Dưới vng Cỏ Non

 

Knh dng anh linh chiến sĩ trận vong trước ngy 30 thng Tư

 

Ưu Du

 

 

Thiếu vắng Trọng. Trọng đ đi qua rồi. Xong rồi! Hết rồi tận cng kinh hoảng! Anh dzọt lẹ qu! Từ by giờ anh thật sự đơn độc. Đơn độc kinh khủng! Đng với nghĩa của n! Chiến sĩ ấy đ hững hờ quay lưng, xa bỏ tất cả mọi thứ trn bn cờ, khi cuộc chơi chưa kết thc. Mặc bạn b xn xao bn tn, bừng bừng mặt tm, say sưa men đời cay cay.

 

Ring anh vĩnh viễn một mnh ở lại, khng đầy bước chn, anh đ nhảy qua bờ vực thẳm, về dưới vng cỏ non. Trọng đ vĩnh viễn từ gi bạn b, ra đi giữa hai lằn đạn, ẩn thn bn bờ lau sậy lao xao.

 

Chẳng thm thấy bng lau xoay xoay, bay bay trắng cả lng qu. Khng thấy tre la ng, sọc xanh da vng mọc bn suối, rc rch chảy đập vo m đ ru rong, tạo thnh những bọt nước trắng xa, a vở tung bay chm khuất.

 

Anh khng nghe cy cỏ bức xc, cựa mnh r ro suốt thng năm rồi! Anh gửi xc thn trn qu cha đất tổ, mặc cỏ ướt sũng, phủ đầy nước sương, nước mưa, nước mắt tnh bạn, tnh qu, đan quyện vo nhau, mỗi lần họ gh qua mồ đặt ln b hoa tươi. Anh khng thấy vng couronne mortuaire cườm đen băng tm.

 

Lm tm hồn bạn b ngậm ngi, xc động mnh liệt. Anh như chiếc l xanh tươi mơn mởn, đột ngột bị bứt ra khỏi cnh, biến đổi anh từ trạng thi sinh tồn, sang trạng thi tử quy lạnh gi. Đau buốt.

 

Anh đ bị chiến tranh lừa mnh hụp xuống con đường tử tuyệt, su hun ht. Khng c lối ln. Trc phẫn khch suy nghĩ min man. Th ra tử thần thật ch cng v tư. Khng thin vị anh hng kiện tướng. Khng nể mặt ai!

 

Qu hương hiền ha nay buồn thảm, lặng thinh, nhận thm một nấm mồ chưa xanh cỏ. Đời anh dầm mnh trong chiến tranh, cuối cng chấm dứt cuộc sống thảm thiết. Sinh nghề tử nghiệp chưa đng, thật v duyn, khi tn anh đ ghi vo danh bạ qun tử.

 

Chnh anh, người chiến binh hiền lnh, oai dũng trẻ trung, dĩnh ngộ tự tin, tự trọng, mưu cầu nghệ thuật vị nhn sinh. Anh dạt do tnh cảm, khng thch sng ống bom đạn. Anh biết yu nồng nn tha thiết từ tấc lng. Yu gia đnh cha mẹ anh em, b con, bạn b đằm thắm.

 

Anh trung thnh nồng nhiệt với chiến hữu, cống hiến tuổi xanh, v qu hương xứ sở. Yu từng luống khoai vồng sắn. Giữ gn từng tấc đất ng cha truyền lại, từ ngn xưa. Trong năm điều Nhn. Lễ. Nghĩa. Tr. Tn, Trọng giữ chữ Nhn đứng ở hng đầu. No phải anh l người bội bạc d man tn c, muốn cầm sng đi xm lăng kẻ khc.

 

Đau đớn thay! Nơi anh vi tấm thn xuống dưới ba tấc đất, trong chiếc quan ti kẽm phủ kn, c l cờ vng ba sọc đỏ. Tấm thẻ bi ghi tn L Văn Trọng. Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Hun Chương, km Anh Dũng Bội Tinh v Nhnh Dương Liễu. Qun hm cố Đại y, dấu ấn xuyn th triền min, trn chiếc nn sắt vấy mu, hằn su lỗ đạn diệt nhn lỗ chỗ, cn đặt trn bn thờ, khng bao giờ kỳ cọ, gội rửa sạch.

 

Nơi cch đy hai mươi su năm, anh đ sinh ra, lớn khn từ bầu sữa mẹ ngọt ngo, chắt chiu từng vồng sắn, vườn rau, ao bo, hồ nước, khc sng bn bồi bn lở, qua dng lưu thủy, lun lưu xuyn khắp mọi mạch nguồn, chảy ngầm trong lng đất. Trước cuộc tương tn đẫm mu quyết liệt, anh khng nở ra tay giết hại một ai, cho d đ biết rất rỏ, kể cả người ch cng chung huyết thống.

 

Tất nhin anh đ mất mạng. Họ khng bung tha anh. Lng anh bừng bừng ngọn lửa mến yu thn nhn, tha nhn, v năm điều từ Nhn đến Tn kia. Khi kẻ khc, lng hừng hực cuồng quay ngọn lửa xm lăng, quyết liệt khng tn.
Trong binh thư khng dạy anh bung sng gc mũ, ấy l người bạn đời bất khả ly thn của Lnh.

 

Thế sao anh vội vứt mũ, bỏ cuộc ra đi, khi bạn b cn ngồi bn nhau thế nầy?

 

Ha ra, đ c nhiều lần, bạn với anh đ chuyền tay nhau, từng điếu thuốc dở ngọn, bao lần nng ly rượu trn tay chc tụng rồiAnh tao nh thanh lịch, khả i khi cn sống, lưu danh thơm sau khi la đời. Cọp chết để da, người ta chết để tiếng m.

 

Khốn thay điều ước nguyện duy nhất của anh: Thiết tha mong đợi ngy an bnh, ấm no hạnh phc thực sự. Khng cn cảnh nồi da xo thịt, cốt nhục tương tn. Anh mang canh cnh bn lng niềm kht vọng kỳ phng, trở về sống trong mi nh xưa, ngồi dưới gin hoa thin l, cng ba mẹ v anh chị em, hn huyn tm sự, cho b những ngy thương nhớ.

 

Thật, chẳng bao giờ Trọng muốn bất hiếu với ba mẹ, khi anh đột ngột la đời, khng rứt ruột cht vnh s tang trn mi tc xanh, mặc o s gai dệt bằng tay may tang phục, khi mẹ cha trăm tuổi. Trọng sẽ đội mũ cuộn bằng rơm, lưng thắt dy lm bằng bẹ chuối kh. Nếu ngy cha la đời, anh sẽ phải chống gậy tre, mẹ mất chống gậy gỗ vung. Em gi mặc vải s gai bung gấu, đội vải s gai phủ mặt. Hng chu, cht khăn tang đỏ, hng chắt khăn vng, hng cht khăn xanh. Trước di ảnh cha mẹ gi tc bạc răng long ngoi trăm tuổi, anh sẽ đặt bt nhang trầm nghi ngt khi, hướng đng bnh hoa, hướng ty đĩa tri cy, anh sẽ vi hai vi, tượng trưng cho m dương nhị kh.

 

Tay anh sẽ run run rt ly rượu tăm, lạy tạ cng sinh thnh dưỡng dục, knh thờ cha mẹ, trước khi nhắm mắt xui tay. Anh khẽ ni cu của Loparde: i! Đất Mẹ m i. Nguồn sống đ cung cấp cho con. Nầy đy con xin trả lại. C phải ngồi trước trn bn thờ, Trọng muốn ni như thế hết sức?

 

Mộ ch chn người thn chưa kn cỏ. Bỗng một hm thm một lần bom đạn cy xới nấm mồ anh tả tơi, lở lot. Thy tn giờ đy snh thối chương phnh, đụng vo rữa nt lầy nhầy, chn một nơi, tay một ngả, đầu một gc. Anh bị mc ln, rp nối hnh hi, thiếu st th vụng, ci mất ci cn, khng ton vẹn.

 

Anh no biết cha mẹ, v đn em nhỏ, khc đỏ mu mắt. Họ vẫn chối bỏ sự thật, cay nghiệt phũ phng, khng đối diện sự hủy diệt lần cuối cng, đầy bất nhn. Họ tưởng anh sống khn thc thing, nn ko cha mẹ v đn em, xuống mồ su bt kn, hơn l sống lụi hụi l đ, chứng kiến cảnh đau đớn, trn ci đời trọc.

 

Cha mẹ đ phổ tnh yu tuyệt đỉnh vo từng thớ t nhau, tạo thnh anh c đời sống trn đầy sinh kh, dồi do sức sống, anh đẹp như vị thin thần. Chứ no dm nhn, dm nghĩ đống xương thịt bầy nhầy, tanh nồng, hi hm, thi tha kia, ruồi bu kiến đậu, bọ rc trương snh, đ chnh l đứa con ruột ngoi hai mươi su tuổi. Cha mẹ cn bịn rịn tiễn đưa con, mỗi lần Trọng về php. C đu cảnh cha mẹ gi khc con trẻ bội bạc, bỏ cha mẹ lạnh lng đơn độc m đi vo vng cỏ non. Xin cha mẹ tha lỗi cho con sự bất hiếu, trt lỡ lầm ra đi trước cha mẹ, để cha mẹ đau lng, ci đầu, gục mặt, rơi nước mắt v con trẻ hoi mi thế nầy!

 

Anh l chứng nhn dng họ đối nghịch, bi nhọ từng trang lịch sử trong cảnh nồi da xo thịt. Anh nằm xuống, vĩnh viễn qun đi qu khứ. Qun hiện tại cốt nhục tương tn, tương lai điu linh buồn đau. Khng trch nhiệm. Khng đm bọc. Khng yu thương. Đầy th on. Chm giết. Khổ đau. Lỡ lầm trch nhiệm. Lỗi lầm trong cuộc Giữ Nước v Dnh Nước Tột cng kinh khủng!

 

C điều g vượt qu sức con người. N ht anh vo điệu quay chng mặt. Tận diệt niềm kht vọng ti t. Sự căm th c độc hung hăng giữa Người với Người, giữa Ch v Chu hiện ra r rệt.

 

Cu Ce dernier soupir de ma vie, je le garde pour aimer (Lamartine) hoặc cu Nhiễu điều phủ lấy gi gương Người trong một nước phải thương nhau cng; Với Trọng vo giờ pht nầy, by giờ hon ton rỗng tuếch. V nghĩa. Lạnh lng. Cay đắng xiết bao! C phải Trọng ngồi ở bn thờ, muốn ni như thế hết sức?

 

D hiện tại buốt t, lạnh lẽo hay an lnh, đang nghing mnh trn dĩ vng đầy cay đắng, đau khổ của anh? Trọng thật sự ra đi, như con đ khuất dạng vo chn cỏ lau snh ln, như con tu suốt vo vng dĩ vng, khuất xa gc trời bom đạn m mịt khi sng.

 

Trong tiệm, tiếng đn hạ uy cầm đẩy nỗi buồn phiền, băn khoăn, bồn chồn ray rứt ln cao độ. Chợt dấy ln trong lng bạn hữu, những tn gọi thn mến, dần d mất lần lần đi đu hết? Mất lần theo bng tối kinh hong, chm su min viễn. Bạn b dng rượu, đ nn bi thương nội tm xuống, dng rượu khơi dậy lng tiếc thương v vn, mi mi l niềm tiếc thương su thẳm, ngt ngn dng cao!

Đồng thời, họ dng rượu, đốt ln niềm vui mừng may mắn ngồi bn nhau, lc chiến tranh tn khốc đi giữa cuộc sống, đe dọa từng nhn mạng. Ci chết giữa hai lằn đạn st đầu tơ kẽ tc. Thỉnh thoảng họ họp mặt dzăn nghệ dzăn gừng ti t, cho đời ln hương.

 

Vậy, điều ti muốn ni: Xin Đời rộng lượng bao dung đức độ, nhn i vị tha cho người Lnh Thin Lương sơ st, hay c sai phạm t lỗi lầm. Bởi nhn v thập ton! Xin hy mến yu Lnh. Hy thương Lnh. Họ l những cng cụ, l sản phẩm chiến tranh. Họ c quậy ph đi cht khi men nồng ln, khi cuộc vui lụi tn. Khng l điều thất trch, thất thố lắm đu.

 

Mấy anh ngồi bn nhau trong bn tiệc nhỏ, từ nhiều vng đất xa xi khc nhau. C phong tục tập qun khc nhau, suy tư v tnh yu chẳng giống nhau. Họ hon ton ring lẻ, nh mắt ngời sng khng ngừng nh ln nỗi ngạc nhin, qua cu chuyện vui buồn, trầm lắng, lịch duyệt, d dỏm khng mỏi. Nụ cười họ nở trn khun mặt nhuộm nắng gi khuya chiều.

 

Trng điệu bộ Văn, c mi tc bạc phếch bụi phong trần, mặc o field jacket xệ vaiAnh giả vờ khật khưỡng lm người say, nch cặp vỏ chai rượu Martel, mơ mng ngm mấy cu thơ. Cc bạn khng thể nhịn cười, v lối diễu ra tr. Sự quyến rũ tuyệt vời nầy lm cc bạn m mệt anh. Thế mới chết.

 

Nhiều giọng ni trầm ấm, ngọt ngo hồn nhin, sảng khoi, mang dấu tch Mẹ Qu Hương Việt Nam ba miền: Trung. Nam. Bắc. R ro giọng ni sc tch, đầy m giai tuyệt diệu, hương sắc đặc biệt tru mến ring của mọi miền.

 

Họ khng c g hơn tiếng cười, pha nước mắt n tnh, lm qu tặng cuối cng, chia sẻ niềm đau quặn thắt dại t, bằng ly rượu nồng, tch cafe đắng, hay điếu thuốc Qun Tiếp Vụ.

 

V, tiếng lng th thầm gọi mời nhau, rung ln từng đợt nấc cuồng quay, bn mỗi phm loan.

 

 

Ưu Du

(Trch từ truyện di Giữa Hai Lằn Đạn, cng tc giả)

 

 

Tin Tức - Bnh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh