Thờn bơn méo miệng.

 

(Lợn chê gà toét môi,

Thờn bơn méo miệng, chê trai lệch mồm)

(Ca dao)

Phỏng tác của Từ-Sơn.

 

 

Dưới ánh sáng chói chang của dàn đèn LED tuốt trên cao và bốn chung quanh khu nhận Hành lư, chiếc ṿng quay “carousel” chạy tṛn với tốc độ vừa đủ chậm, chở theo những chiếc “valise”, những túi hành trang đủ kiểu, đủ màu sắc, mọi kích thước, chờ chủ nhân là đám người gồm mọi sắc tộc: Trắng, đen, nâu, vàng... cao, lùn, gầy, béo... lố nhố... x́ xồ... đang ngóng cổ c̣ t́m kiếm, chờ đợi.

 

Năm Chia và con gái lớn Julian đứng sát rạt bên ṿng quay, chăm chú nh́n từng kiện hàng. Riêng Năm Chia ngó th́ ngó vậy, chốc chốc, lại liếc về chỗ thang cuốn, đang đưa người từ tầng trên xuống “Bagage Claim”. Chắc nóng ruột sao đó, hắn bảo con gái:

- Mày đứng đây ngó chừng, tao lại đằng đẵng...

 

Rồi không cần con gái có đồng ư hay không, hắn vọt đi như con nhái bén.

 

- Ba! Ba ơi ba!..

 

Năm Chia nói mà không ngó lại:

- Tao lên trển. Không chừng bả đi lạc.

 

Julian cao giọng:

- Nội đây nè, ba c̣n kiếm đâu nữa...Nội đi thang máy, ba kiếm nội ở thang cuốn làm sao thấy?

 

Năm Chia trở lại, hỏi mẹ:

- Má có đồ ǵ gởi hành lư không?

 

Bà cụ  già khoảng 7, 8 chục tuổi, tóc bạc như vôi, móm mém:

- Có “độc” cái túi xách này thôi.

 

Ngó dáo dác như t́m cái ǵ, bà cụ hỏi:

- Con Bốn Lùng vợ mày đâu,sao không thấy?

 

Năm Chia vừa tính nói th́ Julian chen vào:

- Nội ở đây với ba. Con đi lấy xe.

 

Bà nội âu yếm hỏi cháu:

- Xa không con?

 

Julian không trả lời mà quày quả bước ra, biến thật nhanh sau cánh cửa trượt.

 

Năm Chia hỏi:

- D́ Mười và mấy đứa bên nhà khỏe không má?

 

Bà già lấy hai ngón tay chỏ và cái, đặt lên đầu môi, khoanh một ṿng tṛn hai bên mép, chậm răi:

- Bả độ rày sút lắm rồi. Thuốc tây mắc quá theo không nổi, bỏ. Giờ quay qua thuốc Nam, uống cầm hơi. À con Thương sao không gởi tiền về cho bả nữa cà?

 

Năm Chia “x́” một cái thật dài, nghe như lốp xe cán đinh thoát hơi:

- Nó “cày” hai “dóp” muốn hụt hơi. Đă vậy, có cái tật, hưởn là  dô “ca” xả xú bắp. Chồng nó lo không xuể, c̣n lo cho ai!

 

Bà Hai thắc mắc:

- Dô  “ca” làm ǵ mà xả  được bay?

- Chớ má nói nói nó làm ǵ trong trỏng. Dô uấn bài đó má.

 

Bà già rên như heo bị thọc huyết:

- Nghe mày nói “dô ca” tao tưởng nó đi mần việc. “Uấn bài” th́ bi nhiêu cho đủ.

- Tại nó muốn ăn người ta mà má.

- Ăn đâu không thấy, thấy thua uổng tiền.

 

Ngưng chưa được một phút, bà già lại hỏi:

- Bộ chồng nó không cản à? À mà thằng đó sao hả mày?

- Má nói sao là sao?

- So với thằng chồng cũ của nó,thằng Tư Thà đó...

- Thằng này hiền như cục bột. Con Thương muốn tṛn, nó nắn thành tṛn.  Muốn dài, nó kéo thành dài.Không dám hó hé ǵ ráo! Nhiều lúc thấy tội, nó ăn hiếp thằng nhỏ quá mức, có lúc con phải cự nó. Má biết không, quần áo thằng nọ bận, không tự đi mua được mà do con vợ sắm cho. Mà con này cũng cắc cớ nữa chớ..

 

Bà già thắc mắc:

- Cắc cớ sao?

- Thằng nọ bận “sai ś mon”. Con vợ cứ chờ khi nào có “seo” th́ vác về “sai lạc” không th́” ích lạc”. Thằng con bận vào coi như bận áo tế, rộng thùng th́nh mà rồi nó cũng làm thinh. Không ư kiến, ư c̣ ǵ ráo.

 

Nghe thằng con x́ xồ tiếng Mỹ, bà già chẳng hiểu ǵ nhưng cũng phục lăn:

- Nghe bay x́ xào tiếng Tây, tiếng Mỹ... tiến bộ dữ! Mới có mấy năm.

 

Nghe mẹ khen, Năm Chia vênh mặt:

- Ở đâu quen đó má!Tiếng nói hàng ngày, không biết nhiều cũng phải biết ít. Không biết tiếng của người ta th́ chỉ có nước chết đói.

