NGỌN ĐÈN CẦY KINH TẾ VN TRƯỚC TRẬN CUỒNG PHONG TÍN DỤNG

 

TRƯƠNG MINH H̉A

 


 
     Cuộc khủng hoảng tín dụng xảy ra trong khu vực Á Châu vào 1997, chỉ là cơn lốc lướt qua và giảm dần tốc độ; tuy nhiên cơn lốc nầy cũng đủ làm cho một số nước trong khu vực đành phải giảm tốc độ phát triển, đồng thời duyệt xét lại những khuyết điểm của nền kinh tế, các định chế tài chánh, hậu quả là khiến cho một số nhà đầu tư bị phá sản sau cơn gió mạnh ụp đến. Dư âm của cơn lốc tín dụng ấy vẫn c̣n là ám ảnh cho những người có óc mạo hiểm, nên họ tỏ ra dè dặt hơn trong những" ván bài" đầu tư, nhất là thị trường chứng khoán; được coi là chiến trường không đổ máu, nhưng lại" toát mồ hôi hột" với những toan tính thật kỷ để dùng những vũ khí lợi hại là" đồng tiền" tấn công, thủ thế, tiến thoái tùy thị mức cung cầu, tùy lúc, chính xác hầu tránh thiệt hại và mang lại lợi nhuận như câu trong binh thư Tôn Tử:" tri bỉ ti kỷ bách chiến bách thắng". Tùy theo tŕnh độ, và sự hiểu biết về" chiến trường tiền tệ" mà áp dụng những chiến lược" đầu tư" để hốt bạc; nếu dỡ th́ dể bị" phụp vàm" và trở thành" vô sản chuyên chính" đúng như Karl Marx nói, chứ không phải là tập đoàn" vô sản chuyên chính Cộng Sản" có trong tay tất cả những" quan hệ sản xuất" và kể cả con người làm nô lệ trường kỳ cho họ, nên giới" vô sản đỏ" nầy là những nhà triệu, tỷ phú Mỹ Kim, chứ không phải là những người làm" cáng mạng" chân chính như họ mị dân đâu..


     Trận cuồng phong" tín dụng" coi như" trận nầy hơn các trận" xuất phát từ tâm điểm Hoa Kỳ, là trung tâm tài chánh lớn nhất thế giới, bao trùm hầu như toàn diện những sinh hoạt kinh tế, tài chánh trên hành tinh nầy. Trận cuồng phong tín dụng được thành h́nh từ nhiều năm qua, từ những nguyên do" góp gió" và giờ nầy thành cơn bảo lớn. Do đó, chuyện nầy không thể đổ thừa cho ai, không phải do chính phủ Bush, hay Bill Clinton.... điều mà thượng nghị sĩ Barcak Hussein Obama, thuộc đảng Dân Chủ, nhân vật rất là khuynh tả, dù là người có tài hùng biện nhưng không có kinh nghiệm quân sự, bang giao, cũng như điều hành kinh tế, đang muốn khai thác triệt để t́nh trạng"khủng hoảng tín dụng" để tấn công đối thủ là thượng nghị sĩ John Mc Cain, thuộc đảng Cộng Ḥa, nhằm đoạt huy chương vàng trong giải" chạy đua vào Ṭa Bạch Ốc" trong cuộc bầu cử vào ngày 4 tháng 11 năm 2008.


     Sau khi tung vào 700 tỷ Mỹ kim, giá cổ phiếu ở Wall Sreet tiếp tục giảm nhưng hy vọng sẽ đứng lại lấy lại đà, tức là" sau cơn mưa, th́ trời lại sáng". Đối với các quốc gia dân chủ, kinh tế thị trường, tự do, th́ chuyện" tín dụng" lên xuống, thiếu hụt, là chuyện rất b́nh thường như" nước ṛng nước lớn"; tức là trong cái suy thoái, ngầm chứa đà phát triển và trong lúc phát triển đă có mầm móng suy thoái, là qui luật trong nền kinh tế thị trường. Những ai chấp nhận cuộc chơi, tham gia vào" chiến trường tiền tệ" th́ cũng phải chấp nhận những bất trắc trong việc đầu tư, nhưng nhiều khi" hết cơn bỉ cực đến hồi thái lai" hay ngược lại. Tuy nhiên, nếu là nhà" chiến lược" đầu tư, cũng nên nhắm vào trường kỳ:" bền quân sẽ thắng trận", tức là đừng hốt hoảng khi thấy giá cổ phiếu tụt dốc, v́ nền kinh tế thị trường là thế và nhất là nó được" bảo đảm" ngầm bởi các ngân hàng trữ kim của từng nước. Hoa Kỳ, theo thể chế Liên Bang, nên nhanh chóng đáp ứng chiến trường tiền tệ, tức là:" đâu cần đô ứng, đâu thiếu, có đô La" nên cơn cuồng phong quét qua và được cứu nguy ngay, chỉ cần quốc hội lưỡng viện thông qua là coi như có đủ" quân" để tiếp tục trận chiến tiền tệ. Trong khi đó các nước trong khối Liên Hiệp Âu Châu, chỉ thống nhất nhau về tiền tệ với đồng Euro, nhưng từng nước hảy c̣n" thủ cẳng" v́ quyền lợi quốc gia, nên phản ứng không nhanh; nên nhớ là" cứu thị trường hơn cả cứu hỏa". Phải nhanh chóng ra tay, bằng không, đợi đến" nước tới trôn mới nhảy" là coi như" từ chết đến bị thương".


     Trận cuồng phong" khủng hoảng tín dụng" thật sự đă quét đến Âu Châu, khiến giá cổ phiếu nhiều nước bị mất ít nhất là 5 %, các siêu cường Âu Châu gồm" Anh, Pháp, Đức, Ư" cũng phải hè nhau" chống bảo" nên các ngân hàng đành phải hạ lăi xuất ít nhất là 0,5% nhằm ứng phó về cái" t́nh huống" xấu nầy. Nước Anh nhanh chóng phản ứng linh hoạt, ngân hàng trữ kim bèn tung ra đạo quân" tiền" trị giá chừng 1, 23 Tỷ Mỹ Kim để tăng cường và cứu nguy cho các" tiền đồn, pháo đài kinh tế" là các ngân hàng tư, định chế tài chánh nhỏ. Trong khi đó Pháp, Ư, Đức cũng đang phải có biện pháp" gởi thêm đạo quân tiền" để cứu nguy cho một số ngân hàng, hầu tránh bị phá sản, gây nên ảnh hưởng dây chuyền tai hại khôn lường. Nhiều trung tâm tài chánh lớn ở Thụy Sĩ, Thụy Điển, Canada, Trung Cộng....cũng hạ giảm ít nhất là 0,5 % lăi xuất nhằm kiềm hăm lạm phát; cũng như Hoa Kỳ, lăi xuất chính thức chỉ c̣n là 1,5 %, được coi là con số thấp kỷ lục. Nhật Bản cũng chới với, giá cổ phiếu mất đến 9 %, Nam Dương mất đến 10 % nên ngày 8 tháng 10 năm 2008, đành phải tạm đóng cửa để chỉnh đốn lại hàng ngũ" tiền tệ". Riêng nước Úc, chơi sang, ngân hàng trữ kim liên bang cắt lăi xuất 1 %, là tin vui cho giới mua nhà, nhưng đó cũng là tin buồn,v́ biết cắt lăi xuất nhiều như vậy là điều bất thường, nền kinh tế đang trên đà suy thoái nhiều hơn. Cho nên, ngày hôm sau, tức là 9 tháng 10 năm 2008, thị trường chứng khoán Úc lại mất giá, chỉ trong ṿng một đêm, mất trắng 56 tỷ Úc Kim, đang là mối quan ngại cho giới đầu tư lớn nhỏ, đời sống dân chúng. Ngân hàng Commonwealth quyết định mua lại ngân hàng Bank West ( gốc từ Scotland) với giá 2 tỷ Úc Kim và nghe đâu ngân hàng Westpact cũng đang có dự tính" nuốt" luôn ngân hàng St George để cứu nguy trước cơn cuồng phong tín dụng ác liệt nầy...


