TỪ THIỆN LÀ" TRÉT CỨT" VÀO MẶT ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC

 

TRƯƠNG MINH H̉A

 

 

" Trăng Liên Sô tṛn hơn trăng nước Mỹ.

Đồng hồ Trung Quốc tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ"

 

(Thơ của Việt Phương, nguyên là chánh văn pḥng phủ thủ tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa, dưới thời thủ tướng Phạm Văn Đồng).


Tuy  nhiên khi so sánh những cái khác th́:

"Mùa đông Liên Sô lạnh hơn đông nước Mỹ.

Đĩ Trung Quốc rẻ hơn đĩ Hoa Kỳ"

 

   Là không bao giờ sai, dù vùng đất biên giới Việt-Trung có thể bị bán cho Trung Cộng, vùng biển và hải đảo bị dâng cho quan thầy Tàu, song chân lư ấy không bao giờ thay đổi. Chủ nghĩa Cộng Sản do Karl Marx đề ra và được Lenin áp dụng thành công đầu tiên tại Liên Sô qua cái gọi là cuộc cách mạng tháng 10 năm 1917, từ đó làn rộng ra nhiều châu lục, tạo nên thế đứng khá vững chắc của Liên Sô, trở thành đệ nhất siêu cường trong Khối Cộng Sản Quốc Tế; từng vang danh khắp thế giới, một thời oanh liệt, là cái nôi Cộng Sản, có nền văn minh "cực kỳ cao", là nơi xuất phát "đỉnh cao trí tuệ loài người"; mà tất cả những người Cộng Sản đều tin tưởng một cách máy móc là: chỉ trong ṿng một thời gian ngắn mà "ÔNG LIÊN SÔ"  đă qua mặt cả Âu Châu, Hoa Kỳ về mặt khoa học, kỷ thuật, được coi là nhất thế giới, đang trên đường tiến đến thiên đàng Cộng Sản.

 

    Từ giữa thế kỷ 20, nước Liên Sô đă văn minh hết biết, trong khi các nước tư bản phản động vẫn c̣n lạc hậu, chậm tiến, dân chúng vẫn c̣n đói khổ, ăn mày đầy đường, người thất nghiệp "gia tăng theo cấp số nhân, trong khi kinh tế, khoa học phát triển theo cấp số cộng", trong xă hội luôn có cảnh người giàu quá c̣n nhiều kẻ mạt rệp, nên theo sách của Marx th́ trước sau ǵ giai cấp công nông cũng phải" giác ngộ" đứng lên làm cách mạng để lập nên chính quyền vô sản chuyên chính trong cái b́nh minh là xă hội chủ nghĩa, rồi tiến lên thiên đàng Cộng Sản, là coi như tuyệt đỉnh của xă hội loài người. Khi tới thiên đàng Cộng Sản th́ con người không cần làm ǵ, suốt ngày ăn nhậu, xem hát, giải trí, đi du hư, đương nhiên là tuổi thọ tăng cao nhờ y khoa tiên tiến, hiện đại có khả năng cải lăo hoàn đồng, cứu người chết sống lại....

 

 Nền văn minh "vượt chỉ tiêu" nầy được sách vở ghi lại đàng hoàng, chứ chẳng phải nói giỡn, nói láo đâu nhé! Số là vào cuối năm 1953, nhà xuất bản Nhân Dân Miền Nam, cơ sở tuyên truyền trung ương của Trung Ương Cục Miền Nam do nhà văn, nhà báo, kiêm luôn nhà" khủng bố" là Trần Bạch Đằng làm thủ trưởng, dựa vào câu chuyện của một anh chàng nông dân thuộc thành phần bần cố nông, nhưng biết tí chữ nghĩa, gia nhập đảng Cộng Sản, quê quán ở kinh Công Nghiệp, gần Sông Ông Đốc Vàm, thuộc tỉnh Cà Mau. Được biết, theo những giai thoại của người lớn tuổi kể lại th́ con sông Ông Đốc trước đó có tên là KHOA GIANG, là tên của một người cư dân, hay là PHA GIANG, h́nh như nơi nầy có hai ḍng nước: mặn từ biển đổ vào và nước ngọt từ rừng U Minh Hạ đổ ra, nên PHA với nhau, mà có cái tên nầy?. Sau khi Nguyễn Ánh bị Quang Trung đánh bại nhiều lần, bị truy kích ráo riết, chạy dài từ Chắc Băng, Cảnh Đền, rồi tạm dừng chân ở ngă ba sông để dưỡng quân, chấn chỉnh hàng ngũ; nơi nầy bị đánh một trận tan tành, nên Nguyễn Ánh than là "thất thủ hạ b́" ( tức là: thua sát da) nên nơi nầy có tên là Vàm Tắc Thủ, nói trại từ "Thất Thủ" mà ra; để cứu nguy cho chúa công, đề đốc Nguyễn Văn Vàng, một tùy tướng trung thành, bèn làm một màng Lê Lai cứu Chúa, một ḿnh cùng với một số tàn quân ở lại tử chiến với quân Quang Trung để cho Nguyễn Ánh có thời giờ đào thoát bằng thuyền qua Thái Lan ( Xiêm La) cầu viện.


Năm 1802, sau khi diệt xong nhà Tây Sơn, Nguyễn Ánh xưng vua Gia Long, nhớ ơn người hy sinh cứu ḿnh, nên từ đó sông Khoa Giang đổi tên là Sông Đề Đốc Nguyễn Văn Vàng, dần dần gọi tắt là Sông Ông Đốc. Thời miền Nam Tự Do dưới chánh thể Việt Nam Cộng Ḥa, nơi nầy trở thành quận, đầu tiên đóng ở Sông Ông Đốc Vàm ( gần Trùm Thực, xuống dưới là Thị Kẹo), sau v́ t́nh h́nh an ninh nên dời về Rạch Rán ( có kinh Công Nghiệp).

 

Sau năm 1975, Cộng Sản thay tên bằng những người "có công với cách mạng", nên quận Sông Ông Đốc mang tên HUYỆN TRẦN VĂN THỜI, dân chúng nói lái là Huyện TRỜI THẦN; ở vùng Cà Mau sau 1975, hể ai hay nói láo, lừa đảo, gian lận, được tặng danh hiệu là "dân ở huyện Trời Thần". Đây là tên của một gă cán bộ Việt Cộng ác ôn, khủng bố, dâm dục, có tới 3 vợ và sau cùng bị Tây cho về thiên đàng Cộng Sản để đoàn tụ với Karl Marx, Lenin; nghe đâu Trần Văn Thời có 2 đứa con gái người vợ bé thứ ba: một đứa làm ở ty Bưu Điện, một đứa lớn làm cho một đài phát thanh sắc tộc Việt ngữ ở hải ngoại? ( Xin tự t́m hiểu, miễn bàn tiếp).

 

   Chuyện kể của một cán bộ nằm trong Ban Tuyên Huấn của Đoàn Thanh Niên Cứu Quốc Trung Ương, là một trong số ít người được đảng đề cử xuất ngoại tham dự đại hội Liên Hoan Thanh Niên và Sinh Viên Thế Giới tổ chức ở Đông Bá Linh, trên đường trở về, ghé qua Liên Sô, thăm lăng tổ sư Lenin, được đi xe điện ngầm....

 

Quyển sách có tựa đề là "Đường Đi Muôn Dậm" do chính Trần Bạch Đằng đề tựa, được phổ biến như một tài liệu "cực kỳ quí báu" về sự văn minh vượt bực, thuộc "đỉnh cao trí tuệ loài người" của Liên Sô, là thiên đường cực lạc như cảnh thần tiên: công dân nước Nga sướng hơn vua chúa, nếu sánh với tổng thống Mỹ cũng thua xa, tất cả đều là triệu, tỷ phú cả...trẻ con có chế độ cao hơn cả hoàng tử, công chúa, được cưng hơn trứng mỏng. Một điều hay nữa là tất cả mọi người đều có đạo đức cao như thánh hiền, hết ḷng phục vụ đảng và nhà nước như làm công việc cho gia đ́nh họ vậy, là động cơ đưa đến sự phồn thịnh chỉ sau thời gian ngắn áp dụng xă hội chủ nghĩa mà thiên đàng Cộng Sản đang ló dạng ở xa xa. Đảng thương yêu dân ḿnh như cha mẹ thương con...tất cả những cái hay đó đưa đến nền kinh tế siêu đảng, hàng hóa Liên Sô đẹp, bền, nhiều, rẻ, bán giá bèo như" đồ cho không, biếu không "mà người ta cũng không" rảnh bợ về nhà xài" cho chật kho; nhà cửa khỏi nói, toàn là nhà lầu hơn cả dinh thự của thủ tướng, tổng thống, hay lâu đài vua chúa ngày xưa với cung son điện ngọc.....

 

Đó là thời kỳ mà nhiều nước trên thế giới, như vùng nông thôn Việt Nam vẫn c̣n ngỡ ngàng về bóng đèn điện ( có một số người dân quê cho là "làm trăng trong nhà"), thời mà ông Hội Đồng Trạch ở Bạc Liêu được Tây cho đi máy bay, giống như đi phi thuyền không gian lên vũ trụ, bị đảo mấy ṿng, khiếp vía ỉa đầy quần, bị báo đăng, ông tung tiền cho người mua hết báo để ém nhẹm, thế mà vẫn x́ ra ngoài và được truyền lại cho đến ngày nay. Tại thành thị có những người giàu, công chức cho Tây, hay những nhà điền chủ ở nông thôn, mua được cái máy hát dĩa bằng than sản xuất từ Đức, Pháp...là tuyệt đỉnh văn minh của xă hội loài người.

 

Cho nên sau khi đọc quyển nầy, tất cả các nền văn minh nhân loại đều thua xa, từ đó dân quê mê Liên Sô, khoái Trung Cộng, các nước xă hội chủ nghĩa anh em từ thời 1945, trong cuộc kháng chiến đánh Tây. Dân quê mê luôn bài ca có tựa là Hái Hoa Dân Chủ với câu: "Dân Liên Sô ca hát trên đồng hoa, Dân Trung Hoa vui thú trong Cộng Ḥa...", nên những ai hát rằng:" Dân Liên Sô, ăn cắp dừa khô, dân Trung Hoa ăn cắp hột gà..." bị cho là phản động, xuyên tạc... Những thứ hoàn toàn mới lạ, siêu việt của các nước xă hội chủ nghĩa, đệ nhất là Liên Sô, Trung Cộng... được các đoàn văn công mang lại những "buổi phim liên hoan" đầy màu sắc rực rở, thêm vào lời thuyết minh của cán bộ thông tin văn hóa vốn thuộc ḷng như con Vẹt, xổ ra từ những bài học chính trị, nên dân miền quê hoàn toàn bị thuyết phục chỉ vài lần được động viên đi "liên hoan phim" ( văn công nguy hiểm lắm các người ơi!). Nhiều cán bộ gốc miền Nam hồi kết, cán bộ trung ương từ miền Bắc phái vào, cán bộ nhiều cấp được đưa vào chỉ đạo lực lượng du kích, tổ chức Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam, họ cũng thành lập ra những đơn vị hành chánh tương đương với chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa: xă hủy, huyện ủy, tỉnh hủy, khu ủy...những cán bộ nầy đều nói năng như nhau, cùng dùng một thứ từ ngữ rặc mùi chính trị Cộng Sản, họ nói cho dân quê biết sự phồn vinh của Liên Sô, dân sống sung sướng như vậy, th́ ḿnh phải tham gia chống Mỹ cứu nước, khi cách mạng thành công là "ông Liên Sô" sẽ giúp ḿnh về khoa học kỹ thuật hiện đại, chẳng bao lâu là ḿnh cũng như họ thôi.

 

   Những mẫu chuyện về sự tiến bộ của "ông Liên Sô" được cán bộ từ cấp cao nói với cấp trung, truyền lại cho cơ sở, du kích dốt khoái chí, đem nói với dân, cứ thế mà truyền lại từ làng nầy đến làng nọ, đơn vị du kích, chủ lực, cơ động, chánh qui... đều biết. Cả một hệ thống đều như vậy nên dân quê, dốt, ít học cũng tin mà đi theo để giúp "cách mạng thành công" mà trước tiên, cái chỉ tiêu trước mắt là" biến nhà tù thành nhà thương, trường học" hay" cách mạng vùng lên để đổi đời"...Cán bộ c̣n hứa là khi ḿnh "đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào" th́ dân ḿnh sướng hết biết, khỏi làm, muốn ăn thịt cứ ngoài đường, có những trụ ( giống như cây cột đèn) bấm nút, là rớt ra một lúc 5 kí lô thịt...ai muốn ăn thịt ḅ, heo, gà, cừu, chó, dê, trâu...cũng có sẵn, cứ ta mà lấy, khiến dân ở vùng biển ít ăn thịt khoái tỷ mà đi theo, cán bộ c̣n cho biết là: ngư dân Liên Sô không c̣n dùng tàu ra biển đánh cá cho cực và nguy hiểm, các khoa học gia thiết kế trên bờ biển những tấm kiếng phản chiếu, khi mở điện lên là kiếng có chiếu những thức ăn mà cá thích, thế là cá lớn, bé...cứ nhảy lên bờ, đem thúng tới bắt về ăn, làm khô, mắm....

 

Đối với dân miền đồng lúa, th́ cán bộ cho là ông Liên Sô đă" điều nghiên" thành công loại lúa có thể trồng trong vùng nước ngập mặn, trồng được ở bờ biển nên Liên Sô sản xuất lúa gạo dư thừa, đem viện trợ cho các nước nghèo; so với giống lúa Thần Nông thời Ông Diệm có nghĩa lư ǵ. Liên Sô c̣n điều nghiên việc ghép cây lúa vào cây tạp như b́nh bát, đước, tràm, bần, mấm, vẹt..... chỉ cần ghép một lần mà thu hoạch lúa măi măi, đảm bảo khỏi làm mà có ăn hoài không bao giờ hết. C̣n rượu th́ khỏi chê, cứ ra đường bấm nút ở các cây cột sắt là đem thùng ra hứng, có nhiều thứ rượu Tây, đế.... khiến dân nhậu mơ ước ngày "cách mạng thành công" để thay rượu đế bằng rượu Tây cho khoái cái lưỡi, tha hồ đánh chén. Câu chuyện của một nông dân Nga, nuôi con ḅ, khi lớn đem vào xưởng làm đồ hộp, cứ lùa con ḅ vào máy, đi bộ tà tà chừng 5 phút, đến nên kia máy, là có một đống thịt ḅ đă đóng thành hộp ngay; người nông dân đến lại, thấy không đủ "chất lượng kinh tế", bèn đổ đống thịt hộp trả lại máy, đi ngược qua bên kia, dắt con ḅ về nuôi tiếp, đợi đến khi đủ tiêu chuẩn kinh tế th́ mang tới đóng thành hộp... Đời sống sung sướng như vậy, th́ ai mà không thích, bây giờ ráng đánh Mỹ, sau đó sẽ có tất cả. Từ những "sự thật" ấy qua phim, cán bô, du kích từ trên xuống dưới tin tưởng, nên dân miền quê chịu ảnh hưởng tuyên truyền của Việt Cộng tin là: súng XM 16 của đế quốc Mỹ làm bằng nhựa cao su, bắn hổng có chết đâu; xe thiết giáp làm bằng giấy Carton, lấy mă tấu chém lủng tuốt, máy bay làm bằng carton hay vải dầy....nên trong thời "đánh Mỹ cứu nước" dân quê tin là có thể dùng nạn dàn thung với đạn đất ṿ viên phơi khô, bắn máy bay Mỹ như bắn chim cu vậy.

 

Tại vùng Cà Mau vào những năm 1960, đột nhiên các tiệm tạp hóa ở tỉnh hút dây chỉ, dân quê mua nhiều dây thung để làm nạn bắn máy bay, dùng dây ch́ giăng ở ngọn cây để bắt máy bay Mỹ như lưới bắt cá dưới sông rạch. Nền Văn minh của Liên Sô và các nước xă hội chủ nghĩa thật là" lấp biển vá trời" chẳng khác nào chuyện "Tây Du Kư" hay thần thoại như" Harry Potter" ngày hay được thế giới ưa chuộng, chuyện khó tin nhưng được nhiều người tin là có thật, thế mới có chuyện" đại thắng mùa xuân "nên dân chúng thấm thía:" Ba mươi năm ta mới gặp nhau, vui sao nước mắt lại trào?" và ông thượng nghị sĩ John Mc Cain, cựu tù binh, sau khi trở lại thăm cái Hotel 10 sao vàng năm xưa ở Hỏa Ḷ, Hà Lội đă nhận định:" Bad guy wins the war".

 

   Sau ngày 30-4-1975, những ngày tháng đầu tiên vào tiếp thu, cán bộ, bộ đội, miền Bắc; du kích và tay sai ở miền Nam túa ra thành phố, đem theo những" văn minh tuyệt đỉnh" của Liên Sô và các nước xă hội chủ nghĩa. Họ say mê nói với dân chúng về những thứ tuyệt đỉnh của Liên Sô về khoa học kỷ thuật, cái ǵ của Mỹ, tư bản đều xấu cả, là tàn dư của chế độ cũ để lại, chỉ có vàng, nhà, xe là ngoại lệ. Một số quân dân cán chính miền Nam bị đi tù, ở các trại cải tạo, được cán bộ gốc miền Nam, từng tốt nghiệp viện đại học khủng bố, trường cao đẳng bắn sẻ, hay Kỷ sư đắp mô, đào đường đă động viên là: V́ hoàn cảnh miền Nam c̣n nghèo do ảnh hưởng của tàn dư chế độ Mỹ Ngụy để lại, chúng tôi không có chế độ ăn uống cao, nơi ngủ nghê đàng hoàng, nên mấy anh nên thông cảm chịu khó ăn gạo có mọt được dự trữ từ thời" đánh Tây giành độc lập" hay khoai ḿ lát từ thời" đánh Mỹ cứu nước", khắc phục ngủ dưới đất....

 

C̣n mấy anh cấp bậc từ đại úy trở lên đi học tập ở ngoài Bắc mới là may mắn, miền Bắc sau hơn 20 năm xây dựng xă hội chủ nghĩa đă giàu đẹp hơn miền Nam gấp trăm lần. Khắp nơi đều là nhà lầu, dân ăn không hết, mấy anh sĩ quan Ngụy ra Bắc được hưởng chế độ phân phối một hộp sửa mỗi tuần, ăn thịt, cá đầy đủ, nhưng không được uống rượu; được hút thuốc có cáng với một gói một ngày theo chế độ cấp phát dành cho người cải tạo tư tưởng...mấy anh được ngủ giường nệm, có máy nóng lạnh, để an tâm học tập đến khi tiến bộ th́ được về đoàn tụ với gia đ́nh; mấy anh cấp tướng được hưởng chế độ đặc biệt, học tập tốt. Tù binh Mỹ sau khi được tha về, một số giác ngộ cách mạng xin t́nh nguyện ở lại để sống, họ nói ở đây sướng hơn Mỹ, nhưng v́ chính sách nên họ phải về Mỹ, nếu sau nầy họ muốn tới Việt Nam sống, chúng tôi luôn mở rộng ṿng tay chào đón. Miền Bắc phát triển, tiến bộ vượt bực như thế, dân miền Bắc ăn thịt, cá ê hề suốt 20 năm mà ngán tới cổ họng, sợ như cơm nếp, nên thủ tướng Phạm Văn Đồng sau năm 1975 mới có chính sách trao đổi công bằng và hợp lư là: một kí rau muống có chất lương dinh dưỡng, bổ bằng một kí thịt ḅ. Để dân ngán ăn thịt có quyền lấy rau muống, cũng bổ dưỡng như nhau thôi.

 

    Dân chúng miền Nam thời "cách mạng cuồng nhiệt" được cán bộ, bộ đội, du kích "Nổ như đại pháo 130 ly, hỏa tiển 122" về sự tiến bộ, văn minh ở miền Bắc do đảng và chủ tịch Hồ Chí Minh lănh đạo, nghe qua ai cũng tưởng miền Bắc đă tiến tới thiên đàng Cộng Sản...nên sau nầy khi vở lẽ ra, mới có chuyện tếu "CÀ CHỚN ĐẦY ĐƯỜNG" ở miền Bắc sau khi họ thấy miền Nam có nhiều cà chua, cà pháo, cà dài, cà dược và cũng không thiếu "CÀ DẶT" nữa. Sự văn minh tiên tiến, kỹ thuật cao tận mây xanh nầy được cán bộ miền Bắc mang vào ca tụng, họ nh́n thấy thành thị, nông thôn miền Nam có nhiều trụ, dây điện giăng mắc, có cán bộ phê b́nh rằng: ở miền Bắc chúng tôi không có t́nh huống dùng dây điện, Nà nạc hậu. Ông NIÊN THÔ cung cấp kỷ thuật, nập nhà máy" VÔ TUYẾN PHÁT ĐIỆN", cứ đặt ở trong núi, cách xa hàng trăm cây số, khi phát ra nà điện t́m đến những bóng đèn ở cách nơi phát ra hàng trăm cây số cháy rực cả khung giời. Hệ thống máy phát điện của đế quốc Mỹ để nại nà  "NẠC HẬU, NỔI THỜI" đấy!...một số dân quê có thể tin, suy luận từ chuyện xài máy Radio, đâu có dây nhợ ǵ mà bắt được tiếng nói từ hàng trăm cây số... cũng có Logic lắm ư! Người Cộng Sản lợi dụng cái đă có để từ đó làm "cơ sở" suy luận ra các khác theo chiều hướng duy vật, nên họ mới lừa được nhiều người ít học, nhất là càng dốt càng tin.

 

 Đó là kỹ thuật tuyên truyền "cơ bản" của người Cộng Sản, họ áp dụng "duy vật biện chứng" như lời Lenin để" nói láo, nói láo và tiếp tục nói láo"; với công thức NÓI LÁO để thu hút và được nhiều người tin, nếu không có tŕnh độ, kiến thức văn hóa: PHA TRỘN GIỮA CÁI THẬT và THÊM VÀO CÁI GIẢ ( theo mục đích của họ muốn). Cho nên những người sống một thời gian dài, hay bị nhồi sọ trong nước Cộng Sản thường hay có "phản xạ có điều kiện" là cải bướng, nói láo, dùng từ ngữ" như lănh tụ" đọc tham luận. Nên cái tập quán "NÓI LÁO, CĂI BƯỚNG NHƯ VẸM" nầy cần phải vứt vào sọt rác sau khi chế độ Cộng Sản sụp đổ, cũng phải mất nhiều thập niên mới hy vọng.

 

    Sau khi thành tŕ, cái nôi Cộng Sản Liên Sô sụp đổ, thế giới nh́n thấy tận mắt cái nền văn minh" đỉnh cao trí tuệ loài người "nó ưu việt lắm, nên vào mùa đông, nhiều người Nga phải ra đồng mót khoai tây vụn để về ăn cho đỡ đói. Nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam vẫn kiên tŕ đi theo con đường đă vạch sẵn do chủ tịch Hồ Chí Minh t́m ra theo "tư tưởng của chủ nghĩa Marx Lenin", nhất định phải tiến lên, sự tiến lên "chiến sĩ đồng bào", đă được một cán bộ cao cấp trung ương đảng, nhà báo, nhà văn, thi sỡi...từng du học và tốt nghiệp ở Liên Sô, sau nầy đi công tác nhiều nước "tư bản phản động" trên thế giới, từng ghé qua thăm "đế quốc Mỹ, kẻ thù số một" cho biết sự t́nh nên biết được nhiều hay thứ "tàn dư của chế độ tư bản phản động, lạc hậu, lỗi thời". Với chức vụ Trưởng Ban Văn Hóa Trung Ương tên là TRẦN ĐĂNG KHOA, sau khi đi nhiều nơi, động năo và h́nh như "xuất cả khí" để cho ra tác phẩm cực kỳ chất lượng, mang tựa đề: "Chân Dung Và Đối Thoại", theo tác giả Nguyễn Ngọc Nga, trong quyển Đ̣i Nợ Máu, th́ sách của nhà trí thức kiêm đảng viên cao cấp nầy được xuất bản tháng 1 năm 1999, số đang kư xuất bản 80/126, do cục Xuất Bản cấp ngày 21-2-1998, có trích nguyên văn cuốn sách cực kỳ chất lượng của Trần Đăng Khoa như sau:

"Tôi ( Trần Đăng Khoa) sinh trưởng trong một gia đ́nh bần cố nông bên vùng sông Kinh Thày (chú thích: đây là một trong tất cả các làng nghèo khổ xơ xác trên khắp miền Bắc Việt Nam). Làng nầy quanh năm ăn độn. Thế mà bây giờ, chưa đến vụ gặt, có nhà vẫn c̣n mấy tấn thóc. Ta mới áp dụng kinh tế thị trường có mấy năm thôi, mà cái làng nhỏ của tôi bây giờ hóa ra phố xá. Trước kia tôi đă từng làm thơ để tả làng tôi:

 

Mái gianh ơi hởi mái gianh.

Ngấm bao mưa nắng mà thành quê hương.

 

    Vậy mà kỳ rồi Vô Tuyến Truyền H́nh làm một bộ phim về quê hương tôi, họ muốn quay lại một mái nhà gianh mà t́m không ra, họ lại phải lấy một mái nhà gianh ở vùng núi Bắc Hà ghép vào. Vùng tôi không c̣n một mái gianh nào. Rất khó có thể bắt gặp một ngọn khói chiều thổi cơm vờn trên mái rạ.

 

   Làng đă có Cơm bụi, có Karaoke, có cả hiệu Lototica, vẫn cái món ḷng lợi tiết canh cổ truyền của làng quê mà nom h́nh thức, biểu hiện nhấp nháy ánh điện cứ như Tây cả. Những gia đ́nh khá giả không cần phải lụi cụi nấu nướng. Có khách, chỉ cần nhấc điện thoại. Đúng giờ, xuất hiện một thiếu nữ ăn mặc lịch sự, má phấn son, người cứ như trong xi- nê, đội đến một mâm cổ. Ăn xong, họ lại ve vẫy tới, bê bát đĩa mang đi. Chỉ cần ấn mấy vái nút, có thể khác chi gơ cái đũa thần. Rơ là chuyện cổ tích nhé. Trước đây không thể tin có chuyện đó được. Suốt mấy cuộc chiến tranh, kẻ thù không phá nổi làng. Bây giờ, ngọn gió thị trường mới chỉ chớt qua, thế mà đổ ầm ầm..Làng đang vở anh ạ. Một cuộc đổ vở tưng bừng, náo nhiệt....

   Trước đây dân ta nghèo, rác của nhà nghèo thường chỉ có bả chè, cuộng rau. Bây giờ dân đang giàu lên. Rác nhà giàu thối lắm, v́ thịt, cá ươn th́ dễ nặng mùi. Dân ḿnh bây giờ ăn chơi khiếp lắm. Cái mốt của gái Hà Nội bây giờ là mặc váy lững và dắt chó đi ĐÁI... ở Việt Nam bây giờ có ai thèm hút thuốc Dunhill.."

 

   Đây là những "phản ánh trung thực" của một Trưởng Ban Văn Hóa Trung Ương đảng, thuộc hàng" trí thức "cao cấp, đỉnh cao trí tuệ loài người, từng du học ở thiên đàng Liên Sô, từng xuất ngoại đi nhiều nơi trên thế giới, nên tài liệu nầy cũng "khả tín lắm" đối với những người từ hành tinh khác đến đây xin "đăng kư hộ khẩu" với công an, hay người bị lạc trong rừng từ thuở nhỏ mà thành người rừng như câu chuyện anh Tarzan, hoặc là đám khỉ trong rừng...nhưng đám khỉ trong các sở thú cũng chưa chắc ǵ tin là có thật.

 

Ấy thế mà trở thành chuyện thật, được in thành sách, như cuốn "Đường xa vạn dậm" cách đây hơn nửa thế kỷ của một tay nông dân ở tận cùng Cà Mau, cuối cùng của đất nước. Nước Việt Nam sau thời gian dài xây dựng xă hội chủ nghĩa, nay đă gần tới cổng thiên đàng Cộng Sản đấy các đồng chí, đồng rận đồng rệp.. ạ! Nước Mỹ, bọn tư bản Liên Âu... nhiều nơi c̣n giữ mái tranh để làm di tích lịch sử ( như những nhà xưa xây ở Anh, Thụy Sĩ...), những thành phố nổi tiếng thế giới như New York, Washington D.C, Tokyo....cũng chưa chắc ǵ bằng cái làng quê nghèo trước đây của ông Trưởng Ban Văn Hóa Trung Ương Trần Đăng Khoa tŕnh bày trong sách, chớ đừng nói đến những thành phố lớn như thủ đô Hà Lội, thành phố Hố Chí Manh, Cần Thơ....cho nên đất ở Việt Nam tăng giá vùng vụt, tại Saigon, mỗi thướt vuông trị giá hơn 5 ngh́n Đô la Mỹ.

 

Được biết là Trần Đăng Khoa mới đây vào 7  tháng 1 năm 2008 được đài phát thanh sắc tộc SBS Melbourne ca tụng là nhà thơ, cũng có ḷng yêu nước qua bài thơ Hoàng Sa "chất lượng" của ông về vụ Trung Cộng thành lập huyện Tam Sa... cũng như cựu phát ngôn viên Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam hải ngoại là Nguyễn Ngọc Giao, nay sống lưu vong hay làm công tác ở Pháp, nhưng trong ḷng cho là Bác Hồ vĩ đại vô vàng kính yêu; đài lấy làm tài liệu của ông để phát thanh nhiều kỳ về hiệp định Geneve nhân tháng 7 năm 2005 trong mục Việt Nam Quê Hương Mến Yêu, sau khi nghe xong khiến thính giả có cảm tưởng tổng thống Ngô Đ́nh Diệm là người chống lại hiệp định, không chịu thu hành cuộc tổng tuyển cử 1956, nên quân của Bắc Việt vào đánh miền Nam là có chính nghĩa... c̣n Hồ Chí Minh chỉ là nạn nhân đáng thương v́ bị Nga, Tàu và Pháp ép kư hiệp định ngày 20-7-1954 mà thôi... được phát thanh viên Phượng Hoàng gọi một cách đầy tương kính là nhà báo Nguyễn Ngọc Giao.

 

Ngoài ra đài SBS cũng dành nhiều ưu ái cho thiền sư Thích Nhất Hạnh, nhất là trưởng đài Quốc Việt, h́nh như rất "mê thiền Tiếp Hiện", bằng chứng là việc thiền sư ăn bánh tráng cuốn rau sống chấm với nước tương cũng được ông Quốc Việt đọc trên đài, lập đi lập lại, như vậy thiền sư ăn bánh tráng cũng là THIỀN đấy; sau thiên tai sóng thần 2005, Quốc Việt cũng đọc một bài của Nhất Hạnh nói về nghiệp báo, cộng nghiệp ǵ đó, gây ra cơn sóng thần, nhưng không nghe nói tấm ḷng từ bi của vị "Phật Sống của đảng vô thần" như bán làng Mai lấy tiền đóng góp tiền giúp nạn nhân như một vị sư ở Canada bán ngôi chùa để giúp người lâm nạn; có thể nói thiền sư là người "từ bi bằng lời". Đài nầy cũng trong mục Việt Nam Quê Hương Mến Yêu, dùng một số tài liệu nào đó, đọc tên tác giả nghe lạ lắm, để nêu lên sự bê bối, loạn luân của anh em Nguyễn Huệ, Nguyễn Nhạc...cũng phù hợp với lập trường của kỹ sư Nguyễn Gia Kiểng trong Tổ Quốc Ăn Năn nhằm bôi nhọ anh hùng dân tộc (ông Kiểng cũng được đài nầy ưu ái, thường cho mượn diễn đàn để nói về dân chủ đa nguyên ǵ đó).

 

Đài nầy cũng "yêu mến quê hương", tâm tư của người bỏ nước ra đi, luôn nhớ về đất nước thân thương, nên nhiều mục như: sức khỏe là vàng, Tiếng Hát Úc Châu, Câu chuyện thể thao hàng tuần..quảng cáo thương mại...v..v...thường có lời "động viên" khéo léo người Việt tỵ nạn Cộng Sản trở về du lịch với câu "về thăm quê hương"... Đài cũng là "nhịp cầu giao lưu" nên thỉnh thoảng mời vài cán bộ trong nước lên đài để nói về chính sách, có lần đài Sydney mời được ông bác sĩ, bộ trưởng y tế Nguyễn Trọng Nhân lên, với tư cách chủ tịch Hội Chữ Thập Đỏ, kêu gọi cứu trợ thiên tai; hay đài Melbourne, Phượng Hoàng mời được cán bộ văn hóa vận Trần Thị Loan lên để nói về sự công bằng, hạnh phúc của các cô gái Việt sang làm dâu ở Đài Loan, chứ đâu như nhiều người đồn là bị bạc đăi, hành hạ, nô lệ t́nh dục......*

 

    Nước Mỹ có nạn homeless đầy đường, dân nghèo lang thang, ngủ gốc cây, công viên... họ thường đi kiếm những bửa ăn do các cơ quan từ thiện cung cấp miễn phí....trong khi đó ở Việt Nam, chuyện cái làng nhỏ của Trần Đăng Khoa ngày nay giàu sang, th́ chắc chắn là không có ăn mày; nạn ăn mày đă biến mất dưới sự quản lư tài ba lổi lạc "hậu" qua chính sách cải tạo của đảng và nhà nước, nên hiện nay chỉ có nạn" ăn chận, ăn giựt, ăn cướp, ăn trên đầu, ăn bẩn, ăn hối lộ,..... "và nếu muốn bồi dưỡng theo ông Trung Quốc, cán bộ cũng dám học cách "ăn canh hài nhi" lắm. C̣n  ở hải ngoại có kỹ sư Nguyễn Gia Kiểng có "Tổ quốc ăn năn", dĩ nhiên là khác xa với" trâu ḅ ăn cỏ" cho mập để người ta" ăn thịt".

 

   Ai nói không tin chớ ông trưởng ban Văn Hóa Trung Ương nói ra, có giá trị không thua ǵ phát ngôn viên của đảng từ mụ Phan Thúi Thanh đến Lê Dỏm, đúng là" miệng nhà quan có dao có súng", nhất là miệng lưỡi của Việt Cộng th́ khỏi nói, mỗi lời của học đều có chứa: "mă tấu, A K". Việt Nam phát triển hết biết, chỉ số phát triển kinh tế lên đến 8,5 % hàng năm cơ! Nên được thằng Mỹ kính nể, mời gia nhập vào tổ chức "ĐỚP BỜ LIA THAM-Ô" ( WTO) là" hữu xạ tự nhiên hương" chứ ǵ? Lại vào hội viên không thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.... nên cà chớn đầy đường, cà chớn cũng theo gót bọn "đĩ điếm du côn" đi t́m bơ thừa sữa cặn, cũng đang mọc tại các nước dân chủ dưới dạng "du học", di dân theo diện hôn nhân.... Như vậy, ở Việt Nam văn minh thế nầy th́ mấy cô cậu con cháu các ông lớn, đi qua Mỹ, Âu Châu, Úc.... du học làm ǵ cho mất nhiều thời giờ?. Đàn ông chê thuốc Dunhill, chắc có lẽ thuốc hút nầy của đế quốc, hút vào có hại, họ luôn đề câu cảnh báo, được dịch là" hút thuốc có hại cho sức khỏe". Trong khi thuốc G̣, Lào... của Việt Nam không bao giờ là nguyên nhân gây bịnh ung thư phổi, răng...v́ thuốc nầy không bao giờ đề câu "hút thuốc G̣ có hại sức khỏe"; người ghiền thuốc lá ở nước ngoài có thể đặt mua thuốc G̣ ở Việt Nam hút thoải mái, không ngán bị bịnh ung thư phổi hay các chứng tim mạch. Phụ nữ Hà Lội nhàn lắm, ăn chơi như Tây, cái mốt "dắt chó đi đái" Gốc...cây, hay đái bánh xe "cải tiến"... được phổ biến như các bà đầm ở Paris...Chắc là thủ đô Hà Lội ngày nay lâm vào cảnh "cứt chó đầy đường" sát cánh cùng với tiến sĩ, phó tiến sĩ, anh hùng cách mạng, cá nhân tiên tiến.... đầy đường. Cho nên các tổ chức từ thiện của những người có tấm ḷng từ tâm ở nước ngoài, kể cả các tôn giáo, tổ chức....quyên tiền về giúp Việt Nam làm ǵ, nhờ đảng và nhà nước" xóa đói giảm nghèo" từ lâu rồi, nên bây giờ cái làng nghèo xơ xác của Trần Đăng Khoa cũng giàu như thế, chẳng khác nào "mang củi về rừng, đem muối bỏ biển".


 Nhiều linh mục quốc doanh xuất ngoại lạc quyên, sư nhà nước cũng hâm hở ra nước ngoài xin cứu trợ, hoằng hóa đô la... ngay cả chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc Phạm Thế Duyệt, hợp với đệ tam tham vụ ngoại giao Nguyễn Hùng Tâm ở Tân Tây Lan, lập ra "Quỷ v́ người người nghèo tại Việt Nam"... làm chi.

 

Quí vị đang "trét cứt vào mặt đảng" đấy! Một số nước tư bản như Mỹ gặp cơn bảo Katrina, Nhật bị động đất ở Kobe, Âu Châu bị lụt..v...v..họ thua xa Việt Nam, thế mà khi gặp thiên tai, không cần kêu gọi cứu tế, v́ sợ mất mặt. Cơ quan Lương Nông Quốc Tế đă gạt Việt Nam ra khỏi danh sách cứu trợ lương thực từ lâu, v́ Việt Nam xuất cảng gạo đứng hàng thứ nh́ trên thế giới, bộ quí vị không biết hay sao?. Đảng bây giờ giàu lắm "rừng vàng bạc biển", dân Việt Nam ngày nay là chủ nhân, giàu sang, đời sống như vua, chúa, ngay cả những "đầy tớ của nhân dân" cũng có tới hơn 300 triệu, tỷ phú đô La Mỹ; cả người tu hành như huề thượng Thích Trí Tịnh, là người coi cơi đời là cơi tạm, sắc sắc, không không, cũng có 250 triệu Mỹ Kim gởi ngân hàng ngoại quốc để làm của cải cá nhân pḥng khi xuống địa ngục, con cháu ở lại có dư tiền mua giấy tiền, vàng bạc để lo lót cho Diêm Vương cho sướng linh hồn, tiếp tục" học tập, tu hành theo phương châm: "sống lừa đảo, gian manh theo gương Bác Hồ vĩ đại". Sự giàu sang này được chứng minh là một thương gia tên Dương Thị Bạch Diệp dám order chiếc xe Roll Royce đời mới nhất 2008 với giá hơn 1, 5 triệu US Dollars. Cho nên từ nhiều năm qua, vị thế của Việt kiều đă bị xuống cấp thê thảm, dân trong nước dám chơi một chai rượu vài ngh́n Mỹ Kim, trong khi Việt kiều chơi chai rượu Tây vài trăm Đô mà nhăn mặt. Một lần nữa, xin những nhà hảo tâm hảy cẩn thận, người ta thường đem tiền giúp người nghèo, lá lành đùm lá rách, chớ có ai đem "lá rách đùm lá bằng vàng y" bao giờ. Chẳng lẽ quí vị muốn bêu xấu đảng và nhà nước, xuyên tạc, âm mưu diễn biến ḥa b́nh với các thế lực phản động nước ngoài hay sao? Quí vị có nh́n thấy ở nước Mỹ, họ nói giàu có, nhưng có dám ướp xác tổng thống Abraham Lincoln, George Washington, Reagan....chỉ có ông Liên Sô và Việt Nam là dám làm. Như vậy đủ chứng minh cho thế giới thấy Liên Sô có tŕnh độ khoa học kỹ thuật cao hơn cả Ai Cập cách đây hơn 4 ngh́n năm trước và riêng Việt Nam thôi, cũng giàu đẹp hơn đế quốc Mỹ nữa./.

 

 

* GHI CHÚ:

Người viết bài nầy không hề có chút ân oán, xung đột với hai ban phát thanh SBS ( chưa hề gặp Quốc Việt, Phượng Hoàng, Hoàng Thọ... nhưng chỉ gặp Ngọc Hân, Vũ Nhuận, luật sư Lưu Tường Quang một lần duy nhất khi đài qua phát thanh lưu động ở Perth 1999). Mặt khác Phan Bách cũng là người quen biết từ lâu, khi anh mới định cư ở Perth, cùng nhau sát cánh chống văn hóa vận qua đoàn văn công Dạ Lư Hương 2, tờ báo Phổ Thông của Bùi Tấn Chức ủng hộ văn công.... Khi mới nghe đài thành lập, mừng lắm, v́ có một cơ quan truyền thông Việt Ngữ do chính người tỵ nạn điều hành. Tuy nhiên sau thời gian nghe đài, cá nhân tôi cũng như nhiều người có nhận xét rằng: có cảm tưởng như nghe đài phát thanh giải phóng của Mặt Trận Nguyễn Hữu Thọ trước 1975, hay đài Hà Nội, v́ hai đài SBS đều dùng quá nhiều từ ngữ Việt Cộng, không biết lư do ǵ mà từ ngữ Việt Cộng đă" xâm nhập và nằm vùng" trong đài, rồi phát ra như một khí cụ tuyên truyền.

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]