- Ở bển, tao có thấy bay học cái tiếng này bao giờ đâu?

- Th́ qua đây phải học. Nói miết rồi quen. Mở miệng ra, là phải nói tiếng Mỹ. Hàng xóm Mỹ, chợ búa Mỹ, “sóp binh” Mỹ. Không nói tiếng Mỹ th́ nói cái ǵ bây giờ đây? Mà nói thiệt, nói tiếng Mỹ riết, nhiều lúc quên tiếng tuốt luốt tiếng Việt, mà có nói th́ cũng lẹo lưỡi luôn!

 

Trời sập tối từ lâu, gió lạnh vi vu thổi.Hai mẹ con cùng rời khu nhận Hành Lư và bước ra ngoài. Bà Hai kéo cao cổ áo len, nhỏ nhẹ:

- Hồi tết, hai mẹ con  con Huê đến chúc tết má. Nó cho má cặp bánh tét và năm trăm ngàn. Con Thắm giờ trổ gị, lớn nh́n giống y chang mày, mày có tính ǵ không?

 

Năm Chia hỏi lại:

- Mẹ nó có chồng con ǵ chưa?

- Nghe đâu cũng ĺnh x́nh lắm. Cặp vậy thôi không cưới hỏi ǵ ráo. Nó vẫn c̣n thương mày, mà mày cứ nói là nó phản mày  rồi mày  bỏ nó, tội nghiệp.

 

Bỗng chốc, Năm Chia dơi mắt vào một khoảng không nào, bâng khuâng, nín lặng...

... Chiếc “Jeep” A2 mui trần, chạy như gió cuốn. Hai cây “antene” gắn  phiá  sau xe vút cao, ngật ngưỡng xỉa tuốt lên bàu trời chói ḷa như lửa đốt. Tới một doanh trại  Quân Đội, chiếc xe giảm tốc độ rồi ngừng hẳn. Trên xe, bốn Quân nhân mũ sắt, áo giáp, ngồi đâu lưng vào nhau, súng kè ngang hông, im ĺm như những pho tượng: uy vũ ngất trời!

 

Tài xế xuống xe, vào cổng tŕnh Sự Vụ Lệnh. Một lát trở ra, cổng giở đ̣n chắn, chiếc xe từ từ vào trại, ṿng vo một hồi, tới khu Gia binh, dừng trước một căn nhà. Trưởng xa bước xuống, cung tay xem đồng hồ, nói với các quân nhân đi cùng:

- Tôi có công chuyện phải đi liên lạc một vài nơi. Các chú tranh thủ về thăm gia đ́nh, đúng ba giờ chiều, ḿnh trở về đơn vị. Nhớ đừng trễ quá, nguy hiểm.

 

Nh́n anh lính trẻ nhất đám, ông “xếp “nheo mắt ghẹo:

- Binh Nhất Chia! Chừng nào lấy  vợ?

 

Anh lính được hỏi, mặt đỏ bừng lên, lí nhí:

- Dạ, Thiếu Tá...

 

Ông Thiếu Tá chưa chịu buông, cười cười:

- Dạ cái ǵ? Có muốn vợ chưa?

 

Tài xế là Trung Sĩ    bồi luôn:

- Nó có bồ rồi đó Thiếu Tá. Con bồ nó...

 

Binh nhất Chia cướp lời:

- Ổng xạo  đó Thiếu Tá.

- Rồi hén !Chú không có ǵ hết,phải không? Bữa nào làm đơn xin nghỉ phép cưới vợ, tôi không kư, cho mà khóc hết nước mắt!

 

Toán quân nhân hộ tống c̣n lại ba người. Ngoài Trung Sĩ Có và binh nhất Chia c̣n có Hạ sĩ Lắm. Có nắm balô  vừa khoác lên vai th́ nghe gọi:

- Trung Sĩ. Lỡ em có đến trễ, Trung sĩ tŕnh với Thiếu Tá giùm em...

 

Có hỏi lại:

- Mày làm ǵ trễ?

 

Năm Chia ngập ngừng:

- Mấy bữa rày,tụi em có “chiến tranh”. Bữa nay, em tính đưa “nó” đi mua ít đồ  giảng huề!

- Ủa ! Sao mày nói tao xạo?

- Em xin lỗi. Em sợ Thiếu Tá biết.

 

Có trợn mắt:

- Ổng biết th́ sao? Bộ ổng mần thịt mày chắc? Tào lao!  Phải “nhỏ” làm cho Thiếu Úy Mơi không?

 

Năm Chia rụt rè:

- Dạ... không!

- Vậy chớ đứa nào?

 

Hạ Sĩ Lắm năy giờ theo dơi câu chuyện của hai người  vẫn  làm thinh, tới giờ góp chuyện:

- Nó bỏ con Huê rồi Trung Sĩ ơi! Giờ nó cặp con Bốn Lùng. Nhỏ này đang làm cho nhà Trung Úy Sét bên Truyền Tin.

 

Trung Sĩ Có chọc quê:

- Tao  nghi mày làm con Huê có bầu rồi mày dọt,phải không?

 

Câu nói chơi, không ngờ trúng ngay tróc:

- Đâu phải nó quen ḿnh em.!

 

Có lắc đầu:

- Chết à con...

 

Lắm thêm dầu vào lửa:

- Miệng nó “ngọt” lắm Trung Sĩ. Nó nói con kiến trong lỗ phải ḅ ra...

 

Có nh́n Năm Chia:

- Tao nói mày đừng buồn, con trai “Bắc Kỳ” “điểu” thấy mẹ...

...Chiếc xe Honda SUV lao tới, đậu ngay chỗ hai người đứng. Năm Chia mở cửa  hông xe, mời mẹ lên ngồi. Xong xuôi, hắn leo lên ngồi cạnh con gái. Julian quay lại nói với bà nội:

- Nội cài “sit beo” không thôi nó cho “tích kẹt”.

 

Bà già cúi xuống sàn xe mày ṃ một hồi, hỏi:

- Cái xích nó nằm ở đâu bay?

 

Năm Chia nhoài người ra sau, giúp bà cài dây an toàn, rồi chiếc xe vụt đi như mũi lao trên con lộ thênh thang, rực sáng ánh điện. Phút chốc, chiếc xe nhập vào ḍng xe lập ḷe đèn đỏ, những chiếc xe vun vút tốc độ, trong những hàng lối tự nhiên như có sự xếp đặt ngăn nắp.

 

- Mới ngày nào nó c̣n nhề nhệ theo mẹ đi chợ, giờ này lái xe lái cộ rành dữ! Bà nội khen cháu.

 

Năm Chia được dịp nổ luôn:

- Xe này nó mua năm chục ngàn đô đó má. Chồng nó lái chiếc “ác cu rà”. Nó tính đổi lấy chiếc “mẹc xe đ́” nhưng con cản.

 

Bà già cắt ngang:

- Bộ cái xe...cái xe “đ́” mắc lắm hả?

- Mắc rẻ không nhằm nḥ ǵ ráo! Nhưng “in su răng”  nặng lắm. Thanh niên mà lái xe “xịn”  đóng chết luôn.

 

Chả hiểu bà già có hiểu ông con trai nói ǵ không, chỉ thấy bà làm thinh  hồi lâu, mới nói:

- Ở bển, mấy “đại gia” mua toàn “siêu xe”. Mỗi chiếc cả ngàn tỉ đồng, không biết tiền ở đâu mà các ổng có nhiều thế !

 

Thời gian trôi đi, câu chuyện của mấy người rồi cũng văn, chỉ c̣n tiếng động cơ ầm ́, miệt mài làm việc.Năm Chia là con trai lớn trong gia đ́nh gồm  ba người con: hai trai  một gái nhưng ông bố Năm Chia là ông Sáu Thôi lại có hai vợ. Ông Sáu lấy bà Hai Én năm ông mười  tám tuổi lúc làm lơ xe đ̣. Bà Hai Én mười sáu tuổi buôn hàng chuyến nên hai người quen nhau rồi làm vợ chồng. Bà Hai sanh con trai   đầu ḷng nhưng thiếu tháng, thằng bé không nuôi được, cứ vậy, cho măi đến lần thứ tư mới đậu. Cu Chia ra đời, được ông Sáu Thôi cưng như trứng mỏng. Ông mướn  một  người đặc biệt chăm sóc cho cu Chia.Cô người làm là bà con xa của bà Hai Én: cô Mười  Thỉ.Bà Hai cũng không sanh đẻ ǵ được nữa trong khi ông Sáu đang tuổi thanh niên trai tráng! Ông muốn có thêm con gịng cháu giống cho vui cửa vui nhà. Bố mẹ ông Sáu th́ xa,gần hối thúc ông lấy thêm vợ hai - điều mà ông Sáu cũng đang mong muốn.Rồi chuyện ǵ đến th́ phải đến, chả phải kiếm đâu xa,  ông Sáu”chộp” ngay cô Mười Thỉ làm vợ nhỏ và cô sanh cho ông thêm hai người con, một trai: bảy Vực, một gái: tám Thương. Bảy Vực lấy em ruột của Bốn Lùng. Thế là, hai anh em lấy hai chị em, tiện bề sổ sách!

 

Đột nhiên, Julian phá tan bàu không khí yên tĩnh:

- Nội qua đây lâu mau?

- Th́ sáu tháng. Mày xin cho nội mà c̣n hỏi.

- Hỏi coi nội c̣n nhớ không chớ bộ.

 

Quay sang Năm Chia, Julian lại hỏi:

- Chắc kịp đám cưới thằng Lia  hén ba!

 

Năm Chia lắc đầu:

- Kịp ǵ mà kịp. Đám cưới nó lẹ nhất cũng phải qua năm.

 

Bà Hai Én xen vào:

- Thằng Lia lấy vợ  hả con?

 

Năm Chia ỡm ờ:

- Th́ mới tính vậy thôi, chớ đă có ǵ đâu.

 

Bà Hai thắc mắc:

- C̣n con Mỹ Hạnh nữa chi.

Năm Chia làm thinh. Măi sau, Julian hối cha:

- Ba nói cho bà nội hay đi.

 

Năm Chia rút điếu thuốc ra hút, không nói không rằng. Bà Hai nhắc:

- Con Mỹ Hạnh lấy chồng chưa?

 

Bị mẹ hỏi tới, Năm Chia cực chẳng đă:

- Nó cặp bồ với một thằng nọ  mấy năm, mới “dang”chừng 4, 5 tháng nay. Giờ nó ở với thằng này, chả biết đi tới đâu.

- Nó thôi thằng trước có con cái ǵ không?

- May là không có ǵ, chớ không rắc rối dữ! Má coi, quen ai không quen, đi rước ngay thằng chệt Tàu. Tàu th́ Tàu cũng được đi nhưng phải là Tàu “Hồng Kông” hay bết ra là Tàu “Đài Lon” kia!. Nhè cặp thằng Tàu “đất liền” mới hại đạn chớ!

 

Bà Hai vẫn chưa hiểu:

- Tàu đất liền th́ làm sao?

 

Năm Chia bực ḿnh:

- Má hổng biết ǵ ráo! Tàu Hồng Kông hay Tàu Đài Lon nó giàu. Nhà cửa, xe cộ  ́  xèo. Tàu đất liền có  khỉ mốc ǵ. Nghèo xơ nghèo xác, cơm không có mà ăn, ăn khoai, ăn sắn y hệt nước ḿnh.

 

Bà già thật thà:

- Thằng sau này Tàu ǵ?

- Hổng có Tàu ǵ hết chọi! Người Việt ḿnh. Gia đ́nh nó qua Mỹ theo diện...

 

Bà già làm bộ tài lanh:

- Đi “hát ô” như bay chớ ǵ!

 

Nghe mẹ nói, Năm Chia dột tim, tự dưng á khẩu một đỗi thiệt lâu. Bà Hai Én được nước:

- Mà bay cũng giỏi thiệt. Xoay trở, tới lui thiệt tài, chớ nếu không, giờ này c̣n ở bển, chết chắc!

 

Nghe mẹ khen, Năm Chia vênh mặt:

- Má thấy con hay không? Con mà không dứt khoát tính th́ chỉ có nước cạp đất mà sống. Hồi đó  má cứ cản miết, làm con cũng muốn thối chí, dù ǵ tụi con cũng cám ơn má, không có tiền của má th́ đâu có xong việc!

 

Bà Hai Én nghe mà mát ruột nhưng cũng liếc xéo một cái:

- Không cho mày th́ c̣n cho ai? Năm à...con cho má cái địa chỉ của chú Tám ǵ đó, má cần.

 

Năm Chia nh́n mẹ, hỏi:

- Bộ má muốn...

- Ờ có bà quen cũng muốn đi như bay  đó.

 

Năm Chia trợn mắt nh́n mẹ:

- Gần chục năm. Đám “hát  ô” đi hết chơn hết chọi c̣n đâu nữa mà chạy? Sao mấy năm trước không lo? Mà thôi nguy hiểm lắm. Bể là toi mạng. Không được đâu!

- Giờ  ta lo đường khác. Đi theo đường du học.

 

Chiếc xe bỗng nhiên chạy chậm lại và đánh đường ṿng. Bà Hai cũng phải nghiêng người theo chiều xe. Chưa kịp lấy  thăng bằng, chiếc xe đă dừng lại. Qua kính xe, bà Hai thấy căn nhà màu vàng nhạt, hai tầng với tường là những tấm như tấm ván ghép ngang.Nhà đẹp quá. Lịch sự quá, Bà nghĩ.

 

Năm Chia xuống xe, bấm chuông. Mấy phút sau, một người đàn bà mập, lùn ục ịch bước ra với hai đứa trẻ. Thấy Năm Chia, đám trẻ reo lên:

- Ông ngoại !

 

Người đàn bà  nói với đám trẻ:

- Ra đón bà cố đi! Bà cố đến ḱa!

 

Nghe nói đón bà cố, đám trẻ ngưng reo ḥ, nh́n Bà Hai Én, mắt mở to, nín bặt. Bà Hai chầm chậm đến bên hai trẻ, làm quen:

- Các cháu ăn cơm chưa?

 

Chưa nghe bọn trẻ trả lời, lại nghe tiếng chào:

- Má mới qua. Má đi đường có mệt không?

 

Bà Hai nh́n con dâu, cười thật tươi:

- Má vui chớ không mệt.Anh chị sui có khỏe không? Bay có tính “dźa” bển  thăm ổng bả không?

 

Bốn Lùng nh́n mẹ chồng lỏn lẻn:

- Dạ! Hổng biết anh Năm tính sao. Cũng ba, bốn năm rồi chưa về.

 

Vừa nói, Bốn Lùng vừa né người, nhường đường cho mẹ chồng bước vào nhà. Lối đi rộng cỡ hai thước.Ngay sau cánh cửa chính là lối lên trên lầu. Quá bên trong là nơi thờ phượng với cái bàn thờ bằng gỗ đen cao lênh khênh, theo kiểu quen thuộc của người Á-Đông. Quầy bếp với bốn  ḷ nấu, tiếp đến là  bồn rửa ráy ở tuốt bên trong.

 

Đột nhiên cửa chính mở lớn, mang theo một luồng gió lạnh và một mớ âm thanh cười nói, chào hỏi ồn ào: thêm hai thanh niên và một thiếu nữ  bước vào, người nào người nấy khệ nệ xách những túi đồ ăn, có túi ḷi ra mấy ổ bánh ḿ.

- Bà nội mới qua! Bà nội có khỏe không?

 

Bà Hai chưa biết trả lời sao th́ một chàng thanh niên mập và thấp tiến đến trước mặt, cúi đầu:

- Con là Lia đây, nội nhớ con không?

 

Bà Hai nh́n  cháu đích tôn một lúc rồi nắm tay, lắc lắc:

- Mới có mấy năm con lớn quá, nội nhận không ra.

 

Lia chỉ đôi trai gái:

- Mỹ Hạnh đó nội.Chồng nó đó.

 

Hai vợ chồng Mỹ Hạnh đến chào bà Hai:

- Con chào nội.

 

Bà Hai Én nh́n cháu rể mới gặp, làm quen:

- Cháu tên gi?

 

Mỹ Hạnh đỡ lời chồng:

- Ảnh tên Brandon.

 

Bà Hai chết ngắc không biết nói năng làm sao, thôi đành cười cười cho qua. Bà bèn lảng qua chuyện khác:

- Chồng con... tên ǵ?

 

Dù bà không nói tên nhưng Mỹ Hạnh cũng biết là bà muốn hỏi  ai:

- Ảnh tên Henry.

 

Tới đây th́ bà Hai á khẩu thiệt sự. Cũng may, câu chuyện của bà mau chóng loăng tan vào những tiếng động chạm của bát đũa, của những gói đồ ăn được mở ra và của những tiếng ồn ào người nọ nhắc nhở người kia, làm cái này hay làm cái khác. Rồi mọi người không ai bảo ai, tự động ngồi vào bàn ăn. Những chai bia được khui ra, những cái ly đầy được nâng lên, những lời mời thân ái, những câu chúc ân t́nh rộn ràng,thắm thiết, hạnh phúc dâng tràn...

 

                                                                      *

                                                                 *        *

 

Hưng Mù đứng trước gương, nắn lại  “cravat”, khoác  áo “veste”, quay lại hỏi vợ:

- Coi được không bà?

 

Hồng nh́n chồng từ đầu đến chân, gật gù:

- Đẹp lăo rồi. Cứ làm như sắp lên sân khấu tŕnh diễn không bằng.

 

Hưng chặc lưỡi:

- Dù sao ḿnh cũng phải tỏ ra tôn trọng họ một tí chớ, thêm nữa, ngày hệ trọng của con cái, cả đời chỉ có một lần. Nghe đâu, ổng là Cựu Sĩ Quan, Đại Úy.

 

Hồng to mắt:

- Thế à? Sao ông biết ổng là Đại Úy?

 

Hưng Mù nhún vai:

- Tôi nào có biết.Nghe anh Lia khoe có ông  bố là Đại Úy. Tôi hỏi, ổng thuộc ở Đơn vị nào? Có đi tù không? Tù trại nào? Tù bao nhiêu năm? Có bị đưa ra Bắc không? Th́ anh ấy nói là, lúc đó c̣n bé, chỉ nghe người nhà nói vậy thôi.

 

Hồng thêm vào:

- Không chừng anh đă gặp ổng trong tù. Có cái này, Cậu Lia sanh năm 1978. Không lẽ, Đại Úy đi tù có ba năm? Cũng có thể, họ giàu, bỏ tiền ra chạy.

 

Hưng mù gật gù:

- Chắc vậy rồi. Trại giam tôi ở, có hai cha con, bố Trung Tá, con Thiếu Tá được thả, trong lúc mọi người chuẩn bị đi Bắc. Vợ ảnh buôn bán vàng, thiếu ǵ tiền.Nhiều ông lớn Cảnh Sát cũng như Quân Đội, phây phây ở ngoài. Đến khi được xét đi Mỹ, họ lại là người đi trước hơn ai hết. Ḿnh nghèo, thời nào cũng thua, cũng lỗ...

- Kính coong...kính coong...

 

Nghe chuông bấm, Hồng hối chồng:

- Anh xuống lẹ lên, người ta đến rồi ḱa! Em đi pha trà.

 

Hưng Mù bay xuống cầu thang như chim, vội vă ra mở cửa. Đối diện với Hưng, người đàn ông trạc ngoài năm mươi, quần “jean”, áo “blouson”, sùm sụp trên đầu, chiếc mũ lưỡi trai che gần kín khuôn mặt lỗ chỗ, sần sùi. Một thoáng bối rối, Hưng mù lên tiếng;

- Chào ông. Thưa ông là...

 

Người đàn ông tự giới thiệu:

- Tôi là Năm Chia, cha của thằng Lia.

 

Ông vừa dứt lời th́ lại nghe:

- Chào bác!

 

Hưng thấy anh chàng Lia đứng sát sau lưng ông bố, vui vẻ mời tất cả  vào pḥng khách. Vừa lúc đó, Hồng cũng bưng khay trà ra mời.

 

Năm Chia vừa ngồi xuống “salon” đă láo liên nh́n quanh nhà, nói:

- Nhà tôi bự hơn căn nhà này. Tôi mua lúc thợ đang cất. Có mấy người giành nhưng tôi bỏ cao hơn nên tôi được.

 

Giọng nói của người sinh trưởng đặc ở miền Bắc nhưng lại pha trộn ngữ âm miền Nam, thành ra Nam chẳng ra Nam, Bắc chẳng ra Bắc, ngô khoai lộn xộn, Đời Đạo bung xung. Hưng mù vẫn lặng thinh quan sát, Đại Úy Quân Đội thật sao? Phải có cái ǵ lấn lấn đây. Cho dù không c̣n “Hoa Lá Cành” như ngày xưa nhưng có đâu “ẹ” dữ vậy?

- Tôi “muống” nói “chiện” “dới” chị sui... “dề” đám cưới của thằng Lia và “coong” gái chị. Tôi “ấng” “đựng” là ngày...

 

Hai vợ chồng Hưng tá hỏa tam tinh trước sự “vào đề trực khởi” của đối phương. Đi hỏi vợ cho con, không cần biết, nhà gái đă chấp thuận hay chưa, mà đă tự sắp đặt mọi thứ xong xuôi  hết rồi!

 

Hắn tiếp tục độc thoại:

- Chị sui để bàn thờ ở kia hả? Tôi đă lựa người “đốôc” nhang và thắp “đèng” ngày rước dâu,  chị khỏi lo.Tôi lựa người đàng “goàng”. “Tắn tui” trước nay “zậy” đó.

 

Hưng mù tự dưng thấy có “cái ǵ” ngồ ngộ, không cảm thấy bực ḿnh mà muốn coi con “ma gà”này c̣n ậm ọe, qua cái giọng ba rọi với tṛ nào khác, th́ đây, hắn nh́n Hưng thật nhanh rồi nói với Hồng:

- “Ăn  hổng” có  được phép để “tơn trơn” thiệp cưới của chúng nó. Tôi hổng cho phép, “ăn hểu”chứ.

 

Một chút bất b́nh nhen nhúm nổi lên trong Hưng, Hưng nhếch môi cười, lặng thinh nh́n Hồng...

...” Hưng mù dắt chiếc xe đạp “săng gác đờ bu, săng gác đờ sen”- trần truồng, nhếch nhác thảm hại ra khỏi khu nhà thờ Kỳ-Đồng th́ cũng đă hơn tám giờ. Mặt trời lên khỏi ngọn cây, không khí cũng bắt đâu ngột ngạt. Hưng đứng trên đường Lê văn Duyệt, suy tính không biết nên đi hướng nào, để có thể có chút may mắn, bán được ít hàng v́ cả hơn tuần nay ế nhệ! Nh́n cái giỏ đựng ba chục cái “chả huế” mà ngán đến tận óc!

 

Từ ngày ra tù, Hưng đi làm phụ hồ cho một công trường xây dựng, được mấy năm, khiêng vác nặng quá,trong khi, tuổi mỗi ngày một cao, một bữa no bù cho hai ba bữa đói, kham không nổi, bỏ nghề. Trôi nổi, long nhong, gặp người bạn cùng đơn vị, rủ làm chả huế,bán cho các gánh bún ḅ, kiếm sống.Người có của, bỏ tiền mua gị sống, gói lại thành chả. Hưng mù khố rách, áo ôm gánh phần đi bỏ mối. Tưởng dễ ăn, nhưng v́ “Xí nghiệp” ra đời quá trễ, nên tới đâu, cũng muộn, bị từ chối dài dài. Hưng mù méo mặt.Lang thang hết các khu Ngă Bảy, Bàn Cờ, Hai bà Trưng, Cầu Kiệu, Trương Minh Giảng đổ về Lăng Cha Cả nơi th́ chê mắc, nơi th́ chê kém chất lượng, nơi th́ đ̣i “gối đầu” hai ba ngày. Thua là cái cẳng! Ta về khu ta, Ngă Ba Ông Tạ, biết đâu chó ngáp phải ruồi.

- Chào bà chủ.

 

Bà chủ quán trạc ngoài bốn mươi, vàng đeo trễ cổ, đon đả:

- Mời ông anh ngồi. Ông anh ăn ǵ nào? Bún ḅ hay bún riêu, bún mọc?

 

Hưng cười cầu tài:

- Dạ... Xin hỏi bà chủ có “lấy” chả huế Không ạ?

 

Hưng mù đưa nguyên giỏ chả ra ngoài mời, tiếp;

- Chả mới toanh, bảo đảm.

- Chú bán bao nhiêu một chục?

- Dạ hai trăm. Bà lấy mấy chục?

 

Bà chủ quay mặt:

- Người ta bỏ cho tôi mười lăm đồng một cái, tôi chưa chịu. Chú bán hai trăm mắc quá, khó bán. Chú ở đâu, lỡ có ǵ, làm sao nói chuyện?

 

Hưng mù vớt vát:

- Dạ, tôi ở khu Ḍng Chúa Cứu Thế. Tôi bỏ gối đầu chớ có lấy tiền ngay đâu, bà chủ. Mong bà chủ thông cảm,giúp giùm.

 

Ba bốn người khách ghé quán, gọi đồ ăn, kêu nước uống, rôm rả, ́  xèo. Chủ quán tíu tít tiếp khách, lăng xăng tới lui, quên tiệt người bán chả huế. Xớ rớ một lúc, thấy việc mua, bán không có ṃi suông sẻ, Hưng mù lặng lẽ bỏ đi.

 

Đường đi bến xe Tây Ninh hun hút. Nắng đổ mồ hôi, nắng sôi con mắt. Sực nhớ đến một quán quen. Chủ quán, cựu Sĩ Quan Pháo Binh Dù, bán bún ḅ, ghé vào cầu may:

- Chào ông chủ ! Mạnh giỏi?

- Chủ,tớ đếch ǵ! Có ǵ không?

- Lấy giùm tớ ít cây chả huế. Giúp anh em trong lúc ngặt nghèo, làm ơn!

- Bán khá không?

 

Hưng mù thở dài:

- Cầm có ba chục cái chả, đi suốt một tuần lễ, muốn hết nửa đất Sài g̣n này mà “đíu” có ma nào “đắt” hết. Mất “uy tín”quá. Số tớ khốn nạn thật.

- Để tớ một chục. Lấy tiền ngay hay cho “gối đầu”?

 

Hưng mù câu:

- Mai tớ trở lại đưa thêm hàng,  lấy tiền luôn thể.

 

Giao hàng xong, thấy trong người nhẹ nhơm, Hưng dắt xe, nhắm hướng bến xe,g̣ lưng đạp. Nắng như chảo lửa hắt vào mặt. Bụng đói như cắt. Mắt đă kém sẵn v́ cận thị, lại không có kính đeo,nh́n đàng trước nhập nḥa như lối vào địa ngục. Nhớ lại bữa cơm ở nhà người bạn, hai ngày trước:canh cua, rau đay ăn với cà pháo chấm mắm tôm, ui chao là...

- Rầm !

 

Hưng xiểng niểng cố gắng lấy lại thăng bằng, th́ nghe ai nạt:

- Đi cái ǵ mà kỳ vậy, bộ đui hả?

 

Anh thanh niên đạp xe đi ngược đường, đă không một lời phải quấy mà c̣n chửi bới, ngang ngược.

- Anh Hưng ! Anh Hưng ơi !

 

Người con gái ghé sát bên anh:

- Anh có sao không? Anh đi giao hàng hả?

 

Th́ ra là Hồng, Hưng lắc đầu chán nản:

- C̣n hai chục cái. Cô đi đâu đây?

 

Hồng vui như sáo:

- Em đi lấy hàng về may. Ḿnh ghé uống ly sinh tố đi anh, em khát nước quá.

 

Hưng từ tạ:

- Cô uống đi, tôi không khát. Tôi phải đi ngay, không trễ.

 

Hồng nài nỉ:

- Em nấu cơm rồi, nhiều lắm. Anh ghé nhà ăn cơm rồi hăy đi. Hôm qua, chờ anh măi, không thấy anh về ăn cơm, em lo...

- Cám ơn cô. Tôi ăn lúc sáng.

- Em mời thật t́nh, nghe em đi mà.

 

...Em yêu dấu,

Ngày ḿnh mất nước, th́ cũng là ngày em mất chồng, c̣n anh mất vợ. Ngày ḿnh mất nước, em xuống tận cùng cơ cực của cuộc sống c̣n anh tay trắng vào tù. Ḿnh chưa một lần gặp gỡ và cũng chẳng hề h́nh  dung về nhau. Thế mà em nghe ai đó xúi dại, mang anh về, một thằng tù già ốm yếu, bệnh hoạn, đói nhiều hơn no, rách không có nổi một cái quần xà lỏn! Tại sao em phải nhịn ăn, nhịn mặc, cặm cụi may vá? Bố mẹ và con em đă phải bớt đi miếng cơm, hớp nước nuôi nợ anh mười mấy năm trời? Rất nhiều đêm, anh xót xa nh́n em miệt mài trên bàn máy may, đến một hai, giờ sáng. Đôi cánh tay yếu đuối nhỏ bé ấy đă cưu mang, đùm bọc cả nhà, không mỏi mệt. Kiếp này, anh nợ em làm sao đong, đo nổi? Thôi th́ kiếp sau, nguyện với Đất, Trời anh đầu thai, xin làm tôi mọi trả lại cho em. Em yêu quí muôn đời...”

 

Con ma gà nói xong một câu cho là đắc chí, biến mất lúc nào, cả  hai vợ chồng cũng chẳng cần để ư. Hưng an ủi vợ:

- Chắc chắn hắn đă liên lạc được với bên nội và họ đă thỏa thuận với nhau mọi việc. Hắn đến đây chỉ để thông báo cho em mà thôi.

 

Hồng buồn bă:

- Nuôi con, lo cho con mọi thứ. Đến lúc con lấy chồng th́ mẹ bị gạt ra ngoài, có ai bất hạnh như em?

- Tất cả cũng là do anh. V́ anh nên mới sinh chuyện. Âu cũng là nghiệp dĩ.

 

Mưa bên ngoài đă đổ giọt. Trời tối và gió lạnh.

 

*

*        *

 

Năm Chia hai tay đỡ chai bia, cẩn thận rót vào từng cái ly cao cổ đặt đối diện với người ngồi. Năm người đàn ông xúm quanh bàn chữ nhật, chăm chú dơi theo động tác chủ nhà.Hôm nay, là buổi họp mặt các sui gia, do sáng kiến của chủ nhà để kết t́nh thân thương thắm thiết với nhau nhưng đặc biêt hơn, cũng là để tiễn chân ông Hai Lưu, cha vợ Cu Lia  về Việt Nam sau thời gian dự đám cưới con gái.

 

Rót bia xong, Năm Chia ưu ái lấy đũa, gắp từng miếng thịt quay bỏ vào chén mỗi người. Đang gắp, th́ bất ngờ, miếng thịt rớt khỏi đũa, tọt xuống sàn nhà. Nhanh như cắt, Năm Chia lao theo,kẹp lên bỏ vào miệng rồi tiếp tục mời thịt như không có chuyện ǵ xảy ra! Một ông sui bắt  được hoạt cảnh đó, thấy lợm giọng, nên từ chối miếng thịt từ đũa Năm Chia:

- Anh Năm để đó.Tôi khoái gà luộc.

 

Năm Chia bèn bỏ vào chén của ḿnh,cầm ly bia giơ lên cao:

- Dô ! Dô các “ăn” cho nóng máy.

 

Mọi người nâng ly, cụng nghe lốp cốp vui đáo để!

 

Hai Lưu tửu lượng rất khá, bia với hắn là đồ bỏ, trong khi mọi người mới dứt năm mươi phần trăm th́ hắn đă đặt cái ly  không xuống bàn:

- Cám ơn anh sui đă lo lắng chu đáo đám cưới của hai đứa. Nếu có dịp về Việt Nam, cứ ghé tôi. Tôi lo từ A đến Z.

 

Năm Chia nghe  anh  sui thổ lộ tâm t́nh, cảm động quá, cũng phơi hết ruột gan:

- Anh Hai... à anh sui. Tôi chỉ chấp nhận anh là anh sui của tôi thôi. Ngoài anh ra, không có thằng nào được là sui của tôi hết! Anh biết không, tôi dạy cho nó biết thế nào là lễ độ. Nó đâu có được phép đứng chung tên với tôi.

 

Mấy anh sui kia, nghe Năm Chia nói, không ai xứng đáng là sui của hắn, tự nhiên nhột nhạt dữ, đang tính nói th́ có người hỏi:

- Ai? Thằng nào dốt đến nỗi anh phải dạy nó?

 

Thấy mọi người đều bênh vực ḿnh, Năm Chia phấn khởi gọi người nhà:

- Mấy đứa nhỏ đâu, lấy cho ba thêm thùng bia nữa, bay!

 

Hai Lưu tiếp lời:

- Cám ơn anh Năm. Tôi không thèm nói với hắn cho mất lời.

 

Một anh sui nóng ruột:

- Ai? Nói phứt ra cho rồi. Bí hiểm như thai đề, khó chịu thấy bà nội.

 

Ực xong ngụm bia, Năm Chia hứng khởi:

- Tôi chỉ vào mặt nó, dứt khoát, cấm không cho để tên trên thiệp cưới của con trai tôi. Chỉ có anh Hai và chị sui thôi.

 

Lại có người hỏi:

- Thằng đó là cái thá ǵ mà đ̣i để tên trên thiệp? Ai cho phép nó làm vậy?

 

Năm Chia nh́n Hai Lưu ngập ngừng:

- Nó là chồng sau của chị sui...

- Thế ai  in thiệp cưới?

 

Năm Chia mau mắn:

- Tôi chứ ai!

- Vậy th́ để tên ai là do anh, việc ǵ phải cấm.

- Nhưng tôi phải nói cho nó biết. Tánh tôi một là một, hai là hai. Đâu ra đó.

- Anh Năm nói đúng. Hắc bạch phân minh. Ngô khoai lộn xộn, kỳ lắm.Vậy chớ nó qua đây theo diện ǵ?

 

Năm Chia cao giọng:

- Hát ô!.

- Vậy là Sĩ Quan cải tạo. Anh Năm cũng đi “hát ô”. Anh Năm cũng là Sĩ Quan. Anh Năm tù mấy năm? Có ra Bắc Không?

 

Năm Chia cầm đũa, tính gắp miếng thịt vịt, nghe hỏi một thôi như liên thanh nổ, lính quưnh đánh rớt đôi đũa, bèn đứng dạy:

- Xin lỗi các anh, tôi đi lấy đũa.

 

Năm Chia lặn vào trong nhà trong. Ngoài bàn nhậu, dân nhậu cũng mau chóng quên béng câu chuyện vừa nói mà chỉ chú tâm vào mấy đĩa mồi và những chai bia.

Thời gian khá dài trôi qua, các đệ tử lưu linh dường như thấm đ̣n nên những trao đổi, chuyện tṛ vắng dần, ngắt quăng. Chủ xị lặn sâu quá không thấy trồi lên. Chợt có tiếng hô:

- Tải thương! Kêu trực thăng gấp!

 

Một chiến hữu gối trán  trên đĩa ḿ xào. Chiến hữu khác đang ậm ọe trong toilet. Chiến trường ngổn ngang chén, dĩa. Đồ ăn, thức uống bê bết nhầy nhụa tan hoang!

 

Ngoài sân, đèn xe rực sáng. Chiếc này ra, chiếc khác vào, t́m kiếm thân nhân chở về nhà v́ trời dường như đă khuya và chẳng ai muốn bị ticket v́ DUI.

 

 

Từ-Sơn (2019).

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính