Cái mũ

 

 Uyên Sồ

 

 

Con người đặt tên cho tôi là mũ, là nón, là vương miện - tùy theo vùng, miền và hoàn cảnh.   Tôi có mặt trên mặt đất này đă lâu lắm rồi. Cũng giống như con người, họ hàng  tôi có nhiều chủng tộc, màu da, h́nh thù. Thế nhưng,  thế giới của chúng tôi khác với thế giới của con người. Trong thế giới của chúng tôi, sự ḱ thị và ức hiếp nhau không có chỗ để chen chân. Anh em chúng tôi có nguồn gốc từ châu Phi, châu Mỹ, châu Á… vẫn có thể nằm cạnh nhau một cách êm thấm, hiền ḥa. Những đứa em, đứa cháu  nhỏ bé vẫn có thể đứng bên những anh chị, cô bác… to lớn dềnh dàng mà không hề một mảy may lo lắng, sợ hăi. Chúng tôi được con người tạo dựng nên, nhưng  vẫn không bị tiêm nhiễm những tham, sân, si của họ. Khi sản sinh ra chúng tôi, con người trao cho chúng tôi nhiệm vụ bảo vệ sức khỏe và làm đẹp cho họ. Và chúng tôi đă thực thi nhiệm vụ đó một cách nhiệt t́nh, vô vị lợi. Con người, khi bắt tay vào làm việc ǵ - dù là làm cho chính bản thân họ - cũng đặt ra mục đích hẳn hoi. Họ chỉ làm khi nào thấy rằng họ có một lợi ích nào đó. Bánh ít ném đi, bánh qui ném lại. Đó là phương châm sống của thế giới loài  người. Chúng tôi th́ khác, khác hoàn toàn. Chúng tôi chỉ biết phục vụ, phục vụ, phục vụ…và phục vụ…Trong lúc phụng sự, giữa chúng tôi không hề có sự kèn cựa, tranh thua hơn kém; không hề có sự tâng công, nịnh bợ để được một sự ưu ái nào đó của con người. Như thế, có thể nói một cách mạnh bạo rằng chúng tôi là loài sen quí vươn lên ngạo nghễ giữa biển bùn ô uế của con người.

 

Chính v́ đức tính quí hóa đó mà con người tỏ ra rất tôn trọng chúng tôi. Dấu chỉ của sự tôn trọng này được thể hiện trong ngôn ngữ của họ khi sử dụng chúng tôi. Đó là chữ đội. Vâng, họ đội  chúng tôi lên đầu họ. Mà đầu của con người là phần  rất ư là linh thiêng. Chỉ các bậc trưởng thượng hoặc chức sắc tôn giáo mới được quyền đụng chạm vào  đầu  họ mà thôi. Nếu một kẻ nào đó, vô t́nh hoặc cố ư đụng chạm vào đầu họ th́ lập tức sẽ gặp phản ứng. Phản ứng có thể nhẹ nhàng nhưng không kém phần cương quyết đủ để đối phương  gờm mặt mà không dám tái phạm nữa: “ Chỉ có cha mẹ tôi mới có quyền đụng vào đầu tôi thôi. Ngoài cha mẹ tôi ra, bất cứ kẻ nào đụng vào đầu tôi th́ tôi sẽ không để yên đâu.”. Phản ứng đôi khi không dừng ở mức độ nhẹ như thế. Nó có thể vô cùng mănh liệt, gay gắt để dẫn đến ẩu đả hoặc đổ máu. Nói như vậy để cho thấy rằng họ  hàng nhà mũ chúng tôi có vị trí đặc biệt trong đời sống loài người.

 

Sở dĩ địa vị của chúng tôi cao trọng đến thế là v́ chúng tôi là biểu tượng của sự cao trọng. Các buổi lễ trao vương miện cho vua chúa, mũ áo cho các vị chức sắc trong tôn giáo hoặc cho các vị đỗ đạt hay tốt nghiệp qua những ḱ thi tuyển gay go là bằng chứng hùng hồn không thể chối căi. Chúng tôi là biểu tượng quyền uy tối thượng của họ. Có chúng tôi trên đầu, họ trở nên oai vệ và đầy uy lực, cho dù trước đó họ bị ch́m lấp trong đám đông. Có chúng tôi trên đầu,  họ bỗng chốc trở nên các bậc thần thánh linh thiêng. V́ thế, tất cả những lời nói của họ đều là khuôn vàng thước ngọc cho  hết thảy mọi  tầng lớp quần chúng thuộc mọi thế hệ.

 

Chúng tôi c̣n ban tặng thứ quyền uy này cho cả những kẻ thuộc giai tầng xă hội khác nữa. Các vị tiền nhân của tôi kể rằng  ở một  đất nước nào đó, đă có một thời nhiều kẻ làm mưa làm gió nhờ đội chúng tôi trên đầu. Lúc bấy giờ, chúng tôi là biểu tượng của một giai cấp mới trong xă hội con người- giai cấp thâu tóm tất cả quyền hành, địa vị và quyền lợi to nhỏ. Kẻ nào có chúng tôi trên đầu th́ kẻ đó mặc nhiên là vua, là thủ lănh, được quyền ăn trên ngồi trốc, là có thể thở ra khói nói ra lửa.  Cũng chính v́ vậy  mà chúng tôi trở nên tội phạm đối với dân đen thấp cổ bé miệng. Dân đen  sợ hăi tột cùng mỗi khi chúng tôi xuất hiện. Họ xem chúng tôi là hung thần ác hiểm. Màu xanh, theo suy nghĩ của con người là màu của hạnh phúc, của hi vọng. Thế nhưng, màu xanh trên da thịt chúng tôi hồi ấy lại là màu của tang tóc, của tuyệt vọng khôn cùng. Họ hàng nhà mũ chúng tôi vô cùng xấu hổ về thời ḱ này. Đó là một chương đen tối khủng khiếp trong gia phả của chúng tôi. Chúng tôi đă  bị  cưỡng bức để trở thành   phường lưu manh- thứ lưu manh mạt hạng.

 

Như trên đă nói, chúng tôi được loài người đội lên đầu. Nói theo ngôn ngữ của họ th́ chúng tôi cưỡi đầu cưỡi cổ họ. Đó là do họ t́nh nguyện đấy chứ. Chữ đội trong ngôn ngữ loài người mang ư nghĩa là tôn trọng triệt để. Ai đó được người khác đội lên đầu mặc nhiên đóng vai tṛ  chủ nhân của kẻ đội ḿnh. Chủ nhân th́ có toàn quyền sinh sát đối với nô lệ. Và nô lệ th́ phải nhất nhất tuân hành mọi chỉ thị của chủ nhân mà không cần phân biệt phải trái, đúng sai. Khi một người chồng mang ḍng máu sợ vợ trong người th́ được gọi là “ đội vợ lên đầu ”. Khi đă đội vợ lên đầu th́ cha mẹ, anh em ruột thịt không c̣n hiện diện ở trần gian này nữa. Trong ư nghĩ cũng như hành động của y  chỉ duy nhất tồn tại một mụ đàn bà mà thôi. Từ đó suy ra c̣n nhiều trường hợp tương tự nữa. Chẳng hạn, khi người ta đội một cá nhân hay một nhóm người lên đầu th́ mặc nhiên chấp nhân vai tṛ nô lệ cho cá nhân hay nhóm người ấy.

 

Nếu họ nhà mũ chúng tôi đem lại vinh quang, hạnh phúc cho một cá nhân hoặc một tập thể th́ đôi khi v́ chúng tôi mà một người hay một tập thể lại bị hàm oan, bị vấy nhục. Trong trường hợp này,  cá nhân hay tập thể đó không tự nguyện đội chúng tôi lên đầu mà bị người khác  chụp chúng tôi lên đầu họ. Chữ  chụp  biểu hiện sự cưỡng bách. Chữ “chụp mũ” biểu thị sự kinh hoàng, sự độc địa, nham hiểm. Ghét ai hay thù oán ai, con người chỉ việc chụp chúng tôi lên đầu người ấy  và bên trên có ghi hàng chữ họ muốn th́ kể như kẻ đó sẽ bị thanh bại, danh liệt và thậm chí có thể bị chết một cách tức tưởi, đớn đau. Lịch sử loài người nhan nhản những án tích chụp mũ. Kẻ bị chụp mũ sẽ  luôn luôn ở trong t́nh trạng  sống dở, chết dở. Cái ṿng kim cô trên đầu Tôn  Ngộ Không là một minh chứng cụ thể vậy. Chữ  chụp  ẩn tàng tính chất thô bạo, khác hẳn với chữ đội thể hiện sự kính cẩn, nâng niu, quí mến. Trong lúc vội vàng, tôi chụp đại cái mũ vào đầu. Trong xă hội con người, ai cũng lo sợ bị  chụp mũ v́ chắc chắn sẽ phải lănh nhận nhiều hậu quả không tốt lành.

 

&

 

Cô gái nhẹ nhàng đặt tôi lên đầu. Cô ngắm nghía chăm chú. Cô quay qua phải, quay qua trái, bước ra xa vài bước, rồi  tiến lại gần sát gương. Mắt cô hơi nhíu lại. Cô thừ người ra trong giây lát. Cô khe khẽ lắc đầu. Hai tay cô đưa lên nhấc tôi xuống- cũng rất nhẹ nhàng, tŕu mến. Cô lấy mấy ngón tay búp măng trắng nơn trắng nà nắn nắn vào thân tôi. Khi đă cảm thấy ưng ư, cô đội tôi lên đầu. Lần này tôi thấy cô mỉm cười. Ôi ! Nụ cười của cô mới xinh đẹp làm sao ! Nó làm nổi bật hai cái lúm đồng tiền trên đôi má h́nh trái xoan hồng hào dù cô không thoa phấn và những chiếc răng trắng muốt, đều đặn, nhỏ nhắn trông cứ như những hạt bắp ngô cũng được dịp kiêu hănh chiếng mặt ra  khiến cho cả  đến các bậc chân tu cũng phải xao xuyến cơi ḷng. Rồi mấy hột ngô kia cắn cắn vào bờ môi mọng đỏ như trái bồ quân. Màu đỏ tự nhiên của môi một thiếu nữ đang  dậy th́ chứ không phải màu đỏ của son nhân tạo. Cô  ra khỏi pḥng trên cặp chân dài lấp ló dưới lớp vải của chiếc áo dài trắng. Cô bước như chạy trên những bậc thang lót gạch men hồng láng bóng. Cái túi xách trên lưng cô lắc lư theo từng nhịp bước. Vừa nhảy nhảy, cô vừa trả lời tiếng giục giă của mẹ cô từ dưới pḥng ăn vâng lên:

-         Vâng ạ. Con đang xuống đây mà , mẹ.

-         Nhanh lên kẻo trễ giờ học rồi đấy!

 

Cuối cùng th́ cô cũng đă ngồi vào bàn ăn. Người đàn ông rời mắt khỏi tờ báo, kéo cặp kính trắng xuống sống mũi, nh́n cô, hỏi :

-         Đến bao giờ th́ con mới bỏ được cái tính lề mề đấy?

-         Bố…bố hỏi ḱ quá !

 

Cô lúng liếng đôi mắt nh́n bố và uống nhanh ly sữa  mà mẹ cô vừa đặt vào tay cô. Rồi cô tiến ra cửa, bước xuống sân, nơi một chiếc xe hơi bóng lộn đậu, máy nổ sẵn. Chú tài xế thấy cô ra, vội chạy lại, mở cửa sau để cô lên xe. Chiếc xe lăn bánh, tiếng nổ êm ru. Tôi vẫn nằm im trên đầu cô.

 

Tôi  gốc gác ở đất nước Singapore, một đảo quốc nổi tiếng về văn minh và sạch đẹp. Nơi đây gần như  là thiên đàng hạ giới. Chính v́ thế mà  du khách muôn phương thi nhau t́m đến. Ngày nào cũng tấp nập người đến kẻ đi. Tôi hănh diện v́ điều đó.

 

Tôi được người ta đem ra trưng bày trong một tủ kính ở một cửa hàng lớn vào bậc nhất, nh́ ở thủ đô Singapore. Tôi đứng chen chúc với các đồng loại của tôi.

 

Đó là những chàng thanh niên cứng cáp, khỏe mạnh và lịch lăm. Các chàng luôn ngẩng đầu cao để khoa trương  cái nam tính đang cuồn cuộn chảy trong từng đường gân thớ thịt. Đó là các cụ già tuổi tác tuy cao, nhưng vẫn tỏ ra yêu đời trong những gam màu nhă nhặn, khiêm nhu. Đó là các bà chị tuổi sồn sồn mà duyên đời vẫn c̣n thắm thiết. Đông đảo nhất là lớp con gái tuổi teen chúng tôi. Đây đúng là một vườn hoa muôn sắc muôn hương. Khác với các bậc trưởng thượng cùng các bậc đàn anh đàn chị, chúng tôi lung linh, lấp lánh như những hạt sương mai gặp vừng thái dương lúc b́nh minh. Chúng tôi luôn luôn náo nức chờ đón ngày mới để hi vọng được lọt vào mắt xanh của các cô chủ tương lai. Tim chúng tôi rạo rực mỗi khi có các khách hàng đến chiêm ngưỡng. Chúng tôi tươi cười chào đón họ. Và không ai bảo ai, mỗi chúng tôi đều tạo ra các chiêu thức đặc biệt để mau chóng được ra khỏi cái tủ kính chật hẹp và được đưa  đi tới những chân trời mới lạ.

 

Cầu được, ước thấy. Đó là câu nói của con người.  Và nó đă ứng nghiệm vào tôi vào một buổi trưa mùa hè nọ. Cuộc đời của mỗi sinh vật trên trái đất đều có những khoảnh khắc đáng nhớ. Cái khoảnh khắc làm nên bước ngoặt lịch sử của một thân phận th́ lại càng không thể nào quên được. V́ thế, tâm trí tôi đă hằn in buổi trưa hè định mệnh đó.

 

Hôm ấy cũng như mọi ngày khác, vẫn đông đảo du khách tới đất nước tôi và tới thăm khu kinh doanh sầm uất này. Du khách thuộc đủ mọi quốc tịch. Họ đi thành từng đoàn. Mỗi đoàn có một hướng dẫn viên dẫn đầu. Các hướng dẫn viên đều là người bản xứ. Cũng có những nhóm riêng lẻ. Các nhóm này không cần hướng dẫn viên. Có thể họ đă từng trải trong du lịch nên không cần thiết đến sự hướng dẫn của người khác. Họ muốn đích thân khám phá những nét đắc sắc nơi họ đến. Nếu cần hiểu biết thêm cho tường tận th́ họ t́m đến những người bản xứ có kiến thức về lịch sử, văn hóa ở nơi ấy để t́m hiểu kĩ càng và có được cảm giác thích thú về những khám phá được. Họ mới đích thực là du lịch. C̣n phần đông, đi theo “tour” th́ chỉ là “cỡi ngựa xem hoa” thôi. Đi để chứng tỏ ḿnh cũng biết đó biết đây, cũng xu hào rủng rỉnh như ai vậy. Đây là những bộ óc đầy phè. Đầy phè thực phẩm. Đầy phè đồ lưu niệm. Đầy phè  tự măn.

 

Khi vào đến cửa hàng, du khách tỏa ra các phía để xem, để t́m kiếm những thứ cần mua sắm. Họ không ngớt xuưt xoa, trầm trồ. Có người không ḱm được cảm xúc đă buột ra tiếng kêu thảng thốt. Họ chỉ trỏ, sờ mó, cầm lên, bỏ xuống. Có người lắc đầu thất vọng khi nh́n thấy giá bán ghi bên ngoài. Họ bỏ đi trong thái độ tiếc nuối.

 

Một thiếu nữ trạc mười sáu, mười bảy tách đoàn đến trước tủ kính nơi chúng tôi đang nôn nao chờ đợi  các chủ nhân tương lai. Da trắng, vóc dáng mảnh khảnh. Cặp mắt bồ câu đen lánh chăm chú nh́n họ nhà mũ chúng tôi. Cô đứng lại khá lâu. Chợt ánh mắt cô dừng lại nơi tôi. Tim tôi thót lại. Tôi cố gắng mỉm cười thật tươi. Niềm hi vọng bắt đầu lớn dần trong tôi. Một chân trời mới lạ chập chờn trong óc tôi. Thế nhưng, một lát sau cô quay lui. Tôi thở dài. Bầu trời như sụp xuống dưới chân. Thế là lại phải chờ đợi. Chờ đến bao giờ ? Giữa lúc tâm trạng chán chường th́ tôi nhác thấy bóng cô gái lúc năy xuất hiện. Lần này cô đi với một người phụ nữ đứng tuổi, chắc là má cô. Cô dẫn người phụ nữ đến trước tủ kính, chỉ tay vào tôi. Người phụ nữ sau một hồi lâu ngắm nghía, quay về phía cô gật gù ra vẻ hài ḷng và đống ư với quyết định của cô. Thế là ngay lập tức, tôi được đưa ra khỏi tủ kính, gói ghém cẩn thận và trao cho cô gái. Tôi trở thành nô bộc của cô chủ từ đó.

 

Cô là thiên kim tiểu thư của một gia đ́nh quyền thế ở miền Bắc Việt Nam. Thân phụ cô là quan đầu tỉnh. Cô là học sinh lớp 11 của một trường T.H.P.T. Đây là trường điểm của tỉnh. Hằng ngày cô được đưa đón bằng xe hơi có lắp kính chắn đạn dày cộm. Cô c̣n được bảo vệ bởi những người lính kín vây quanh trường và chạy theo xe của cô  khi đi cũng như lúc về.

 

Ngày đầu tiên theo cô đến trường, tôi đă được nh́n thấy những ánh mắt khâm phục, thèm thuồng của bạn bè cô khi thấy tôi chễm chệ trên đầu cô. Họ xuưt xoa, thầm th́ to nhỏ với nhau. Đi đến đâu tôi cũng được ca ngợi.  Tôi c̣n  có thể nghe được cả tiếng nuốt nước bọt ừng ực của những người học tṛ thuộc giai cấp thấp hơn cô. Cô khoe với bạn bè: “Cái mũ mày ḿnh mua ở Singapore đấy”.  Thực ra, cô chẳng cần nói rơ xuất xứ của tôi th́ ai cũng biết rằng đây không phải là hàng nội địa. Bởi v́ trên người cô, từ đầu đến chân, chẳng có thứ nào là hàng Việt Nam cả - cho dù là “hàng Việt Nam chất lượng cao”. Ngay cả đến mái tóc hoe hoe vàng của cô cũng là sản phẩm của những bàn tay ngoại quốc.

 

Đó là điều đương nhiên v́ trong nhà cô mọi thứ đều được mua sắm ở   nước  ngoài, từ mớ rau, con cá, miếng thịt cho đến những thứ lớn hơn như  các  loại máy móc… Người ta đồn  rằng tháng tháng má cô cùng với  phu nhân của các vị tai to mặt lớn trong tỉnh thường rủ nhau sang Singapore để mua thức ăn về dùng v́ thực phẩm ở VN không được an toàn. Ai cũng sợ chết. Tâm lư chung con người là vậy.  Những người giàu có và quyền thế th́ lại c̣n sợ hơn ai hết. Họ luôn luôn t́m mọi cách để được sống càng lâu càng tốt. C̣n dân đen nghèo khổ th́ chỉ biết tự trấn an: “Trời kêu ai nấy dạ”  nên họ chẳng phải t́m kiếm đâu xa, cứ chợ nhà, hàng nhà mà sài.

 

&

 

Giữa lúc tôi đang hân hoan sung sướng v́ đă mang lại hạnh phúc cho  cô chủ xinh đẹp  th́ một biến cố đă xảy ra.

 

Hôm ấy, vào buổi trưa tan học. Cô chủ của tôi ung dung bước những bước thướt tha ra cổng. Tà áo dài trắng như trắng thêm dưới nắng trưa. Một cơn gió nhè nhẹ thổi qua làm vạt áo bay lên. Cô nhẹ nhàng dùng mấy ngón tay búp măng kéo nó xuống. Lẽ tất nhiên tôi vẫn được cô đội trên đầu.  Phải thành thật nói rằng tác dụng che  nắng che mưa của tôi không  nhiều nhặn ǵ cho lắm. Chẳng  qua tôi chỉ là thứ trang trí cho con người thôi. Họ có cảm giác  trở nên đẹp hơn, xinh hơn, duyên dáng hơn khi có tôi trên đầu. Chỉ cần bấy nhiêu thôi cũng quá đủ cho thân phận họ mũ chúng tôi rồi. Sống trên trần gian này mà không có ích cho đời- dù chỉ chút ít-  th́ sống để làm ǵ nhỉ?  Con người thường khuyên nhủ nhau: “Nếu bạn không làm được sao Bắc đẩu hay ngọn hải đăng soi cho người  vượt biển th́ bạn hăy làm một con đom  đóm giúp người ta bước qua được vũng nước trong đêm”. C̣n tôi, tôi khiến cho con người tự tin hơn, yêu đời hơn th́ há chẳng có ích lắm ư ?

 

Nắng không gay gắt lắm, nhưng cũng vẫn đủ để khiến cho các bà, các cô che chắn kín mít khuôn mặt và tay chân. Họ như những thây ma trôi lềnh bềnh giữa ḍng sông đời đầy ô nhiễm. Cổng trường giờ tan học kín mít  người và xe cộ đủ loại. Phụ huynh đến đón con, em. Bồ bịch chờ đón bồ bịch. Xe của học tṛ từ trong trường đi ra. Tiếng động cơ xe gây huyên náo cà một góc trời. Tiếng í ới gọi nhau bị lạc trong biển khơi tiếng máy nổ. Những người dân pḥng phải vất vả lắm trong việc điều tiết giao thông để không gây ra ùn tắc trước các cổng trường lớn bé. Những cô cậu học tṛ đi bộ chẳng khác chi những mảng lục b́nh trôi dật dờ trên mặt sông đầy sóng.

 

Lẫn trong đám đông người và xe cộ, xe hơi của cô chủ tôi đường bệ chiếm cứ một khoảng trống gần cổng trường. Cô ra sau cùng. Luôn luôn là như thế. Cô chỉ ra khỏi cổng trường khi bức tường người  và xe  không c̣n  nữa. Cô có vẻ cô đơn v́ bên cạnh không có ai cùng đi  theo chuyện tṛ như bao người bạn đồng song khác của cô. Họ ríu ra ríu rít bên nhau. Họ chia cho nhau viên kẹo, miếng bánh, quả ổi…Trong lớp cũng vậy. Cô cứ lủi thủi tới và về như thế. Chỉ có một số rất ít người đến chuyện văn với cô vào giờ chơi. Đó là con cái của các ông  các bà có vai to có vế lớn trong địa phương. Cũng đúng thôi v́ có như vậy th́ mới môn đương hộ đối chứ. Đôi khi tôi nh́n thấy nỗi buồn phảng phất trong mắt cô. Tôi thương cô lắm, nhưng chẳng giúp ǵ được cả.

 

Khi cô ra gần tới xe, như thường lệ, anh tài xế mở cánh cửa xe  và đứng chờ. Một bước…hai bước…ba bước…bốn bước… Bất th́nh ĺnh, một bóng người lao vút tới và chỉ trong tích tắc tôi đă nằm gọn trong bàn tay của y. Sự việc diễn ra quá nhanh khiến cô chủ tôi run sợ. Phải đến mấy giây sau cố mới ú ớ kêu: “ ướp…cướp…”. Tôi cũng run sợ không kém. Tôi bị bàn tay thô bạo của kẻ lạ mặt vo tṛn lại, ấn vào trong bụng. Y vội vàng nhảy lên phía sau một chiếc xe đạp vừa trờ tới cùng với hai cái khác. Tôi nhác thấy những nụ cười hả hê của bọn họ. “Chạy nhanh lên, chúng mày!”. Tên giữ tôi la lớn. Thế là hai chiếc xe, trên mỗi xe có hai thanh niên trạc tuổi cô ăn mặc đồng phục học sinh, lăn vèo đi. Bọn họ vừa nhấn bàn đạp th́ tôi nghe mấy tiếng “bộp…bộp… bộp…” rồi hai chiếc xe ngă xuống. Ngay lập tức, bọn họ bị c̣ng tay lại và bị dẫn đi trên hai chiếc xe Honda của mấy người thường đi hộ tống xe cô chủ.

 

&

 

Thế là tôi xa cô chủ đă hơn một tháng rồi. Tôi bị giữ lại ở cơ quan điều tra để làm vật chứng cho phiên ṭa sắp đến. Tôi nhớ cô chủ lắm. Không biết cô có nhớ tôi không nhỉ?  Tôi nhớ những ngày tháng cùng cô đến trường, cùng cô đi đây đi đó vào dịp hè và nghỉ lễ. Thời gian đó quả là hạnh phúc. Tôi quên thế nào được nụ cười kiêu hănh của cô khi người ta trầm trồ khen vẻ đẹp quí phái của tôi. Những lần như thế, tôi thường được cô ve vuốt ân thưởng. Ôi bàn tay cô mới dịu dàng, êm ái làm sao! Tôi không chỉ che nắng cho cô mà c̣n giúp cô có được giấc ngủ trưa đầy mộng đẹp nữa. Đôi mắt bồ câu của cô được những sợi lông mi dài óng mượt che chở để cô an tâm trọn hưởng những phút giây hạnh phúc của tuổi hồng ngút ngàn mộng mơ.

 

 Bây giờ tôi nằm đây trơ trọi, âm thầm chịu đựng cái mùi khó chịu của hộc tủ. Chẳng có cặp mắt nào ngó ngàng đến tôi cả. Tủi thân biết  chừng nào! Thỉnh thoảng mới có người tới mở hộc tủ ra, tḥ tay vào lôi tôi ra và quẳng tôi xuống bàn. Tôi căm giận những bàn  tay thô bạo đó quá chừng. Cô chủ chưa bao giờ đối xử với tôi như thế cả. Cô nâng niu, vuốt ve tôi. Cô nhẹ nhàng làm vệ sinh thân thể cho tôi mỗi buổi đi ra ngoài về,  rồi,  cũng rất nhẹ nhàng cô  đặt tôi vào ngăn tủ kính, bên cạnh những người bạn đă về đây  trước tôi. Chúng tôi thầm th́ kể cho nhau nghe về những nơi chốn đă đi qua, những con người đă gặp gỡ. Tất cả chúng tôi đều tỏ ra rất hạnh phúc được đến ở trong căn nhà  sang trọng này, với cô chủ xinh đẹp. Tôi nóng ḷng nóng ruột được mau trở về quấn quít cùng cô chủ. Tôi cứ nghĩ ngợi mông lung rồi ch́m vào giấc ngủ lúc nào không hay.

 

Bỗng tôi giật ḿnh tỉnh giấc. Tôi cảm thấy buốt buốt ở cạnh sườn. Trời ạ! Tôi bị một con gián cắn. Thế có khổ cho tôi không cơ chứ. Mà không phải chỉ một con. Tới ba bốn con lận. C̣n ǵ là tấm thân nơn nà của tôi nữa, Trời ? Thế này th́ làm sao tôi có thể gặp lại cô chủ nữa?  Nước mắt tôi tuôn ra ướt đẫm hộc tủ. Tôi khóc rưng rức suốt đêm.

 

Sáng hôm sau, tôi lại được một bàn tay người lôi ra khỏi hộc tủ. Lần này ông ta bỏ tôi vào trong một cái túi nhựa mỏng và mang tôi đi. Tôi được đưa vào một gian pḥng rộng và đặt trên một cái bàn cao. Qua làn nhựa mỏng, tôi thấy người ta ngồi gần kín các ghế trong pḥng. Đa số là học sinh. Một bầu không khí nặng nề bao phủ gian pḥng. Bầu không khí ấy  khiến cho người ta trở nên rụt rè, lo sợ. Ngay cả đến các cô cậu học tṛ tinh nghịch là vậy thế mà giờ đây họ cũng phải một phép, không dám to tiếng cười đùa. Tôi nghe như có tiếng khóc thút thít ở bên dưới.

 

Bầu không khí nặng nề đó bỗng chốc bị vỡ tan bởi tiếng những bước chân từ ngoài đi vào. Những bước chân mạnh bạo. Tiếng giày đinh gơ cồm cộp trên nền gạch men sáng bóng khiến kẻ yếu bóng vía phải giật ḿnh sợ hăi. Đó là bước chân của  bốn người công an. Họ đang  dẫn giải bốn thanh niên vào. Đây chính là những người đă cướp tôi trên đầu cô chủ. Vừa trông thấy họ, ḷng tôi trào lên nỗi căm hận. V́ họ mà tôi phải xa cô chủ thân yêu. V́ họ mà thân thể tôi bị giam cầm tù  hăm hơn một tháng qua. V́ họ mà thân thể tôi bị bầm dập bởi lũ gián hôi hám. V́ họ…Bao nhiêu chữ v́ hiện ra trong óc tôi. Tôi bậm môi đến chảy máu để không thốt ra tiếng nguyền rủa bọn người thô bạo kia. Quân ăn cướp. Chúng mày đă cướp đi của tao bao nhiêu thứ quí giá. T́nh thân. Tự do.

 

Tôi c̣n định nguyền rủa họ nhiều hơn nữa, nhưng nh́n dáng vẻ tiều tụy cùng nét mặt đau khổ của các thanh niên này, ḷng tôi bỗng dịu lại. Tôi cảm thấy họ đáng thương nhiều hơn đáng trách. Ḷng oán thù của tôi hoàn toàn biến mất khi tôi nghe tiếng khóc rú của những bà mẹ, ông bố của bốn thanh niên: “ Ối con ơi là con ơi ! Sao con dại dột thế? Con đi tù th́ bố mẹ sống làm sao được? Tuổi xanh của con rồi mai đây sẽ ra sao?”. Chen lẫn với tiếng khóc rú là những tiếng thút thít của các học sinh đến tham dự phiên ṭa hôm nay. Chắc họ là bạn học của bốn thanh niên kia. Người nào người nấy nét mặt cũng ủ dột, ủ dột từ lúc bước chân vào gian pḥng này.

 

Quả vậy, nếu nh́n cho k và nh́n một cách công tâm th́ bốn người này không có một chút nào tính cách của phường trộm cướp chuyên nghiệp.  Đó là những khuôn mặt ngơ ngáo, sợ sệt. Bốn cái đầu luôn luôn cúi gằm xuống. Chỉ mới có hơn một tháng nằm trong khám mà thân h́nh họ đă trở thành những xác ve.

 

Sự ồn ào bỗng nhiên bị cắt đứt bởi một tiếng hô dơng dạc: “Hội đồng xét xử tới. Đề nghị mọi người đứng lên!”. Ngay tức khắc, cả pḥng đứng dậy. Im ắng hoàn toàn. Một đoàn người trong phẩm phục ṭa án từ từ đi vào. Nét mặt các ông các bà hết sức trang nghiêm. Họ tiến lên hàng ghế trên bục cao. Tôi  bỗng run rẩy như ḿnh là can phạm vậy. Sau khi Hội đồng xét xử an tọa th́ tiếng hô dơng dạc lúc năy lại vang lên: “Đề nghị bà con ngồi xuống! Riêng các bị cáo vẫn phải đứng.”. Người ta lục tục ngồi xuống. “Phiên ṭa bắt đâu!”. Tiếng hô lại vang lên. Gian pḥng ch́m trong im lặng tuyệt đối.

 

Mở đầu phiên ṭa, một người đứng lên, tay cầm một xấp giấy đầy chữ. Ông ta bắt đầu đọc. Tôi nghe mà tai ù đi v́ dài quá. Người ta gọi đó là bản cáo trạng. Bản cáo trạng kể lại đầu đuôi câu chuyện theo lời khai của các nhân chứng. Theo đó th́ bốn thanh niên kia đă cướp cái mũ (là tôi) trên đầu một học sinh  gái vào giờ tan học. Cái mũ trị giá 200USD. Bốn tên cướp đă bị khống chế tại chỗ và bắt giải về đồn công an gần đó. Tại đây, sau nhiều ngày đấu tranh tâm lư gay go với lũ tội phạm cùng với sự khôn khéo khai thác của các chiến sĩ công an, cả bốn tên đều cúi  đầu nhân tội. Nay, mọi thủ tục tố tụng đă hoàn tất nên đem bọn này ra xét xử công khai.

 

Khi bản cáo trạng chấm dứt, trong pḥng nổi lên nhiều tiếng bàn tán và mỗi lúc một to. Ông Chánh án phải  đập   búa vào mặt bàn mấy lần th́ tiếng ồn mới tạm dừng. Xem chừng bầu không khí có vẻ càng lúc càng ngột ngạt. “Bây giờ tới phần chất vấn các bị cáo. KÍnh mời Hội đồng xét xử”. Người điều khiển phiên ṭa dơng dạc.

 

Trên vành móng ngựa, bốn thanh niên vẫn cứ cúi gằm đầu xuống. Trông họ thật là thảm hại.  Cho đến lúc này đây, tôi mới  có thời gian và đủ b́nh tĩnh  để nhận ra rằng họ là những học sinh cùng trường với cô chủ. H́nh như một trong bốn người ấy học chung lớp với cô th́ phải. Tôi đă được nghe nhiều câu chuyện về bốn học sinh này.

 

Đó là những học sinh xuất sắc của trường. Họ đă từng mang về cho trường những giải thưởng và danh hiệu cao quí. Hễ mỗi lần có một cuộc thi lớn trong huyện, tỉnh hay toàn quốc là y như rằng họ được cử đi. Nhất là những cuộc thi ngoài phạm vi tỉnh. Kết quả việc “ mang chuông đi đánh xứ người” bao giờ cũng là những hồi chuông chiến thắng- chiến thắng vẻ vang.

 

Họ xuất thân là con nhà nghèo. Tiền học phí hàng tháng đối với gia đ́nh họ là một gánh nặng. Chẳng có tháng nào họ đóng đúng hạn cả. Luôn luôn trễ.  Bốn người học bốn lớp khác nhau, nhưng lại trở nên thân thiết nhờ những lần bị gọi xuống văn pḥng do đóng tiền học trễ hạn. Về sau, với sự đóng góp cho nhà trường qua các giải đấu về học tập, họ được nhà trường miễn học phí. Họ học giỏi là nhờ trí thông minh bẩm sinh chứ chẳng phải do đi học thêm học nếm ǵ cả. Học thêm sao được khi tiền học phí c̣n chưa thanh toán đúng hạn. Học thêm thế nào được khi mỗi  ngày  đi học chỉ được nhồi vào bụng một chén cơm nguội hay vài củ khoai lang hoặc cao lắm là một gói xôi. Ấy thế mà tiếng tăm của họ đă vượt qua cánh cổng nhà trường để lan đi khắp tỉnh và trên toàn quốc.

 

Có tài th́ có tật. Con người đă nói như thế. Họ là những người có tài. Tài văn chương. Tài khoa học. Tài hùng biện. Tài ngoại ngữ. Không chỉ thuần về văn hóa mà c̣n về văn nghệ, thể thao nữa. Hát hay. Đàn giỏi. Những chân sút cực ḱ tuyệt hảo. Mỗi lần họ xuất hiện là một lần bàn tay cùa các fans hâm mộ cứ bỏng rát lên. Tuy vậy sự bỏng rát này lại là một cái “ thú đau  thương” như cách  nói văn  hoa của cái nhà ông Xuân Diệu nào đó khi xưa.

 

Thực ra, cái tật của những con ngựa chứng này cũng chỉ là cái tật chung của giới học tṛ mà thôi, chẳng có ǵ là lớn lao cả, chẳng có ǵ là đáng trách hết. Nhất quỉ, nh́ ma, thứ ba học tṛ mà. Đó chỉ là những tṛ đùa nghịch ngợm rất đáng yêu mà thôi. Các “ nạn nhân” của bốn “ chàng ngự lâm pháo thủ” này chẳng lấy ǵ làm phiền ḷng cả. Cũng cần phải mở ra một dấu ngoặc đơn để nói về cái danh hiệu “ bốn chàng ngự lâm pháo thủ ” một chút. Đây là danh hiệu do bạn bè đặt cho họ. Quả là họ rất xứng đáng với cách gọi như thế. Và  cách gọi này đă chứng minh sự quí mến của  học sinh trong trường đối với họ như thế nào.

 

Giờ phút này đây, bốn chàng ngự lâm pháo thủ kia không c̣n chút sinh khí nào cả.  Bây giờ tôi đă hiểu hành động “ ăn cướp” của họ. Có lẽ đó chỉ là một tṛ đùa thôi. Nhưng họ đâu có ngờ được rằng họ đă đụng vào một tảng đá.

 

Người mở đầu cho cuộc chất vấn là ông Chánh án.

 

Ông Chánh án : -  Các bị cáo đă nghe đọc bản cáo trạng rồi chứ ? Các bị cáo có nhận ra tội lỗi của ḿnh chưa ?

 

Các bị cáo : - ….

Ông Chánh án : - Tại sao Ṭa hỏi mà các bị cáo không trả lời ?

 

Lại là những im lặng. Gian pḥng cũng ch́m trong im lặng. Im lặng đến độ người ta có thể nghe được tiếng tim đập của nhau. Một tiếng đập bàn và tiếng quát vang lên :

-          Đến giờ phút này mà các bị cáo vẫn c̣n ngoan cố hả ? Biên bản các cuộc hỏi cung đă rơ ràng ràng kia. Chối làm sao được.

Những cái đầu cúi gằm khe khẽ nh́n nhau. Rồi một bị cáo trả lời :

-         Thưa quí Ṭa, chúng tôi không ăn cướp.

-         Thế tại sao lại nhận tội ?

-         Chúng tôi bị bức cung.

 

Một tiếng “ồ” đồng loạt vang lên và tiếp theo là những tiếng la ó. Ông Chánh án phải đập búa liên tiếp mới văn hồi được trật tự. Sau đó, ông lấy tôi ra từ cái bao nhựa và giơ lên :

-   Đây có phải là cái mũ mà các bị cáo đă cướp được trên đầu học sinh gái trước cổng trương… vào giờ tan học  ngày…tháng…không ?

 

Bốn cái đầu cùng ngẩng lên. Bốn cái miệng đồng thanh:

-         Đúng là cái mũ này. Nhưng chúng tôi không ăn cướp.

-         Giật đồ của người khác giữa phố xá mà không là ăn cướp à ?

-         Chúng tôi không ăn cướp thật mà.

 

Sân trường vào giờ chơi thật náo nhiệt. Cái sân như nhỏ bé lại trước những thanh h́nh đang bắt đầu trổ mă. Trên các hành lang, dưới mấy gốc cây phượng và cây bàng, trong căn-tin…Chỗ nào cũng đầy nhóc người. Ăn uống, cười nói, chảy nhảy…Bên cạnh những bước chân hiếu động là những bước chân chậm răi của vài tiểu thư hay công tử. Họ như những triết gia, vẻ mặt trầm tư, cặp mắt đăm đăm nh́n về một khoảng không gian xa lắc nào đó mà chỉ có họ thấy và biết mà thôi.

 

Ở một góc sân, bốn chàng ngự lâm pháo thủ đang ồn ào tranh căi về các đề tài của học tập và cuộc sống. Vây quanh họ là các bạn cùng lớp và cùng trường. Những người này  rất thích nghe các cuộc tranh luận của bốn chàng ngự lâm v́ qua đó họ học hỏi được nhiều điều thú vị và bổ ích.

 

Bỗng một trong bốn người ngừng cuộc chơi, ngước mắt lên hành lang dăy lầu hai. Mọi cặp mắt đều trông theo. Họ chẳng nh́n thấy ǵ đặc biệt cả. Vẫn là những h́nh ảnh quen thuộc của mọi ngày: các học sinh nam nữ chen chân nhau nh́n xuống sân trường, chỉ chỉ trỏ trỏ. Có tiếng hỏi :

-         Ǵ vậy, mày ?

-         Công chúa.

-          À… th́ ra vậy.

 

Cả bọn phá lên cười.

-         Công chúa th́ sao ?

-         Cái mũ.

-         Xưa như trái đất rồi, ông ơi!

-         Trưa nay nó sẽ nằm trong tay tao.

-         Mày dám không?

-         Sợ ǵ mà không dám.

 

Công chúa đây là cô chủ tôi. Học sinh trong trường đă đặt cho cô cái biệt danh đó. Một hồi trống vang lên. Tất cả hối hả vào lớp để học tiếp mấy tiết c̣n lại của buổi sáng.

 

-         Thưa quí Ṭa, sự việc là như thế đó.

-         Chỉ đơn giản như thế thôi sao ?

-         Vâng, chỉ đơn giản như thế thôi ạ.

-      Chứ không phải các bị cáo  định cướp nón rồi mang bán đi để lấy tiền tiêu à ? Cái nón có giá cao lắm đó.

-         Thưa quí Ṭa, chúng tôi tuy nghèo, nhưng không có ḷng tham lam. Cha mẹ chúng tôi thường dạy : “Đói cho sạch, rách cho thơm”  .

  -      Ai mà biết được động cơ thực của các người. Nhưng, sự việc đă diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật, trước sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt th́ các bị cáo đâu có thể chối căi được.

-         ……

 

Bốn bị cáo lại cúi đầu. Đúng là t́nh ngay lí gian. Chắc họ không ngờ tṛ đùa giỡn vô tư ấy đă mang đến cho họ hậu quả khôn lường như vậy. Cánh cửa nhà tù hiện ra lừng lững trong tâm trí những người học sinh ngoan hiền, giỏi giang cùng thân nhân và các bạn bè của họ. Có tiếng thút thít nổi lên. Rất nhiều cặp mắt đỏ hoe và ngân ngấn lệ.

 

“Tới phần bào chữa của luật sư”. Tiếng nói làm đứt ngang suy nghĩ bi thảm của các bị cáo và những người đến tham dự phiên ṭa.

 

Một người đàn ông tuổi ngoại ngũ tuần từ hàng ghế đầu bước ra. Ông cúi chào Hội đồng xét xử cùng toàn thể những người đang hiện diện trong pḥng. Cử chỉ đĩnh đạc, từ tốn.

 

Gian pḥng chợt nhiên im lặng như tờ. Tôi nghe rơ tiếng tim người ta đập th́nh thịch trong lồng ngực. Tôi cũng hồi hộp không kém. Liệu vị luật sư này có thể cứu được bốn nân nhân của tôi hay không? Đúng. Họ chính là nạn nhân của tôi. Chỉ v́ cái tôi kiêu hănh này mà họ đang phải đứng trước vành móng ngưa, nơi chỉ dành cho những kẻ tội lỗi. C̣n họ, những tờ giấy trắng tinh khiết th́ phải đứng ở những nơi khác, trên bục cao để nhận phần thưởng hay ṿng nguyệt quế như trước đây họ đă từng rất nhiều lần đứng như vậy. Đầu họ phải ngẩng cao hănh diện chứ không phải là cúi gằm xuống xấu hổ như lúc này. Ông luật sư ơi ! Xin hăy cứu họ. Ông hăy dùng tài năng của ông để giúp những nạn nhân khốn khổ bất đắc dĩ của tôi thoát khỏi chốn ngục tù, ông nhé! Xin ông hăy dùng tài hùng biện của ông để giữ cho màu trắng trong tâm hồn các thiên thần này được măi măi tồn tại. Tôi xin cám ơn ông. Muôn vàn lần cám ơn ông. Hơn lúc nào hết, lúc này đây xă hội mới thực sự cần đến tài năng của ông đấy.

 

 Tôi thấy bao nhiêu cặp mắt ở phía dưới cũng đầy ắp niềm tin và hi vọng như tôi. Và tôi cầu nguyện. Nhưng mà tôi cầu nguyện cùng ai cơ  chứ? Không lẽ với Hội đồng xét xử ? Họ cũng là con người. Mà con người th́ nhiều tham sân si lắm. Mặc dầu tay họ đang cầm cái cán cân công lư đó, nhưng liệu bàn tay họ có đủ can đảm để giữ cho cán cân thăng bằng được chăng?  Liệu tiền tài và địa vị có làm mờ mắt họ không? Liệu phía sau họ có loài khủng long hay hổ báo  nào đe dọa họ không?  Thế th́ tôi phải cầu nguyện cùng ai đây? Tôi đành phải bắt chước con người vậy. Tôi cầu nguyện cùng Trời, Phật. Chỉ có các vị ấy mới thực sự thoát khỏi lưới tục để đem lại công b́nh  đích thực cho các cậu này mà thôi. Tôi nhắm mắt lại lâm râm khấn vái với niềm hi vọng chứa chan.

 

Tôi bỗng choàng tỉnh v́ tiếng nói của  ông luật sư.

 

- Thưa quí Ṭa, trước tiên, tôi xin kính gửi đến quí Ṭa lời cám ơn sâu xa v́ đă chỉ định tôi bào chữa cho các bị cáo trong phiên ṭa hôm nay. Tôi phải cám ơn quí vị v́ nhờ quí vị mà tôi mới có cơ hội khám phá thêm một mặt của cuộc sống. Thú vị hơn,  điều khám phá mới mẻ này đă đem lại cho tôi niềm tin vào t́nh người- thứ t́nh người được thể hiện nơi lớp người thấp bé nhất của xă hội, một lớp người mà hầu như không được hay ít được biết đến. Tôi có cảm giác rằng tôi được hạnh phúc  bước chân  vào một vườn hoa tươi tắn sắc màu và ngào ngạt hương thơm. Những đóa hoa đó hiện giờ đang có mặt tại đây, trong pḥng xử án này.

 

Ông đưa  tay chỉ vào bốn người đang ngồi nép vào một góc của căn pḥng. Qua y phục và dáng vóc, người ta nhận ra ngay họ là những người lao động chân tay. Đó chính là ba má của bốn cậu học sinh tội nghiệp, nạn nhân của tôi. Mọi con mắt đều đổ dồn vào họ. Tôi trông thấy nét ngơ ngác xen chút sợ hăi hiện trên những khuôn mặt đen đúa.  Bốn thân h́nh gầy g̣  h́nh như đang t́m cách thu nhỏ lại, mặc dù đă nhỏ sẵn.

 

Từ lúc những đôi dép tổ ong không lành lặn và sạch sẽ  cho lắm bước vào ṭa, trái tim tôi rất xúc động. Cây nào sinh quả đó. Những con người lương thiện kia không thể nào sinh ra những quái thai được. Phải là những con người và chỉ là những con người mà thôi.

 

Vẫn tiếng ông luật sư vang vang :

- Vâng, thưa quí Ṭa cùng toàn thể quí vị, các bác công nhân vệ sinh đường phố và công nhân xí nghiệp giày da đây là những tay ươm cây tuyệt vời. Dưới bàn tay điệu nghệ của họ, tỉnh nhà trong bao năm qua được nở mày nở mặt v́ những thành tích học tập vô cùng xuất sắc của bốn học sinh đang đứng trước quí vị. Chắc quí vị cũng đă từng thấy tên tuổi cũng như h́nh ảnh  họ xuất hiện trên  các phương tiện truyền thông trong các buổi phát thưởng sau kết quả các cuộc thi từ trường, huyện đến tỉnh và cả toàn quốc nữa.  Những ṿng nguyệt quế họ đă  nhận được đó  không chỉ là vinh dự của bốn cá nhân, của bốn gia đ́nh nho nhỏ mà  c̣n là của chúng ta nữa. Họ đă vươn lên từ nghèo khó. Họ đă vượt thắng những cám dỗ tuổi thanh niên đầy dẫy trong xă hội hiện nay để chuyên cần học tập. Họ không tụ tập đua xe trái phép như phần đông các  cô chiêu cậu ấm no cơm rửng mỡ. Họ cũng không tụ tập thành băng đảng để đi chém giết, hay cướp của gây nên những xáo trộn kinh hoàng trong đời sống xă hội. Qua quá tŕnh t́m hiểu từ địa phương cho đến ngôi trường hiện nay các em đang theo học, đâu đâu tôi cũng nhận được những lời khen ngợi, những câu ca tụng về học vấn và phẩm hạnh cũa họ.

 

V́ thế, thưa quí Ṭa, việc họ đứng trước vành móng ngựa hôm nay quả là một sự đáng tiếc vô cùng. Sự đáng tiếc ấy là hậu quả của tṛ đùa tuổi học tṛ.. Quí vị hăy nh́n bốn thân chủ của chúng tôi xem. Quí vị có t́m thấy nơi họ dấu tích của thành phần bất hảo không ?  Bộ mặt của họ có trâng tráo, ĺ lợm như bọn vào tù ra khám như đi chợ, coi nhà tù như chốn nghỉ giải lao và  là nơi tích lũy kinh nghiệm cho những phi vụ sau này? Họ có vênh váo như thể vừa tạo được một thành tích đáng nể  của những tay anh chị khét tiếng?  

 

 Không. Thái độ của họ là thái độ của những người có giáo dục. Họ sợ hăi. Vâng, họ sợ hăi v́ đă làm mất thanh danh gia đ́nh. Họ ân hận v́ đă dại dột đùa bỡn quá trớn khiến cho cha mẹ phải lo lắng buồn khổ. Họ sợ hăi v́ phải đứng trong công đường này để chịu sự phán xét của quí vị, những người cầm cân nẩy mực cán cân công lí. Nghĩa là họ rất nhút nhát. Nghĩa là họ rất sợ tội lỗi. Những người như họ th́ đâu có thể phạm pháp được. Hành vi “ cướp cái mũ trên đầu cô học tṛ”  thực ra không nghiêm trọng lắm. Cùng lắm, hành vi ấy chỉ làm cho một cá nhân lo sợ trong chốc lát thôi chứ không hề để lại di chứng tâm lí nào nơi cô ta cả. Bằng chứng là sau sự kiện này, cô vẫn đi học b́nh thường, thần sắc không chút đổi thay. C̣n nói về giá trị của món tài sản mà họ “ cướp” được ư?  Chẳng đáng là bao, mặc dù nó cao giá đối với những người học tṛ nghèo kia. Trước đây, khi c̣n chưa được miễn tiền học phí, họ đâu có t́m cách kiếm tiền bằng những kiểu trộm cướp đâu. Bà con lối xóm và bè bạn cùng bàn chung lớp chẳng hề phàn nàn v́ tính tham lam hay ăn cắp vặt của họ. Họ thường xuyên bị nhà trường gọi xuống văn pḥng trong giờ học v́ trể hạn đóng tiền. Thế th́ việc làm vừa qua của họ đâu phải do sự túng thiếu tiền bạc gây ra. Tới đây, tôi xin mở một dấu ngoặc đơn để nói thêm về chữ “ cướp”. Nó không bao hàm ư nghĩa nghiêm trọng như muôn vàn vụ cướp táo tợn mà bọn lưu  manh chuyên nghiệp đă làm từ trước tới nay. Chắc quí vị c̣n nhớ  một tṛ chơi thuở học tṛ chứ. Tôi muôn nói đến tṛ chơi “ cướp cờ”. Vâng, hành vi “ cướp” của các thân chủ tôi cũng giống y hệt như vậy. Thay v́ lá cờ th́ là một cái mũ. Cái mũ của một người bạn đồng song với họ. Vấn đề thật đơn giản. Tại sao người ta lại phức tạp hóa một chuyện đơn giản như thế nhỉ? Có ngụ ư ǵ ở đây chăng?

 

Tóm lại, thưa quí Ṭa, bốn thân chủ của chúng tôi hoàn toàn vô tội. Không có động lực ám muội nào xui khiến họ làm công việc đáng tiếc này, ngoài ư nghĩ đơn sơ của tuổi mới lớn. V́ thế, chúng tôi kính xin quí Ṭa minh xét để họ  không bị hàm oan. Xin đừng để lại trong tâm hồn họ một vết nhơ không đáng có. Con đường tương lai của các cậu học tṛ thông ḿnh xuất sắc này đang rộng mở. Xin vui ḷng đừng chắn lối họ. Xin kính chào và cám ơn quí vị.

 

Luật sư chấm dứt phần bào chữa cho các bị cáo trong tiếng vỗ tay vang dội.Tôi trông thấy những giọt nước mắt trào ra nơi khóe mắt của bốn cậu học sinh tội nghiệp cùng gia đ́nh và bạn bè họ. Tôi cũng thế. Nước mắt đầm đ́a. Tôi muốn nhảy ra khỏi cái bao để chạy tới ôm chặt ông luật sư. Tôi muốn tặng ông những nụ hôn biết ơn sâu xa. Tôi muốn nói với ông rằng: ông là một luật sư thượng thặng.

 

Phiên ṭa tạm dừng trong ba mươi phút để Hội đồng xét xử vào nghị án. Ḷng tôi nhẹ lâng lâng. Tôi tin chắc rằng bốn cậu sẽ thoát ṿng tù tội. Tôi ngước mắt lên không trung thầm th́ cám ơn Trời Phật của loài người đă nhậm lời cầu xin của tôi.

 

Giữa lúc mọi người đang bàn tán trong niềm tin và hi vọng tràn trề th́ HĐXX từ trong bước ra. Bầu không khí pḥng xử bắt đầu ngột ngạt trở lại. Người ta đổ dồn  ánh mắt về phía những người đại diện cho công lư và hồi hộp đợi chờ sự phán quyết của họ. Tim tôi muốn bứt tung khỏi lồng ngực. Tôi có cảm giác như thời tiết thay đổi đột ngột từ giá băng sang nắng hạn cùng cực. Mồ hôi tôi vă ra như suối. Số phận của bốn nạn nhân của tôi sẽ như thế nào đây?

 

 Chắc hẳn bốn người học tṛ dại dột kia cũng hồi hộp không kém. Chỉ trong ít giây nữa thôi, số phận họ sẽ được định đoạt. Bốn tờ giấy trắng tinh  có sẽ  bị nhuộm đen đi không?  Giờ phút này tôi thực sự mủi ḷng  trước tương lai của họ. Thời gian sao đi chậm quá vậy nhỉ?

 

Cuối cùng, cái ǵ phải đến cũng đến. Ông Chánh án đứng dậy. Ông dùng ngón  trỏ đẩy cái mục kỉnh đang trệ xuống trên sống mũi lên. Ông dùng ngón tay trỏ gơ gơ vài cái vào micro. Có tiếng rẹt rẹt phát ra ở cái loa.  Bằng hai tay, ông trịnh trọng nâng một xấp giấy đầy chữ lên. Ông hắng giọng và bắt đầu đọc. Những động tác đó ông làm một cách thật chậm răi như thể ông đang rất rảnh rỗi, như thể ông là người rất đỗi điềm tĩnh. Khi ông cất tiếng, tôi run bắn người lên v́ giọng ông to quá. Với cái giọng đó th́ chắc không phải dùng đến cái micro và người đứng cách xa hàng trăm thước cũng nghe rất rơ.

 

Giọng ông rất đanh thép. Ông gằn giọng liên tục. Có lúc ông lên giọng  thật cao. Nếu một đứa trẻ đang ngủ  ngon giấc mà nghe thấy th́ chắc nó phải giật ḿnh thét tướng lên và không tài  nào ngủ tiếp được. Tôi không thể nào nghe tường tận  những điều ông đọc được v́  dài quá. Đại khái, bốn cậu học tṛ bị kết án là cướp giật tài sản công dân; suưt gây nguy hại đến tính mạng của công  dân; làm ô uế thanh danh nhà trường cách mạng xă hội chủ nghĩa; làm gương xấu cho tầng lớp thanh thiếu niên trong tỉnh; gây mất trật tự trị an ở địa phương…v.v…và v.v… Và ông kết luận:

- Đây là những tội lỗi không thể tha thứ được. V́ thế, HĐXX đă nhất trí thông qua h́nh phạt cho bốn bị cáo : mỗi bị cáo phải chịu phạt tù giam 4  năm.

 

Nghe đến đây, tôi chết điếng người. Nước mắt nước mũi tôi chảy ra ào ào như cơn lũ. Ở phía dưới, tôi nghe có tiếng ghế đổ. Hai bà mẹ ngất xỉu. Hai ông bố gầy g̣ phải hết sức chật vật mới d́u được hai bà lên.

 

Tôi mải mê với nỗi ân hận xót xa đến nỗi không  trông thấy  các ông công an dẫn giải bốn nạn nhân khốn khổ của tôi ra xe để đi về trại giam…

 

 

Uyên Sồ

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính