Xin Đốt Lên Một Que Diêm

 

Trương Phú Thứ

 

 

Trong số báo Văn Nghệ Tiền Phong số 628, tôi có viết bài Đảng cộng sản Việt Nam đă bán rẻ Tổ Quốc cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc.

 

Thực trạng của xă hội Việt Nam là một đống rơm khô, và đống rơm này sẽ bùng cháy dữ dội, nếu có một mồi lửa thật được châm vào. Những h́nh hài khô đét như những cọng rơm xơ xác, vật vờ trong một khoảng không gian đầy rẫy hận thù, gian dối và hoàn toàn không có một nền tảng đạo lư sẽ cùng nhau nắm tay đứng lên. Họ phải hành động, v́ không c̣n một chọn lựa nào khác hơn khi phải chịu đầy đọa trong ngục tù tư tưởng và nô lệ áo cơm.

 

Ngoại trừ một thiểu số những người nắm giữ đặc quyền đặc lợi trong một chế độ độc đảng công an trị, khối đại đa số những người đứng ngoài cái ṿng rào của đoàn-đảng không chấp nhận lư thuyết cộng sản và chủ nghĩa xă hội. Đồng bào thân yêu của chúng ta, dù cho đang bị kềm kẹp bởi một hệ thống ngục tù ngang, dọc; nhưng luôn ngóng cổ trông chờ ở một thay đổi từ gốc rễ. Những nạn nhân của đảng cộng sản Việt Nam, hơn ai hết biết rơ những gai góc của lư thuyết cộng sản và chủ nghĩa xă hội đă thực sự xô đẩy cả nước xuống vũng bùn của đói rách, ngu dốt và bệnh hoạn. Người trong nước nh́n vào những phát triển của các quốc gia không cộng sản, và ngay cả những nước đă thoát ly ra khỏi cái mớ bùi nhùi của chủ nghĩa Mác-Lê đă tự đặt ra một vấn đề cho thân phận ḿnh, và tương lai của con cháu họ. Quê hương ta c̣n bị đảng cộng sản đầy đọa cho đến bao giờ? Ai và lực lượng nào sẽ phát động phong trào "toàn dân nổi dậy" để giải thoát Tổ Quốc và đồng bào ra khỏi ách thống trị của đảng cộng sản?

 

Chế độ cộng sản hiện tại sẽ không bị giải thể, và c̣n tồn tại trong nhiều thập niên tới, nếu người dân trong nước cứ lầm lũi cam chịu những đè nén tinh thần, và chấp nhận một cuộc sống rau cháo qua ngày. Lớp người đang nắm giữ quyền hành hiện nay qua đi, th́ con cháu họ đă được sắp xếp để thay thế, cũng sẽ không thể thay đổi được ǵ. Họ phải bám víu lấy lư thuyết và chủ nghĩa cộng sản để nắm giữ quyền hành, bảo vệ tài sản và nhất là có lư do để hành xử quyền bính. Cha ông họ đă chiến đấu dưới lá cờ cộng sản vô thần, vô tổ quốc, th́ họ không thể làm lu mờ đi cái "vinh quang" của lá cờ búa liềm, để rồi không có câu trả lời cho lịch sử, và cho những nạn nhân của đảng cộng sản Việt Nam. Do vậy, một giải pháp duy nhất và dứt khoát là phải làm sao, và bằng mọi cách phải dấy động một cuộc tổng nổi dậy của toàn dân, mà thành phần chính yếu và chủ lực là những người trẻ, khỏe mạnh, học thức. Lịch sử những cuộc biến chuyển cận đại đă minh chứng một cách rành rẽ: Khi toàn dân cùng nắm tay nhau đứng lên, th́ đảng cầm quyền dù có sắt máu tới đâu cũng tan ră và bị tiêu diệt.

 

Người dân trong nước đă quá chán chường và khinh miệt những tổ chức "Kháng Chiến - Phục Quốc - Chính Phủ Lưu Vong" ở hải ngoại. Những cái gọi là "tổ chức" này đă làm được ǵ trong suốt hơn một phần tư thế kỷ qua, hay càng ngày càng để lộ chân tướng láo khoét, bịp bợm. Khi đă không c̣n trông mong ǵ, dù một hy vọng mỏng manh từ bên ngoài, th́ những nạn nhân của đảng cộng sản Việt Nam phải tự t́m một sinh lộ. Đồng bào trong nước hằng ngày phải đối mặt với một một thứ luật lệ rừng rú, tận mắt chứng kiến những cảnh xa hoa của bọn cán bộ, đảng viên, và là nạn nhân trực tiếp dưới nhiều h́nh thức khủng bố của đủ loại công an cảnh sát sẽ cùng nhau đứng lên. Những cọng rơm xơ xác v́ lư thuyết, chủ nghĩa và đoàn, đảng sẵn sàng nổi dây trong bất cứ một hoàn cảnh thuận tiện náo đó.

 

Đảng cộng sản Việt Nam đă cắt đất, xé biển cống hiến cho Trung cộng. Con dân nước Việt khắp nơi trên thế giới ngậm ngùi xót xa. Mănh đất dù nghèo khó, nhưng là di sản của tiền nhân bao đời gian nan, vất vả tạo dựng nên cho con cháu. Vùng biển dù chẳng phải là "bạc bể" nhưng đă nuôi sống nhiều thế hệ ḍng giống Tiên Rồng. Đảng cộng sản Việt Nam v́ nhu cầu sống c̣n, nên đă phản phúc mang cả Quê Hương cống nạp cho bọn cộng sản Tầu. Phường nghịch tặc đă v́ quyền lợi cá nhân mà đem cả mồ mả tổ tiên cho kẻ thù dày xéo. Người dân trong nước ai cũng căm hận đến xương tủy, và họ sẵng sàng "một mất một c̣n" với đảng cộng sản Việt Nam. Vậy xin quư vị độc giả hăy ném vào đống rơm khô bằng những que diêm. Nhiều que diêm sẽ thành một bó đuốc, và rồi sẽ là cơn hồng thủy.

 

 

"Ông Hồ"

 

Cũng trên văn Nghệ tiền Phong số 628, một độc giả đă đặt vấn đề: trong khi bộ máy của cộng sản Hà Nội dùng những lời lẽ khiếm nhă, một thứ ngôn ngữ của bọn đầu đường xó chợ, để thóa mạ các nhà lănh đạo của Việt Nam Cộng Ḥa như "thằng Diệm", mà chúng ta lại ḥa nhă, lịch thiệp gọi Hồ Chí Minh là "Ông Hồ" khi chuyện tṛ cũng như trong sách báo.

 

Tôi nghĩ, chẳng cần phải nói nhiều, th́ mọi người dư biết cái hậu quả thê lương của một kiểu giáo dục của chế độ cộng sản như vậy. Những đứa trẻ lớn lên, đầu óc vẩn đục v́ hận thù, trái tim thui chột v́ chủ nghĩa chỉ biết đâm đầu vào chỗ chết cho "đảng quang vinh". Và cũng chính những đứa trẻ này, đă cấu tạo nên một xă hội hoàn toàn không có một nền tảng đạo đức căn bản. Tôi chắc mọi người sẽ có một nhận xét chuẩn mực hơn, nếu có dịp về lại Việt Nam.

 

Từ trên xuống dưới, và ở khắp mọi nơi, mọi chốn, người người nh́n nhau bằng con mắt nghi ngờ, ái ngại, và tất nhiên là không thiếu những thủ đoạn, gian giảo. Lư thuyết cộng sản và xă hội chủ nghĩa đă thực sự đă thành công, ít nhất là trên phương diện này.

 

Chúng ta được sinh ra và giáo dục trong một khuôn phép của đạo đức gia đ́nh, kỷ cương của đạo lư xă hội. Chúng ta đă chiến đấu để bảo vệ tự do-dân chủ trong một môi trường nhân bản từ bi-bác ái. Chúng ta đă và sẽ không bao giờ có những lời lẽ thất lễ, kiểu cách ăn nói vô lối ngay cả với những cựu thù địch của chúng ta. Người có giáo dục hơn bọn bất lương là ở chỗ đó. Chúng ta hănh diện với lương tâm và lễ giáo của những người Việt Nam chống lư thuyết cộng sản và không chấp nhận xă hội chủ nghĩa, mô thức cộng sản. Tuy nhiên, chúng ta không thể chấp nhận những kiểu cách xưng hô như: "Chủ tịch Hồ Chí Minh - cụ Hồ - ông Hồ".

 

 

Trương Phú Thứ

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính