QUỐC KỲ NƯỚC VIỆT NAM CHỈ VỚI LÁ CỜ VÀNG.

TRƯƠNG MINH H̉A

 

 

 

 Sau hiệp định Geneve 1954 đất nước bị chia đôi do đảng Cộng Sản Việt Nam cấu kết với thực dân Pháp và hai mẫu quốc Liên Sô, Trung Cộng. Miền Bắc theo chế độ độc tài, rập khuôn theo ngoại bang từ chính sách đến chọn lá cờ có màu đỏ như máu với ngôi sao vàng ở giữa. Phần đất tự do c̣n lại từ vĩ tuyến 17 đến mũi Cà Mau, với lá cờ vàng ba sọc đỏ phất phới tung bay khắp thành thị đến nông thôn; nhất là thời đệ nhất Cộng Ḥa, bọn Việt Cộng nằm vùng, tay sai, thành phần thân Cộng không có môi trường hoạt động, nên lá cờ đỏ sao vàng sắc máu của người Cộng Sản dường như biến mất trên vùng đất tự do nầy qua luật chống khủng bố 10/59, đặt đảng Cộng Sản ra ngoài ṿng pháp luật, do đó tất cả các hoạt động của chúng chỉ là TỘI PHẠM H̀NH SỰ (giết người, bắt nạt dân đóng thuế, bắt cóc, phá hoại), đó là bọn Cộng phỉ đang bị chính phủ truy lùng như Hoa Kỳ và các nước t́m kiếm tận diệt tổ chức Al Qaeda ngày nay vậy.

 

 

Dù đảng Cộng Sản cố gắng gia tăng hoạt động qua việc thành lập quái thai Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam, là đứa con nạ gịng giữa cuộc t́nh" lén lút" của đảng Cộng Sản và những tên" ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản" với luật sư Nguyễn Hữu Thọ, kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát, bác sĩ Dương Quỳnh Hoa....chào đời trong rừng vào ngày 20-12-1960, có lá cờ" lai căng" có nền nửa xanh, nửa đỏ, sao vàng ở giữa; cờ nầy chỉ có thể lừa những người ngây thơ trong phong trào phản chiến khuynh tả tại một số nước Tây phương, chứ không thể lừa được dân chúng miền Nam có quá nhiều kinh nghiệm với đảng Cộng Sản và Việt gian Hồ Chí Minh; quái thai nầy sống èo uột bằng nguồn tiếp tế từ Cộng Sản Bắc Việt, có lúc phải dựa lưng vào ông hoàng Sihanouk ở xứ Chùa Tháp để được an thân, tạm dung trong thời kỳ khó khăn trăm bề. Thời may cho lũ Cộng Phỉ nầy là sau cuộc đảo chánh 1-11-1963 do một số phản tướng v́ tỵ hiểm cá nhân, đón gió, dưới sự cầm đầu của trung tướng Dương Văn Minh lật đổ chính quyền Ngô Đ́nh Diệm, các tướng tá lo tranh giành quyền lực, nên lơ là quốc sách ấp chiến lược, bỏ ngỏ nông thôn, thế là cờ đỏ hay nửa xanh nửa đỏ có sao vàng xuất hiện tại một số vùng nông thôn hẻo lánh, và từ đó trong danh từ quân sự mới có thêm nhóm chữ" vùng sôi đậu", mật khu Việt Cộng cũng được phục hồi sau thời kỳ khốn đốn suốt 9 năm; những tên Việt Cộng nằm vùng sống sót, sau nầy, chúng coi đó như là cơn ác mộng trong cuộc đời làm giặc, theo ngoại bang đánh phá quê hương. Ngày 30-4-1975, một lần nữa, phản tướng Dương Văn Minh, mạo danh tổng thống nước Việt Nam Cộng Ḥa, một cách vi hiến, bàn giao đất nước cho Cộng Sản; ông Minh không đủ tư cách pháp lư, thẩm quyền để giao trọn chính phủ miền Nam cho giặc Việt Cộng; hiến pháp của nền đệ nhị Cộng Ḥa 1-7-1967 qui định rơ ràng là không có tên một ông tướng thuộc thành phần thứ ba, không nắm giữ bất cứ chức vụ nào trong chính quyềm, quân đội, đột nhiên nhảy lên làm tổng thống ngang hông, trong khi đó những vị được quyền lên thay chức vụ lănh đạo quốc gia cao nhất phải là chủ tịch quốc hội, thượng viện. Cho nên CUỘC BÀN GIAO NẦY HOÀN TOÀN BẤT HỢP PHÁP, không có giá trị, đó chỉ là sự trao đổi, mặc cả, móc ngoặc giữa hai nhóm người là đảng Cộng Sản Việt Nam và cá nhân ông Dương Văn Minh mà thôi. C̣n chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh, là tướng đă giải ngũ, cũng không đủ tư cách về" cấp bậc" trong hệ thống quân giai, nếu so với nhiều tướng lănh như thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam, Lê Minh Đảo, đề đốc Trần Văn Chơn.... không đủ quyền hạn của một Tổng Tham Mưu Trưởng, ngay cả do tổng thống vi hiến Dương Văn Minh bổ nhiệm, để từ đó ra lịnh bàn giao cả một quân lực hùng mạnh Việt Nam Cộng Ḥa, mà ông cho là" trong ṿng trật tự", đây là cuộc bàn giao bất hợp pháp, không có danh chánh ngôn thuận cho giặc Cộng hai cơ cấu quan trọng hàng đầu của quốc gia: chính quyền và quân đội cho giặc Cộng. Cho nên, Việt Nam Cộng Ḥa không thua, không bàn giao, mà chỉ do hai cá nhân làm chuyện nầy mà thôi. Đương nhiên là hàng triệu quân nhân chưa ai nhận được giấy giải ngũ từ Bộ Tổng Tham Mưu, tức là trách nhiệm của người lính quốc gia vẫn c̣n đối với đất nước, dân tộc, nên danh xưng " CỰU QUÂN NHÂN" cần nên xét lại, nhất lại các hội cựu quân nhân quân lực VNCH (tuy nhiên các gia đ́nh quân đội có thể xưng là cựu sinh viên sĩ quan trường bộ binh, vơ bị, đại học CTCT...v́ đă qua thời kỳ thu huấn) Sự chiếm đóng miền Nam ngày 30-4-1975 của lực lượng ngoại ngạch Cộng Sản Bắc Việt và tay sai Việt Cộng miền Nam là hoàn toàn trái với luật pháp, ư dân. Nếu vào giờ chót, thiếu tá Phạm Châu Tài, cùng một số chiến sĩ thuộc liên đoàn 81 Biệt Kách Dù, thành công trong việc bắt sống được Dương Văn Minh và nhóm thân tín trong nội các mới, th́ chắc chắn sự bàn giao chính quyền không thể xảy ra, t́nh h́nh có khi thay đổi khác.

 

Cờ vàng ba sọc đỏ hiên ngang ngày nào trên bầu trời miền Nam tự do, bỗng chốc do hai kẻ phản bội dâng hiến cho giặc, bọn cướp xâm lược" nội địa" triệt hạ cờ vàng ngay sau khi mới đặt chân vào những vùng đất mới tiếp thu, ngay tại Dinh Độc Lập, đại tá Bùi Tín của cái" quân hại nhân dân" là người chỉ huy hạ cờ vàng ba sọc đỏ để thay thế bằng lá cờ máu; sau đó chúng không buông tha những công tŕnh vinh danh người lính Cộng Ḥa, giật sập bức tượng" thương tiếc", phá phách nghĩa trang Biên Ḥa, ngay nay đang có mưu đồ xóa sạch những di tích lịch sử chống giặc, ngoại xâm Trung Cộng qua việc dân sự hóa nghĩa trang nầy để khai thác kinh tế, là một mưu đồ vô cùng thâm độc. Nhiều nghĩa trang chiến sĩ V.N.C.H tại các tỉnh lỵ đă bị san bằng từ lâu, nay đến số phận của nghĩa trang lớn nhất nầy cũng sẽ lần lượt bị trả thù một cách hèn hạ, hơn cả vua Gia Long đối xử với anh hùng dân tộc Quang Trung sau khi lấy lại giang sơn, lập nên triều Nguyễn 1802; dù hài cốt của anh hùng Nguyễn Huệ đă bị thủ tiêu, không c̣n lăng tẩm để thờ; nhưng ngàn đời chiến công hiển hách chống giặc ngoại xâm vẫn luôn được cả nước nhắc nhở, lịch sử ghi ơn...trong khi đó lăng mộ khang trang của vua Gia Long vẫn c̣n đây, có ai nhắc đến thành quả giữ nước, chống ngoại xâm của ông vua nầy? Bọn Cộng Sản có thể xóa sạch những mồ mả của chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, nhưng họ không bao giờ xóa lịch sử, thành tích chống xâm lăng, mà trận hải chiến oanh liệt ở Hoàng Sa đă đi vào trang sử Việt, góp công sức chống xâm lược, giữ nước của tiền nhân. Sau năm 1975, lá cờ vàng ba sọc đỏ tưởng chừng như không c̣n hiện hữu sau khi miền Nam roi vào tay giặc, thủ đô Saigon cũng bị cưỡng bức mang tên gă Việt gian Hồ Chí Minh. Nào ngờ, hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi t́m tự do, mang theo trong hành trang tỵ nạn một tấm ḷng yêu nước và biểu tượng hồn thiêng sông núi, nên lá cờ vàng ba sọc đỏ lại tái xuất hiện và phất phới tại nhiều châu lục của các cường quốc đương đại; luật cờ vàng nổ rộ tại cường quốc số một Hoa Kỳ, được các quốc gia Tây phương công nhận là biểu tượng cho tự do, bao vây những tên đầu lănh Cộng Sản, phái đoàn mại thương, ngoại giao...là LUẬT CẤM VẬN NGOẠI GIAO BẤT THANH VĂN nhưng quyết liệt của hàng triệu con dân nước Việt với tấm ḷng yêu nước nồng nàn, khiến giặc bao phen thất điên bát đảo, hầu hết phải áp dụng đường lối ngoại giao" HẬU MÔN" (cửa sau), như Thoát Hoan chui vào ống đồng, cho tàn quân khiêng chạy về Tàu vậy.


"C̣n trời c̣n nước, c̣n non.

Cờ vàng nay đă lan rộng gấp mười lần qua”.


Dù có bang giao với các chính phủ Âu-Mỹ, nhưng bạo quyền Cộng Sản không thể dùng sức ép ngoại giao, ngoại thương để dẹp lá cờ vàng ba sọc đỏ; ngay cả quan thầy Trung Cộng cũng không thể ngăn được cảnh những người lưu vong Tây Tạng, mang lá cờ của đất nước họ đi biểu t́nh chống những tên xâm lược đi công du, thương thuyết để mang hàng độc hại, lạm dụng hóa chất cấm, hàng giả, hàng nhái sang bán kiếm lời. Đó là sự thật hiển nhiên, tức là thế giới mặc nhiên công nhận những biểu tượng được dân lựa chọn. Cờ máu của Việt Cộng không có chỗ đứng ở hải ngoại, chỉ thấp thoáng như" bóng ma trơi" ở sứ quán, lănh sự, thường nằm trong những khuôn viên có rào cao, bố trí chướng ngại vật kiên cố như các trại tù thuộc loại" maximium security" ở các nước dân chủ dành cho những tên phạm trọng tội h́nh sự; đó được coi như là thứ" nhà tù ngoại giao" dành cho những tên ác ôn làm công tác nơi xứ người. Đảng Cộng Sản Việt Nam không có thế đứng ở hải ngoại, nên lá cớ máu cũng không có nơi treo từ 1975 đến nay. Tuy nhiên họ vẫn luôn t́m cách tạo dự hiện diện h́nh ảnh lá cờ đỏ sao vàng là biểu tượng của đảng, rồi cũng bị thất bại nhiều phen, đến nay vẫn không thể thực hiện ư đồ đen tối nầy. Chính sách ngoại giao các nước với nhau cũng phải đặt trên căn bản tôn trọng chủ quyền: nước nầy không thể dùng đường lối bang giao để ra yêu sách nầy nọ, nhất là làm thiệt hại đến công dân, ư dân, là điều tối kỵ của các nước dân chủ. Một số tay sai, tỵ nạn gian, cũng không loại trừ bọn gián điệp nằm vùng cũng t́m mọi cách để treo cờ đỏ, nhưng khi họ mới xuất chiêu là bị đồng bào hải ngoại" phát hiện" ra ngay, cuối cùng bị lộ mặt. Tổ chức có tầm vóc" đón gió" trường kỳ mai phục là nhóm Thông Luận do kỷ sư Nguyễn Gia Kiểng đề xướng, sau nầy nhắm không lừa được ai nên phải đổi tên là" Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên" cho phù hợp với" t́nh huống" đón gió trở cờ; nhóm nầy qui tụ một số " trí ngũ" ( chớ không phải trí thức), trong đó có cả cựu phát ngôn viên nước ngoài của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam là Nguyễn Ngọc Giao, đúng là" tạp nhạp dân chủ", công nhận cờ vàng và cờ đỏ cùng nhau" ḥa hợp ḥa giải" để xây dựng đất nước theo" định hướng xă hội chủ nghĩa".


"ĐA NGUYÊN dân chủ, nhóm ĐIÊN NGOA.

ĐẤU TRANH theo lối ĐÁNH TRÂU là.

TỨC CHỖ trở cờ, ḷi TỔ CHỨC.

GIA KIỂNG đón gió, khéo DIỄN CA 

LO TẦM tổ quốc, LẦM TO đấy!

ĐẤT TỔ ăn năn, ĐỔ TẤT cha.

GIẢ HOÀI Quốc-Cộng, kêu H̉A GIẢI.

LÀ RƠI mặt nạ, lúc LỜI RA.".

 

Đại tá bộ đội CSBV Bùi Tín cũng hâm hở hô hào" giải thể chế độ Cộng Sản" sau khi bỏ thiên đàng mù, vứt luôn cái quân hàm đại tá quân đội nhân dân; tuy nhiên lối đấu tranh của ông ta cũng không có ǵ lạ, ḷi ra đây là cánh mất quyền lănh đạo của đại tướng dỏm Vơ Nguyên Giáp muốn giành chính quyền để tiếp tục đi theo con đường BI ĐÁT của BÁC ĐI do Hồ Chủ Tịch phát họa, chớ nào v́ dân v́ nước; người Việt hải ngoại thuộc ḷng câu tục ngữ" tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa" nên số người tin ông họ Bùi nầy không bao nhiêu. Cái tâm Bùi Tín được bộc lộ qua hành động là" không thèm chào cờ vàng ba sọc đỏ" trong các sinh hoạt, kể cả những cuộc hội họp dành cho ông ta thuyết tŕnh về t́nh h́nh đất nước; đó là nguyên tắc" tư tưởng hướng dẫn cho hành động" được người Cộng Sản thừa nhận trong sinh hoạt đảng bộ từ trung ương đến địa phương. Một số kẻ chống đảng như Đoàn Viết Hoạt, nhờ đám học tṛ cũ ở Viện Đại Học Vạn Hạnh, Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, cùng với các tổ chức râu ria như: Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia Việt Nam.... ở hải ngoại đánh bóng, nên chỉ mới bị bắt là đă trở thành" tù nhân lương tâm", thần tượng can đảm đấu tranh v́ dân chủ; sau khi được đảng và nhà nước khoan hồng, xuất ngoại, ban đầu cũng chống Cộng, nhưng sau nầy lộ mặt c̣ mồi, được xếp chung trong danh sách" những tên đặc công đỏ trong phong trào dân chủ cụi". Dùng cả tôn giáo để hạ cờ vàng như huề thượng Thích Thanh Từ, từng sang Âu Châu, Hoa Kỳ, Úc Châu...nhưng đảng cũng bị thất bại hoàn toàn. Khi một người khách ( dù là khách quí) đến nhà, trước khi nói chuyện, đăi tiệc...khách yêu cầu chủ nhà phải dẹp cái bàn thờ Cữu Huyền Thất Tổ, bàn thờ Phật, h́nh Chúa...th́ chủ nhà có vui vẻ làm theo yêu sách nầy hay không? Cờ vàng ba sọc đỏ, ngoài ư nghĩa tượng trưng cho tự do, dân chủ, c̣n là BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG HỒN THIÊNG SÔNG NÚI, từng nhuộm máu biết bao chiến sĩ quân lực V.N.C.H trong cuộc chiến bảo vệ lư tưởng tự do, chống ngoại xâm Trung Cộng, hương hồn của hàng triệu người chết oan trên đường t́m tự do, chết trong lao tù C.S.... nên lá cờ nầy phải được duy tŕ măi măi, là BIỂU TƯỢNG DUY NHẤT CỦA NƯỚC VIỆT NAM. Như lá cờ truyền thống của các nước Cựu Cộng Sản Liên Sô, các nước Đông Âu...sau thời gian dài bị lá cờ máu thống trị, nay họ đă dùng lá cờ của dân tộc.


Những mưu đồ nhằm triệt hạ lá cờ vàng ba sọc đỏ luôn là mục tiêu hàng đầu của đảng Cộng Sản, mai phục trường kỳ, uyển chuyển theo thời cơ, khai thác tâm lư... để áp dụng đủ mọi mánh khóe gian manh, chiêu bài, kể cả công việc nhân đạo để không treo lá cờ vàng trong những buổi tiệc gây quỷ từ thiện giúp dân nghèo, bịnh tật, xây sửa mái trường xưa, đào giếng, làm cầu, các hội ái hữu đồng hương, đồng trường, kể cả sinh hoạt tôn giáo với chiêu bài" phi chính trị"...ngay cả một số người thuộc giới quân nhân quân lực V.N.C.H cũng có hiện tượng" cờ vàng và cờ đỏ" ḥa hợp với nhau, điển h́nh là vụ Đoàn Văn Công Dạ Lư Hương 2 sang Tây Úc (Úc Châu) tháng 8 năm 1998, do ông Nguyễn Tiến Phú tổ chức (ông nầy huênh hoang nói láo là lính Biệt kích Dù, nhưng tuổi quá nhỏ th́ làm sao có người tin) được tờ báo Phổ Thông do ông Nguyễn Hoài Nam (tên thật là Bùi Tấn Chức) sĩ quan, cấp bậc thiếu úy, khóa 27 Trường Vơ Bị Quốc Gia Việt Nam, cổ động, quảng cáo. Hai ông nầy ngang nhiên đến văn pḥng Cộng Đồng Người Việt Tự Do Tây Úc thách thức và c̣n cho là: "giúp cho văn nghệ sĩ nghèo trong nước ra kiếm sống". Đại tá Vũ Ngọc Hướng ( sư đoàn 3, không biết thiếu tướng Nguyễn Duy Hinh có nhớ ông nầy?) ủng hộ văn công Việt Cộng, ông nói với một số quân nhân là: cứ để cho họ hát tại Casino, tôi sẽ mời vị đệ tam tham vụ ngoại giao sứ quán Việt Nam đến cùng tham dự; họ đặt lá cờ đỏ, và tôi đặt lá cờ vàng trên bàn, cùng chủ tọa để hát cho dân ḿnh xem. Ông c̣n" hồ hởi phấn khởi" động viên đồng bào địa phương và các chiến hữu trong hội quân nhân với tin vui là: Đoàn hát sẽ truất một số tiền lời để giúp cho THƯƠNG PHẾ BINH Việt Nam Cộng Ḥa ở quê nhà; theo ông cho là" dùng súng địch để đánh địch", được ông nói với một số quân nhân để ủng hộ cho thương phế binh. Tuy nhiên, trước sự quyết tâm chống văn vận của đồng bào và ban chấp hành Cộng Đồng, cũng như mưu đồ treo cờ đỏ của ông đại tá, được coi là nối giáo cho giặc, cuối cùng đoàn văn công Dạ Lư Hương phải hủy bỏ chương tŕnh ngày 15-8-1998 tại ṣng bạc Casino, từ đó mới biết những kẻ đón gió trở cờ, dù là cấp bậc cao trong quân đội, ông đại tá nhà ta về Việt Nam từ lâu, về đều đặn và tuyên truyền rằng:" Việt Cộng bây giờ cỡi mở lắm, về làm ăn, du lịch". Dù sự việc đă xảy ra gần 10 năm, nhưng dư âm của nó vẫn c̣n lưu lại trong ḷng nhiều người ở địa phương nầy, mỗi khi nhắc đến tên ông "cụ đại tá" có tấm long "đại bác" đối với anh em thương phế binh (do phong trào giúp thương phế binh kiểu đó, được một số người trong phe nhóm của ông thực hiện, sau vài lần thu tiền; nên từ năm 1998 đến nay, tổ chức quyên góp nầy không c̣n hoạt động nữa, v́ dân chúng nghi ngờ tổ chức nầy giúp phế binh cả hai phía, khi một số tài liệu, thư từ của đại tá gởi về cho các thương phế binh Việt Nam được t́m ra và được báo chí địa phương đăng tải nhằm nói lên sự thật)*


"Nước cường nhược có lúc có khi.

Kẻ đón gió thời nào cũng có.."


Vụ Trung Cộng công bố chủ quyền bao trùm hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, để thành lập huyện Tam Sa, gây phẩn uất cho người Việt trong và ngoài nước. Những cuộc biểu t́nh trong nước bị hạn chế, đảng cố t́nh ngăn chận, hay làm giảm bớt căng thẳng v́ đă kư bán non sông cho ngoại bang, sợ làm sai hợp đồng. Ở hải ngoại, lợi dụng ḷng yêu nước, một số c̣ mồi, tay sai (cũng có thể ổ gián điệp) xuất đầu lộ diện để làm công tác, họ hô hào chống Bắc Kinh, lơ là mục tiêu chánh là bọn bán nước Việt Cộng, là thủ phạm, c̣n Trung Quốc là đồng phạm (bất cứ quốc gia nào, cảnh sát, ṭa án kết tội nặng kẻ ăn trộm, trong khi người mua đồ của ăn trộm chỉ là đồng phạm). Nhưng mưu đồ nầy không c̣n hiệu lực, khi dân Việt đă có nhiều kinh nghiệm xương máu với Cộng Sản từ 1945 đến nay. Tờ báo NGƯỜI VIỆT lâu nay được coi là có lập trường ba phải, hai hàng, sống nhờ quảng cáo, ủng hộ của người Việt tỵ nạn, cũng lộ mặt, đâm sau lưng dân tộc và cổ động người đi biểu t́nh mang cả hai lá cờ" vàng và đỏ" để cùng nhau đ̣i đất, đảo... đất, đảo, không đ̣i được, nhưng trước mắt là Việt Cộng đạt thắng lợi lớn: lá cờ máu được ngang nhiên phất phới tại sứ quán, lănh sự Trung Cộng ngay trên đất của các cường quốc thế giới, sát cánh cùng lá cớ vàng ba sọc đỏ; thế là tự ḿnh mở cửa cho giặc tràn vào, thật là nguy hiểm vô cùng. Tập thể người tỵ nạn Cộng Sản không ngu, ngốc như tờ báo Người Việt tưởng, tờ báo đă khinh thường mọi người nên mới đưa ra chuyện trẻ con nầy. Đây là "tương kế tựu kế" của đảng Cộng Sản: vừa bán đất, đảo, vùng biển và vừa đánh tan một thế lực chống Cộng kiên tŕ ở hải ngoại khi lá cờ máu treo ở những vùng đất bất khả xâm phạm trước đây, được hiểu là "bất chiến tự nhiên thành", tức là hải ngoại bị tiếp thu lần nữa như 30-4-1975, bởi một số ít "đầu cầu giao liên, cơ sở nằm vùng" ma mảnh. Thời chính phủ Trần Trọng Kim với lá cờ vàng đầu tiên theo quẻ Ly, tại các thành phố lớn như Hà Nội, Saigon.... dân chúng, công chức tập hợp biểu t́nh ủng hộ chính phủ quốc gia; một vài tên Cộng Sản trà trộn, chúng giương lá cờ đỏ sao vàng xa lạ và đồng thời bắn vài phát súng thị uy, sau đó cho đó là cuộc biểu t́nh ủng hộ Việt Minh. Cộng Sản gian manh như thế, hảy đề cao cảnh giác.


Báo Người Việt cũng làm thống kê, bắt chước qua cách làm của các cơ quan thăm ḍ dư luận của các nước tự do mà đưa ra con số người đồng ư mang cờ đỏ cao để đánh lừa dư luận quần chúng, nhất là dễ lừa những người trẻ thuộc các thế hệ nối tiếp, khi thấy rơ ràng, báo chí đă làm cuộc thăm ḍ ư kiến với con số, nên dễ tin. Việt Cộng rất tâm đắc bài viết thống kê mang tính cách khoa học, có bài bản, là lối sinh hoạt dân chủ của các nước có người Việt định cư, đánh đúng vào yếu huyệt. Tuy nhiên các cơ quan thăm ḍ dư luận chỉ là BUSINESS mà thôi, thương nghiệp nầy là PHÓ SẢN của nền dân chủ qua các cuộc bầu cử tự do, như lối đánh cá ngựa vậy (đôi khi mức độ chính xác c̣n thua cả: tin tức khí tượng cho tàu chạy ven biển). Sau nầy phát triển sang các lănh vực khác như thăm ḍ ư dân qua cuộc chiến Iraq, mức ủng hộ dành cho chính phủ, đối lập....kể cả những nhân vật nổi tiếng làm sai trái, tạo ra SCANDAL cũng được thăm ḍ. Các đài truyền h́nh lớn cũng coi đây là một cách" ngồi rung đùi mà hái ra nhiều tiền", họ cấu kết với các công ty điện thoại để thường xuyên mở những cuộc thăm ḍ nhiều thứ như giá cả xăng dầu, hàng hóa, ai đắc cử trong kỳ bầu cử tới, đội banh nào thắng trong trận chung kết, tài tử nào sẽ đoạt giải oscar..... mỗi cú gọi giá cao hơn b́nh thường, cứ thế mà hốt bạc, móc túi người tiêu thụ một cách có khoa học. Việc tờ báo Người Việt làm cuộc thăm ḍ dư luận nầy được giới b́nh dân gọi " GIỰT CON MẮT" là tự vẽ bùa để đeo, dựa vào các cú gọi về đài phát thanh, báo... để đưa ra con số ư! Có ai chứng minh số người gọi, tên tuổi, địa chỉ, thành phần ( tỵ nạn, du học, di dân..?)...nên người ta có quyền nghi ngờ là nhà báo Người Việt làm việc theo mục đích yêu cầu của những bàn tay lông lá bên trong, giống như đảng Cộng Sản Việt Nam kư bán đất, đảo vùng biển cho Trung Cộng, ai mà biết? Vải thưa không thể che mắt thánh đâu, nhờ dịp nầy mà tập thể người Việt tỵ nạn Cộng Sản phát giác ra những ổ rắn đỏ nằm sâu trong ngỏ ngách, dưới lá cớ vàng ba sọc đỏ để ngụy trang. Đây cũng có thể coi như thời điểm mà đảng Cộng Sản cho là thuận lợi trong sách lược thôn tín hải ngoại, nên có thể họ phải cho những con bài tẩy xuất hiện, nào ngờ bị thấu cấy, ḷi ra những kẻ núp bóng cờ vàng, lận lưng cờ đỏ, đâm sau lưng người Việt quốc gia. Cũng có thể là đ̣n vắt chanh bỏ vỏ, nhờ bàn tay người Việt tỵ nạn thanh toán dùm một cơ sở nằm vùng không c̣n tin tưởng được nữa, như câu" khi người thợ săn biết con chó của ḿnh không c̣n săn mồi được nữa, th́ người thợ săn phải biết ăn thịt chó". Đây là vài học dành cho những kẻ cam tâm đi làm" chó săn" cho Việt Cộng, như chó săn Trần Trường là bằng chứng nhản tiền. Rồi đây chó săn Nguyễn Cao Kỳ nếu không săn được mồi là trở thành" đại diện cho người Việt hải ngoại" th́ sớm muộn ǵ cũng bị chủ xơi tái thôi.


Cờ vàng ba sọc đỏ không thể đi chung với cờ máu là chân lư không bao giờ thay đổi, dù sông có cạn, núi có thể ṃn.....cờ các băng đảng cướp biển ở mọi đại dương đều có cùng một biểu tượng" nền đen, xương sọ và hai khúc xươnv tréo màu trắng". Cờ của đảng cướp Cộng Sản ở bất cứ châu lục nào cũng có màu đỏ như máu, sao vàng, búa liềm... đó là cờ của một tổ chức bất lương, không có chỗ đứng trong bất cứ quốc gia dân chủ nào; đó là lư do giải thích lá cờ máu bị vứt bỏ ở Nga, Đông Âu sau khi khối Cộng Sản Quốc Tế tan tành. Thời xưa, khi tàu chiến của Anh đánh tan tàu cướp biển, công việc trước nhất là hạ lá cờ đen, thay bằng cờ của Vương Quốc Anh, và sau đó mới tính chuyện treo cổ bọn cướp theo luật hàng hải. Việc đề xướng dùng cờ máu, cờ vàng để biểu t́nh chống Trung Cộng là điều không bao giờ chấp nhận, họ là ai th́ mọi người đều biết. Bài học lịch sử xương máu vào thời kỳ 1945, Hồ Chí Minh bí mật kư kết mời Pháp sang cai trị lần nữa và cũng chính hắn hô hào" kháng chiến chống Pháp giành độc lập", những người yêu nước mà không biết mưu đồ, thủ phạm bán nước, bị thủ tiêu, thanh toán khi tham gia trong tổ chức Mặt Trận Việt Minh. T́nh h́nh ngày nay cũng giống như năm 1945: Đảng Cộng Sản V.N đă kư bán đảo, nhường đất, vùng biển từ năm 1958 đến nay; trên thực tế đă bị mất từ lâu; nay họ hô hào cùng nhau đoàn kết để đ̣i những ǵ đă mất; ở hải ngoại, với mưu đồ nhập chung hai lá cờ đỏ, vàng trong lúc đi biểu t́nh; trong khi ở trong nước, đảng Cộng Sản ngăn cấm dân chúng, sinh viên biểu t́nh đ̣i lănh thổ. Một sự kiện mà có hai giải pháp, như bài toán có 2 đáp số, là điều cần nên đề pḥng. Trong các cuộc biểu t́nh phản đối Trung Cộng chiếm đảo trong nước, Việt Cộng có chấp nhận người dân mang thêm lá cờ vàng ba sọc đỏ cùng với cờ đỏ sao vàng không? Nếu có ai mang thêm lá cờ vàng ba sọc đỏ để sát cánh cùng lá cờ đỏ sao vàng trước sứ quán, lănh sự Trung Cộng, chắc chắn 100% là bị công an c̣ng tay, dẫn đi mất và khi ra ṭa, không tránh khỏi tội danh" phản cách mạng", âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân, do bọn phản động nước ngoài giựt dây. Việt Cộng thù ghét, không bao giờ chấp nhận lá cờ vàng, th́ cớ sao những kẻ" ăn cơm tự do, đội mo Cộng Sản" cứ đ̣i cờ đỏ" ḥa hợp ḥa giải" với cờ vàng trong các cuộc biểu t́nh phản ứng mất đất, đảo, vùng biển? Hai lá cờ hoàn toàn khác nhau về bản chất, lịch sử, nguồn gốc như lửa với nước, không thể sống chung được; cả hai không thể tồn tại cùng một lúc trong cùng một môi trường, đó là sự đối nghịch một mất một c̣n. Khi nào các chùa, nhà thờ, thánh thất...có thờ cả quỷ ma, sa tăng...bên cạnh Đức Phật, tượng Chúa, th́ lúc đó mới bàn chuyện cờ vàng và cờ đỏ cùng có mặt trong bất cứ cuộc biểu t́nh, sinh hoạt nào của những người Việt yêu chuộng tự do; ngoại trừ các cơ sở tôn giáo quốc doanh trong nước muốn xóa bỏ làn ranh giữa" chánh-tà", thiên đường và địa ngục để đánh lừa, nên mới có vài nơi thờ Phật ngồi chung với tên quỷ vương Hồ Chí Minh thôi. Người Việt quốc gia vốn sẳn ḷng chấp nhận những người lầm đường lạc lối, thật sự muốn quay về với chánh nghĩa; nhưng không chấp nhận phản tỉnh giả, khổ nhục kế để len lơi nằm vùng, là thứ nội thù vô cùng nguy hiểm. Từ đó cũng không thể BAO DUNG chấp nhận lá cờ Đỏ sao vàng đứng chung với cờ vàng ba sọc đỏ trong bất cứ nơi nào, hầu đề pḥng những tên gian manh Cộng Sản sẽ BUNG DAO đâm sau lưng, như bài học thời kháng chiến chống Pháp vẫn c̣n đó./.

 


GHI CHÚ: * Tại tiểu bang Western Australia, có nhóm tương trợ của đại tá Vũ Ngọc Hướng tiên phong trong việc góp tiền giúp thương phế binh. Chính đại tá Hướng có viết bức thư khá dài gởi anh em phế binh trong nước, để cho tiền giúp đỡ được công bằng, th́ phải qua tay Mặt Trận Tổ Quốc và Công An (người viết c̣n giữ lá thư nầy). Việc tương trợ thương phế binh VNCH là điều cần nên làm, nhưng đừng để bị những kẻ xấu lợi dụng; mà trường hợp đại tá hướng làm mất ḷng tin ở Úc Châu là một bằng chứng điển h́nh. Trong một Thông Báo của đại tá Hướng kư tên, đóng dấu đỏ, đề ngày 22-5-1997 mời đồng hương đi ăn nhà hàng và ủng hộ. Mặt sau là TÂM THƯ của trưởng ban Tổ Chức, là đại úy gốc quân tiếp vụ Trần Văn Tuyền, thư đề ngày 1-6-1997, có đoạn ghi nguyên văn như sau:


"Ngay cả tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và các tướng lănh như Nguyễn Cao Kỳ, Cao Văn Viên, Trần Thiện Khiêm, Nguyễn Văn Toàn, NGÔ QUANG TRƯỞNG, Ngô Du..v..v.. Những người nầy họ hèn nhát đào ngũ trước thời chiến để bỏ lại trên một triệu quân tàn hàng, rả đám để rồi hàng trăm ngàn quân nhân và công chức đi tù, từ đó đến nay họ sống ung dung tự tại với đồng tiền xương máu mà họ ḅn rút tham nhũng, những kẻ tội đồ dân tộc lại làm ngơ trước nổi thống khổ của đồng bào và nhứt là tập thể phế binh QLVNCH"


Qua những lời viết trên, không biết vị đại úy Trần Văn Tuyền lúc chiến tranh, xin thắc mắc" giờ nầy ông ở đâu?" mà cho trung tướng Ngô Quang Trưởng là tham nhũng, ḅn rút xương máu. Anh nghĩa quân ở tận rừng U Minh (Cà Mau) hay những anh lính biên pḥng ở biên giới Cao Nguyên, địa đầu giới tuyến... cũng đâu lạ ǵ một cấp chỉ huy lừng danh thanh liêm, can trường, tài ba, được tập thể quân đội và ngay cả Hoa Kỳ kính nể. Chắc có lẽ ông đại úy bù đầu suốt ngày đêm trong chiến trường" đường, sửa, dầu ăn, thuốc lá, bia quân tiếp vụ, ḿ gói Ramen, bột ngọt, cá hộp tuna..." mà không biết đến chiến trường sôi động khắp 4 vùng chiến thuật, nên không biết tướng Trưởng là ai?. Việt Cộng trong quyển "Bộ Mặt Thật Tướng Ngụy" cũng không dám cho tướng Trưởng là tham nhũng, họ chỉ dùng câu "tướng gà chọi" thôi. Người viết bài nầy từng nh́n thấy tận mắt trung tướng Trưởng làm việc tại quân khu 1, nên sau khi đọc lá thư nầy của một ông đại úy, cảm thấy rai rức vô cùng, hy vọng hương hồn trung tướng coi đây là sự bôi nhọ, vu khống vô căn cứ của một cựu sinh viên sĩ quan trừ bị Thủ Đức đàn em là Trần Văn Tuyền. Quân lực VNCH không bao giờ quên uy danh và nếp sống mẫu mực, liêm chính của trung tướng (sau nầy ông Tuyền từng làm chủ tịch hội Thủ Đức ở Tây Úc (người viết c̣n giữ lá thư và cả b́ thư gởi từ hội cựu quân nhân Tây Úc cách đây hơn 10 năm để làm bằng chứng).

 

TRƯƠNG MINH H̉A

 

[Trang chính]