cụ Cuội? Người dân oan Việt Nam hôm nay rất khổ sở. Họ đă bị cướp đất, cướp nhà. Họ đă đồng loạt đứng dậy để đ̣i lại công lư. Có phải do tham sân si không, cụ nhỉ?

 

Thưa cụ Cuội,

 

Bóng trăng đă xế. Cụ có nghe chăng tiếng ru con của một người mẹ ở cuối thôn?

 

Đêm khuya trăng tà. Mẹ ru con ngủ. À à ơi……

Ngoan ngoan con nhỏen miệng cười. Trông con mẹ những tơi bời ruột gan. Giông tố lầm than. Con ơi, nơi kia giông tố làm than, gây nên bao cảnh điêu tàn thảm thương. À à ơi… Mấy  đời bánh đúc có xương. Mấy đời giặc cướp có thương dân ḿnh…À à ơi… …Trách ai uốn lưỡi cầu vinh, bán quê hương nỡ quên t́nh nước non..À à ơi…À à ời…”

 

Tiếng ru đẫm nước mắt ch́m sâu trong bóng tối nồng nặc mùi tử khí. Bỗng có những bước chân rầm rập. Rồi những loạt đạn xé rách màn đêm. Những tiếng thét kinh hoàng. Rồi âm thanh của nồi niêu soong chảo, mâm bát, chậu thùng… vang động khắp nơi khắp chốn. Âm thành càng lúc càng nhiều hơn, càng ráo riết hơn lên. Chó sủa vang rền. Những  đám cháy khổng lồ bùng lên… bùng lên… bùng lên… Nghiêng ngả đất trời…

 

Cụ Cuội ơi! Trên đó cụ đă trông thấy những ǵ ?

 

 

Uyên Sồ

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính