Đừng mắc bẫy bọn chúng mà quên TỘI ÁC Việt Cộng, tay sai Việt Tân cùng Giặc Thầy Chùa!!!
Bà Tôn Nữ Ḥang Hoa ơi! Bài tưởng niệm cố TT Ngô Đ́nh Diệm thật cảm động nhưng c̣n lâu mới đến ngày giỗ của ông Diệm! Không phải vô cớ BỌN CHÚNG hổm rày “phát động phong trào về nguồn… Đệ I VNCH, tấn công ông Diệm, nhắc tới Cần Lao…,” chính là thủ đọan đánh lạc hướng công luận để chạy tội cho Việt Cộng và bọn Giặc Thầy Chùa GH/PGVNTN (hậu thân của GH/PG Ấn Quang) hồi Tết Mậu Thân 1968 tại Huế.
BỌN CHÚNG run sợ về quyển Biến Động Miền Trung của Liên Thành, về Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Việt Cộng tại Huế hồi Tết Mậu Thân 1968 nên tung ra các bài viết “chủ lực” của tên “Phật tử độc lập” Trần Văn Thưởng về Đệ I VNCH, nhất là về Cần Lao không hề dính líu đến TỘI ÁC của Việt Cộng cấu kết với Cộng giả Sư trong Giáo Hội PGVNTN cầm đầu bởi tên cán bộ Việt Cộng Diệp Trương Thuần bí danh Đôn Hậu, là lănh chúa nhà chùa thời đó trong chức vụ Chánh Đại Diện GH/PGVNTN miền Vạn Hạnh!
việt gian Diệp Trương Thuần
Hưởng ứng nhiệt t́nh với tên Trần Văn Thưởng là tên phản bội Vơ Văn Sáu, Chủ báo Góp Gió Seattle được bà nhận xét là “Trong túi ông Vơ Văn Sáu lúc nào cũng có sẵn hai món là nón cối và dép râu”! Chắc bà đă biết tại sao tôi gọi Vơ Văn Sáu hắn là tên PHẢN BỘI và bà có biết tại sao hắn xem cố TT Ngô Đ́nh Diệm là kẻ tử thù của hắn không? Đơn giản thôi v́ hắn đă trở cờ, làm tay sai Việt Cộng và Việt Tân nhục mạ Người Việt Quốc Gia chống Cộng qua đọan văn sau đây:
a)- Chúng chống VC là làm cho VC suy yếu. VC càng suy yếu th́ càng bám vào Tàu, để bị Tàu nô dịch làm nô lệ cho Tàu !
b)- Chúng chống Việt Tân mặc dù VT là công cụ của CS Hànội. Nhưng chủ trương của Việt Tân là HỢP TÁC với VC để chống Tàu, đ̣i lại đất. (Trích bài báo của Góp Gió trên diễn đàn điện tử ngày Tuesday, April 13, 2010, 9:23 PM).
Hắn tất phải biết chính Việt Cộng đă tự nguyện cúi đầu rước bọn Tàu Cộng vào vùng Tây Nguyên cho khai thác…quặng bâu xít! Trước đó, vào ngày 21-3-2010 Việt Cộng phái một Đ̣an Nghệ Thuật sang đất Tàu diễn màn Hai Bà Trưng tế lễ Miếu thờ Mă Viện mà sao không thấy hắn nhắc tới?
Ḅ Vàng Vơ văn Sáu, con chó vện của hàng tướng Dương văn Minh
Hành động phản bội trên đây của Vơ Văn Sáu đi liền với việc hắn ngang nhiên đăng trên báo Góp Gió các bài b́nh luận chính trị của các cán bộ Việt Cộng đồng thời chấm dứt sự cộng tác lâu năm của cựu LS Nguyễn Văn Chức. Tên phản bội Vơ Văn Sáu loan báo không đăng bài LS Nguyễn Văn Chức nữa với lư do bài của ông không phù hợp lập trường của Góp Gió. Thay vào đó, tên phản bội Vơ Văn Sáu bắt đầu đăng bài của tên cán bộ VC Chế Trung Hiếu (trong nước) đả kích TGM Ngô Quang Kiệt, bài của tên VC nằm vùng Bảo Quốc Kiếmbào chữa tội ác của Việt Cộng và Giáo Hội Phật Giáo VNTN miền Trung, bài của tên Bùi Tín,một cán bộ cao cấp Việt Cộng phản tỉnh …cuội, từng lên án cựu LS Nguyễn Văn Chức đă “hỗn láo” với bác Hồ của hắn!
Đặc biệt, tên phản bội Vơ Văn Sáu đăng bài “Tuyên Bố của nhà báo Bùi Tín nhân ngày 30-4-1975” trong đó Bùi Tín nói tát vào mặt anh nuôi Dương Văn Minh của hắn: “Các ông c̣n có ǵ mà bàn giao, không thể bàn giao khi trong tay không c̣n có ǵ!” (Góp Gió số 203 tháng 6-2010) Nhưng tên phản bội Vơ Văn Sáu lại trắng trợn bưng bô tên Việt Cộng Bùi Tín và phỉ báng Người Việt Quốc Gia: ..một thành phần khác họ SỢ ông Bùi Tín, v́ mặc cảm tự ti không thể so sánh với Bùi Tín! C̣n chúng tôi, có ǵ mà phải sợ ông Bùi Tín???“ (Tả Pín Lù, báo đă dẫn). Tên Vơ Văn Sáu không sợ Bùi Tín là phải v́ hắn đă phản bội Người Việt Quốc Gia trở thành đồng chí của tên Việt Cộng cao cấp nầy, đến mức đội đít hắn và nhục mạ Người Việt Quốc Gia “không thể so sánh bằng Bùi Tín”! Sau hàng chục năm tên Vơ Văn Sáu o bế LS Nguyễn Văn Chức, liên tục đăng bài của ông trên Góp Gió gọi Bác Hồ là “đồ chó đẻ” nhưng nay Bùi Tín đă thế chỗ v́ Bùi Tín tôn kính Bác Hồ, phù hợp lập trường nhổ liếm, sớm đánh tối đầu của tên Vơ Văn Sáu.
Sở dĩ tên phản bội Vơ Văn Sáu nhục mạ ông Ngô Đ́nh Diệm và Đệ I VNCH chỉ v́Dương Văn Minh là ANH NUÔI của Vợ hắn là bà Dương Thị Hoa. Dương Văn Minh cùng bọn Giáo Hội Phật Giáo Ấn Quang. Có phải sự t́nh cờ lịch sử hay là một lời nguyền mà Dương Văn Minh cùng bọn Giặc Thầy Chùa (phe GH Ấn Quang và hậu thân là Giáo Hội PGVNTN) hợp tác lập công với Mỹ và Việt Cộng giết hại anh em ông Diệm-Nhu, làm sựp đổ Đệ I VNCH (1-11-1963) và sau đó cũng chính cặp bài trùng nầy đóng vai chính trong việc chấm dứt luôn Đệ II VNCH (30-4-1975)!
Chuyện về Dương Văn Minh rất xác thật v́ do chính người trong gia đ́nh Vơ Văn Sáu kể ra cho nhiều người nghe như là niềm tự hào. Họ c̣n tự hào và vui vẻ tiết lộ cha ruột họ là Vơ Văn Hoa bị VMCS giết năm 1950, ghim bản án Việt Gian trong khi là cai đồn điền cao su bên Miên mà sau đó Vơ Văn Sáu cải chính trên net cha hắn là…giám thị, chứ không phải là cai!)
Trận đấu World Cup 2010 sáng qua, thủ môn Claudio Bravo của Chile chạy ra xa chận đường banh đối phương, bỏ trống khung thành để tiền đạo David Villa của Tây Ban Nha tung lưới quá dễ dàng! Nếu quư vị Người Việt Quốc Gia cứ “bỏ mồi bắt bóng” th́ sẽ trúng kế BỌN CHÚNG, đi lạc đường, đi quá xa mà quên mục tiêu trước mắt là truy tố TỘI ÁC của Việt Cộng cấu kết với Cộng giả Sư trong Giáo Hội PGVNTN gây ra cuộc thảm sát 5327 đồng bào tại Huế hồi Tết Mậu Thân 1968! Nếu bà Tôn Nữ Ḥang Hoa là fan của túc cầu th́ mong bà cứ thỏai mái xem World Cups 2010 nhưng đừng quên nhiệm vụ vạch tội Việt Cộng cùng đồng lơa và tay sai…và đừng mắc bẫy của BỌN CHÚNG:
Việt Nô, Việt Cộng Việt Kiều
Việt Tân bốn bọn làm tiêu Việt Nhà!
BỌN CHÚNG muốn dẫn dắt công luận đi ṿng vo sâu vào rừng rậm để làm lạc hướng và tạo ra sự tranh luận cù nhây vô bổ về những vấn đề không dính dáng ǵ đến tội ác của Việt Cộng và Cộng Sư GH/PGVNTN trong các biến động miền Trung để giải vây cho bọn nầy. Tại sao chúng ta cứ phải để bọn chúng dẫn đến mục tiêu khác, vào con đường khác, trong khi mục tiêu và đường đi của chúng ta đă có sẵn nhưng đối nghịch với bọn chúng? Bọn chúng đưa chuyện nầy, vấn đề kia ra kệ thây bọn chúng, ṭan là những hỏa mù để chúng ta phân tâm, tổn lực đối đáp cù cưa mất th́ giờ và tự chúng ta vô t́nh lọt vào mưu mô “điệu hổ ly sơn” tuy tầm thường nhưng hữu hiệu của bọn chúng vậy!
Chào bà,
Tuấn Aet Phan
====================
Thích Đôn hậu, Lời Tuyên Bố ở Linh Mụ, ngày 08 tháng 12 năm 1978
Ḥa thượng Thích Đôn hậu,
Lời Tuyên Bố trước hai vị đại diện Ủy ban thường vụ Quốc hội nước CHXHCNVN
(GH Minh Hạnh Tập, 14)
Linh Mụ, ngày 08 tháng 12 năm 1978
Thưa quư vị,
Chắc quư vị đă biết một cách rơ ràng là Phật giáo chúng tôi luôn luôn gắn liền với dân tộc. Phật Giáo với dân tộc gắn liền với nhau như môi với răng. Mà Phật Giáo và dân tộc v́ gắn liền với nhau cho nên khi ra Bắc, tôi được các vị cho biết, những thời qua, các vị cách mạng tiền bối, kể cả Hồ Chủ tịch, mà hiện tại các vị như là Thủ tướng Phạm văn Đồng .v.v... th́ đă ở chùa, để mà tiếp tục làm cách mạng, th́ trong khi đó nếu Phật Giáo không phải là yêu nước th́ trong khi mà các Ngài ở chùa đó, nếu các nhà sư mà xấu, th́ chắc là các Ngài cũng không c̣n đến ngày nay để lănh đạo. Và từ đó về sau, trải qua những cuộc kháng chiến chống Pháp, đến chống Mỹ, các vị cũng biết rằng nhà chùa, nhất là nhà chùa là những nơi giúp đỡ, chở che cho cán bộ, bộ đội như thế nào! Và ngay cả Tết Mậu Thân, dù cán bộ, bộ đội về nhiều như thế, về thành phố Huế nhiều như thế, th́ về ở đâu, không phải là ở nhà đạo khác mà chỉ là ở nhà Phật tử, mà nếu như Phật tử mà họ xấu, họ không có tinh thần yêu nước, th́ khó mà thực hiện được cuộc cách mạng vùng lên trong Tết Mậu Thân.
Nói như vậy để thấy rằng Phật Giáo luôn luôn gắn liền với cách mạng. V́ gắn liền với cách mạng cho nên khi nghe đến giải phóng chỗ nào th́ người Phật Giáo hoan nghênh lắm. Mà nhất là khi nghe giải phóng đến Sài g̣n, th́ phấn khởi vô cùng, hoan nghênh hết sức. Từ đó th́ cán bộ, bộ đội về khắp tất cả, từ nông thôn cho đến thành thị, mà ở đâu có bóng của các vị, của anh em cán bộ, bộ đội, th́ đồng bào, mà trong đó đa số là Phật tử, thấy các anh th́ họ hết sức là hoan nghênh, vui vẻ ra đón chào. Người th́ bắt tay, người th́ vuốt vai, người th́ cầm áo, người th́ ngó mà rất hoan nghênh, cứ ngó măi măi, cứ cười măi. Họ thấy các anh em, họ nh́n các anh em như là anh em, con cháu chú bác ǵ của họ đi xa, đi làm nhiệm vụ thành công mà về. Từ đó có cái ǵ họ cũng đem ra mời ăn, thành ra đoàn kết, mà c̣n là thương yêu nữa. Chẳng những thương yêu mà c̣n là kính nể nữa, kính trọng nữa. Bởi v́ họ thấy anh em là những người có công với cách mạng, có công trong cuộc kháng chiến, là những người nếm mật nằm gai đem lại độc lập, ḥa b́nh cho quê hương.
Nhưng mà thưa quư vị!
Cái t́nh đoàn kết đó, thương yêu đó, kính trọng đó chỉ có được mười ngày thôi. Sau mười ngày đó, th́ đoàn kết xưa nay nó ră bành tô hết, và cái ḷng thương yêu đó, sau đó họ ghét cay ghét đắng. T́nh kính trọng đó, ḷng kính trọng đó trở lại họ khinh đáo để!
Tại sao vậy ? Rất dễ hiểu thôi.
Là anh em cán bộ, bộ đội, như tôi nói khi năy, là về khắp, về từ hang cùng cho tới thành thị, nông thôn. Đi bất cứ đâu, về đạo khác th́ chúng tôi không biết, chơ về Đạo Phật, các nhà chùa mà nhứt là những chỗ có người tu học ở đông, th́ anh em nói như thế nầy: “ Trước kia tu là phải rồi, nhưng mà bây giờ ḥa b́nh độc lập rồi tu mà làm ǵ nữa, th́ các vị nên về đi, mà lo sống, lo từng người sống th́ hơn. Chùa là ǵ? Chùa là xương máu của đồng bào, mà rồi đây trước sau người ta cũng lấy thôi. Bởi v́ của đồng bào, th́ bây giờ lấy để làm việc lợi ích cho đồng bào, người ta cũng sẽ lấy làm công việc, khi đó các ngươi cũng sẽ về. Vậy th́ trước sau chi cũng về, bây giờ về trước cho rồi c̣n hơn. Thêm nữa, các người theo Đạo Phật th́ thử hỏi gần ba ngàn năm ni, Đạo Phật ra đời gần ba ngàn năm ni, họ đă đem lại cái ǵ lợi ích cho nhân dân chưa ? Mà đó, cách mạng ta làm thành tựu như vậy đó, mang lại ḥa b́nh, độc lập cho dân tộc. Như vậy tôn thờ cách mạng hơn tôn thờ Phật.
Sự phát biểu của anh em, bắt đầu từ đó th́ t́nh đoàn kết, thương yêu, kính trọng các anh em nó c̣n một nửa, c̣n phần nửa rồi sẽ hết, mà nó c̣n thâm nữa. Tiếp theo sự vận động của anh em, lại c̣n khủng bố các nhà chùa, nhục mạ những nơi Niệm Phật đường, không cho họ đến làm lễ và nói những lời thật khiếm nhă.
Tiếp theo th́ các anh em phá hủy tượng Phật lộ thiên. Đó, như tôi đă nói khi năy, tiếp theo sự phá hủy tượng Phật lộ thiên, c̣n bắt bớ, giam cầm nhiều người.
Sau đây c̣n bắt các vị tu sĩ Đại diện các Tỉnh. Thí dụ: như đưa tới cho các vị đó biên bản bảo kư vô. Rồi trong biên bản đại ư nói thế này. “cái giảng đường của chùa, chúng tôi bằng ḷng cho Ủy ban mượn sử dụng”. Biểu vị Đại diện đó kư vô. Vị Đại diện nói thế nầy: Chúng tôi không thể kư được, bởi v́ chúng tôi có nhiệm vụ giữ ǵn mà không có nhiệm vụ giao cho ai hết. Bởi v́ đây là tài sản của Viện Hóa Đạo. Nếu có sự ủy thác, giấy tờ ǵ của Viện Hóa Đạo chúng tôi sẵn sàng giao. Đây chưa có mà chúng tôi giao chúng tôi có lỗi.
Họ nói rất có lư, nhưng rồi các ông đó bị bắt, không lấy cái lư do đó, chỉ lấy lư do mấy ông sư đó là phản động, mấy ông sư đó là theo CIA, theo Mỹ, theo ngụy.v.v.. Nói như vậy mà bắt. Rồi lần lượt bắt cho đến các vị lănh đạo trong Viện Hóa Đạo nữa, rồi bắt Thiện Minh nữa, rồi để Thiện Minh chết nữa.
Thưa quư vị,
Quư vị biết tôi là người trong Viện Hóa Đạo, tôi không thể ngồi trên cơ quan của Nhà Nước mà nh́n Phật Giáo chúng tôi bị đàn áp tơi bời như vậy được. Thêm nữa theo nguyên tắc, hạ cấp phục tùng thượng cấp, tôi là ngồi trên thượng cấp, trong khi các địa phương làm như vậy đó, là hạ cấp. Th́ dầu trực tiếp hay gián tiếp ít hay nhiều tôi đă ra lịnh cho địa phương bắt thầy tu giam cầm.v.v.. th́ đó là điều rất đau đớn, tôi không làm được, tôi không chịu được.
Bây giờ chúng tôi mời các vị đóng địa vị tôi, các vị làm sao? Các vị phải làm như tôi là cùng.
(Đến đây ông Bùi San mới lên tiếng, đương nhiên là năy giờ chăm nghe ghê lắm. Bây giờ ông mới lên tiếng. Ông nói: “Thưa cụ, kể ra cụ đă có tham gia cách mạng tám năm trường, bây giờ tuổi già sức yếu, cụ nghỉ cũng phải, nhưng mà nghỉ cách nào kia, chớ nghỉ như cụ th́ chưa đúng lúc và chưa đúng cách. Mong cụ nghĩ lại.)
Tôi xin trả lời:
“ Sự từ chức của tôi vừa đúng lúc mà vừa đúng cách. Đúng lúc là khi ông Hoàng Phương Thảo, ông lên vận động tôi ra ứng cử, th́ sau khi từ chối không được, buộc tôi phải ra. Như vậy tôi phải ra, nhưng mà tôi phải có lời yêu cầu: là tôi có hai nhiệm vụ phải làm tṛn, Phật Giáo và dân tộc, th́ tôi ra ứng cử, nếu rủi mà đắc cử, (tôi xin nhấn mạnh) nếu rủi mà đắc cử, th́ sau đó không làm được ǵ trong hai nhiệm vụ nói trên, th́ tôi sẽ lui khi đó.
Thế mà thật, sau khi đắc cử, dù là đắc cử cách ǵ, sau đó tôi thường nhận được bao nhiêu lá thơ, bao nhiêu lá đơn, nội dung những lá đơn họ đưa nói thế nầy: “ Kính thưa Ḥa thượng Đôn Hậu, Đại biểu Quốc hội, tôi Nguyễn văn H, một cử tri ở phường đó, hôm nay tôi bị điều oan ức như bị cướp nhà, như bị choán đất. v..v..trước sự oan ức đó làm cho tôi hết sức khổ đau. Vậy tôi xin yêu cầu Đại biểu Quốc hội can thiệp cho người dân được nhờ”.
Tôi liền phê bên lề như thế này: “Tôi đề nghị Ủy ban nhân dân Tỉnh cho cưú xét, giúp đỡ cho đương sự được thỏa măn theo yêu cầu và cho tôi biết kết quả”. Th́ tôi chỉ làm chừng nấy thôi. Nhưng mà cái đơn nớ đưa đi, chẳng khác nào viên cát bỏ thêm vào trong băi sa mạc, nghĩa là nó chỉ đi mà không lại. Bên kia th́ người dân cứ tới hỏi, cứ tới thúc. Rồi người dân khác cũng vậy, th́ như vậy chứng tỏ tôi không làm tṛn nhiệm vụ đối với người dân.
C̣n đối với Phật Giáo, th́ tôi lại càng không làm tṛn nữa. Trước cái sự bắt bớ, giam cầm cho đến bắt các vị lănh đạo trong Viện Hóa Đạo, cho đến bắt Thiện Minh, rồi để Thiện Minh chết nữa. Trong khi đó tôi là Đại biểu Quốc hội, tôi chẳng làm ǵ được cả, chẳng can thiệp ǵ được cả. Tôi đau khổ hết sức và thêm nữa theo nguyên tắc hạ cấp phục tùng thượng cấp th́ các địa phương làm như vậy là hạ cấp. Tôi ngồi trên thượng cấp, dù trực tiếp hay gián tiếp, ít hay nhiều tôi đă ra lịnh cho địa phương bắt bớ, giam cầm để cho người lănh đạo Phật Giáo phải bị chết. Tôi hết sức là đau khổ. Bây giờ tôi mời các vị đóng địa vị tôi th́ các vị phải làm sao, cũng phải lui như tôi. V́ thế cho nên tôi lui, tôi giải nhiệm. Đó là đúng lúc, bởi v́ cả hai nhiệm vụ không làm tṛn. Một nhiệm vụ không làm tṛn lui là được rồi, huống chi đây cả hai đều không làm tṛn, Tôi lui là phải rồi. Đó là đúng lúc.