     Trận cuồng phong tín dụng đang thổi tới nhiều nơi trên thế giới, nên nhiều nước có nền kinh tế vững mạnh đều không ngại. Cũng giống như các cơn bảo thổi qua các nước giàu, như trận Katrina ở Louisana, Hoa Kỳ năm 2005, tức là sau cơn tàn phá, th́" sau cơn bảo, ta xây dựng hơn mười lần qua" là nhờ chính phỉ có ngân khoản tài trợ, mau lẹ đáp ứng cứu trợ và các hăng bảo hiểm chi trả, sửa chửa.... từ đó có khi nền kinh tế" khởi sắc" nhờ các hăng bảo hiểm đền bù, người ta cất nhà lại, mau đồ gia dụng....tức là thiên tai làm kích thích kinh tế phát triển; trong khi các nước Cộng Sản, đảng và nhà nước đâu có lo cho dân, khi thiên tai là" hả họng la lớn" để cho các nước" tư bản phản động" cứu trợ, khi xong th́ luôn luôn cho là:" bọn tư bản phản động phải sụp đổ để tiến lên thiên đàng Cộng Sản" và" cương quyết đi theo con đường chủ nghĩa Marx Lenin"; nhất là càng cứu trợ th́ đảng viên Cộng Sản càng giàu, nhờ ăn chận, cắt xén.... dân chúng nghèo, dù nhà cửa đơn sơ, nhưng khi sập th́ khó xây dựng lại, lại không có bảo hiểm.


      Cuộc khủng hoảng tín dụng ngày nay không c̣n là vấn đề riêng của Hoa Kỳ, mà là tầm ảnh hưởng rất lớn, như đầu tàu, kéo những toa xe phía sau. Trong cơn khủng hoảng, các nhà đầu tư ở các nước tỏ ra dè dặt trong việc làm ăn, đó là tai họa mà các nước Cộng Sản như Trung Cộng, Việt Nam, bấy lâu nay" mượn đầu heo nấu cháo" qua cái lối điều hành kỳ lạ:" lấy kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa". Khi mà kinh tế thị trường" cạn vốn" th́ cái đuôi khỉ" xă hội chủ nghĩa" cũng phải" xịu lơ", là điều mà những nhà" kinh tế dị mô" ở Bắc Bộ Phủ cần phải" động năo, động viên" và động đậy, chạy làng. Trận cuồng phong tín dụng làm cho các công ty ngoại quốc phải giảm đi những mặt hàng không bán được, giảm chi phí và cũng đang t́m cách tháo chạy khi cần. Một điều làm cho nhiều nhà đầu tư nước ngoài đến Hoa Lục là  khi nh́n thấy lối làm ăn đầy gian trá, bất chấp sức khỏe, đạo lư cho người tiêu thụ qua các sản phẩm từ đồ chơi, quần áo, giày dép, nhất là vụ sửa Trung Quốc có chất độc Melamine làm tê liệt mặt hàng" SỬA" mặc dầu Trung Cộng cũng cam kết khắc phục" SỬA" sai như bao lần. Tức là" đừng tin những ǵ đảng và nhà nước Trung Cộng nói, hảy nh́n kỷ những ǵ Trung Cộng làm".

     Mặt hàng sửa, kéo theo tất cả mặt hàng đề câu" made in China" khác, mới đây, chính phủ Mă Lai đang nghiên cứu chất Melemine trong các mặt hàng trái cây, rau cải và thức uống của Trung Cộng. Do đó, trong thời gian nầy, kinh tế Trung Cộng sẽ thê thảm hơn khi các nhà đầu tư ngoại quốc cảm thấy không lời mà có khả năng" tháo chạy" để t́m đến các nơi khác làm ăn đàng hoàng hơn, hoặc là co cụm, mang về nước ḿnh sản xuất" ta về ta tắm ao ta". Tác động của cơn cuồng phong tín dụng thật khôn lường, những căn nhà lầu vững chắc ở Hoa Kỳ, Âu Châu....chỉ bị bể kiếng, tróc nóc và khôi phục lại không xa, là nhờ hệ thống" bảo hiểm" và mạng lưới an ṭan các ngân hàng trữ kim hứng; trong khi nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, đa số là nhà lá" kinh tế nhỏ và trung b́nh" bị phá sản tới hơn 60 ngàn, so với tổng số 163 ngàn doanh vụ, chỉ trong những ngày đầu của cơn khủng hoảng; nên trong tương lai, khi cơn cuồng phong nầy thổi mạnh hơn, hậu quả không thể lường trước được. Những ṭa nhà gạch là các công ty quốc doanh, tập đoàn sản xuất th́ có" nhà nước lo" nên b́nh chân như vại, kế tiếp tục làm ăn" thua lổ, thua lổ, đại thua lổ". Nhưng nguồn vốn từ nước ngoài chắc là bị hạn chế trước cơn khủng hoảng thiếu tiền, các cơ quan cấp viện cũng không mặn nồng, nhất là họ thừa hiểu là có tới hơn 15 % tiền viện trợ chui vào túi riêng của những kẻ miệng luôn hô hào:" cần kiệm liêm chính, chí công vô tư". Số kiều bào gởi về cũng hạn chế do t́nh h́nh kinh tế khó khăn, ảnh hưởng trực tiếp đến khối lượng ngoại tệ trong nước.

Cái gọi là" thị trường chứng khoán Việt Nam" rần rộ như chiếc" bong bóng" khi mới mở ra, sau nhiều năm" thai nghén", đă trở thành" thị trường CHƯỚNG KHOÁN" khi mà chỉ số giao thương ban đầu được các" ống đu đủ" thổi lên đến con số 1.000, rồi sụt dần, sau một năm chỉ c̣n lại dưới 500 và ngày nay th́ không nghe đảng, nhà nước hay các thằng HỀ KINH TẾ như Tê-ết Lê Đăng Doanh nhắc đến, như vậy" giờ nầy nó ở đâu?". Chắc chắn là rất èo uột, khó nuôi và chờ ngày mang đi chôn trong" nghĩa địa tài chánh". Việc giảm lăi xuất của các nước tự do là biện pháp cần thiết để giữ cho nền kinh tế được quân b́nh, giảm tốc độ khi chạy qua những" khúc quẹo và những đoạn đường nguy hiểm" để khi qua khỏi là gia tăng tốc độ như cũ. Giảm lăi xuất nhằm giảm bớt tốc độ lạm phát, đưa đến nhiều hệ quả như thất nghiệp, vật giá leo thang và những rối loạn khác.


Nước Việt Nam có mức lăi xuất khá cao, cho vay đến 21 %, nay họ cũng vừa cứu nguy, giảm c̣n 16 %, cũng là quá cao so với nền kinh tế" tầm gởi" sống nhờ vào tiền từ nước ngoài đổ vào. Nếu Việt Nam hạ gảm lăi xuất như các nước Dân Chủ, th́ ngân hàng nhà nước phải" phá sản" bởi hết tiền và phần lớn là do quản lư tồi, từ những người có" nghiệp dư" quản lư kinh tế theo nghị quyết, công an. Nhưng không có" nghiệp chuyên" quản trị kinh tế thị trường đúng ư nghĩa; đó là sự" vô dụng" của các du học sinh, con đảng cháu bác, đi một ngày đàng mà chẳng học được" một rổ khôn" dù đă" đi hết biển" nhưng vẫn thể không lột xác được cái lối quản trị kinh tế theo lối" bát nạt".


Ngày nay, vật giá leo thang máy, t́nh h́nh kinh tế th́" không người lái". Các ngân hàng nhà nước không đủ tiền để bù đắp, mua lại các công ty tư nhân trung b́nh, c̣n các kinh doanh nhỏ th́ thê thảm nhất,  đưa đến con số người phá sản lên cao, chưa kể đến giới công nhân quá nghèo, nông dân không sống nổi với các nông phẩm bị thu mua với giá rẻ, và lại phải chi trả chi phí sản xuất, thuế khóa cao, bị sách nhiẽu bởi" bọn cường hào ác bá là các chức ủy, công an" luôn luôn t́m cách ăn chận, bốc lột từ lúc chưa thành phẩm. Nên cơn cuồng phong khủng hoảng tín dụng thổi qua, th́" căn nhà cḥi" kinh tế Việt Nam chắc khó đứng vững, khi mà dân chúng đói, mất tiền, tiêu tán tào sản....là lúc mà cái" bao tử vùng lên để đổi đời" là chuyện khó tránh khỏi. Ngọn đèn cầy leo lét của nền kinh tế" dỏm" Việt Nam đang lập ḷe trước cơn cuồng phong tín dụng, có khả năng" tắt lịm" bất cứ lúc nào, khi mà tiền cạn, vốn tiêu, dân đói....đó là ngày tàn của một chế độ bất nhân, độc ác c̣n tồn động trong thời kỳ cao trào tự do dân chủ toàn cầu./.

   
 

TRƯƠNG MINH H̉A

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]