Nghĩ về công lư

 

Tuệ Tâm 


 

 

Những người phụ nữ khóc bên một nấm mộ tập thể tại Huế hôm 14/10/1969.

 

 

Cứ mỗi độ đến Tết, dịp Xuân về ḷng tôi lại có những bùi ngùi khó tả khi nghĩ về hai sự kiện thảm sát xảy ra trên dải đất miền Trung. Đó là hai sự kiện thảm sát đă được diễn ra vào mùa Xuân năm Mậu Thân (1968) tại Huế và sự kiện thảm sát tại Mỹ Lai (huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngăi). Nếu những người đă chết ở Mỹ Lai phần nào được nguôi ngoai, v́ hung thủ đă được xác định, những kẻ thủ ác đă vài lần phải ra ṭa để đối diện tội ác của ḿnh; th́ tại Huế, những kẻ giết người vẫn sống nhởn nhơ, họ không chịu bất cứ sự trừng phạt của công lư. Những người đă khuất hay thân nhân c̣n sống của họ chẳng thể nào t́m được công lư cho dù thời gian đă trôi qua 50 năm.

 

Từ những con số cho biết, số người đă chết trong vụ càn quét ở Mỹ Lai (3/1968) lên đến 504 người, trong đó đa phần là trẻ con, phụ nữ và người già. Dù đă được giấu nhẹm nhưng chỉ hơn một năm sau (11/1969) vụ thảm sát đă bị vỡ lở, những kẻ đă xuống tay với đồng bào tại Mỹ Lai đă phải ra ṭa, đối diện với công luận về những tội ác mà họ đă gây ra. Những người đă chết v́ bởi súng đạn của quân đội Hoa Kỳ, một ḍng giống ngoại lai không cùng máu mủ với dân tộc Việt Nam.

 

Trong khi đó, một vụ thảm sát kinh hoàng hơn, số người chết và mất tích lên đến 7,600 người và điều đáng nói hơn, kẻ thủ ác không phải là người ngoại tộc, mà chính là người Việt gây ra. Cuộc thảm sát tàn khốc do quân đội Bắc Việt và Mặt trận dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, những lực lượng mà trước khi chết, những người bị thảm sát ở Huế vẫn gọi là “đồng bào”.

 

Nếu ở Mỹ Lai chỉ hơn một năm sau sự việc vỡ lở, th́ cho đến nay, những người chết ở Huế vẫn chưa thể nhắm mắt v́ những kẻ thủ ác vẫn chưa trả giá cho những tội ác mà họ gây ra. Hay nói theo cách khác, công lư vẫn chưa được thực thi cho dù đă 50 năm trôi qua.

 

Chẳng những vậy, nhân 50 năm xảy ra thảm kịch tang thương Mậu Thân, nhà cầm quyền c̣n cho mở đợt tuyên truyền rầm rộ về cái mà họ gọi là chiến thắng “Tổng tấn công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968”. Hàng loạt tác phẩm thơ văn đă được tung ra trong dịp này nhằm mục đích tuyên truyền, ca ngợi cái mà nhà cầm quyền gọi là “chiến thắng”. Những việc làm đó chẳng những không đem lại công lư cho người đă khuất, mà nó c̣n sát muối vào vết thương chưa kịp lành của những người c̣n sống sót. Đau đớn hơn, việc làm tổn thương ấy c̣n được thực hiện đều đặn hàng năm.

 

Trong vụ thảm sát Mỹ Lai, truyền thông, báo chí hàng năm lại rêu rao, kể chi tiết từng cái chết, sự đau thương của những người c̣n sống nhằm mục đích khơi gợi, nuôi dưỡng sự căm thù đối với chính quyền Hoa Kỳ; th́ trong vụ thảm sát tại Huế, nhà cầm quyền dường như câm bặt. Không một tờ báo nào nói đến những mất mát, con số thiệt hại mà người dân Huế phải gánh chịu sau khi bị quân đội Bắc Việt và Mặt trận Giải phóng miền Nam Việt Nam tấn công. Những người bị thảm sát đă phải chết một cách đau đớn, như bị chôn sống, dùng cuốc để giết. Bộ máy tuyên truyền coi việc giết chết hàng ngàn người dân bằng những h́nh thức hết sức man rợ như thời Trung cổ là “chiến thắng vẻ vang”, được tung hô như là “thành quả cách mạng” và đều đặn trong vài chục năm đều rêu rao nhắc về chiến thắng vỹ đại ấy.

 

Thật khó để có thể có công lư cho những người đă khuất, hoặc thân nhân của những người c̣n sống khi mà nhà nước CSVN vẫn c̣n tồn tại. V́ chính nhà nước này là kẻ đă gây ra tấn thảm kịch tại Huế. Dù muốn, dù không họ cũng phải che giấu sự thật để bảo vệ sự chính danh của ḿnh. Một khi mất đi sự chính danh, nhà cầm quyền này chẳng c̣n có thể trụ vững để tiếp tục cai trị người dân trong nước.

 

Đă rất nhiều lần trên các diễn đàn hay trong những lần ngồi nói chuyện với nhau, một số trí thức, văn nghệ sỹ tạm gọi là “cấp tiến” và có nguồn gốc từ miền Bắc nói rằng, họ mong rằng sau khi chế độ độc tài Cộng sản sụp đổ sẽ không có bất cứ cuộc trả thù nào đối với những người đă từng phục vụ cho nhà cầm quyền Cộng sản. Công an hay những người từng gây ra các vụ bắt bớ, tống giam, gây hàm oan cho giới đấu tranh dân chủ sẽ không bị trả thù. Tôi hoàn toàn ủng hộ ư kiến ấy. Trong lịch sử chúng ta đă từng chứng kiến sự trả thù dă man của phe chiến thắng đối với phía thua cuộc. Đó là kể từ sau 1975, khi cộng sản Bắc Việt cưỡng chiếm được miền Nam. Họ đă bắt hàng chục, hàng trăm ngàn quân-cán-chính của chính quyền VNCH vào những nhà tù và hành hạ họ ở đó cho đến lúc chết. Tôi mong sao điều đó sẽ không tái diễn.

 

Tuy nhiên, công lư cần phải được thực thi. Một xă hội chỉ có dân chủ, tự do chỉ khi công lư được coi trọng. Những kẻ thủ ác gây ra cuộc thảm sát kinh hoàng ở Huế, những người đă gây ra cái chết cho anh Nguyễn Hữu Tấn (Vĩnh Long), những kẻ đă giết chết ông Hoàng Văn Ngài (Đắk Nông)… và rất nhiều nạn nhân hoặc thân nhân của họ đều phải được thấy công lư. Nói cách khác, những kẻ thủ ác phải bị đưa ra ṭa để đối diện với tội ác và trả giá cho những ǵ mà họ đă gây ra với đồng loại của ḿnh. V́ không thể nào công lư xuất hiện ở Mỹ Lai, nhưng lại biến mất ở Huế; công lư chỉ có ở với người này nhưng lại biến mất ở gia đ́nh khác được.

 

 

Tuệ Tâm 

 

Bài viết có sử dụng các con số từ Wikipedia nên khi đối chiếu với những số liệu từ các trang mạng, tài liệu khác sẽ có đôi chút khác biệt.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính