LTS.- Nhân được email của cụ Đinh Thế Lân gửi kèm lá thư của cố kư giả Tú Rua, nhà báo Lê Triết trả lời thư bạn đọc của tờ Văn Nghệ Tiền Phong trước đây. Chúng tôi nhận thấy bài trả lời độc giả dưới đây của ông Lê Triết, đă phản ảnh đúng một khía cạnh rất thực tế trong sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn VGCS, và cho tới nay, vẫn c̣n giá trị theo thời gian.

 

Chân thành cám ơn cụ Đinh Thế Lân.

 

Hồn Việt UK online trân trọng giới thiệu đến cùng tất cả quư bạn đọc.

 

 

 

Lật Chồng Báo Cũ

 

 

Kính gửi ông chủ nhiệm  báo Hồn Việt,

 

Tôi là Đinh Thế Lân, một người vượt biển, tỵ nạn tại Hoa Kỳ đă gần 30 năm, ngày mới sang bên nầy, tôi đă được cái may mắn là ở gần Ṭa soạn báo Văn Nghệ Tiền Phong, hồi đó, thấy tôi là một người tỵ nạn nghèo, có khi tôi mua, có khi tôi được Ṭa báo cho không, nhờ vậy, mà tôi c̣n giữ được nhiều tờ báo VNTP.

 

Trong thời gian vừa qua, nhận thấy nhiều ư kiến về ông Lê Xuân Khoa, và những người Việt tỵ nạn đă về nước; có người chỉ v́ hoàn cảnh riêng của gia đ́nh như: Cha mẹ hay người thân yêu qua đời, nhưng bên cạnh đó cũng có rất nhiều người về nước v́ những lư do khác. V́ thế, tôi xin gửi đến quư báo một bài viết của ông cố Kư giả Tú Rua Lê Triết, đă viết trên mục: Ngày Lại Ngày, trang 12, số 335, từ ngày 01 đến15 tháng 01 năm 1990, như dưới đây, với mong ước những “Trả lời” của ông Tú Rua Lê Triết sẽ cho quư độc giả một cái nh́n thật rơ nét hơn.

 

 

 

Lại… Thư độc giả

 

 

Maryland ngày11.11.1989

 

Kính thưa bác Tú Rua,

 

Cháu vừa sang Mỹ được mấy tháng sau bao năm ở trại Panat Nikhom, Thái Lan. Sau khi tới Mỹ được nghe nhiều chuyện thật là đáng tức giận, chẳng hạn cái bọn sinh viên đi du học ngày xưa, lâu nay hoạt động cho Việt cộng dưới h́nh thức hội đoàn yêu nước, yêu ṇi. Gần đây cháu lại đọc được một ông cựu khoa trưởng của một đại học Sài G̣n trước kia, về Việt Nam mở một khóa dạy cho bọn cán bộ cộng sản làm việc theo phương pháp tư bản kinh doanh.

 

Thật là đúng thời buổi nhiễu nhương, “sâu bọ làm người”, ngày xưa dưới thời chính phủ Thiệu, thầy tuy là quyền cao chức trọng, nhưng việc chính của thầy là đến cuối năm là “nhượng” điểm cho những anh sinh viên nào không đủ điểm mà muốn trốn lính, th́ giờ c̣n lại thầy dành vào việc dạy cho các cô sinh viên, mà bằng chứng bây giờ là… cô nhà ta đó! Cháu nghe nói từ ngày sang Mỹ đến nay, thầy nằm nhà th́ lấy kiến thức đâu mà dạy với dỗ. Ngoài ra cháu c̣n đọc được một bài báo trong tờ National Geographic  tháng 11 của ông T.V.Đ. nói về Huế, không hiểu có phải là cũng có ư muốn hoạt động như ông cựu khoa trưởng này, nghĩa là hợp tác với Cộng sản Việt Nam, hay không?

Cháu tuy muốn viết nhiều hơn, nhưng nghĩ rằng nói cho nhiều mà chiều hướng xem chừng ra có nhiều  “sâu bọ” quá, th́ chỉ đành nhờ bác quét chúng vài nhát chổi. Mong bác đánh tiếng với các thầy dùm cháu. Xin chúc bác khỏe mạnh, để có sức làm việc, viết báo quét bọn sâu bọ.

 

Kính thư,

Nguyễn Q. Hương.

 

 

Đê Cấp

 

Kính gửi cô Nguyễn Q. Hương.

Thưa cô,

 

Xă hội ta đang sống chia làm nhiều giai cấp. Và mặt vật chất th́ có giai cấp sang (tức là những người giàu) và giai cấp hèn (tức những người nghèo).

 

“Sang” ở đây, có nghĩa là lắm bạc nhiều tiền, kim cương đeo đầy năm ngón tay sáng lóe, xe hơi bốn chiếc bóng lộn… C̣n “hèn” ở đây không có nghĩa là “hèn hạ” mà chỉ có nghĩa là không lắm bạc nhiều tiền, nhà không cao, cửa không rộng, và thường thường là… quần rách, áo ôm.

 

Về mặt tinh thần, có giai cấp trí thức và giai cấp… không trí thức. Giai cấp trí thức gồm những người có bằng cấp cao chẳng hạn như giáo sư, bác sĩ, luật sư… Ngoài ra, có những người chẳng cần có bằng cấp ǵ hết, nhưng vẫn nghiễm nhiên thuộc giai cấp trí thức, chẳng hạn như nhà chính trị, nhà văn, nhà báo, nhà thơ và thầy bói, thầy xem chỉ tay, thầy xem nốt ruồi,v.v…

 

Giai cấp th́ nhiều như vậy, nhưng lại được gộp chung lại và chia thành hai giới: giới thượng lưu, và giới hạ lưu.

 

Giới thượng lưu như trên đă nói, gồm những người có bằng cấp to, và người có tiền bạc lớn; đi đâu, ở đâu, họ cũng ăn trên ngồi trốc, hét ra khói nói ra lửa và thường thường hay ngồi ở các hàng ghế danh dự trong các buổi họp hội đông người, kể cả khi đi coi hát, làm việc nghĩa họ cũng đi bằng vé mời miễn phí của ban tổ chức.

 

Giới hạ lưu, là những người, cũng như trên đă nói, gồm những người nghèo hoặc không có bằng cấp lớn. Họ thường bị gọi là “me” là “sến”. Tuy bị khinh miệt như vậy, nhưng chính họ lại là những người sốt sắng nhất trong việc bỏ tiền túi ra để mua vé xem hát phước thiện, gửi tiền ủng hộ các quỹ cứu trợ tỵ nạn, xây chùa, xây nhà thờ để giới thượng lưu có cơ sở, phương tiện mà lănh đạo và … ăn lương và … đi chơi!

 

Điển h́nh nhất, là cái vụ cứu người vượt biển. Nghe chuyện cứu giúp đồng bào ruột thịt ai mà chẳng động tâm, v́ thế, tiền bạc đă phần lớn do “giới hạ lưu” đóng góp, và kết quả cụ thể quả thật là cũng có đôi chút chứ chẳng phải là không. Thế nhưng, những khoản tiền đóng góp của giới “hạ lưu” này nhiều khi đă bị giới “thượng lưu” chi ra một cách hơi hoang phí và uổng phí, mà lắm khi, chỉ v́ một sự t́nh cờ mà “hạ lưu” mới biết được mà thôi. Chẳng hạn như vụ chi tiền cho tổ chức IRAC (Indochina Refugee Actions Center, Trung Tâm Tác Vụ Đông Dương) của giáo sư Lê Xuân Khoa.

 

Số là gần đây, do sự môi giới của một người ngoại quốc, giáo sư Lê Xuân Khoa đă có một cuộc gặp gỡ không chính thức với một cán bộ Việt cộng cao cấp ở New York. Nhân vụ này, người ta mới tố ra là trước đây, một số tổ chức quyên tiền cứu người vượt biển đă từng gửi tặng tổ chức của giáo sư Lê Xuân Khoa cả mấy ngàn đô la, để giáo sư tổ chức một buổi hội thảo về tỵ nạn, dĩ nhiên gồm đủ mặt lănh đạo từ khắp bốn phương bay về phó hội.

 

Điều đáng nói, là tổ chức IRAC hàng năm đă được quỹ Liên bang trợ cấp hàng mấy trăm ngàn đô la rồi, nếu IRAC không trích tặng, trợ cấp lại cho tàu cứu người vượt biển th́ thôi, chứ sao lại đem tiền đồng bào đóng góp ra để tặng lại tổ chức IRAC, để các quan lớn”thượng lưu” có dịp đi mây về gió, bay về Hoa Thịnh Đốn hội thảo, ăn cơm Tây, ở khách sạn, Người ta thắc mắc như vậy, nhưng người ta không trách giáo sư Khoa đă nhận tiền mà trách những người đă chi tiền mồ hôi nước mắt của những người thiện tâm thiện chí, coi tiền ấy, như tiền… chùa và đă vén tay đốt nhà táng, chở củi về rừng.

 

Trở lại, chuyện IRAC (Trung Tâm Tác Vụ Đông Dương). Tôi chỉ có mỗi một điều muốn nói với giáo sư Khoa: ông nên kiếm cho tổ chức của ông một cái tên khác hơn là mang cái tên IRAC, v́ trong hệ thống thượng tầng của bộ máy t́nh báo trực thuộc Tổng thống Hoa Kỳ vốn đă có một tổ chức viết tắt là IRAC rồi. Đó là cơ quan Intelligence Resources Advisory Committee (IRAC, Ủy Ban Tham Vấn Tài Nguyên T́nh Báo Vụ (DCI, Director of  Central Intelligence) làm chủ tịch xin đừng lẫn lộn với chức vụ Giám đốc cơ quan Trung Ương t́nh Báo (Director, CIA) mặc dầu theo thủ tục, Giám đốc DCI  bao giờ cũng kiêm nhiệm Giám đốc cơ quan này). Các ủy viên của IRAC gồm có đại diện Bộ Ngoại giao, Bộ quốc pḥng, Tổng nha Quản trị và Ngân sách cùng cơ quan CIA).

 

Đổi tên cho Trung Tâm Tác Vụ Đông Dương  là vừa vừa rồi, giáo sư Khoa ạ. Cái tên của người ta đă có “tŕnh ṭa” đàng hoàng rồi, nay ḿnh xâm phạm “tiết hạnh” của nó, coi không tiện. Không tiện hơn nữa, là mỗi khi đi công tác ở vùng Đông Nam Á chẳng hạn, nghe thấy nói me-xừ Khoa là giám đốc IRAC thiên hạ sẽ phải kinh hồn bạt vía. Kỳ lắm! hoặc giả nếu thấy đổi tên không tiện, tôi đề nghị giáo sư Khoa nên viết thư yêu cầu cái IRAC T́nh Báo kia phải đổi tên, để tránh t́nh trạng xập xí xập ngầu rất có hại cho sức khỏe và vệ sinh chung.

 

Thưa cô Hương,

 

Tôi xin lỗi cô v́ đă viết … lạc đề. Đang nói chuyện trí thức, th́ lại lạc sang chuyện “y-rắc… rối”. Bây giờ, tôi xin trở lại vấn đề cô đă nêu ra.

 

Chẳng nên lo nghĩ, buồn rầu thái quá, cô Hương ạ. Mới, người ta biểu t́nh, kiến nghị chống lại việc ông Nguyễn Văn Thiệu xin định cư ở Canada. Tôi thông cảm với những người không muốn phải nhận hủi là hàng xóm của ḿnh, nhưng tôi thiết nghĩ ta chẳng nên làm ra cho to chuyện, làm cho những thứ như Nguyễn Văn Thiệu có thêm một chút giá trị mà, thật sự ra, ông ta không có. Ông ta có định cư ở Canada th́ cũng chẳng v́ thế mà nước đại hồ thêm đục, cũng chẳng v́ thế mà đại nghĩa của chúng ta bị hao ṃn, cũng chẳng v́ thế mà đất nước chúng ta lại suy vong thêm. Ông Thiệu, cốt khỉ đă trở lại thành cốt khỉ, mũ áo xênh xang đă trở thành mũ áo cải lương, phường chèo. Không đáng buồn. Chỉ đáng tức cười thôi.

 

Ngoài ra, ai chẳng lạ ǵ cái tâm địa với bọn bày tṛ “yêu nước ở ngoại quốc” để có dịp vơng lọng nghênh ngang mỗi khi về nước, khoe… ta đây giáo sư, trí thức từ nước ngoài về chứ chẳng phải chơi đâu nhé. Tâm lư của bọn bịp là như thế đó.

 

Mấy anh “trí thức” nửa mùa chuyên nghề trở cờ, đón gió cũng vậy. Ở hải ngoại, các anh ấy chẳng là cái con khỉ ǵ cả, nhưng đóng vai trí thức yêu nước, trở về dạy dăm ba buổi  th́ lại sẽ được quảng cáo rùm beng, oai lắm. Khoái chí tử. Bạo quyền cần làm dáng, đôi bên gặp nhau, hai đứa lưu manh lợi dụng nhau cả đấy mà thôi, chuyện chẳng quan trọng đến nỗi ta phải bận tâm suy nghĩ cho mệt xác.

 

Cô Hương ạ, để kết thúc bức thư trả lời cô, tôi muốn kể cô nghe một câu chuyện vui vui:

 

Có một ông già đă gần 80 tuổi, mà hễ thấy gái là vẫn tít mắt lại. Cụ bà thấy vậy bực ḿnh lắm, hỏi cụ ông:

 

- Ông già gần kề miệng lỗ, hết xíu quách rồi, mà sao vẫn chạy theo đàn bà con gái?

Cụ ông cười hỏi lại:

 

- Bà đă thấy con chó nó rượt theo quả banh lông bao giờ chưa?

 

- Thấy rồi, nhưng có dính dấp ǵ với chuyện ông đuổi theo gái đâu?

 

- Có chứ! con chó nó rượt quả banh lông, là do cái tật, cái nghệp của nó, chứ dù cho nó có vồ được quả banh đi nữa, th́ nó cũng đâu có gậm nổi. Thế mà nó vẫn cứ rượt theo quả banh như thường! Tôi già 80 tuổi mà vẫn đuổi gái là để… thờ, là v́ trời sinh ra đàn ông đa số hễ gạch đầu gối ra mà c̣n thấy máu chảy là c̣n phải đuổi gái. Cũng như đê cấp chồn lùi, hễ thấy ở đâu có chút danh, kể cả ô danh, th́ dù có hôi thối tới đâu đi nữa, cũng vẫn cứ húc đầu vào. Húc để đỡ cơn ghiền, chứ chưa chắc đă hẳn là ăn được.

 

Cụ già đuổi gái, con chó rượt quả banh, đê cấp hám lợi danh, ba hạng người tuy có khác nhau về giai cấp, giai tầng, nhưng nghĩ cho cùng cũng đều chỉ là do cái tật… nghèo mà ham, như con chó vậy. Cô nên bắt chước cụ Trần Văn Hương, để th́ giờ mà găi …

 

Túa Rua

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính